Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 60: Âm mưu của Thiên Đạo Minh**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:57:15 | Lượt xem: 2

Tiết trời tại Thiên Diệp Sơn sau cơn đại biến của Vạn Kiếm Tông vẫn còn phảng phất mùi máu lẫn trong sương lạnh. Trên đỉnh ngọn núi chính, sương mù vốn là linh khí nồng đậm giờ đây lại mang theo một màu xám xịt kỳ lạ. Đó là dư âm của Hư Vô lực, thứ sức mạnh có thể ăn mòn cả quy tắc thế gian.

Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng bên rìa vách đá dựng đứng. Gió lồng lộng thổi làm tung bay vạt áo bào đen tuyền, gương mặt hắn lãnh đạm như mặt hồ mùa đông, đôi mắt thâm trầm soi thấu vạn vật.

Ở phía dưới chân núi, tiếng xôn xao vẫn chưa dứt. Tiền Đa Đa đang vung vẩy cái quạt vàng to bản, gương mặt mỡ màng đổ mồ hôi hột vì bận rộn điều phối đệ tử thu dọn chiến lợi phẩm. Hắn thỉnh thoảng lại hét lên điều gì đó về việc "kiểm kê cho kỹ", "không được bỏ sót một viên linh thạch nào".

Cạnh chân Diệp Hư Không, Hắc Tử – con chó đen nhỏ với bộ lông mượt như lụa – đang uể oải ngáp một cái dài, đôi mắt híp lại nhìn đám người phía dưới với vẻ khinh khỉnh thường lệ. Nó lầm bầm trong cổ họng, âm thanh truyền thẳng vào thần thức của Diệp Hư Không:

"Chủ nhân, mấy món đồ đồng nát của Vạn Kiếm Tông kia có gì mà tên mập đó hưng phấn thế? Theo ta thấy, cứ để ta nuốt sạch một miếng là xong chuyện, đỡ tốn công phân loại."

Diệp Hư Không nhàn nhạt đáp lại: "Đó là tích lũy của hắn cho tương lai Hư Vô Cung. Ngươi đã là Thôn Thiên Thú cấp bậc này, đừng có suốt ngày chỉ biết ăn rồi ngủ."

Hắc Tử khịt mũi một cái, đột nhiên nó đứng phắt dậy, đôi tai nhọn hoắt dựng đứng lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn về hướng chân trời phía Đông. Cùng lúc đó, thần sắc của Diệp Hư Không cũng hơi trầm xuống.

Ở phía xa tít tắp, nơi giao nhau giữa bầu trời và mặt đất, một luồng khí tức hoàng kim rực rỡ đột nhiên xé toạc màn mây. Không giống như linh khí của tu sĩ Trung Giới vốn dĩ pha tạp, luồng khí tức này vô cùng thuần khiết, mang theo một loại áp lực thiên định, giống như thần linh đang giáng xuống trần gian.

"Đến rồi." Diệp Hư Không lẩm bẩm, thanh âm nhẹ tênh nhưng chứa đựng sát cơ vô tận.

Trong chốc lát, bầu trời Linh Khư Giới đang thanh bình bỗng dưng cuộn xoáy. Những tầng mây tím ngắt ngưng tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ dài vạn dặm. Từ trong lõi vòng xoáy, ba luồng sáng rực rỡ hạ xuống, đáp thẳng trên không trung đối diện với Thiên Diệp Sơn.

Đó là ba vị trung niên nam tử, mặc trường bào màu trắng thêu hoa văn chỉ vàng hình mặt trời tỏa sáng – biểu tượng tối cao của Thiên Đạo Minh ở Thượng Giới. Kẻ dẫn đầu mang theo một cây trường mâu khắc đầy cổ tự, tu vi đã đạt tới mức kinh người: Bán Bộ Thần Quan.

Áp lực từ ba vị sứ giả khiến không ít tu sĩ ở dưới chân núi không chịu nổi mà quỳ rạp xuống đất, thân hình run rẩy. Tiền Đa Đa đang tươi cười hớn hở cũng biến sắc, hắn cảm nhận được huyết mạch trong người mình như bị đóng băng trước sự uy nghiêm của "Thiên".

"Kẻ nào là Diệp Hư Không?"

Tiếng nói của vị cầm đầu như sấm nổ ngang tai, truyền khắp trăm dặm, làm rung chuyển cả núi rừng.

Diệp Hư Không không lùi nửa bước, thậm chí ánh mắt còn không hề gợn sóng. Hắn bước lên hư không, mỗi bước đi đều tạo ra những vòng tròn màu đen lan tỏa dưới chân, trung hòa hoàn toàn áp lực của đối phương.

"Thánh Sứ Thiên Đạo Minh?" Diệp Hư Không khóe môi hơi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. "Cổ Thiên Thánh phái các ngươi xuống đây để nộp mạng sao?"

Vị sứ giả dẫn đầu, Lôi Huyền, nghe thấy cái tên "Cổ Thiên Thánh" bị gọi thẳng thừng thì đồng tử co rụt lại, giận dữ quát: "Linh tinh tặc tử! Ngươi dám gọi thẳng tôn hiệu của Thiên Đế! Ngươi đồ sát Vạn Kiếm Tông, làm loạn trật tự Linh Khư Giới, dùng công pháp tà môn ngoại đạo ăn mòn Thiên Đạo. Hôm nay, bọn ta phụng mệnh Thượng Giới, tới đây để trấn sát ngươi, trả lại thái bình cho vạn giới!"

"Trấn sát ta?" Diệp Hư Không bật cười, tiếng cười chứa đựng sự mỉa mai cực độ. "Kiếp trước hắn không giết nổi ta, kiếp này chỉ bằng vài con chó sai vặt các ngươi mà cũng đòi hành sự?"

Lôi Huyền sứ không hiểu "kiếp trước" là gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự sỉ nhục to lớn. Hắn vung trường mâu lên, thiên lôi từ trên không trung điên cuồng tụ lại, hóa thành một con lôi long khổng lồ quấn quanh mũi giáo.

"Cái miệng kia sẽ sớm biến mất thôi! Chết đi!"

Lôi Huyền sứ đâm ra một mâu. Không gian xung quanh mũi mâu vỡ vụn, uy lực của cấp độ Thần Quan khiến cho quy tắc của Linh Khư Giới dường như không chịu nổi tải trọng. Một đạo hào quang vàng óng ánh như muốn xẻ đôi Thiên Diệp Sơn, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối.

Phía dưới, Tiền Đa Đa hét lên: "Đại ca, cẩn thận! Đó là Thiên Đạo Chi Lực!"

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động. Hắn thậm chí không thèm dùng đến kiếm.

Khi đạo lôi long hoàng kim kia chỉ còn cách ngực hắn chưa đầy ba thước, Diệp Hư Không nhẹ nhàng đưa tay lên, một ngón tay trỏ chỉ thẳng vào không trung.

"Nhất Niệm… Hư Vô."

Một từ thốt ra, thời gian như ngừng trệ.

Trong mắt của hàng vạn tu sĩ đang chứng kiến, một cảnh tượng kinh hãi chưa từng có diễn ra. Đạo lôi long oai hùng kia, khi vừa chạm vào đầu ngón tay của Diệp Hư Không, bỗng nhiên mất đi màu sắc rực rỡ. Từ phần đầu, nó bắt đầu biến thành màu xám nhạt, sau đó là đen kịt, rồi lặng lẽ tan biến vào không khí như thể nó chưa từng tồn tại.

Không có nổ lớn, không có chấn động. Chỉ có sự biến mất lặng lẽ đến đáng sợ.

Lôi Huyền sứ kinh hãi thốt lên: "Cái gì? Thần lực của Thiên Đạo Minh bị ngươi… xóa sổ?"

"Không phải xóa sổ." Diệp Hư Không bước tới, bóng dáng hắn nhạt nhòa trong không gian, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Lôi Huyền. "Mà là nó đã trở về trạng thái vốn có của nó. Mọi sự khởi đầu đều là hư không, kết thúc cũng vậy."

Hai vị sứ giả đi cùng kinh hoàng muốn ra tay ứng cứu, nhưng vừa định vận động linh lực, bọn chúng bàng hoàng nhận ra cơ thể mình không thể cử động. Một sợi tơ đen mỏng manh không biết từ khi nào đã quấn lấy thần hồn của bọn chúng.

Diệp Hư Không vỗ nhẹ vào vai Lôi Huyền sứ, động tác như một người bạn cũ. Nhưng Lôi Huyền sứ lại cảm thấy giống như tử thần đang vuốt ve.

"Về báo cho Cổ Thiên Thánh." Diệp Hư Không thì thầm vào tai hắn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Bảo hắn giữ cái ghế Thiên Đế cho chắc vào. Ta không vội giết hắn ngay đâu. Ta muốn hắn nhìn thấy từng sợi tơ Thiên Đạo mà hắn dày công dệt nên sẽ bị ta bứt đứt từng cái một. Linh Khư Giới này, sau hôm nay, sẽ mang họ Diệp."

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Lôi Huyền sứ run rẩy hỏi.

"Hư Vô Thần Đế."

Ba chữ vừa vang lên trong thức hải của Lôi Huyền sứ thì một luồng lực lượng kinh khủng từ vai hắn lan tràn ra toàn thân. Cả ba vị sứ giả Thượng Giới đồng loạt bị văng ngược về phía vòng xoáy mây tím trên bầu trời. Thân thể bọn chúng rạn nứt như sứ, máu tươi tuôn trào, nhưng kỳ lạ là linh căn và tu vi của bọn chúng không bị phế hoàn toàn, mà lại bị ám vào một loại khí tức đen kịt không thể xua tan.

Cửa ngõ không gian khép lại, bầu trời dần trở về trạng thái yên bình, nhưng nỗi khiếp sợ trong lòng mọi người thì lại càng tăng thêm.

Hắc Tử khẽ lắc đuôi, nhảy lên vai Diệp Hư Không: "Chủ nhân, sao không giết quách bọn chúng cho rảnh nợ? Thả về làm gì?"

"Giết mấy con tép riu thì có tác dụng gì?" Diệp Hư Không nhìn về hướng Cửu Tiêu xa xôi. "Bọn chúng mang theo hạt giống của Hư Vô lực trở về Thượng Giới. Thứ đó sẽ âm thầm ăn mòn trận pháp của Thiên Đạo Minh. Hơn nữa… ta cần Cổ Thiên Thánh phải sống trong nỗi sợ hãi mỗi ngày. Đó mới là cái giá phải trả của kẻ phản bội."

Lúc này, Tiền Đa Đa mới dám chạy lên, mặt mày tái mét nhưng mắt thì sáng rỡ: "Đại ca! Người vừa rồi đánh đuổi sứ giả Thượng Giới thật sự là thần thánh phương nào? Đó là người của Thiên Đạo Minh đó! Xưa nay ai dám đụng vào bọn họ?"

Diệp Hư Không không trả lời câu hỏi đó, hắn nhìn sang một hướng khác trong không gian, nơi có một luồng hơi thở băng giá thanh tao vừa ẩn hiện rồi biến mất.

"Lạc Thần Hi, nàng cũng đã đến rồi sao?"

Dưới bóng râm của một gốc tùng cổ thụ nghìn năm ở phía xa, một thiếu nữ mặc y phục màu tuyết trắng đang lặng lẽ quan sát tất cả. Gương mặt nàng thoát tục như trăng rằm, nhưng trong đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng sơn lại đang dao động mạnh mẽ.

Nàng là Lạc Thần Hi, Thánh nữ của Dao Trì. Nàng xuống hạ giới vốn là để tìm cơ duyên chữa trị Cửu Âm Tuyệt Thể, nhưng trận chiến vừa rồi đã làm đảo lộn hoàn toàn nhận thức của nàng về tu hành.

"Sức mạnh đó… không thuộc về Thiên Đạo." Nàng thầm nghĩ, trái tim trong ngực đập nhanh liên hồi. "Diệp Hư Không, ngươi rốt cuộc giấu diếm điều gì? Hư Vô… rốt cuộc là thứ gì?"

Ở Thượng Giới, bên trong Thần Điện rực rỡ huy hoàng của Thiên Đạo Minh.

Cổ Thiên Thánh, vị Thiên Đế đương nhiệm đang ngồi trên ngai vàng cao ngất, đột nhiên mở trừng mắt. Một đạo thần lôi vô hình từ tâm thất hắn nổ ra, làm sụp đổ mấy cột trụ bằng ngọc thạch gần đó.

Hắn cảm nhận được. Một loại khí tức quen thuộc đến thấu xương, thứ mà hắn tưởng rằng đã biến mất vĩnh viễn vạn năm về trước, vừa hiện lên ở một góc nhỏ của Hạ giới.

"Sư tôn… là người thật sao?"

Cổ Thiên Thánh siết chặt long bào, gương mặt tuấn mỹ bỗng chốc trở nên vặn vẹo và tàn ác.

"Dù người có quay lại từ cõi chết, thì trời đất này đã không còn là của người nữa rồi. Lần này, ta sẽ khiến ngay cả khái niệm về người cũng không thể tồn tại trong hư vô!"

"Truyền lệnh cho Thiên Cấm Vệ!" Giọng của Cổ Thiên Thánh lạnh thấu xương vang vọng khắp thần điện. "Phong tỏa toàn bộ Linh Khư Giới. Bất kể là ai, nếu sở hữu khí tức đen, giết không tha!"

Trò chơi của những kẻ đứng đầu vũ trụ, chính thức bắt đầu từ một ý niệm khởi phát giữa trời không.

Tại Thiên Diệp Sơn, Diệp Hư Không đón lấy một chiếc lá rụng, trong tay hắn, chiếc lá biến thành tàn tro rồi hư tan. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu tầng mây, như nhìn thẳng vào đôi mắt của Cổ Thiên Thánh ở cách xa muôn vàn tinh tú.

"Âm mưu sao? Để xem Thiên đạo của ngươi nhanh, hay một ý niệm của ta nhanh hơn."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8