Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 63: Hư Vô Kiếm vs Dao Trì Kính**
**CHƯƠNG 63: HƯ VÔ KIẾM VS DAO TRÌ KÍNH**
Giữa hư không hỗn loạn, nơi ranh giới mỏng manh giữa thực tại và hư vô đang bị xé rách, một con thuyền khổng lồ được bao phủ bởi hào quang hoàng kim đang khựng lại giữa chừng. Chiếc phi thuyền này dài tới ngàn trượng, khắc họa vô số phù văn thượng cổ, chính là "Cửu Tiêu Thần Hành Chu" của Thiên Đạo Minh.
Thế nhưng, lúc này, chiếc phi thuyền vốn dĩ có thể xuyên thấu vạn dặm không gian mỗi nhịp thở lại đang run rẩy kịch liệt. Phía trước mũi thuyền, một bóng người mặc trường bào đen tuyền đứng đó, đôi mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng khí tức tỏa ra lại khiến cho quy tắc vạn vật xung quanh phải gào thét vì sợ hãi.
Diệp Hư Không tay phải nắm lấy chuôi kiếm đen kịt. Chỉ là một cái chuôi kiếm, nhưng dải khí hư vô vờn quanh nó lại đang không ngừng nuốt chửng ánh sáng từ các vì tinh tú xa xôi.
"Kẻ nào dám cả gan chặn đường Thiên Đạo Minh?!"
Một tiếng quát vang dội như sấm truyền từ trong phi thuyền ra ngoài. Ba bóng người rực rỡ tiên quang lướt ra, đứng trên không trung, nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không. Cầm đầu là một lão giả râu tóc trắng xóa, vận đạo bào thêu hoa văn Dao Trì, khí tức đã chạm tới ngưỡng cửa Thần Vương cảnh — Dao Trì Thánh Địa trưởng lão, Vân Huyền.
Diệp Hư Không không nói lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng tay, thanh chuôi kiếm đen kịt chỉ thẳng về phía phi thuyền.
"Để nàng lại. Ta cho các ngươi một cơ hội để tan biến một cách toàn thây."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại như mang theo thiên uy, khiến tâm thần ba vị cường giả trước mặt rung động. Vân Huyền trưởng lão sau giây phút kinh ngạc liền cười lạnh, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ:
"Một tên tàn dư từ hạ giới, chẳng qua chỉ là có chút kỳ ngộ mà dám cuồng vọng trước mặt Dao Trì Thánh Địa ta? Chết đi cho lão phu!"
Vân Huyền phất tay, một dải lụa tiên quang rộng hàng trăm trượng quét tới, mang theo quy tắc hệ Thủy nồng đậm, đủ sức nghiền nát một dãy núi lớn. Đây là tuyệt học "Nhược Thủy Thiên Hà" của Dao Trì.
Diệp Hư Không chỉ khẽ nhếch môi. Chuôi kiếm trong tay hắn rung lên một nhịp cực nhỏ.
"Phá."
Một chữ vang lên, dải hư vô khí trên chuôi kiếm đột nhiên bùng phát, hóa thành một đường kiếm mang đen kịt, mảnh như sợi chỉ. Sợi chỉ đen đi tới đâu, dải lụa tiên quang hung hãn của Vân Huyền bị cắt đôi tới đó. Không, không chỉ là cắt đôi, mà là sự tồn tại của đạo pháp ấy trực tiếp bị "xóa sổ". Thiên hà cuồn cuộn trong phút chốc biến thành những làn khói bụi vô hình, tan biến giữa hư không.
Sắc mặt Vân Huyền đại biến, lão rống lên: "Lùi lại! Hắn sở hữu lực lượng không gian?"
"Không phải không gian." Diệp Hư Không bước tới một bước, hư không dưới chân hắn tự động kết thành bậc thang, "Là Hư Vô."
"Ngươi… ngươi là kẻ tu luyện Hư Vô công pháp?!" Vân Huyền kinh hãi tột độ. Trong trí nhớ của lão, đó là điều cấm kỵ của Thiên Đế Cổ Thiên Thánh. Mọi kẻ chạm vào Hư Vô đều phải chết.
"Đã nhận ra, vậy thì có thể chết được rồi."
Diệp Hư Không không để đối phương kịp phản ứng, Nhất Niệm Kiếm Ý bộc phát. Một ý niệm vừa động, vạn đạo kiếm khí đen kịt từ bốn phương tám hướng hiện ra, bao vây lấy ba người Vân Huyền.
"Dao Trì Kính! Xuất!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Vân Huyền không dám giấu giếm, lão vỗ vào lồng ngực, phun ra một ngụm máu tinh huyết lên một vật thái cổ bảo cụ. Từ trong thức hải của lão, một tấm gương đồng cổ kính bay ra, phát ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời ban trưa.
Dao Trì Kính — một trong mười đại trấn phái thần binh của Dao Trì Thánh Địa, tuy đây chỉ là một mặt phó kính nhưng uy năng đã đạt tới cấp bậc Thần khí thượng phẩm.
"Hào Quang Chiếu Thế, Vạn Pháp Quy Nguyên!"
Vân Huyền gầm lên, đổ toàn bộ linh lực vào gương. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết bao trùm lấy phi thuyền và ba người họ, tạo thành một lớp màn bảo hộ tuyệt đối. Kiếm khí đen kịt của Diệp Hư Không chém lên lớp màn sáng, phát ra những tiếng "xẹt xẹt" ghê người nhưng lại bị đánh bật trở lại.
"Hắc hắc, Dao Trì Kính có thể phản chiếu mọi công kích, đồng thời khắc chế mọi tà khí. Thứ hư vô khí của ngươi dù có quỷ dị, cũng không thể phá vỡ quy tắc của thần khí này!" Vân Huyền lấy lại tự tin, lớn tiếng quát.
Diệp Hư Không dừng lại, nhìn chằm chằm vào mặt gương đang tỏa sáng rực rỡ kia. Ánh mắt hắn lóe lên một tia hoài niệm, rồi nhanh chóng chuyển thành sự lạnh lùng tột độ.
"Quy tắc sao? Để ta cho ngươi thấy, quy tắc trước mặt Hư Vô là nực cười thế nào."
Diệp Hư Không nắm chặt chuôi kiếm bằng cả hai tay. Lần này, hắn không phóng ra kiếm khí, mà là thu hồi toàn bộ hư vô lực vào bên trong cái chuôi kiếm ấy. Chuôi kiếm đen tuyền bắt đầu nảy sinh những vết rạn nứt nhỏ, từ bên trong tỏa ra một luồng áp lực khiến thời gian như ngưng đọng.
Lạc Thần Hi từ bên trong phi thuyền cảm nhận được sự dao động này. Trái tim nàng thắt lại. Nàng biết, Diệp Hư Không đang thi triển tuyệt kỹ cực hạn của hắn.
"Hư Vô Kiếm Thức: Đoạn Vô."
Diệp Hư Không vung kiếm. Một đường chém cực kỳ chậm chạp, đơn giản tới mức không có một chút hoa mỹ nào. Nhưng khi đường chém ấy chạm vào ánh sáng của Dao Trì Kính, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Ánh sáng rực rỡ kia không hề bị đánh bật, cũng không bị phản chiếu. Nó bị "đồng hóa".
Một vết đen nhỏ xuất hiện trên mặt gương Dao Trì Kính. Vết đen ấy lan rộng như một vết mực trên tờ giấy trắng, tham lam nuốt chửng mọi ánh sáng thần thánh. Những phù văn trên gương bắt đầu vỡ vụn, tiếng kêu rắc rắc vang lên chói tai.
"Không! Có thể nào… Thần khí của ta!" Vân Huyền gào thét trong đau đớn khi sợi dây liên kết linh hồn giữa lão và gương bị chặt đứt.
"Vạn vật khởi nguồn từ không có gì, và cũng sẽ kết thúc bằng sự trống rỗng. Cái gương này, trả lại cho nguyên thủy đi." Diệp Hư Không lạnh nhạt thốt lên.
"Răng rắc!"
Dao Trì Kính vỡ tan thành nghìn mảnh. Luồng phản phệ khổng lồ khiến hai vị cường giả đứng cạnh Vân Huyền trực tiếp nổ tung thành sương máu. Vân Huyền cũng bị đánh bay, lồng ngực lõm xuống, nửa thân người bị hư vô lực ăn mòn đến mức lộ cả xương trắng.
Thanh âm vụn vỡ của gương cũng là lúc lớp màn bảo vệ của phi thuyền sụp đổ. Diệp Hư Không bước một bước, thuấn di xuất hiện ngay giữa phi thuyền.
Đám hộ vệ của Thiên Đạo Minh thấy vậy liền lao tới như thiêu thân, nhưng Diệp Hư Không thậm chí không thèm vung kiếm. Mỗi bước hắn đi, những kẻ trong phạm vi ba trượng đều tự động hóa thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng không kịp trốn thoát.
Hắn đi qua những hành lang sang trọng, tiến thẳng về phía mật thất nơi giam giữ Lạc Thần Hi.
Tại cửa mật thất, trận pháp cấm chế do chính Thần Vương bố trí đang tỏa sáng. Diệp Hư Không chỉ đơn giản đặt tay lên, hư vô lực tràn ra, trực tiếp nuốt chửng toàn bộ cấu trúc của trận pháp như chưa từng tồn tại.
Cánh cửa đá nặng nề sụp đổ.
Bên trong, giữa không gian lạnh lẽo của hàn băng trận, một thân ảnh xinh đẹp đang bị xích bằng những sợi dây linh lực màu vàng. Lạc Thần Hi ngước mắt nhìn lên. Gương mặt nàng nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, nhưng đôi mắt vẫn long lanh vẻ kiêu hãnh của một Thánh nữ.
Diệp Hư Không nhìn thấy những sợi xích đang hút lấy tinh huyết của nàng, trong lòng một luồng sát ý bùng lên mạnh mẽ chưa từng có. Bầu trời hư không bên ngoài phi thuyền như cảm nhận được nộ hỏa của chủ nhân, sấm sét đen ngòm điên cuồng oanh tạc.
Hắn tiến lại gần, vung tay chém đứt sợi xích. Những sợi dây được rèn từ tinh kim thái cổ trước mặt Hư Vô Kiếm mềm như đậu phụ.
Diệp Hư Không đỡ lấy thân thể mảnh mai của nàng vào lòng. Hơi lạnh từ Cửu Âm Tuyệt Thể thấm vào người hắn, nhưng hắn chỉ cảm thấy xót xa.
"Ta tới muộn." Hắn khẽ nói, giọng nói lạnh lùng khi nãy giờ chỉ còn sự dịu dàng hiếm hoi.
Lạc Thần Hi tựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, nàng mỉm cười, giọng khàn đặc: "Chàng… cuối cùng cũng tới. Ta đã nghĩ… sẽ không bao giờ được nhìn thấy bóng lưng của chàng nữa."
"Ngốc ạ." Diệp Hư Không vuốt nhẹ mái tóc nàng, "Từ nay về sau, trời đất này không kẻ nào có thể mang nàng đi. Nếu Thiên đạo muốn nàng, ta diệt Thiên đạo. Nếu Thương khung muốn nàng, ta nát Thương khung."
Đúng lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ từ phía sau vang lên. Vân Huyền trưởng lão tuy mất đi một nửa cơ thể nhưng vẫn điên cuồng muốn phản kích, lão định tự bạo tu vi để đồng quy vu tận.
Diệp Hư Không thậm chí không quay đầu lại. Hắn ôm chặt Lạc Thần Hi bằng tay trái, tay phải cầm chuôi kiếm nhẹ nhàng vung ngược ra sau một cái.
"Nhất niệm… tịch diệt."
Một vòng tròn đen kịt khuếch tán từ vị trí hắn đứng. Trong nháy mắt, cả con thuyền khổng lồ, Vân Huyền trưởng lão và hàng ngàn tu sĩ Thiên Đạo Minh còn lại trên thuyền đều bị đóng băng. Rồi sau đó, như một bức tranh cát bị gió thổi bay, tất cả lặng lẽ tan biến vào không gian.
Giữa hư không yên tĩnh, chỉ còn lại một nam một nữ đứng lơ lửng.
Diệp Hư Không nhìn về phía xa xăm, nơi mà Cửu Tiêu Thiên Ngoại đang ẩn hiện những luồng hào quang rực rỡ nhất. Hắn biết, hành động hôm nay đã chính thức tuyên chiến với kẻ thù lớn nhất đời mình — Cổ Thiên Thánh.
"Thần Hi, chúng ta đi. Nơi này không còn giá trị để tồn tại nữa."
Hắn ôm lấy nàng, một bước đạp không, biến mất vào sâu trong biển hư vô, để lại sau lưng một mảnh không gian trống rỗng, không còn lấy một mảnh vụn nào của con tàu huyền thoại. Trận chiến đầu tiên giữa Hư Vô và Thiên Đạo, đã kết thúc bằng một sự hủy diệt tuyệt đối.