Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 65: Tìm kiếm Thái Cổ Di Tích**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:00:57 | Lượt xem: 2

Gió ở Vạn Thú Hư Không không mang theo hơi ẩm hay sự sống, nó là những luồng loạn lưu không gian sắc lẹm như đao, không ngừng gào thét và cày xới lên mặt đất khô cằn một màu xám tro. Nơi đây vốn là chiến trường của các vị Thần thú thời Thái Cổ, quy tắc thiên đạo ở đây đã sớm bị đánh vỡ, biến thành một vùng hỗn loạn nằm ngoài sự quản lý của Thiên Đình.

Giữa bình nguyên hoang vắng, ba bóng người đang chậm rãi tiến bước. Dẫn đầu là một thanh niên vận trường bào đen tuyền, vạt áo lay động theo từng bước chân nhưng kỳ lạ là những luồng loạn lưu không gian điên cuồng kia mỗi khi chạm đến gần hắn đều tự động tan biến thành hư không, không thể chạm đến một sợi tóc. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, dường như có thể nuốt chửng cả ánh sáng. Hắn chính là Diệp Hư Không.

"Đại… đại ca, chúng ta đã đi bộ ba ngày ba đêm rồi. Cái cảm ứng của tiểu đệ tuy mạnh nhưng ở cái nơi quỷ quái này, nó cứ xoay vòng vòng như bị ma ám ấy!"

Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, một tay ôm cái bụng phệ, tay kia cầm một chiếc la bàn bằng vàng ròng khảm đầy bảo ngọc. Chiếc kim la bàn lúc này đang run rẩy kịch liệt, lúc chỉ về hướng Đông, lúc lại xoay tít lịm. Hắn là một truyền nhân của Tụ Bảo Thể, bình thường chỉ cần đứng một chỗ cũng ngửi thấy mùi tiền, vậy mà vào đến lõi Vạn Thú Hư Không, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn.

Trên vai Tiền Đa Đa, Hắc Tử đang lười biếng nằm cuộn tròn. Nó hé mở một con mắt, nhìn cái la bàn của tên mập bằng ánh mắt cực kỳ khinh bỉ, sau đó lại hướng về phía Diệp Hư Không mà khẽ sủa một tiếng nhỏ "Gâu".

Diệp Hư Không dừng bước, hơi nghiêng đầu nhìn về phía trước. Cách họ không xa, không gian bắt đầu vặn xoắn một cách bất thường, hình thành nên những dải sáng lờ mờ mang theo khí tức của sự mục nát và cổ xưa.

"Không phải do la bàn của ngươi hỏng." Diệp Hư Không thản nhiên nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng xuyên qua tiếng gió hú. "Mà là không gian ở đây đã bị gấp khúc thành vạn tầng. Chúng ta tưởng như đang đi thẳng, nhưng thực chất là đang lẩn quẩn trong một mê cung của thời gian."

"Hả? Gấp khúc không gian?" Tiền Đa Đa há hốc mồm. "Vậy chẳng lẽ chúng ta sẽ bị nhốt ở đây đến chết sao?"

Diệp Hư Không không đáp, hắn đưa bàn tay ra. Trong lòng bàn tay hắn, một hạt châu màu đen nhánh lặng lẽ hiện ra, xoay tròn nhè nhẹ. Đó là Hư Vô Châu – thứ khởi nguyên của mọi sự tồn tại và cũng là điểm cuối của vạn vật.

"Nhất niệm… Khai Thiên."

Hắn khẽ lẩm bẩm. Một luồng sóng năng lượng vô hình, không mang theo bất kỳ màu sắc hay thanh âm nào, từ lòng bàn tay hắn khuếch tán ra xung quanh. Luồng năng lượng này đi tới đâu, những dải sáng vặn xoắn kia lập tức đứng khựng lại, rồi như bị một bàn tay khổng lồ xóa sạch, lộ ra diện mạo chân thực của vùng đất này.

Cảnh tượng trước mắt khiến Tiền Đa Đa rớt cả la bàn xuống đất.

Phía sau lớp màn không gian vặn xoắn không phải là bình nguyên hoang vu, mà là một tàn tích khổng lồ trải dài vô tận. Những cây cột đá cao chọc trời, trên đó khắc họa hình ảnh của Chân Long, Phượng Hoàng, Kỳ Lân đang phủ phục dưới chân một bóng người mờ ảo. Phía xa kia, một tòa điện thờ sụp đổ một nửa lơ lửng giữa không trung, xung quanh bao bọc bởi những tia lôi điện màu đen hung bạo.

"Thái… Thái Cổ Di Tích! Đại ca, là nó! Mùi của bảo vật… trời ơi, tiểu đệ thấy rồi, vàng, toàn là thần kim quý hiếm!" Đôi mắt Tiền Đa Đa sáng rực lên như hai ngọn đèn pha, béo phì cũng không ngăn được hắn lao lên phía trước.

Hắc Tử bỗng nhiên bật dậy từ vai Tiền Đa Đa, nó gầm gừ một tiếng trầm đục khiến tên mập đang lao đi phải phanh gấp lại. Đôi mắt đỏ của con chó đen nhỏ nhìn chằm chằm vào bóng tối phía dưới những chân cột đá.

"Có khách đến." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói, ánh mắt vẫn bình thản như mặt nước hồ thu.

Từ trong bóng tối của những đống đổ nát, hàng loạt cái bóng mờ ảo bắt đầu hiện hình. Đó không phải là người, cũng chẳng phải thú, mà là những linh hồn chiến tranh của thời Thái Cổ, bị oán niệm và khí tức của Hư Không đồng hóa qua hàng triệu năm. Chúng khoác lên mình những bộ giáp rách nát, tay cầm tàn binh, đôi mắt rỗng tuếch phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe.

"Vạn Thú Hư Linh…" Diệp Hư Không khẽ nhíu mày. "Số lượng này xem ra không ít."

Hàng nghìn, hàng vạn linh hồn chiến binh trỗi dậy, tiếng thét câm lặng của chúng chấn động đến tận thần hồn của người nghe. Một vị thủ lĩnh linh hồn cưỡi trên con xương thú khổng lồ tiến ra, nâng thanh đại đao sứt mẻ chỉ về phía Diệp Hư Không, một cỗ sát khí cuồn cuộn như sóng thần đổ ập tới.

Tiền Đa Đa run rẩy nép sau lưng Diệp Hư Không, miệng lẩm bẩm: "Đại ca, tiểu đệ chỉ giỏi thu tiền, mấy cái trò đánh đấm chết chóc này thực sự không hợp với thân hình quý tộc của tiểu đệ chút nào…"

Diệp Hư Không không nói gì, hắn tiến lên một bước. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, mặt đất dưới chân đều nứt toác, nhưng những vết nứt ấy không lan ra mà lập tức hóa thành một màu đen kịt.

"Một đám tàn hồn không cam lòng, cũng dám chắn đường bản đế?"

Cả vạn đạo linh hồn đồng loạt gầm rống, lao lên như thác đổ. Không gian xung quanh bọn chúng bị đóng băng bởi khí tức tử vong lạnh lẽo.

Diệp Hư Không nhấc tay lên, chuôi kiếm màu đen tuyền hiện ra trong không trung. Hắn không rút kiếm, bởi vốn dĩ thanh kiếm này không có lưỡi. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung ngang một cái.

"Hư Vô Kiếm Ý: Trùng Phùng."

Không có hào quang rực rỡ, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một đường kẻ màu đen kéo dài vô tận, cắt ngang toàn bộ chiến trường. Những linh hồn lao đến đầu tiên khi chạm phải đường kẻ ấy, thân thể ngay lập tức cứng đờ, sau đó rã ra như bụi phấn rồi hoàn toàn biến mất, không để lại bất kỳ một chút khí tức nào.

Chỉ một chiêu, một phần ba quân đoàn linh hồn biến thành hư không.

Tên thủ lĩnh linh hồn trên xương thú dường như cảm nhận được một nỗi sợ hãi đến từ bản năng sâu xa nhất. Nó gầm lên một tiếng kỳ quái, toàn thân bốc lên ngọn lửa màu tím đen, liều mạng lao tới, thanh đại đao bổ xuống mang theo uy lực của một đòn dốc túi ở cảnh giới Vương Cảnh.

Diệp Hư Không đứng im tại chỗ, cho đến khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu hắn gang tấc. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón trỏ lên gõ nhẹ vào mặt đao.

"Rắc…"

Thanh đại đao vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn, nhưng những mảnh vụn ấy chưa kịp rơi xuống đất đã bị lực lượng Hư Vô nuốt chửng. Diệp Hư Không nhìn thẳng vào hốc mắt rỗng tuếch của tên thủ lĩnh, giọng nói lạnh lẽo vang lên trong thức hải của nó:

"Cái chết không phải là kết thúc đối với các ngươi. Trở về với Hư Vô, mới là sự giải thoát vĩnh hằng."

"Nhất Niệm… Diệt."

Một luồng ánh sáng đen bùng phát từ đầu ngón tay hắn, xuyên qua trán tên thủ lĩnh rồi lan tỏa ra phía sau như một vòi rồng hắc ám. Trong tích tắc, hàng vạn linh hồn còn lại, cả con xương thú khổng lồ và gã tướng quân kiêu hùng đều tan biến. Toàn bộ khu vực trước cửa di tích trở nên trống rỗng một cách đáng sợ.

Gió bỗng dưng lặng tắt. Tiền Đa Đa trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng này, dù đã thấy đại ca ra tay nhiều lần, nhưng mỗi lần thấy hắn nhẹ nhàng xóa sổ cả một đạo quân chỉ bằng một cái nhấc tay, tên béo vẫn cảm thấy tim mình nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Mạnh… quá sức tưởng tượng. Đại ca, người rốt cuộc đã phục hồi đến mức nào rồi?" Tiền Đa Đa run giọng hỏi.

Diệp Hư Không thu hồi chuôi kiếm, nhìn về phía tòa điện thờ lơ lửng, ánh mắt lộ vẻ hoài niệm pha lẫn trầm mặc.

"Mới chỉ là khởi đầu thôi. Cảnh giới của kiếp trước quá cao, cơ thể này hiện tại chưa đủ để chứa đựng một phần vạn thực lực của ta. Nhưng ở trong tòa di tích này, có thứ sẽ giúp ta đẩy nhanh tiến độ."

Hắc Tử bấy giờ mới lạch bạch chạy đến bên chân Diệp Hư Không, nó cọ cọ cái đầu vào ống quần hắn, đuôi vẫy rối rít như đang đòi khen thưởng.

"Đi thôi, Hắc Tử, Mập mạp. Chúng ta vào trong."

Nhóm ba người bước lên những bậc thang bằng đá nứt nẻ dẫn vào điện thờ. Càng vào sâu, áp lực từ thời Thái Cổ càng nặng nề. Ở đây, quy tắc Thiên Đạo của cửu giới đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những quy tắc cổ xưa nhất, nguyên thủy nhất.

Bên trong điện thờ rộng lớn đến mức tưởng chừng như chứa đựng cả một dải ngân hà. Trên đỉnh vòm là những vì sao thực sự đang chuyển động theo một quỹ đạo huyền bí. Ở tâm điểm của đại điện, một bộ xương khổng lồ của một con quái thú dài vạn dặm đang nằm đó. Dù chỉ còn là xương khô qua hàng tỷ năm, khí thế uy nghiêm của nó vẫn khiến người ta muốn quỳ lạy.

"Đó là… tổ tiên của ta sao?" Hắc Tử đứng sững lại, lần đầu tiên trong ánh mắt của con hắc thú nhỏ nhoi này hiện lên vẻ trang nghiêm và bi thương tột độ.

Bộ xương ấy có hình dáng giống hệt Hắc Tử khi hiện nguyên hình, nhưng to lớn gấp triệu lần. Đây chính là Thôn Thiên Thú Thủy Tổ, kẻ từng nuốt chửng mười mặt trời ở thời sơ khai.

"Đúng vậy. Nó đã chết để bảo vệ bí mật cuối cùng của Hư Vô khỏi sự dòm ngó của Thiên Đạo năm đó." Diệp Hư Không khẽ thở dài, tay vuốt ve một khúc xương sườn lớn của con thú.

Bỗng nhiên, một giọng cười nham hiểm và lạnh lùng vang dội khắp đại điện, phá vỡ không gian trang nghiêm:

"Ha ha ha! Quả nhiên là Diệp Hư Không! Ngươi thật sự còn sống, và còn tìm đến tận đây!"

Trên không gian phía trên bộ xương, ba luồng hào quang rực rỡ đột ngột hạ xuống. Ba lão giả râu tóc trắng xóa, vận tiên bào có thêu hình mặt trời vàng rực hiện hình. Khí tức của bọn họ tỏa ra mạnh mẽ đến mức không gian xung quanh bắt đầu rạn nứt.

"Thiên Đạo Minh! Thần Vương cảnh!" Tiền Đa Đa kinh hãi hét lên, mặt cắt không còn một giọt máu.

Ba vị Thần Vương của Thiên Đạo Minh! Ở hạ giới hay trung giới, đây là những tồn tại đỉnh phong, là ý chí của trời xanh. Bọn chúng vậy mà đã bí mật bám theo hoặc đã phục sẵn ở đây từ lâu.

Vị lão giả dẫn đầu, Minh Dương Thần Vương, nhìn Diệp Hư Không bằng ánh mắt đầy tham vọng và thù hận: "Cổ Thiên Thánh đế hạ sớm đã đoán được ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy. Hư Vô Châu… thứ đó vốn dĩ nên thuộc về Thiên Đình. Hôm nay, chúng ta không chỉ lấy mạng ngươi, mà còn lấy đi đạo quả của ngươi!"

Diệp Hư Không đứng trước ba vị Thần Vương, vẻ mặt không chút thay đổi. Hắn quay sang vỗ vai Hắc Tử: "Hắc Tử, đi lấy di sản của tổ tiên ngươi đi. Bọn chúng… để ta lo."

"Ngông cuồng!" Một vị Thần Vương khác quát lớn, tay vung lên một thanh tiên kiếm mang theo thiên lôi vạn trượng. "Ngươi bây giờ chỉ là một phế vật trọng sinh, lấy gì đánh với chúng ta?"

Diệp Hư Không chậm rãi xoay người, tà áo đen khẽ bay. Ánh mắt hắn bỗng nhiên biến thành một màu đen tuyệt đối, không có đồng tử, không có lòng trắng.

"Thiên đạo mà các ngươi tôn thờ, ở trong mắt ta, ngay cả hạt cát cũng không bằng."

Hắn đưa tay lên, một ý niệm bừng nổ. Toàn bộ điện thờ rung chuyển dữ dội, không gian Thái cổ bắt đầu sụp đổ và tan chảy.

"Nhất Niệm… Vô Định."

Trong khoảnh khắc ấy, ba vị Thần Vương lừng lẫy bỗng thấy toàn bộ công pháp, tu vi và quy tắc mà họ hằng tin tưởng đang nhanh chóng rời bỏ mình. Thiên địa đại đạo mà họ có thể kêu gọi giờ đây dường như đang run rẩy, đang trốn tránh khỏi người thanh niên trước mặt.

Trận chiến thực sự tại Thái Cổ Di Tích, lúc này mới chính thức khai màn. Diệp Hư Không biết rằng, đây chính là bước đệm để hắn đường đường chính chính trở lại Cửu Tiêu, đem tất cả những kẻ phản bội dẫm dưới chân.

Màn đêm của Hư Vô đang bao trùm lấy tất cả ánh sáng rực rỡ của Thiên Đạo Minh. Trong tòa đại điện u ám, tiếng thét kinh hoàng của những vị "Thần" bắt đầu vang vọng, đánh dấu sự trở lại của một vị Thần Đế vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8