Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 76: Đại hội võ lâm Trung Giới**
CHƯƠNG 76: THIÊN ĐỊA VÔ THANH, HƯ VÔ CUNG HIỆN
Linh Khư Giới, Thăng Thiên Lục Địa.
Đây là một đại lục lơ lửng giữa biển mây của Trung Giới, nơi linh khí nồng đậm hóa thành sương mù, cuồn cuộn chảy qua những dãy núi sừng sững như vảy rồng. Hôm nay, bầu không khí trên Thăng Thiên Lục Địa căng thẳng đến mức đóng băng. Trên vạn trượng trời cao, hàng ngàn chiến thuyền rực rỡ linh quang, mang theo cờ xí của các đại tông môn, chiếm cứ các phương vị Đông, Tây, Nam, Bắc.
"Đại hội Võ lâm Linh Khư Giới trăm năm một thuở, vạn tông triều bái. Không biết lần này, vị trí lãnh tụ của 'Thiên Minh' sẽ rơi vào tay ai?"
"Còn ai vào đây nữa? Chẳng phải là Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Tuyết Thành sao? Nghe nói lão quái vật đó đã chạm đến ngưỡng cửa Hợp Đạo cảnh, chỉ còn một bước là thành Vương."
Tiếng bàn tán xôn xao từ các tu sĩ đứng trên quảng trường rực rỡ ngọc thạch. Phía trên cao nhất là mười tám chiếc ghế vàng ròng lơ lửng, dành cho những kẻ đứng đầu các thế lực bá chủ. Lúc này, mười bảy chiếc đã có người ngồi, duy chỉ còn một chiếc ghế ở vị trí trung tâm nhất, kiêu ngạo nhất là vẫn trống không.
Đó là vị trí dành cho kẻ mạnh nhất — kẻ được gọi là "Minh Chủ Thiên Đạo Minh" tại Trung Giới.
Đúng lúc này, từ phía chân trời, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Một dải lụa đen tuyền như mực từ hư không xé rách mây mù, trải dài vạn dặm, nối thẳng tới tâm điểm của quảng trường.
Cái màu đen ấy không phải là màu đen của màn đêm, mà là một sự hư vô tuyệt đối, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Trên dải lụa đen đó, bốn bóng người thong dong bước tới, dường như mỗi bước chân của họ đều đạp lên nhịp đập của trời đất.
Kẻ đi đầu là một thanh niên khoác trường bào màu tro xám, mái tóc đen dài bay trong gió. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nhìn thấu vạn vật nhưng lại chẳng chứa đựng một tia tạp niệm nào. Hắn đi tới đâu, linh khí xung quanh đều tự động phân tách, nhường lối như gặp phải quân vương.
Theo sau hắn là một tuyệt sắc mỹ nhân mặc bộ lụa trắng thanh khiết, khí lạnh toát ra từ nàng khiến không gian xung quanh kết thành những bông tuyết nhỏ li ti. Bên cạnh nàng là một gã béo mặc y phục thêu đầy vàng bạc, trên tay không ngừng gảy những viên linh thạch sáng choang. Và cuối cùng, là một con chó đen nhỏ, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, thong dong bước đi như đang dạo chơi trong vườn nhà mình.
"Kẻ nào?"
Một tiếng quát như sấm rền vang lên. Trên ghế vàng, một lão giả mặc trường bào lôi điện đứng bật dậy. Hắn là Lôi Vân Tử, tông chủ Lôi Đình Sơn, một cường giả Hợp Đạo cảnh sơ kỳ nổi danh nóng nảy.
"Đại hội võ lâm vạn tông đang diễn ra, nơi này đâu cho phép những kẻ vô danh tiểu tốt xông vào? Cút ngay cho ta!"
Lôi Vân Tử đưa tay ra, một bàn tay bằng sấm sét khổng lồ dài hàng trăm mét hiện ra, từ trên trời cao giáng thẳng xuống đầu bốn người Diệp Hư Không. Sức mạnh của Hợp Đạo cảnh khiến mặt đất quảng trường rạn nứt, vô số tu sĩ yếu kém phải quỳ rạp xuống vì áp lực.
Diệp Hư Không thậm chí không ngước mắt lên nhìn. Hắn chỉ nhàn nhạt thốt ra một chữ:
"Tán."
Chỉ một chữ, nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng trong nháy mắt, bàn tay sấm sét đầy hủy diệt kia đột ngột ngưng trệ giữa không trung. Một giây sau, nó không hề nổ tung, mà là tan biến một cách lặng lẽ. Từng tia lôi điện mãnh liệt đột nhiên hóa thành hư không, không còn một chút dấu vết nào của năng lượng, cứ như thể nó chưa bao giờ tồn tại trong vũ trụ này.
Toàn trường lâm vào một sự im lặng chết chóc.
Mười bảy vị tông chủ trên ghế vàng đồng loạt biến sắc, đồng tử co rút lại. Xóa bỏ công kích của Hợp Đạo cảnh một cách nhẹ nhàng như vậy? Kẻ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Diệp Hư Không không dừng lại, hắn bước từng bước lên không trung, hướng thẳng về phía chiếc ghế vàng trung tâm.
"Vị trí này, từ hôm nay sẽ thuộc về ta." Diệp Hư Không giọng điệu bình thản, như thể đang thông báo một điều hiển nhiên.
"Ngạo mạn!"
Lần này, một nữ tử trung niên xinh đẹp với khí tức lạnh thấu xương đứng lên — Tuyết Ảnh Tiên Tử của Thiên Tuyết Thành. Nàng lướt nhìn qua Lạc Thần Hi phía sau Diệp Hư Không, ánh mắt chợt lộ ra sự tham lam cực độ: "Cửu Âm Tuyệt Thể? Thật không ngờ ở hạ giới lại có thứ bảo vật sống này. Thanh niên kia, để cô gái này lại làm đồ đệ cho ta, sau đó tự phế tu vi cút xuống núi, ta sẽ xin các vị ở đây tha mạng cho ngươi."
Tiền Đa Đa bỗng bật cười ha hả, gã lắc đầu: "Lão bà bà, mắt của bà bị mù rồi sao? Chẳng lẽ bà không nhìn ra người đứng trước mặt bà là ai?"
"Hừ, quản hắn là ai, ở Linh Khư Giới này, Thiên Đạo Minh mới là luật pháp!" Lôi Vân Tử gầm lên, hắn cùng Tuyết Ảnh Tiên Tử đồng thời ra tay. Một bên là lôi long gào thét, một bên là băng phượng che trời, cả hai đại cao thủ Hợp Đạo cảnh phối hợp, uy thế đủ để san bằng một đế quốc.
Diệp Hư Không đứng im giữa bão tố năng lượng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm đen tuyền ở thắt lưng.
*Xoạt.*
Hư Vô Kiếm không hề có lưỡi, chỉ có một luồng hắc khí u uất hiện ra.
"Hư Vô Kiếm Ý: Nhất Niệm Tịch Diệt."
Không gian xung quanh Diệp Hư Không đột ngột vặn vẹo. Luồng hắc khí quét qua, lôi long gãy vụn, băng phượng tan rã. Không chỉ có vậy, tất cả những linh khí đang cuồn cuộn trên Thăng Thiên Lục Địa trong nháy mắt bị một lực lượng vô hình thôn phệ sạch sành sanh, tạo thành một vùng chân không linh khí tuyệt đối.
*Phốc! Phốc!*
Lôi Vân Tử và Tuyết Ảnh Tiên Tử đồng thời hộc máu, cơ thể bay ngược ra sau như diều đứt dây, đập nát những cột trụ ngọc thạch khổng lồ. Tu vi của bọn họ dưới nhát kiếm này bị chém rơi một tầng cảnh giới, linh căn nứt toác, thần sắc đầy vẻ kinh hoàng.
Diệp Hư Không thu kiếm, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế vàng trung tâm nhất. Lạc Thần Hi đứng bên trái, vẻ mặt lạnh lùng kiêu sa như một nữ đế. Tiền Đa Đa đứng bên phải, phe phẩy cái quạt, vẻ mặt đắc ý. Hắc Tử thì nhảy lên mặt bàn của chiếc ghế vàng, ngáp một cái thật dài rồi nhìn chúng sinh bằng ánh mắt khinh rẻ.
Diệp Hư Không nhìn xuống hàng vạn tu sĩ đang run rẩy bên dưới, âm thanh của hắn không lớn, nhưng xuyên thấu linh hồn mỗi người:
"Từ nay về sau, Linh Khư Giới không còn Thiên Đạo Minh. Chỉ có Hư Vô Cung."
"Ai phản đối, lập tức hóa hư vô."
Cả quảng trường vạn người không ai dám thở mạnh. Khí tức của Diệp Hư Không lúc này giống như một vị thần thượng cổ đang nhìn về đám kiến hôi.
Một lão giả râu tóc bạc phơ từ phe phái trung lập run rẩy bước ra, chắp tay hỏi: "Tiền bối… Ngài muốn khai tông lập phái, ít nhất cũng phải có lý do… Hư Vô Cung, rốt cuộc là vì điều gì mà tồn tại?"
Diệp Hư Không khẽ nhướng mày, ánh mắt hắn xa xăm nhìn lên bầu trời Cửu Tiêu, nơi mà Cổ Thiên Thánh đang ngự trị:
"Thiên đạo vốn không có lòng riêng, nhưng những kẻ đại diện cho thiên đạo đã biến nó thành lồng sắt. Hư Vô Cung tồn tại, là để xóa sổ cái lồng sắt này, trả lại cho chúng sinh một bầu trời tự do."
Hắn đứng dậy, một tay chỉ thẳng lên trời cao.
"Hôm nay, ta chính thức tuyên chiến với Thiên Đạo Minh tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại. Mười ngày sau, Hư Vô Cung sẽ khai môn thu đồ. Bất luận xuất thân, bất luận tư chất, chỉ cần có trái tim nghịch thiên, đều có thể gia nhập."
Lời vừa dứt, Diệp Hư Không phẩy tay một cái. Toàn bộ kiến trúc của quảng trường Thiên Đạo Minh cũ sụp đổ, gạch đá hóa thành tro bụi, sau đó trong không trung, một tòa thành trì lộng lẫy bằng hắc ngọc, tỏa ra luồng hơi thở huyền bí vô tận, dần dần hiện hình và cắm rễ vào đỉnh núi cao nhất của đại lục.
Trên cổng chính của tòa thành, ba chữ lớn bằng vàng ròng tỏa ánh sáng chấn nhiếp linh hồn:
**HƯ VÔ CUNG.**
Tiền Đa Đa lúc này bước lên phía trước, lớn tiếng công bố: "Gia chủ nhà ta tâm ý đã quyết. Vị tông môn nào muốn quy thuận, ngay lập tức đem hiến nạp một nửa tài nguyên của tông môn mình để xây dựng Hư Vô Cung. Ai nộp sớm sẽ được xếp vào bảng phong thần của Hư Vô Cung, hưởng thụ tài nguyên và công pháp cấp Thần!"
Chúng nhân ban đầu còn sợ hãi, nhưng nghe đến "công pháp cấp Thần", đôi mắt kẻ nào kẻ nấy đều đỏ rực. Trong tu tiên giới này, sức mạnh là tất cả. Nếu một kẻ mạnh mẽ như Diệp Hư Không đã đứng ra, họ có lý do gì để không phục tùng?
Hắc Tử bỗng nhiên sủa một tiếng "Gâu!", thân hình nó bỗng lớn dần, từ một con chó đen nhỏ hóa thành một con thú khổng lồ dài vạn trượng, đôi cánh che khuất cả bầu trời, cái miệng lớn như có thể nuốt chửng cả tinh cầu. Sự hiện diện của Thôn Thiên Thú khiến toàn bộ Trung Giới chấn động mãnh liệt.
"Đó… đó là Thái Cổ Thần Thú!"
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ sụp xuống đất, tiếng hô vang vọng mây trời:
"Cung nghênh Thần Đế! Chúc mừng Hư Vô Cung hiện thế!"
Giữa muôn ngàn tiếng tung hô, Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diệp Hư Không, bàn tay nàng đặt vào tay hắn.
"Huynh đã làm được bước đầu tiên rồi," nàng thì thầm.
Diệp Hư Không ánh mắt thâm trầm nhìn về phía phương xa. Hắn biết, màn kịch hay chỉ mới bắt đầu. Tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại kia, tên phản đồ Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã cảm nhận được luồng khí tức này.
"Đây chỉ là sự bắt đầu thôi, Thần Hi. Ta sẽ lấy lại những gì thuộc về ta, từng chút một."
Nhất niệm diệt thương khung, nhất niệm lập vạn cổ.
Tiếng chuông của Hư Vô Cung vang lên, rung động toàn bộ Linh Khư Giới, đánh dấu một thời đại mới của những kẻ nghịch thiên đã chính thức bắt đầu.