Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 75: Luyện chế Hư Vô Đan**
Gió lạnh rít lên từng hồi bên ngoài thạch thất bí mật phía sau ngọn núi của Thanh Vân Thành. Bên trong, không gian dường như đông cứng lại. Từng lớp băng mỏng mang sắc xanh u ám bắt đầu lan tỏa từ tâm phòng, phủ lên vách đá và những cột trụ bằng gỗ thiết mộc khiến chúng nứt toác vì độ lạnh cực hạn.
Ở trung tâm của trận pháp trấn áp, Lạc Thần Hi đang ngồi xếp bằng, sắc mặt nàng trắng bệch đến mức gần như trong suốt. Cửu Âm Tuyệt Thể – cái danh hiệu từng mang lại thiên tư kinh người cho nàng, giờ đây lại là bản án tử hình tàn khốc nhất. Từng luồng hàn khí tựa như những con cự mãng hung hãn, quẫy đạp điên cuồng trong kinh mạch nàng, muốn xé nát cơ thể mảnh mai ấy từ bên trong.
"Hư Không… ta sợ là… không trụ được nữa…"
Lạc Thần Hi thốt ra những lời đứt quãng, hơi thở nàng hóa thành những bông tuyết nhỏ li ti ngay khi vừa chạm vào không trung.
Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ đung đưa dù trong phòng không hề có gió. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, lạnh lùng quan sát mọi biến chuyển của dòng khí tức. Hắn bước lại gần, bàn tay đặt nhẹ lên đỉnh đầu nàng. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền đến, đủ để đóng băng cả một cường giả Nguyên Anh ngay lập tức, nhưng Diệp Hư Không lại chẳng hề biến sắc.
"Nín lặng. Có ta ở đây, Diêm Vương không dám gõ cửa, Thiên Đạo không dám đòi người."
Giọng nói hắn trầm thấp nhưng mang một sức nặng uy nghiêm không thể chối từ. Diệp Hư Không quay sang phía góc phòng, nơi Tiền Đa Đa đang run cầm cập, tay ôm khư khư cái túi chứa đầy linh dược phẩm cấp cao nhất.
"Mập, đưa linh dược đây!"
Tiền Đa Đa lập tức lạch bạch chạy tới, vẩy mồ hôi đang hóa băng trên trán, mếu máo nói: "Lão đại, đây là Băng Liên Vạn Năm, Phượng Hoàng Huyết Chi, cả Thất Tinh Thảo nữa… Đều là những thứ ta phải đổ cả vốn liếng ra mới lùng được. Nhưng luyện chế đan dược cấp này cần có đan lò Thần phẩm, cần địa hỏa ngàn năm, huynh cứ thế này mà luyện… liệu có ổn không?"
Hắc Tử nằm bên cạnh, đôi mắt chó đen lười biếng liếc nhìn Tiền Đa Đa một cái đầy khinh bỉ, rồi nó lại gục đầu xuống chân Diệp Hư Không, ra vẻ "ngươi biết cái gì là thực lực".
"Lò luyện đan? Địa hỏa?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ thoáng hiện. "Đó là cách của những kẻ phàm phu tục tử tuân theo quy tắc của Thiên Đạo. Ta luyện đan, vạn vật là lò, ý chí là lửa. Hư vô sinh vạn vật, hư vô cũng diệt vạn vật."
Hắn vẫy tay một cái, hàng chục loại linh dược quý hiếm bay bổng lên không trung. Dưới ánh mắt kinh hoàng của Tiền Đa Đa, Diệp Hư Không không hề chiết xuất tinh chất bằng lửa. Hắn nắm chặt bàn tay lại, một luồng năng lượng màu đen tuyền từ hư không tuôn ra, bao trùm lấy tất cả dược liệu.
"Hư Vô Chi Hỏa, luyện!"
Không có tiếng nổ, không có mùi thơm của dược thảo thường thấy. Chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ. Các loại linh dược bị Hư Vô Chi Hỏa đồng hóa, cấu trúc phân tử của chúng bị xé nát, sau đó lại được tái cấu trúc dưới ý niệm của Diệp Hư Không.
Đây chính là *Hư Vô Diệt Thế Quyết* cấp độ vi mô. Thay vì hủy diệt thế giới, hắn đang dùng nó để "hủy diệt" và "tái tạo" lại tinh chất của dược thảo. Những tạp chất dù là nhỏ nhất cũng bị xóa sổ khỏi thực tại, biến thành sự trống rỗng hoàn toàn.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Diệp Hư Không. Dù kiến thức Thần Đế vẫn còn đó, nhưng tu vi hiện tại của hắn vẫn chưa đủ mạnh để thao túng quy tắc Hư Vô một cách thoải mái. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại càng trở nên thâm trầm.
Ngay khi dược lực bắt đầu ngưng tụ thành hình hài một viên đan dược, bầu trời bên ngoài Thanh Vân Thành vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen kịt kéo đến. Những đám mây không phải màu xám mà mang một sắc đỏ sẫm như máu, cuồn cuộn đổ dồn về phía mật thất.
"Uỳnh! Uỳnh!"
Sấm sét bắt đầu gào rú. Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được một thứ nghịch thiên đang sinh ra. Hư Vô Đan không thuộc về ngũ hành, không nằm trong sổ sinh tử của vũ trụ này. Sự tồn tại của nó là một sự sỉ nhục đối với quy tắc trật tự.
"Lão… lão đại! Kiếp vân! Là Chí Cao Diệt Thế Lôi!" Tiền Đa Đa sợ hãi ngã ngồi xuống đất, chiếc bụng mỡ rung lên bần bật.
Lạc Thần Hi khó khăn ngước mắt lên, nhìn qua khe hở của mật thất. Nàng cảm thấy một áp lực kinh khủng đang muốn nghiền nát linh hồn mình. Nàng khàn giọng nói: "Không… bỏ đi… Hư Không, đừng vì ta mà chống lại Thiên Đạo lúc này. Tu vi hiện tại của huynh…"
"Thiên Đạo?" Diệp Hư Không đột ngột ngẩng đầu. Ánh mắt hắn xuyên thấu tầng hầm, xuyên thấu những lớp mây máu, đối diện thẳng với "con mắt" của lôi kiếp trên cao. "Một quy tắc tàn khuyết cũng đòi ngăn cản ta? Kiếp trước ta có thể phá vỡ nó, kiếp này ta chỉ cần một ý niệm là đủ để khiến nó tan biến."
Diệp Hư Không buông tay khỏi viên đan đang hình thành nửa chừng, hắn đứng thẳng người dậy, hai tay chắp sau lưng. Một khí thế ngạo thị chúng sinh, khinh miệt vạn giới bùng phát từ cơ thể thiếu niên gầy yếu.
"Nhất Niệm – Trảm Thiên!"
Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản là chỉ một ngón tay lên bầu trời. Một đường chỉ đen mỏng manh như sợi tóc phóng vút lên, nhìn qua thì có vẻ yếu ớt, nhưng khi nó chạm vào tầng mây lôi kiếp, một cảnh tượng rúng động vạn dặm đã xảy ra.
Tầng mây máu khổng lồ kia bỗng nhiên khựng lại, rồi như bị một cái kéo vô hình cắt làm đôi. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có sự tan biến lặng lẽ. Toàn bộ lôi vân dồn nén bấy lâu bỗng chốc hóa thành những mảnh vụn đen kịt, sau đó tan vào hư không như chưa từng tồn tại.
Trời quang mây tạnh trong tích tắc.
Tiền Đa Đa há hốc mồm, chiếc đùi gà cầm trên tay rơi xuống đất lúc nào không biết. Hắn biết lão đại mạnh, nhưng mạnh đến mức "một chỉ diệt thiên lôi" như thế này thì đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của nhân loại.
Diệp Hư Không thu tay về, thần sắc có chút tái đi nhưng ánh mắt vẫn rực rỡ như sao trời. Hắn quay lại, tiếp tục quá trình luyện chế.
Trong lòng bàn tay hắn, một viên đan dược màu đen tuyền, không chút bóng loáng, thậm chí còn hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, đang xoay tròn chậm rãi. Đây chính là Hư Vô Đan. Nó không phát ra mùi hương, bởi mọi phân tử hương thơm đều đã được nén sâu vào lõi đan, ẩn chứa một sức mạnh cải tử hoàn sinh vượt xa mức tưởng tượng.
"Thần Hi, há miệng."
Lạc Thần Hi ngơ ngác làm theo chỉ dẫn. Viên đan đen đi vào miệng nàng, không hề có cảm giác đắng cay hay nồng cháy, mà là một luồng hơi ấm dịu dàng nhưng mãnh liệt tràn ngập toàn thân.
Điều kỳ diệu xảy ra. Những hàn khí vốn dĩ là hung thủ muốn lấy mạng nàng, ngay khi chạm vào dược lực của Hư Vô Đan, bỗng trở nên thuần phục. Chúng không biến mất, mà bị "đồng hóa". Sức mạnh Hư Vô bên trong đan dược đã chuyển hóa Cửu Âm Hàn Khí thành một loại năng lượng thuần khiết nhất, dung hợp vào huyết mạch và tận sâu trong tủy cốt của nàng.
"Rắc… rắc…"
Lớp băng phủ trên người Lạc Thần Hi nứt vỡ. Làn da nàng từ trắng bệch dần chuyển sang hồng hào, rực rỡ một sức sống mãnh liệt. Luồng khí tức của nàng không ngừng thăng tiến: Tụ Khí tầng chín… Trúc Cơ sơ kỳ… Trúc Cơ viên mãn… thậm chí còn lờ mờ chạm tới ngưỡng cửa Kim Đan!
Một tiếng ngâm khẽ vang lên từ cơ thể nàng, tựa như một con phượng hoàng băng giá đang trỗi dậy từ tro tàn.
Khi Lạc Thần Hi mở mắt ra, một vòng tròn ánh sáng màu lam nhạt thoáng hiện rồi biến mất trong đồng tử nàng. Nàng cảm nhận được cơ thể mình nhẹ nhõm chưa từng có, Cửu Âm Tuyệt Thể giờ đây không còn là gánh nặng, mà thực sự đã biến thành Cửu Âm Thần Thể – một trong những thể chất đứng đầu thế giới tu hành.
Nàng nhìn Diệp Hư Không, người đàn ông vừa mới dùng một chỉ đánh tan cả ý chí của ông trời để cứu nàng. Trong mắt nàng không chỉ có sự cảm kích, mà còn là một loại tình cảm sâu đậm đang bén rễ nảy mầm.
"Huynh… tại sao lại liều mạng vì ta như vậy?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói giờ đây đã trong trẻo như tiếng suối.
Diệp Hư Không lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh nàng, hắn đưa tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc phủ trên trán nàng, ánh mắt mang theo một nỗi niềm thâm trầm nhìn thấu vạn cổ.
"Bởi vì trên đời này, có những thứ còn quan trọng hơn cả việc tuân theo ý trời. Kiếp trước ta đứng trên đỉnh cao, vạn người quỳ lạy nhưng bên cạnh lại là những kẻ phản trắc. Kiếp này, ta không chỉ muốn diệt tận kẻ thù, mà còn muốn giữ lấy những thứ ta trân trọng nhất. Thiên Đạo không cho phép, ta diệt Thiên Đạo. Số mệnh không cho phép, ta sửa lại số mệnh."
Lạc Thần Hi nghe mà lòng rung động mãnh liệt. Nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn. Trong không gian mật thất lạnh lẽo vừa mới trải qua trận sinh tử, lúc này lại ấm áp lạ thường.
"Này… hai vị ơi…" Tiền Đa Đa lên tiếng phá vỡ bầu không khí, vẻ mặt khổ sở. "Tình cảm thì để sau đi được không? Ta thấy vừa rồi cái vụ đánh tan lôi kiếp chấn động hơi lớn. Cả Thanh Vân Thành này chắc đang đổ xô về đây rồi. Thậm chí mấy lão quái vật của các tông môn gần đây có khi cũng cảm nhận được rồi đấy!"
Hắc Tử bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi tai nó vểnh lên, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Ánh mắt nó hướng về phía lối vào thạch thất.
Diệp Hư Không nhàn nhạt đứng dậy, vẻ mặt lấy lại sự lạnh lùng tàn nhẫn thường thấy. Hắn cảm nhận được vài đạo khí tức mạnh mẽ đang tiến đến rất nhanh, mang theo sự tham lam và hiếu kỳ.
"Hư Vô Đan sinh ra, vốn đã định là một khởi đầu của máu. Thần Hi, nàng vừa đột phá, cần thực chiến để củng cố tu vi. Có dám cùng ta ra ngoài kia, dùng máu của những kẻ tự phụ đó để báo cho thế gian biết…"
Hắn dừng lại một chút, Hư Vô Kiếm hiện hình trên tay hắn – một thanh kiếm không có lưỡi, đen tuyền và chết chóc.
"Rằng Hư Vô Cung, chính thức hiện thế!"
Lạc Thần Hi đứng dậy, toàn thân nàng tỏa ra một tầng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy thánh khiết. Nàng mỉm cười, một nụ cười đủ để khiến trăm hoa đua nở nhưng cũng đủ khiến vạn quân khiếp sợ.
"Hư Không đi đâu, Thần Hi theo đó. Kẻ nào dám ngăn cản bước chân của huynh, nàng sẽ đóng băng linh hồn của bọn chúng!"
Diệp Hư Không gật đầu, hắn dẫn đầu bước ra khỏi bóng tối của mật thất. Phía trước mặt là ánh sáng ban ngày và hàng loạt kẻ địch đang chờ đợi. Nhưng trong mắt vị cựu Thần Đế ấy, tất cả những vương tôn quý tộc, những lão tổ tông môn đang bay lơ lửng trên không trung kia, thực chất cũng chỉ là những hạt bụi giữa biển hư vô mà thôi.
Chương 75 khép lại trong sự bình lặng trước cơn bão lớn. Một chương mới của vạn giới đã mở ra, bắt đầu từ sự hồi sinh của một thiếu nữ và ý chí bất diệt của một Thần Đế trọng sinh.