Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 74: Kế hoạch nghịch thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:07:29 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 74: KẾ HOẠCH NGHỊCH THIÊN

Ánh ban mai nhạt nhòa lách qua những khe đá hẹp của hang động, rọi lên khuôn mặt còn vương nét tái nhợt nhưng thanh tú tuyệt trần của Lạc Thần Hi. Nàng khẽ động mi mắt, cảm giác đầu tiên ập đến là một sự ấm áp lạ lẫm bao phủ lấy cơ thể. Từ khi sinh ra mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, hơi lạnh thấu xương đã trở thành bạn đồng hành duy nhất của nàng. Vậy mà lúc này, một luồng khí tức nhu hòa nhưng vô cùng kiên định đang không ngừng lưu chuyển trong kinh mạch, xua tan đi cái lạnh lẽo thâm căn cố đế ấy.

Nàng từ từ mở mắt, đập vào nhìn là tấm lưng hơi gầy nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ của Diệp Hư Không. Hắn đang ngồi bất động ở cửa hang, bóng dáng ấy dưới ánh bình minh trông vừa tịch mịch, vừa cao ngạo đến mức khiến người ta phải ngộp thở.

“Tỉnh rồi sao?”

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhưng thanh âm trầm thấp của hắn vẫn vang lên chuẩn xác, như thể mọi biến chuyển nhỏ nhất trong không gian này đều nằm dưới sự kiểm soát của hắn.

Lạc Thần Hi khẽ gật đầu, nàng chống tay ngồi dậy, chiếc áo khoác của Diệp Hư Không trượt xuống vai. Nàng nhìn vào lòng bàn tay mình, cảm nhận sự chấn động vẫn chưa dứt: “Ngươi… làm sao ngươi có thể phá được Khóa Hồn Ấn? Đó là thủ đoạn của Thần Giới, cho dù là tu sĩ Vương Cảnh ở hạ giới này cũng không thể chạm vào, huống chi là…”

Nàng định nói “huống chi là một kẻ Luyện Thể cảnh như ngươi”, nhưng nhìn vào khí độ của hắn, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Diệp Hư Không lúc này, nào có chút dáng vẻ gì của một kẻ phế vật?

Diệp Hư Không đứng dậy, chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, dường như có thể nuốt chửng cả linh hồn người đối diện. Hắn thản nhiên đáp: “Quy tắc của thế giới này là do kẻ mạnh định đoạt. Khóa Hồn Ấn trong mắt người khác là thiên điều, nhưng trong mắt ta, nó chỉ là một nút thắt bị lỗi. Ta chỉ việc tháo nó ra mà thôi.”

“Tháo nó ra?” Lạc Thần Hi cười khổ, nụ cười mang theo chút thê lương. “Ngươi có biết mình vừa làm gì không? Ngươi đã trực tiếp khiêu khích Thiên Đế. Khóa Hồn Ấn bị phá, hắn chắc chắn đã cảm nhận được. Ngay lúc này, có lẽ các chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh đã bắt đầu hành động. Ngươi cứu ta, chẳng khác nào tự tay đào huyệt cho chính mình.”

“Đào huyệt?” Diệp Hư Không bước lại gần nàng, mỗi bước chân của hắn không hề phát ra tiếng động, nhưng áp lực vô hình lại khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Hắn khom người, nhìn thẳng vào mắt nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong ngạo nghễ: “Thần Hi, nàng nhìn bầu trời ngoài kia xem. Nàng thấy gì?”

Lạc Thần Hi ngẩn người, vô thức nhìn ra cửa hang: “Ta thấy mây, thấy nắng, thấy thiên đạo mênh mông.”

“Ta thì thấy một cái lồng.” Giọng Diệp Hư Không bỗng trở nên lạnh lẽo tột độ. “Cửu Tiêu Thiên Ngoại, vạn giới chúng sinh, tất cả đều đang bị nuôi nhốt trong một cái lồng khổng lồ. Thiên đạo mà nàng tôn thờ thực chất là một ký sinh trùng, nó ban phát linh khí cho ngươi tu luyện, rồi khi ngươi đạt đến độ chín muồi, nó sẽ thu hoạch. Cổ Thiên Thánh không cần nàng làm thê thiếp, hắn cần Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng để làm 'viên thuốc' kéo dài thọ mệnh cho cái thiên đạo đang thối rữa kia.”

Lạc Thần Hi chấn động mãnh liệt. Những lời này đi ngược lại hoàn toàn với những gì nàng được dạy ở Dao Trì Thánh Địa. Nàng run rẩy: “Ngươi… sao ngươi lại biết những điều này?”

Diệp Hư Không không trả lời câu hỏi đó. Hắn quay lưng về phía ánh sáng, bóng tối bao phủ lấy khuôn mặt hắn: “Ta không chỉ muốn cứu nàng khỏi Khóa Hồn Ấn. Ta muốn thay nàng thay đổi hoàn toàn thiên mệnh.”

“Thay đổi thiên mệnh? Cửu Âm Tuyệt Thể là cái chết định sẵn…”

“Trong từ điển của ta, không có chữ 'định sẵn'.” Diệp Hư Không cắt lời nàng. “Cửu Âm Tuyệt Thể trong mắt bọn chúng là tai họa, nhưng trong mắt ta, đó là món quà thượng đế ban tặng nếu biết cách dẫn dắt. Ta sẽ dùng sức mạnh Hư Vô để đồng hóa hàn khí trong người nàng, biến nó thành Thái Âm Chi Lực chân chính. Lúc đó, nàng không còn là vật hy sinh cho thiên đạo, mà chính nàng sẽ là người nắm giữ quy tắc mùa đông của vạn giới.”

Lạc Thần Hi sững sờ nhìn thiếu niên trước mặt. Lời nói của hắn điên rồ đến cực điểm, nhưng không hiểu sao, nàng lại nhìn thấy một niềm tin mãnh liệt phát ra từ sâu trong cốt tủy hắn. Một cảm giác an tâm chưa từng có trào dâng trong lòng nàng.

“Vậy… chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói đã mất đi vẻ băng lãnh thường ngày, thay vào đó là sự ỷ lại rất nhỏ mà ngay cả nàng cũng không nhận ra.

Diệp Hư Không bước ra cửa hang, ánh nắng rọi lên bóng dáng hắn, tạo thành một quầng sáng huy hoàng: “Ẩn dật chỉ là nhất thời, đối đầu mới là vĩnh cửu. Để thực hiện kế hoạch nghịch thiên này, chúng ta cần ba thứ: Tài nguyên vô tận, một lực lượng trung thành tuyệt đối, và một thanh kiếm có thể chém đứt mọi nhân quả.”

Đúng lúc này, một tiếng sủa vang dội từ phía xa vọng lại. Hắc Tử với hình dáng con chó đen nhỏ từ trong rừng rậm lao ra, miệng ngậm một miếng ngọc bội tỏa ra bảo quang lấp lánh, đuôi ngoáy tít. Theo sau nó là một gã mập mạp đang thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại, miệng không ngừng kêu rên:

“Lão đại! Đại ca của tôi ơi! Con chó này của huynh thật sự là yêu quái sao? Nó vừa mới dẫn tôi vào kho báu ngầm của Lưu gia ở trấn bên cạnh, vét sạch toàn bộ linh thạch của người ta rồi!”

Đó chính là Tiền Đa Đa. Gã mập chạy đến trước mặt Diệp Hư Không, vừa nhìn thấy Lạc Thần Hi, đôi mắt nhỏ thó của gã lập tức trợn trừng, chiếc quạt trên tay rơi bộp xuống đất: “Thiên… thiên tiên hạ phàm? Đại ca, huynh… huynh đi đánh nhau hay đi cướp con gái nhà người ta về làm vợ thế này?”

Hắc Tử khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa một cái, sau đó nhả miếng ngọc bội ra chân Diệp Hư Không, sủa lên hai tiếng đầy đắc ý như muốn nói: “Nhìn đi, ta đã tìm được món hời đầu tiên cho chủ nhân rồi.”

Diệp Hư Không nhặt miếng ngọc bội lên, đó là một mảnh linh ngọc thượng phẩm có chứa không gian lưu trữ khá lớn. Hắn nhìn Tiền Đa Đa, ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm: “Tiền mập, ngươi từng nói ngươi muốn kiếm tiền khắp vạn giới đúng không?”

Tiền Đa Đa lau mồ hôi, vỗ ngực: “Đương nhiên! Ước mơ của Tiền gia ta là ở đâu có người sinh sống, ở đó phải dùng tiền của ta!”

“Tốt.” Diệp Hư Không gật đầu. “Từ hôm nay, ta sẽ cho ngươi quyền lực đó. Ta muốn ngươi dùng sự nhạy cảm bảo vật của mình, thành lập một thương hội bí mật. Tên là Hư Vô Thương Hội. Tất cả tài nguyên thiên địa quý giá nhất ở Hạ giới này, trong vòng một năm, phải nằm trong tay ngươi.”

Tiền Đa Đa há hốc mồm: “Đại ca… một năm? Hạ giới này rộng lớn biết bao, hơn nữa còn các tông môn lớn nắm giữ mạch khoáng…”

“Ai cản đường, ta giết kẻ đó.” Diệp Hư Không nói nhẹ tênh, nhưng sát ý bùng lên trong giây lát khiến cây cối xung quanh đều héo rũ vì không chịu nổi áp lực. “Ngươi chỉ việc dùng tiền để mở đường, những kẻ ngáng chân cứ để Hư Vô Kiếm lo.”

Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, rồi nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ẩn hiện những đám mây đen cuồn cuộn đang kéo về phía Thanh Vân Thành. Đó là dấu hiệu của bão tố, là sự phẫn nộ của những kẻ đang trị vì phía trên.

“Kế hoạch đầu tiên: Thành lập Hư Vô Cung.” Diệp Hư Không lạnh lùng hạ lệnh. “Chúng ta sẽ biến Hoang Khư Giới hẻo lánh này thành một pháo đài. Thiên đạo muốn lấy mạng nàng, muốn tiêu diệt ta? Vậy thì ta sẽ khiến cho mỗi bước chân của đám chấp pháp giả khi bước xuống đây đều phải trả giá bằng linh hồn bọn chúng.”

Hắn giơ tay lên, một luồng năng lượng đen tuyền từ trong lòng bàn tay tuôn ra, không phải linh khí, không phải ma khí, mà là một sự trống rỗng thuần túy đến đáng sợ. Hư Vô Lực lan tỏa, chạm vào một tảng đá khổng lồ trước mặt. Trong nháy mắt, tảng đá không hề vỡ vụn, mà lặng lẽ tan biến vào không trung, không để lại một hạt bụi nào.

Tiền Đa Đa run cầm cập, Lạc Thần Hi thì kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

“Đây không phải là tu luyện…” Lạc Thần Hi thốt lên. “Đây là xóa sổ!”

“Đúng vậy.” Diệp Hư Không thu tay lại, ánh mắt nhìn thấu ngàn năm lịch sử. “Ta không tu theo quy tắc của Thiên đạo. Ta tu Hư Vô. Thứ gì Thiên đạo không cho phép tồn tại, ta sẽ khiến nó trường tồn. Thứ gì Thiên đạo bảo hộ, một ý niệm của ta sẽ biến nó thành tro bụi.”

Hắn bước đi về phía trước, gió lộng thổi bay tà áo trường bào. Hắc Tử lầm lì đi bên cạnh, Tiền Đa Đa dù sợ hãi nhưng vẫn lạch bạch chạy theo, còn Lạc Thần Hi, sau một thoáng ngần ngừ, nàng cũng vững vàng bước tiếp theo bóng lưng của hắn.

Ở nơi tận cùng của tầng mây, sấm sét bắt đầu nổi lên. Một cuộc chiến không cân sức giữa một thiếu niên và cả một hệ thống vũ trụ đã chính thức bắt đầu. Diệp Hư Không biết, mỗi bước đi từ đây sẽ là máu và xương trắng, nhưng hắn cũng biết, khi hắn một lần nữa đứng trên đỉnh Thương Khung, cả vạn giới sẽ phải run rẩy dưới cái tên Hư Vô Thần Đế.

“Bắt đầu thôi, bắt đầu từ việc xóa sổ Diệp gia và chiếm lấy toàn bộ linh mạch của Thanh Vân Thành này.”

Thanh âm của hắn tan vào trong gió, nhưng sự rung chuyển mà nó để lại sẽ sớm khiến cả Hoang Khư Giới này phải bừng tỉnh khỏi cơn mộng dài hàng vạn năm. Một kế hoạch nghịch thiên đã thành hình, và bánh xe định mệnh không còn cách nào quay đầu lại được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8