Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 77: Đè bẹp các tông môn lâu đời**
**CHƯƠNG 77: HOÀNH TẢO TRUNG GIỚI, VẠN TÔNG QUY PHỤC**
Gió lạnh từ Biển Hư Vô thổi qua những kẽ đá của Hư Vô Cung, mang theo hơi thở của sự diệt vong và tái sinh. Trên đỉnh vương tọa bằng hắc ngọc sần sùi nhưng tỏa ra ánh sáng thâm trầm, Diệp Hư Không ngồi đó, tư thế ung dung, một tay chống cằm, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cổ xưa không một gợn sóng. Phía sau hắn, Lạc Thần Hi đứng lặng lẽ như một đóa băng liên tinh khiết, tà áo trắng tung bay trong gió, khí chất thanh cao thoát tục khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Dưới chân bậc thang hắc ngọc dài dằng dặc, hàng vạn tu sĩ của Linh Khư Giới đang quỳ rạp. Tuy nhiên, ở phía rìa quảng trường rộng lớn, không khí lại không hề yên bình như vậy. Sự xuất hiện đột ngột của Hư Vô Cung cùng lời tuyên bố đầy ngông cuồng của Tiền Đa Đa đã chạm đến vảy ngược của những thế lực lâu đời nhất Trung Giới.
“Nực cười! Một kẻ vừa mới phi thăng từ Hạ giới, mang theo một đám ô hợp mà đòi lập cung xưng đế? Còn muốn thu mười phần tài nguyên của chúng ta?”
Một giọng nói âm trầm, vang vọng như tiếng sấm nổ giữa trời quang. Không gian phía Tây quảng trường đột nhiên bị xé rách, một luồng thanh khí mãnh liệt từ trên cao giáng xuống, hóa thành một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu hình rồng xanh uốn lượn. Theo sau lão là hàng trăm cường giả khác, người nào người nấy đều mang khí tức Vương Cảnh thâm hậu.
“Thanh Long Tông chủ – Thượng Quan Kính!” Đám đông phía dưới xôn xao, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.
Thanh Long Tông là tông môn đứng đầu phía Đông Linh Khư Giới, truyền thừa vạn năm, nội hàm thâm sâu không lường được. Thượng Quan Kính đã bước chân vào Hợp Đạo Cảnh trung kỳ từ trăm năm trước, là một trong những đại nhân vật đứng đầu giới này.
Chưa dừng lại ở đó, từ phương Nam, một vầng thái dương rực rỡ đột ngột hiện ra, thiêu cháy cả mây xanh. Một nam tử trung niên mình khoác chiến giáp rực lửa, tay cầm xích hỏa trường thương bước ra từ đám lửa, mỗi bước đi đều khiến không gian run rẩy.
“Thái Dương Giáo chủ – Dương Thiên Quân cũng đến rồi!”
Tiếp đó là môn chủ của Thiên Kiếm Môn, Cốc chủ của U Minh Cốc và Đại Trưởng lão của Linh Tuyết Tông. Năm vị cường giả Hợp Đạo Cảnh, đại diện cho Ngũ Đại Tông Môn lâu đời nhất Trung Giới, đồng loạt hiển thánh tại quảng trường Hư Vô Cung. Áp lực từ năm vị cao thủ này cộng dồn lại giống như năm ngọn núi thái sơn vô hình, ép tới mức những tu sĩ yếu ớt xung quanh phải hộc máu, quỳ sụp xuống mặt đất.
Tiền Đa Đa nhìn cảnh tượng này, mồ hôi trên trán chảy xuống như mưa, nhưng hắn vẫn cố lấy can đảm, tay cầm bàn tính bằng ngọc quý, hắng giọng nói:
“Mấy vị tiền bối, gia chủ nhà ta nói là ‘một nửa tài nguyên’, các người đến đây tay không như vậy, chẳng lẽ muốn quỵt nợ sao? Làm ăn kiểu này, lão Tiền ta không đồng ý đâu nhé!”
“Cút!”
Thượng Quan Kính hừ lạnh một tiếng, một luồng uy áp như sóng thần vỗ về phía Tiền Đa Đa. Tiền Đa Đa giật mình, sắc mặt tái nhợt. Đúng lúc đó, một con chó đen nhỏ từ sau lưng hắn lười biếng bước lên phía trước.
Hắc Tử nhe răng khinh bỉ, đôi mắt nó lóe lên tia sáng màu tím đen kỳ dị. Nó chỉ nhẹ nhàng hếch mũi, cái gọi là uy áp của Hợp Đạo Cảnh cường giả lập tức biến mất không còn dấu vết, như bị một cái miệng khổng lồ vô hình nuốt chửng hoàn toàn.
Thượng Quan Kính biến sắc, đôi mắt già nua híp lại: “Nghiệt súc này có gì đó không ổn!”
Dương Thiên Quân của Thái Dương Giáo bước lên phía trước, trường thương chỉ thẳng vào Diệp Hư Không trên cao, lớn tiếng quát:
“Diệp Hư Không! Ngươi tiêu diệt vài thế lực nhỏ ở biên cương, giết mấy tên phân thân hèn mọn liền tưởng mình vô địch sao? Linh Khư Giới này không phải nơi để hạng người như ngươi làm càn. Hôm nay nếu không dỡ bỏ cái Hư Vô Cung này, giao ra Thần thú và công pháp nghịch thiên kia, chúng ta sẽ khiến nơi này thành mồ chôn của ngươi!”
Diệp Hư Không lúc này mới từ từ nâng mắt lên. Trong đôi mắt ấy, không hề có sự giận dữ, cũng không có sự ngạo mạn. Đó là một sự dửng dưng tuyệt đối, giống như một vị thần nhìn xuống đám kiến hôi đang nhảy nhót dưới chân mình.
“Ta cho các ngươi thời gian để chuẩn bị tài nguyên, chứ không phải để các ngươi đến đây kêu gào.” Diệp Hư Không lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng thấu vào linh hồn từng người. “Mười phần tài nguyên của năm tông môn, nộp ra, ta giữ lại truyền thừa cho các ngươi. Không nộp, hôm nay thế gian sẽ không còn danh hiệu Ngũ Đại Tông Môn.”
“Láo xược!”
Môn chủ Thiên Kiếm Môn – kiếm khách gầy gò với ánh mắt sắc lạnh – lập tức xuất chiêu. Hắn chỉ tay vào không trung, vạn đạo kiếm quang vạn trượng tụ hội thành một thanh đại kiếm khổng lồ xuyên thấu mây trời, mang theo kiếm ý hủy thiên diệt địa chém xuống.
“Vạn Kiếm Quy Tông – Nhất Thiết Hóa Kiếp!”
Thanh kiếm khổng lồ kia vừa xuất hiện, toàn bộ tu sĩ tại đó đều cảm nhận được da thịt mình như bị xé rách bởi vô vàn mảnh nhỏ. Đây là đỉnh cao kiếm đạo của Trung Giới, một chiêu có thể chém đứt cả mạch sông nghìn dặm.
Diệp Hư Không vẫn ngồi yên. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón trỏ lên, hư không búng nhẹ một cái.
“Hư Vô – Đồng Hóa.”
Một vòng xoáy màu đen tuyền nhỏ bằng đồng tiền hiện ra trước đầu ngón tay hắn. Ngay khoảnh khắc thanh kiếm khổng lồ kia chạm vào vòng xoáy, toàn bộ uy thế hùng mạnh, toàn bộ sát khí kiếm ý đều biến mất như đá ném xuống đại dương. Không có một tiếng nổ lớn, không có một chấn động mãnh liệt. Thanh kiếm vạn trượng kia cứ thế từng chút một tiêu tán, biến thành những đốm sáng trắng nhạt nhẽo rồi tan vào không trung.
“Cái gì?!” Thiên Kiếm Môn chủ kinh hô, gương mặt vặn vẹo vì kinh ngạc. Hắn cảm nhận được bản thân không chỉ mất đi một chiêu thức, mà ngay cả liên kết linh hồn với thanh bản mệnh kiếm cũng đã bị cắt đứt hoàn toàn.
“Đừng để hắn có cơ hội ra tay lẻ tẻ! Cùng lên!” Thượng Quan Kính gầm lên, bàn tay khô héo kết ấn, một con rồng xanh dài vạn trượng gầm thét hiện hình từ hư không.
Năm vị cường giả Hợp Đạo Cảnh cùng lúc dốc toàn lực. Lửa thái dương, sóng triều u minh, tuyết phủ nghìn năm, kiếm quang vạn trượng và long uy rực rỡ… Tất cả quy tụ thành một đòn tấn công hủy diệt hướng thẳng về phía vương tọa hắc ngọc. Bầu trời Linh Khư Giới như bị xé nát, không gian bắt đầu sụp đổ lộ ra những vết nứt đen ngòm.
Dưới áp lực khủng khiếp ấy, Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước lên một bước, linh khí quanh thân nàng vận chuyển, chuẩn bị hỗ trợ. Nhưng một bàn tay lạnh lẽo mà vững chãi của Diệp Hư Không đã đặt lên vai nàng.
“Để ta.”
Hắn đứng dậy. Khi hắn đứng lên, toàn bộ núi non của Trung Giới dường như đồng loạt hạ thấp xuống. Một luồng hơi thở huyền bí bao trùm lấy toàn thân Diệp Hư Không, biến hắn thành tâm điểm duy nhất của vũ trụ.
Hắn khẽ mở môi, thốt ra bốn chữ mang theo sức mạnh của sự khởi nguyên:
“Nhất… Niệm… Hư… Vô.”
Oanh!
Không có âm thanh chấn động, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy vạn vật. Trong mắt tất cả những người chứng kiến, thời gian dường như ngưng đọng lại. Luồng công kích tổng lực của Ngũ Đại Tông Môn, những con rồng xanh, những ngọn lửa thái dương đang lao đến, tất cả đột nhiên mất đi màu sắc, rồi biến thành tro bụi xám xịt và biến mất.
Hư Vô Kiếm hiện hình trong tay Diệp Hư Không. Đó không phải là một thanh kiếm bằng thép, mà là một vệt đen kéo dài không hình thù rõ rệt, chỉ có cái chuôi kiếm hắc ngọc tinh xảo. Diệp Hư Không bước ra một bước, xuất hiện ngay giữa không trung đối diện với năm vị tông chủ.
Hắn không vung kiếm, chỉ là một ý niệm hướng về phía họ.
“A!”
Thiên Kiếm Môn chủ là người đầu tiên hét thảm. Cánh tay cầm kiếm của hắn bắt đầu bốc hơi, không phải vì lửa đốt, mà là vì cấu trúc sinh mệnh bị xóa bỏ khỏi thực tại. Tiếp đó là chân, thân mình, và cả nguyên thần của hắn. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, một vị cường giả Hợp Đạo Cảnh đã hoàn toàn tan biến, ngay cả một hạt cát bụi cũng không để lại.
Thượng Quan Kính và Dương Thiên Quân sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc. Họ muốn bỏ chạy, nhưng phát hiện ra không gian xung quanh đã biến thành một đầm lầy màu đen đặc quánh. Năng lượng Hư Vô đang gặm nhấm quy tắc thiên đạo mà họ khổ công tu luyện.
“Tha… Tha mạng! Diệp Thần Đế, chúng ta sai rồi!” Thượng Quan Kính quỳ sụp trên hư không, không còn chút khí thế của một vị tông chủ vạn năm.
Diệp Hư Không hạ kiếm xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua bốn người còn lại:
“Quy phục, hoặc trở thành hư vô. Ta không nói lần thứ ba.”
“Chúng ta… nguyện quy phục! Nguyện dâng hiến toàn bộ tài nguyên, vĩnh viễn là thần tử của Hư Vô Cung!” Bốn vị cường giả còn sống sót dập đầu liên tục, uy nghiêm của họ đã bị nghiền nát tan tành dưới sức mạnh đáng sợ kia.
Phía dưới quảng trường, hàng vạn tu sĩ bàng hoàng đến chết lặng. Ngũ Đại Tông Môn – những thế lực tưởng chừng như là bầu trời của Trung Giới – lại bị đánh bại một cách nhẹ nhàng như thể phủi bụi trên áo. Họ nhìn Diệp Hư Không, người đang đứng giữa bầu trời, tỏa ra uy áp khiến thương khung cũng phải cúi đầu, trong lòng chỉ còn lại sự sùng bái điên cuồng.
Tiền Đa Đa thấy tình thế đã định, lập tức đổi bộ mặt cười nịnh bợ, tay vỗ vỗ vào cái bụng phệ, bước tới trước mặt các vị tông chủ đang run rẩy:
“Nào nào, ký vào khế ước linh hồn đi thôi. Tiền tài không quan trọng, quan trọng là tấm lòng thành. Các vị tông chủ, xin mời!”
Hắc Tử cũng hừ một tiếng rõ to, nó nhảy lên không trung, thân hình vạn trượng thu nhỏ lại thành một con chó đen tí hon, thản nhiên ngồi trên đầu vai Thượng Quan Kính, dùng móng vuốt gãi gãi lỗ tai hắn, dáng vẻ như thể đang trêu chọc một món đồ chơi.
Lạc Thần Hi đi tới bên cạnh Diệp Hư Không, nhìn đống đổ nát của uy quyền cũ và sự trỗi dậy của một vương triều mới, khẽ hỏi:
“Huynh sẽ cai trị họ bằng nỗi sợ sao?”
Diệp Hư Không nhìn vào khoảng không vô định, giọng nói mang theo một chút cảm thán:
“Thần Hi, trong thế giới này, nỗi sợ là cách nhanh nhất để lập lại trật tự. Thiên Đạo Minh đã mục nát, muốn xây dựng một vũ trụ mới, ta phải dùng hư vô để quét sạch những rác rưởi này. Đây chỉ là bàn đạp thôi. Cửu Tiêu Thiên Ngoại kia, mới là nơi trận chiến thật sự bắt đầu.”
Dưới ánh hoàng hôn của Linh Khư Giới, bóng dáng Diệp Hư Không đổ dài trên quảng trường. Hư Vô Cung không còn là một cái tên trống rỗng, nó đã thực sự trở thành một thanh kiếm hắc ám treo trên đầu tất cả các thế lực Trung Giới. Một ý niệm, có thể diệt thương khung; một ý niệm, cũng có thể tạo lập vạn cổ.
Tiếng chuông của Hư Vô Cung lại vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó mang theo sự phục tùng tuyệt đối của cả một giới vực. Thời đại của Diệp Hư Không, đã chính thức khai mở.