Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 79: Lời cảnh báo từ Thượng giới**
CHƯƠNG 79: LỜI CẢNH BÁO TỪ THƯỢNG GIỚI
Đêm Linh Khư Giới sâu thẳm như một mặt hồ tĩnh lặng, nhưng dưới đáy hồ ấy, những dòng lạch ngầm của vận mệnh đang cuộn xoáy điên cuồng.
Trên đỉnh Hư Vô Cung, gió thổi lồng lộng làm tà áo bào đen của Diệp Hư Không tung bay phần phật. Hắn đứng đó, chắp tay sau lưng, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một cõi hư vô nguyên thủy. Cảm giác râm ran nơi đan điền – nơi Hư Vô Châu đang xoay chậm – cho hắn biết rằng hơi thở của "kẻ đó" vừa mới lướt qua các quy tắc của thế giới này.
Cổ Thiên Thánh. Một cái tên từng là niềm tự hào, giờ đây lại là cái gai nhức nhối trong linh hồn hắn.
"Huynh đang nghĩ gì vậy?" Một giọng nói thanh khiết như suối đầu nguồn vang lên.
Lạc Thần Hi chậm rãi bước đến bên cạnh hắn. Ánh trăng phủ lên bờ vai nàng một lớp lụa bạc, làm tôn lên vẻ đẹp thoát tục của vị Thánh nữ Dao Trì. Nàng không nhìn hắn, mà nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao đang nhấp nháy một cách bất thường.
"Hắn đã cảm nhận được." Diệp Hư Không trầm giọng nói, âm thanh bình thản đến mức đáng sợ. "Vừa rồi, ta cảm nhận được một luồng ý niệm từ Thượng giới quét qua Linh Khư Giới. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng sự thâm độc trong hơi thở đó, cả vạn năm sau ta cũng không quên được."
Lạc Thần Hi hơi biến sắc, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại: "Ý huynh là… Cổ Thiên Thánh? Hắn đã biết huynh còn sống sao?"
"Biết, nhưng chưa chắc chắn." Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của một vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh cao chót vót. "Hắn là kẻ đa nghi nhất mà ta từng biết. Hắn sẽ không đích thân xuống đây khi chưa xác thực được sự thật. Tuy nhiên, Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ có hành động."
Đúng lúc này, bầu trời vốn đang yên ả bỗng chốc chuyển mình.
Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo về, che lấp cả ánh trăng tròn. Điều kỳ quái là những đám mây này không mang theo sấm sét, mà tỏa ra một màu vàng kim nhợt nhạt – màu của Thiên đạo quy tắc. Giữa tầng mây, một vết nứt khổng lồ từ từ mở ra, tựa như một con mắt đỏ ngầu đang quan sát trần gian.
"Chuyện gì thế này?" Tiền Đa Đa từ trong cung điện chạy ra, cái bụng phệ rung lên bần bật, gương mặt vốn tròn trịa nay cắt không còn giọt máu. Hắn run rẩy chỉ tay lên trời: "Lão đại! Không xong rồi, đó là 'Thiên Phạt Chi Nhãn' của Thiên Đạo Minh! Lũ khốn kiếp đó định san bằng chỗ này sao?"
Hắc Tử cũng không còn vẻ lười biếng thường ngày. Nó nhe răng nanh, gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt thú tỏa ra ánh sáng hung tàn. Thân hình nó hơi khom xuống, chuẩn bị cho một cú nhảy vọt lên không trung để nuốt chửng thứ dị tượng kia.
"Đứng yên." Diệp Hư Không nhàn nhạt thốt ra hai chữ.
Chỉ hai chữ, nhưng áp lực kinh hồn bạt vía từ hắn tỏa ra khiến cả Tiền Đa Đa lẫn Hắc Tử đều đông cứng tại chỗ. Ánh mắt Diệp Hư Không vẫn nhìn chằm chằm vào vết nứt trên bầu trời. Hắn thấy được bên trong đó, một đạo hư ảnh đang dần kết tụ.
Đó là một nam tử mặc hoàng kim chiến giáp, tay cầm một cuộn thánh chỉ bằng ngọc trắng. Mỗi bước đi của hắn trên không trung đều khiến không gian xung quanh rạn nứt. Khí tức của kẻ này đã vượt xa khỏi phạm vi của Vương Cảnh, tiến gần đến Tiên Cảnh – một cường giả chân chính đến từ Cửu Tiêu Thiên Ngoại.
"Hạ giới phế vật, kẻ nào dám trộm lấy lực lượng của Hư Vô, làm nhiễu loạn luân hồi? Mau ra chịu chết!"
Giọng nói của người nọ vang dội như sấm đình, khiến màng nhĩ của những đệ tử Hư Vô Cung ở phía dưới rỉ máu. Hắn nhìn xuống như nhìn một đám kiến cỏ, sự ngạo mạn tràn ngập trong từng thớ thịt.
Lạc Thần Hi siết chặt thanh kiếm trong tay, khí lạnh Cửu Âm Tuyệt Thể bắt đầu lan tỏa: "Là Sứ giả của Thiên Đình. Hắn mang theo ý chí của Cổ Thiên Thánh xuống đây để răn đe."
Diệp Hư Không bước lên phía trước một bước. Bước chân này của hắn không làm vỡ không gian, mà là trực tiếp biến mất, rồi xuất hiện lại ở vị trí ngang hàng với Sứ giả Thiên Đình giữa không trung.
Sứ giả nhìn thấy Diệp Hư Không, đồng tử khẽ co rụt lại. Hắn cảm nhận được ở thanh niên trước mắt một loại cảm giác trống rỗng đáng sợ. Dù tu vi của thanh niên này chỉ mới ở cấp độ Linh Khư Giới, nhưng linh hồn hắn lại như một vực thẳm không đáy, sẵn sàng nuốt chửng mọi ánh sáng.
"Ngươi là Diệp Hư Không?" Sứ giả mở cuộn thánh chỉ ra, giọng nói có chút run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra uy nghiêm.
"Ngươi không đủ tư cách gọi tên ta." Diệp Hư Không lạnh lùng nói. "Nói cho Cổ Thiên Thánh, nếu muốn giết ta, bảo hắn tự thân đến đây. Phái một con chó đến sủa bậy, thật làm giảm đi cái danh xưng Thiên Đế của hắn."
"To gan!" Sứ giả giận dữ quát lớn, "Tội nhân hạ giới dám nhục mạ Thiên Đế! Chết đi!"
Hắn phất tay, cuộn thánh chỉ bay lên cao, hóa thành vạn đạo kim mang sắc lẹm, mỗi một đạo đều có thể chẻ đôi một ngọn núi lớn, dồn dập lao về phía Diệp Hư Không.
Lạc Thần Hi ở dưới mặt đất lo lắng gọi lớn: "Hư Không, cẩn thận! Đó là Thiên Đạo Quyết Nghị, mang theo lực lượng trấn áp của quy tắc!"
Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động. Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt hiện lên một tia mệt mỏi dành cho những kẻ không biết trời cao đất dày.
"Hóa."
Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt lên một từ.
Trong tích tắc, một vòng xoáy màu đen tuyền từ ngón tay hắn lan ra. Vạn đạo kim mang của Thiên Đạo vốn mang sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng khi vừa chạm vào vòng xoáy ấy, chúng bỗng dưng mất đi tất cả độ sáng, mất đi sức nặng, và cuối cùng… tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
"Cái gì?" Sứ giả Thiên Đình kinh hãi lùi lại, "Ngươi… ngươi tu luyện loại tà công gì? Quy tắc của Thiên đạo vì sao không thể chạm vào ngươi?"
"Tà công?" Diệp Hư Không nhếch môi, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm mang. "Thứ mà ngươi gọi là Thiên đạo, chẳng qua chỉ là lớp vỏ mục nát của một vũ trụ đang chết dần. Còn ta, ta là sự bắt đầu và cũng là sự kết thúc của chính nó."
Hắn đưa tay về phía trước, năm ngón tay khẽ khép lại.
"Nhất Niệm – Trả Về Hư Vô."
Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động rung trời. Sứ giả Thiên Đình nọ trợn tròn mắt, hắn thấy tay chân mình bắt đầu trở nên mờ nhạt. Hắn muốn gào thét, muốn cầu cứu, nhưng thanh quản của hắn cũng đã tan biến. Trong vòng chưa đầy ba nhịp thở, một vị Thần cấp cao từ Thượng giới đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thực tại, không để lại một mảnh tro tàn hay một giọt linh hồn.
Bầu trời trở lại yên tĩnh. Những đám mây vàng kim vỡ vụn, để lộ ra ánh trăng xanh biếc.
Diệp Hư Không hạ xuống mặt đất, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Việc thi triển "Nhất Niệm" khi cơ thể chưa hoàn toàn phục hồi đến cấp độ Thần Cảnh vẫn mang lại một sự tiêu hao nhất định đối với nguyên thần của hắn.
Tiền Đa Đa chạy tới, ánh mắt nhìn Diệp Hư Không giờ đây không chỉ có sự tôn sùng mà còn có cả sự kính sợ cực độ: "Lão… Lão đại, huynh vừa mới tiễn đưa một vị sứ giả Thiên Đình đi đâu thế? Ta thấy hắn biến mất như thể chưa bao giờ sinh ra trên đời vậy."
"Hắn chưa đi đâu cả." Diệp Hư Không nhàn nhạt trả lời. "Hắn chỉ trở lại trạng thái ban đầu của vạn vật: Hư Vô."
Hắc Tử tiến đến, dụi cái đầu lớn vào tay hắn, phát ra tiếng kêu ậm ừ như thể đang an ủi. Diệp Hư Không vỗ nhẹ đầu nó, rồi quay sang nhìn Lạc Thần Hi. Nàng đang nhìn hắn với một ánh mắt phức tạp, vừa lo lắng vừa xót xa.
"Đây là lời cảnh báo đầu tiên." Lạc Thần Hi khẽ nói. "Cổ Thiên Thánh sẽ không để yên. Hắn đã dùng một vị sứ giả để dò xét, giờ hắn đã có câu trả lời hắn muốn."
"Đúng vậy." Diệp Hư Không gật đầu, ánh mắt hướng về phía đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại. "Hắn đã biết 'ta' đã về. Nhưng hắn không biết rằng, lần này, ta mang theo sức mạnh có thể lật đổ cả ngai vàng lẫn cái bầu trời giả tạo kia của hắn."
Hắn quay người, nhìn về phía các đệ tử Hư Vô Cung đang ngơ ngác và sợ hãi. Giọng nói của hắn được khuếch đại bằng thần niệm, truyền đến tai từng người:
"Kể từ hôm nay, Hư Vô Cung chính thức tuyên chiến với Thiên Đạo Minh. Những kẻ muốn rời đi, ta cho phép các ngươi mang theo tài nguyên và rời khỏi đây trong hòa bình. Nhưng những kẻ ở lại, hãy chuẩn bị tinh thần để nhuộm đỏ Cửu Tiêu bằng máu của các vị thần!"
Một khoảng lặng bao trùm, rồi bỗng chốc, một tiếng reo hò rung trời nổ ra. Sự bá đạo của Diệp Hư Không đã nhóm lên ngọn lửa điên cuồng trong lòng những thiên tài bị ruồng bỏ này. Họ không còn sợ Thiên đạo, vì họ đang đứng sau lưng một vị thần thực thụ.
Đêm hôm đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh ngồi lặng thinh trên ngai vàng. Vết sẹo trên tay hắn lúc này đã rỉ máu đỏ tươi.
"Hư Không sư phụ…" Hắn lầm bầm, khóe môi khẽ run lên trong một biểu cảm giữa nụ cười và sự sợ hãi. "Ngươi thật sự đã trở lại. Nhưng thế giới này hiện nay là của ta, do ta kiến tạo, do ta cai trị. Dù ngươi có là Hư Vô đi chăng nữa, ta cũng sẽ nuốt chửng cả cái Hư Vô đó!"
Hắn đập tay xuống ngai vàng, hạ lệnh lạnh lùng:
"Truyền lệnh Cửu Giới! Ai mang được đầu của Diệp Hư Không về đây, ta phong hắn làm Thần Vương, ban cho thọ mệnh vạn năm, vĩnh viễn không chịu luân hồi!"
Cơn bão thực sự, giờ đây mới bắt đầu quét qua muôn vàn tinh tú.