Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 82: Chiến đấu với ý chí Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:13:26 | Lượt xem: 2

Khi hơi thở của Diệp Hư Không ổn định tại Hóa Thần Cảnh tầng thứ nhất, toàn bộ không gian xung quanh hắn bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Gió ngừng thổi, chim chóc ngưng hót, ngay cả những hạt bụi li ti đang lơ lửng giữa không trung cũng đông cứng lại như bị đóng băng bởi một loại lực lượng vô hình.

Lạc Thần Hi, người đứng gần Diệp Hư Không nhất, sắc mặt bỗng chốc trở nên tái nhợt. Nàng cảm nhận được một luồng uy áp không thuộc về nhân gian đang từ trên chín tầng mây cuồn cuộn hạ xuống. Đó không phải là uy áp của cường giả, mà là sự căm phẫn của cả một thế giới.

"Đây không phải là Hóa Thần Kiếp bình thường…" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy. "Đây là… Thiên Phạt!"

Trên bầu trời, những đám mây đen vốn đã tản đi sau khi Diệp Hư Không phá cảnh giờ đây lại điên cuồng tụ tập trở lại. Nhưng lần này, chúng không có màu xám xịt thông thường mà chuyển sang một màu tím sậm pha lẫn sắc đen rợn người. Giữa tâm bão của tầng mây, một khe nứt khổng lồ từ từ mở ra, trông giống như một con mắt khổng lồ không có con ngươi, lạnh lẽo và vô tình nhìn xuống sinh linh nhỏ bé phía dưới.

Thiên Đạo Nhãn.

Ý chí của Thiên Đạo đang tỉnh giấc. Tại một giới diện nhỏ bé như Linh Khư Giới, việc một tu sĩ đột phá Hóa Thần là chuyện thường tình, nhưng việc kẻ đó mang trong mình "Hư Vô Lực" – thứ sức mạnh vốn là khởi nguyên và cũng là điểm tận cùng của vạn vật – đã chạm đến lằn ranh đỏ của quy tắc vũ trụ. Thiên đạo cảm nhận được sự đe dọa. Đối với nó, Diệp Hư Không không phải là một tu sĩ, mà là một mầm mống dị biệt cần phải được xóa sổ khỏi dòng thời gian.

Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, tà áo đen lồng lộng bay trong gió ngược. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào "con mắt" khổng lồ trên bầu trời, không có một chút sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng và khinh miệt sâu thẳm.

"Ta vốn cho rằng ngươi sẽ kiên nhẫn hơn một chút." Diệp Hư Không trầm giọng nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại truyền thấu qua sấm sét, vang vọng khắp tầng mây. "Năm đó khi Cổ Thiên Thánh nghịch chuyển thiên quy, sao không thấy ngươi mở mắt? Nay ta chỉ vừa mới đặt chân vào Hóa Thần, ngươi đã vội vã muốn ra tay sao?"

Đáp lại lời hắn là một tiếng nổ long trời lở đất. Không phải tiếng sấm, mà là tiếng gầm thét của không gian bị bóp nát. Từ tâm của Thiên Đạo Nhãn, một đạo lôi điện màu tím thẫm, thô to như thân rồng lớn, mang theo hơi thở của "Hủy Diệt Quy Tắc" giáng xuống.

"Thần Hi, lui lại!" Diệp Hư Không khẽ phất tay. Một vòng tròn đen tuyền bao bọc lấy Lạc Thần Hi, đẩy nàng ra xa nghìn trượng chỉ trong chớp mắt.

Ngay khi đạo lôi đình chạm đến đỉnh đầu, Diệp Hư Không không thèm rút kiếm, hắn chỉ đưa một ngón tay lên, nhẹ nhàng điểm vào không trung.

"Hư Vô Chỉ – Vạn Pháp Quy Nguyên."

Một điểm đen nhỏ xíu xuất hiện tại đầu ngón tay hắn. Khi đạo lôi đình khổng lồ va chạm với điểm đen ấy, một cảnh tượng kinh tâm động phách đã xảy ra. Toàn bộ năng lượng sấm sét cuồng bạo đủ để san phẳng một dãy núi vạn dặm bỗng nhiên co rụt lại, như bị một lỗ đen vô đáy nuốt chửng. Chỉ trong chưa đầy một nhịp thở, đạo lôi đình hoàn toàn biến mất, không để lại một chút dấu vết, thậm chí ngay cả âm thanh cũng bị triệt tiêu sạch sẽ.

Bầu trời như sững lại một giây. Ý chí Thiên Đạo dường như càng thêm phẫn nộ. Những đám mây màu tím bắt đầu xoay chuyển, hình thành nên hàng ngàn vạn binh khí từ sấm sét: Đao, thương, kiếm, kích… mỗi món binh khí đều chứa đựng một tia quy tắc thiên địa, tượng trưng cho hình phạt của trời xanh.

"Ngươi muốn dùng quy tắc của thế giới này để áp đặt ta?" Diệp Hư Không cười dài, tiếng cười mang theo sự ngạo nghễ của một vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh vạn giới. "Ngươi có biết, thế giới này từ đâu mà có? Thương khung này từ đâu mà ra? Tất cả đều sinh ra từ Hư Vô. Ta là chủ nhân của Hư Vô, ngươi lấy cái gì để định tội ta?"

Hắn bước lên hư không một bước. Dưới chân hắn, không gian tự động kết thành những đóa sen đen huyền ảo đỡ lấy bước chân hắn. Mỗi bước chân tiến lên, khí thế của Diệp Hư Không lại tăng thêm một phần.

Từ phía dưới, Tiền Đa Đa ôm chặt lấy một cái cột đá, miệng há hốc: "Lão… lão đại đang khiêu chiến với trời? Đó là Thiên Đạo đấy! Người ta đi tu là để được trời công nhận, còn lão đại dường như muốn… tẩn cả trời?"

Hắc Tử cũng dựng đứng lông cổ, đôi mắt vốn lười biếng giờ đây sáng rực tia sáng của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ. Nó cảm nhận được, trong huyết quản của chủ nhân nó, một loại sức mạnh có thể lật nhào trật tự vốn có đang cuồn cuộn chảy.

Bầu trời sụp xuống!

Hàng vạn binh khí lôi đình đồng loạt phóng xuống như mưa sa. Mỗi một tia chớp đều xé rách không gian, để lại những vết nứt đen kịt trên bầu trời. Cả vùng đất xung quanh Hư Vô Cung rung chuyển dữ dội, đại địa nứt nẻ, linh khí bạo loạn.

Diệp Hư Không vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên. Hắn dang rộng hai tay, thanh âm bỗng trở nên trầm hùng, cổ xưa như vọng về từ thời hỗn mang:

"Hư Vô Lĩnh Vực – Tuyệt Đối Hư Không!"

Từ thân hình hắn, một luồng ánh sáng đen kịt lan tỏa ra xung quanh, bao trùm bán kính mười dặm. Trong phạm vi này, tất cả mọi quy tắc vật lý đều biến mất. Trọng lực biến mất, ánh sáng biến mất, và quan trọng nhất, quy tắc của Thiên Đạo cũng bị xóa sổ.

Vạn đạo binh khí lôi đình khi lao vào vùng ánh sáng đen này bỗng chốc trở nên chậm chạp, rồi sau đó tan rã thành những đốm sáng li ti trước khi biến mất hoàn toàn. Diệp Hư Không đứng giữa trung tâm bóng tối, như một vị thần bóng tối cai quản cái chết của vạn vật.

"Nhất Niệm… Kiếm Ý."

Hắn khẽ lẩm bẩm. Trong lòng bàn tay hắn, một thanh kiếm đen tuyền không có lưỡi, chỉ có chuôi từ từ hiện ra. Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm này không dùng kim loại rèn thành, mà là sự ngưng tụ của ý niệm giết chóc và sức mạnh hư không.

Diệp Hư Không không chém xuống, mà chỉ nhẹ nhàng vung kiếm ngang một cái.

Một đường chỉ đen mỏng manh như tơ nhện hiện ra, kéo dài từ đông sang tây, xuyên qua giữa con mắt Thiên Đạo trên bầu trời.

Thế gian bỗng chốc mất đi màu sắc.

Một giây sau, tiếng thét gào đau đớn vang vọng trong linh hồn của tất cả chúng sinh tại Linh Khư Giới. Con mắt Thiên Đạo Nhãn khổng lồ bị đường chỉ đen ấy cắt làm hai nửa. Những đám mây màu tím sậm bị lực lượng hư vô đồng hóa, tan chảy như băng gặp lửa nóng.

Ánh mặt trời vốn bị che khuất suốt bấy lâu nay bỗng từ khe nứt đó xuyên thấu qua, chiếu rọi xuống nhục thân của Diệp Hư Không.

Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc ở đó. Ý chí Thiên Đạo bị tổn thương đã hoàn toàn phát điên. Quy tắc của giới diện này bắt đầu co rút lại, tập trung toàn bộ năng lượng vào một điểm duy nhất. Không gian xung quanh Diệp Hư Không bị bóp nghẹt, hàng vạn xiềng xích màu vàng kim hiện ra từ hư không, quấn chặt lấy tay chân và cổ hắn.

Đó là Quy Tắc Xiềng Xích. Thiên đạo muốn dùng toàn bộ sức mạnh của giới diện để nghiền nát Diệp Hư Không, đồng quy vu tận cũng không tiếc.

Lạc Thần Hi ở phía xa nhìn thấy cảnh này, tim nàng như thắt lại. Nàng muốn lao tới nhưng luồng uy áp kia quá mạnh, khiến nàng dù có mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể cũng không thể nhích lại gần nửa bước.

"Không… Hư Không, đừng!" Nàng hét lên trong tuyệt vọng.

Diệp Hư Không bị trói buộc giữa không trung, nhưng hắn không hề giãy dụa. Hắn cảm nhận được sức mạnh của một thế giới đang đè ép lên da thịt mình, muốn nghiền nát từng đoạn xương, từng tế bào của hắn. Đau đớn tột cùng nhưng đôi mắt hắn vẫn trong vắt như hồ nước mùa thu.

"Ngươi muốn giam cầm ta bằng cái lồng này sao?" Diệp Hư Không trầm giọng, mỗi chữ thốt ra đều làm không gian chấn động. "Kiếp trước, ta vì sự nhân từ mà bị phản bội. Kiếp này, ta tu Hư Vô, chính là để đứng trên vạn pháp, đạp dưới chân mọi quy tắc. Ngươi chỉ là một đạo ý chí máy móc của một giới diện rách nát, cũng xứng trói buộc ta?"

Hắn hít sâu một hơi. Toàn bộ Hư Vô Châu trong đan điền hắn bắt đầu xoay chuyển với tốc độ cực đại. Một nguồn năng lượng nguyên thủy nhất, tối tăm nhất từ sâu trong linh hồn hắn bùng nổ.

"Phá cho ta!"

Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên. Những xiềng xích màu vàng kim vốn được coi là bất hoại kia bỗng chốc xuất hiện những vết rạn đen. Rồi sau đó, giống như hiệu ứng quân bài domino, hàng triệu xiềng xích đồng loạt nổ tung thành những mảnh vụn ánh sáng.

Diệp Hư Không thoát khỏi sự ràng buộc, hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng vào tâm điểm của tầng mây vẫn đang cố gắng tụ lại.

Hắn giơ cao Hư Vô Kiếm, thanh âm lạnh thấu xương tủy:

"Nhất Niệm Diệt Thương Khung – Vạn Vật Thành Không!"

Không có âm thanh chấn động, không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một sự biến mất tĩnh lặng.

Từ vị trí của Diệp Hư Không, một vòng sóng xung kích màu đen khuếch tán ra toàn bộ bầu trời. Những đám mây Thiên Phạt, con mắt Thiên Đạo, lôi đình, quy tắc… tất cả đều biến mất. Bầu trời của Linh Khư Giới trong tích tắc trở nên xanh ngắt, không một gợn mây, sạch sẽ đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Ý chí Thiên Đạo đã rút lui. Không phải nó bị tiêu diệt, mà là nó sợ hãi. Nó cảm nhận được, nếu còn tiếp tục, kẻ điên này thực sự sẽ xóa sổ sự tồn tại của giới diện này khỏi bản đồ vũ trụ. Nó chọn cách ẩn nấp, thỏa hiệp và nhượng bộ trước sự tồn tại của hắn.

Diệp Hư Không đứng lặng im trên cao, tà áo hơi sờn, nhưng khí thế đã đạt tới đỉnh điểm của sự huyền diệu. Hắn đưa tay lên che ánh nắng rực rỡ, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn từ trên cao hạ xuống, đáp nhẹ nhàng bên cạnh Lạc Thần Hi. Sắc mặt hắn hơi tái đi một chút, việc đối kháng trực diện với ý chí của một thế giới khi vừa mới đột phá Hóa Thần vẫn mang lại cho hắn một sự tiêu hao không nhỏ.

Lạc Thần Hi không kìm được lòng mình, nàng lao tới ôm chặt lấy hắn, giọng nói nghẹn ngào: "Huynh… huynh làm ta sợ phát khiếp. Tại sao phải liều lĩnh như vậy?"

Diệp Hư Không vỗ nhẹ lên vai nàng, mùi hương thanh khiết của nàng giúp tinh thần hắn dịu lại đôi chút. Hắn nhìn lên bầu trời vừa mới lấy lại sự yên bình, nói khẽ:

"Tu hành chính là nghịch thiên. Nếu hôm nay ta thỏa hiệp với quy tắc của nó, thì vĩnh viễn ta sẽ không bao giờ có thể đứng trước mặt Cổ Thiên Thánh được nữa. Trời muốn cản ta, ta diệt trời. Đất muốn cản ta, ta chôn đất. Đây chính là đạo của Diệp Hư Không ta."

Lạc Thần Hi ngước lên nhìn khuôn mặt góc cạnh, thâm trầm của hắn. Trong phút chốc, nàng cảm thấy người đàn ông này không phải thuộc về thế giới này, thậm chí không thuộc về thực tại này. Hắn giống như một sự tồn tại vĩnh hằng, vô định, chỉ ghé ngang qua hồng trần để thực hiện một cuộc thanh trừng vĩ đại.

Tiền Đa Đa lúc này mới dám rón rén chạy lại, lau mồ hôi trên trán: "Lão… lão đại, người đúng là thần rồi. À không, là tổ tiên của thần mới đúng! Tôi theo người bao lâu nay, cứ nghĩ mình đã thấy đủ chuyện kinh thiên động địa, hóa ra tôi vẫn còn nông cạn quá."

Hắc Tử bước tới, khẽ dùng đầu dụi vào chân Diệp Hư Không, ánh mắt đầy vẻ thần phục.

Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, khí thế của hắn thu liễm lại hoàn toàn, trông giống như một thanh niên bình thường không có chút tu vi nào. Nhưng những người chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đều biết, bên dưới lớp vỏ bọc bình lặng ấy là một sức mạnh có thể lật đổ cả trời xanh.

"Đi thôi." Diệp Hư Không nhạt giọng nói.

"Đi đâu ạ?" Tiền Đa Đa ngẩn ngơ.

Ánh mắt Diệp Hư Không hướng về phía chân trời xa xôi, nơi một luồng khí tức u ám đang lảng vảng. Đó là hướng của Bắc Cực Tông – thế lực từng hãm hại gia tộc của hắn ở hạ giới, và cũng là tay sai của Cổ Thiên Thánh tại vùng đất này.

"Hóa Thần đã xong, thanh kiếm của ta… cũng cần phải uống máu rồi."

Tiếng nói của hắn tan vào trong gió, mang theo một hồi chuông báo tử cho những kẻ vẫn còn đang chìm trong giấc mộng thống trị. Trên bầu trời Linh Khư Giới, một ngôi sao vốn mờ nhạt bỗng chốc sáng rực lên, lấn át cả ánh mặt trời, báo hiệu cho một thời đại mới – thời đại của Hư Vô Thần Đế chính thức bắt đầu.

Cùng lúc đó, tại trung tâm của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, trong một tòa cung điện nguy nga rực rỡ vàng son. Một người đàn ông đang ngồi xếp bằng trên tòa sen vàng bỗng mở choàng mắt. Đôi mắt hắn chứa đựng thiên hạ chúng sinh, nhưng lúc này lại hiện lên một tia nghi hoặc và bất an.

"Sức mạnh này… là Hư Vô? Không thể nào, hắn đã chết rồi kia mà? Ta đã tận tay nghiền nát thần hồn của hắn!" Cổ Thiên Thánh lẩm bẩm, bàn tay vô thức bóp nát tay vịn bằng bạch ngọc của ngai vàng.

Hắn nhìn ra bên ngoài cửa sổ cung điện, nơi một ngôi sao màu đen vừa lóe lên rồi biến mất trong chớp mắt.

"Trật tự của ta, không ai có thể lay chuyển được. Dù ngươi là ai… nếu đã trở về từ cõi chết, ta sẽ khiến ngươi chết thêm lần nữa, và lần này sẽ là vĩnh viễn không được luân hồi."

Lời tuyên ngôn của vị Thiên Đế đương nhiệm vang vọng khắp điện thờ, nhưng dường như trong không trung, một luồng hơi lạnh lẽo từ hư không đang từ từ len lỏi vào, bắt đầu gặm nhấm sự uy nghiêm vốn có của Thiên Đình.

Mọi thứ, bắt đầu từ một ý niệm. Và kết thúc, cũng sẽ tại một ý niệm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8