Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 92: Gặp lại thuộc hạ cũ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:20:39 | Lượt xem: 2

Vết nứt không gian đen kịt dài hàng vạn dặm như một vết sẹo không thể chữa lành trên bầu trời Đệ Nhất Thiên. Khắp nơi, linh khí bạo loạn, các quy tắc vốn dĩ ổn định của Thiên đạo giờ đây giống như những sợi dây đàn đứt đoạn, phát ra tiếng kêu u uất giữa tầng không.

Diệp Hư Không thu lại chuôi kiếm đen tuyền, tà áo trắng của hắn vẫn tinh khôi như tuyết, không dính một hạt bụi trần dù vừa thi triển một đòn "Khai Thiên" chấn động vạn giới. Đằng sau hắn, Lạc Thần Hi lặng người quan sát, đôi mắt vốn lạnh lùng của Thánh nữ Dao Trì giờ đây ngập tràn sự kinh hãi xen lẫn sùng bái. Nàng từng thấy qua vô số thiên tài, thậm chí là các vị lão tổ Thần giới xuất thế, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng một ý niệm mà xóa sổ cả một vùng quy tắc của Thiên Đình một cách triệt để đến vậy.

Tiền Đa Đa nuốt nước miếng ừng ực, đôi bàn tay mập mạp run run nhét thêm mấy tấm phù chú phòng ngự vào trong ngực áo, miệng lẩm bẩm: "Lão đại… huynh không phải là người, huynh đúng là một con quái vật… một đòn đó, nếu quy ra linh thạch, chắc phải đáng giá mấy trăm điều linh mạch cấp cực phẩm…"

Hắc Tử khinh bỉ liếc nhìn tên mập một cái, lỗ mũi nó phun ra hai luồng khói đen, hừ lạnh: "Tên tham tiền nhà ngươi thì biết cái gì? Chủ nhân mới chỉ dùng đến một phần vạn lực lượng của Hư Vô. Đám ruồi muỗi ở Đệ Nhất Thiên này, chỉ xứng làm phân bón cho con đường của người."

Diệp Hư Không không đáp lời, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả biển sao của hắn bỗng nhiên nheo lại. Hắn khẽ đưa bàn tay lên, lòng bàn tay hướng về phía một dãy núi xám xịt, khô cằn nằm sâu trong biên cảnh của Đệ Nhất Thiên — nơi được gọi là Hủ Linh Cốc.

Tại nơi đó, hắn cảm nhận được một hơi thở. Một hơi thở mục nát, yếu ớt, dường như chỉ còn một hơi tàn để duy trì sự sống, nhưng lại mang theo một loại dao động linh hồn cực kỳ quen thuộc. Đó là ấn ký mà kiếp trước chính tay hắn đã khắc lên linh hồn của mười hai chiến tướng thân cận nhất — Hư Vô Thần Ấn.

"Vẫn còn sống sao?" Diệp Hư Không thấp giọng nói, trong thanh âm mang theo một tia dao động hiếm hoi.

Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng ý chỉ không thể chối từ: "Ta có chút việc riêng cần xử lý. Các ngươi đi theo sau, nếu thấy bất kỳ ai của Thiên Đạo Minh đuổi tới, giết không cần hỏi."

"Vâng." Lạc Thần Hi gật đầu, băng kiếm trên tay nàng ngân lên một tiếng vang rõ rệt, ý chí chiến đấu bùng phát.

Hủ Linh Cốc, vùng đất bị nguyền rủa nhất của Đệ Nhất Thiên.

Nơi này không có linh khí, chỉ có tử khí đậm đặc và những cơn gió hôi thối có khả năng gặm nhấm tu vi của tu sĩ. Giữa trung tâm thung lũng, có một tòa tháp sắt rỉ sét cao chọc trời, gọi là Trấn Ma Đài. Xung quanh tòa tháp, mười tám sợi xích lớn bằng bắp đùi người trưởng thể, được rèn từ "Huyền Minh Hàn Thiết" đang xuyên thấu qua cơ thể của một nam tử trung niên tóc tai bù xù.

Nam tử kia cụt mất một tay, đôi chân bị gãy gập thành một góc độ kỳ dị, xương sườn lộ ra dưới lớp áo rách rưới. Thế nhưng, dù bị mười tám sợi xích rung chuyển hành hạ ngày đêm, hắn vẫn không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Đôi mắt vốn dĩ mù lòa của hắn thủy chung vẫn ngẩng lên hướng về phía tầng trời cao nhất, như đang chờ đợi một thứ gì đó.

"Mặc Thương, ngươi còn kiên trì cái gì?" Một giọng nói đắc ý vang lên từ phía trên đỉnh tháp.

Một gã nam tử mặc cẩm bào thêu hoa văn của Thiên Đạo Minh chậm rãi hạ xuống. Hắn chính là Ngục chủ của nơi này, Phàn Diệt — một vị cường giả Thần Vương sơ kỳ. Phàn Diệt dùng mũi giày nâng cằm của người tên Mặc Thương lên, cười khẩy: "Hư Vô Thần Đế đã chết từ ngàn năm trước. Cổ Thiên Thánh Thiên Đế đã thống nhất cửu giới, trật tự mới đã thiết lập. Ngươi chỉ cần giao ra nửa bộ 'Hư Vô Tế Thiên Phép' còn lại, ta sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái. Nếu không, linh hồn ngươi sẽ bị giam cầm ở đây vĩnh viễn, làm mồi cho lũ Hủ Linh Thú."

Mặc Thương phun ra một ngụm máu bầm trộn lẫn mảnh vụn nội tạng vào mặt Phàn Diệt, khàn giọng cười lạnh: "Đồ phản phúc… Các ngươi chỉ là một lũ chuột nhắt núp bóng kẻ phản bội. Chủ nhân… người nhất định sẽ trở lại. Khi ngài ấy quay lại, toàn bộ Cửu Tiêu sẽ bị nhuộm đỏ bởi máu của những kẻ như ngươi."

"Hừ, ngoan cố!" Phàn Diệt tức giận tột độ, hắn phất tay, một đạo roi điện màu tím bầm giáng xuống cơ thể Mặc Thương, khiến máu thịt bắn tung tóe. "Chủ nhân của ngươi đã tan thành mây khói dưới kiếm của Thiên Đế, linh hồn hóa vào hư không, vĩnh thế không thể siêu sinh! Hắn lấy gì để trở về?"

Đúng lúc này, toàn bộ Hủ Linh Cốc đột nhiên chấn động dữ dội.

Những đám mây đen kịt quanh năm không tan của thung lũng bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng trắng lóa. Nhưng luồng ánh sáng đó không mang lại cảm giác ấm áp, mà mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, một loại uy áp vượt lên trên cả trời đất.

"Kẻ nào dám cả gan xông vào Hủ Linh Cốc?" Phàn Diệt kinh hãi ngẩng đầu.

Trên bầu trời, bốn bóng người từ từ hạ xuống. Dẫn đầu là một thiếu niên mặc trường bào trắng, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nam tử bị xiềng xích trên Trấn Ma Đài.

Khi ánh mắt của thiếu niên và nam tử mù lòa kia chạm nhau trong không trung, một luồng sóng linh hồn vô hình bùng nổ.

Thân thể của Mặc Thương vốn đang héo úa, bỗng nhiên rung lên bần bật. Dù đôi mắt đã bị mù, nhưng "Hư Vô Thần Ấn" trong biển thức của hắn đang vang lên những tiếng chuông kinh hoàng. Đó là sự cộng hưởng chỉ xảy ra khi đứng trước bản thể gốc.

"Thần… Thần chủ?" Mặc Thương lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng. "Là… là người sao?"

Diệp Hư Không bước một bước về phía trước. Không gian dưới chân hắn co rút lại, chỉ trong một nhịp thở, hắn đã đứng trước mặt Mặc Thương. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của thuộc hạ cũ, sát ý trong mắt Diệp Hư Không bùng lên, khiến nhiệt độ của cả thung lũng giảm xuống mức đóng băng.

"Ảnh Vệ Thống Lĩnh Mặc Thương, tham kiến chủ nhân!" Mặc Thương cố gắng vận dùng chút tàn lực cuối cùng, muốn quỳ xuống nhưng mười tám sợi xích giam cầm hắn quá chặt. Nước mắt máu chảy ra từ hốc mắt mù lòa của hắn. "Hơn một ngàn năm… mạt tướng cuối cùng cũng đợi được người!"

"To gan!" Phàn Diệt nhìn thấy cảnh này, da đầu tê dại vì sợ hãi nhưng miệng vẫn quát lớn: "Ngươi là ai? Dám xưng là Thần Đế? Chết cho ta!"

Phàn Diệt thi triển toàn lực, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi điện tím bầm vỗ về phía Diệp Hư Không. Cấp bậc Thần Vương ra tay, hư không xung quanh vỡ vụn từng mảnh.

Diệp Hư Không không thèm quay đầu nhìn, hắn chỉ khẽ búng tay một cái.

"Hư vô."

Chỉ hai chữ nhẹ nhàng, nhưng tựa như lời tuyên án của tạo hóa. Bàn tay lôi điện khổng lồ kia khi cách Diệp Hư Không chưa đầy ba thước bỗng nhiên đứng khựng lại, sau đó như một bức tranh mực bị nhúng vào nước, tan rã và biến mất không còn một dấu vết. Không có nổ tung, không có linh lực phản phệ, chỉ đơn giản là bị xóa sổ khỏi thực tại.

"Cái… cái gì?" Phàn Diệt trợn tròn mắt, linh hồn hắn run rẩy kịch liệt. Đây không phải là sức mạnh của nhân loại, đây là sức mạnh cai trị vạn vật!

Diệp Hư Không quay đầu lại, ánh mắt nhìn Phàn Diệt như nhìn một con sâu kiến: "Kẻ chạm vào thuộc hạ của ta, cả linh hồn và xác thịt, đều không xứng đáng tồn tại trong luân hồi."

Hắn đưa tay về phía trước, không cần chuôi kiếm, chỉ bằng ý niệm.

"Nhất Niệm… Diệt."

Vèo!

Một đường kiếm khí mỏng manh như sợi tơ màu đen hiện ra. Phàn Diệt thậm chí không kịp hét lên một tiếng, toàn bộ cơ thể hắn từ đầu đến chân bị chia làm hai nửa, sau đó từng phân tử cấu tạo nên cơ thể hắn bị lực lượng Hư Vô đồng hóa, biến thành hư ảo. Ngay cả linh hồn muốn đào thoát cũng bị một cái miệng hố đen nhỏ xíu nuốt chửng ngay lập tức.

Một vị Thần Vương, cứ như vậy bị tiêu diệt sạch sẽ trong chớp mắt.

Những tu sĩ cai ngục khác thấy vậy thì sợ đến mức nhũn cả chân, thi nhau bỏ chạy toán loạn. Nhưng làm sao thoát được?

"Hắc Tử, giải quyết chúng. Đừng để bất kỳ tên nào còn hơi thở rời khỏi thung lũng này." Diệp Hư Không lãnh đạm ra lệnh.

"Hí hí! Chủ nhân cứ yên tâm, lâu rồi ta mới được khai hỏa!" Hắc Tử gầm lên, thân hình nó hóa to vạn trượng, cái miệng khổng lồ như một vực thẳm đen kịt bao trùm cả bầu trời, một hơi liền nuốt gọn hàng trăm cai ngục vào bụng.

Tiền Đa Đa cũng không rảnh rỗi, hắn ném ra hàng ngạt hạt đậu vàng, mỗi hạt biến thành một kim giáp chiến sĩ lao vào quét sạch những kẻ tàn dư. Lạc Thần Hi đứng từ xa bảo vệ, nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, tâm tình nàng vô cùng phức tạp. Hóa ra đây chính là "Hư Vô Thần Đế" thật sự — đối xử với kẻ thù tàn nhẫn như ác ma, nhưng lại mang trong mình tình nghĩa huynh đệ sâu nặng đến nhường này.

Diệp Hư Không tiến lại gần Mặc Thương, bàn tay hắn đặt lên những sợi xích "Huyền Minh Hàn Thiết".

"Chủ… Chủ nhân, đừng chạm vào… Đây là xích có mang độc của Thiên Đạo…" Mặc Thương hoảng hốt kêu lên.

"Thiên đạo của Cổ Thiên Thánh đối với ta chỉ là trò trẻ con." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói. Hắn bóp chặt, mười tám sợi xích cấp bậc Thần khí bỗng chốc vụn vỡ như giấy, tan thành bột mịn.

Hắn đỡ lấy thân thể tàn tạ của Mặc Thương, truyền vào một luồng khí tức Hư Vô ấm áp để bảo vệ tâm mạch cho hắn. Từ trong giới chỉ, Diệp Hư Không lấy ra một viên đan dược màu tím đậm — đây là "Hồi Thiên Chân Đế Đan" mà hắn đã luyện chế trước đó.

"Uống nó, vết thương của ngươi sẽ được tái tạo. Đôi mắt và cánh tay kia, ta sẽ dùng quy tắc Hư Vô để bù đắp cho ngươi."

Mặc Thương uống đan dược, cảm nhận được sinh cơ đang bùng phát trong cơ thể, những vết thương mưng mủ ngàn năm đang nhanh chóng kết vảy và rụng xuống. Hắn khóc rống lên như một đứa trẻ: "Mười hai vị chiến tướng năm xưa… người bị giết, người bị giam cầm… Thuộc hạ vô năng, không giữ được vinh quang của Hư Vô Cung!"

Diệp Hư Không ánh mắt lạnh lẽo, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thiên Đình của Cổ Thiên Thánh đang ngự trị.

"Đừng trách bản thân. Các ngươi không thua, chỉ là năm xưa ta quá mức tin tưởng vào một con sói mắt trắng." Diệp Hư Không vỗ nhẹ lên vai Mặc Thương. "Ngươi là người đầu tiên ta tìm thấy. Mười một người còn lại, dù họ ở chân trời góc biển hay đã rơi vào địa phủ, ta cũng sẽ đưa họ trở về."

"Hôm nay, ta chính thức tuyên bố sự trở lại của Hư Vô Cung."

Thanh âm của Diệp Hư Không không lớn, nhưng nó vang vọng qua mọi tầng trời, xuyên qua các rào chắn không gian của Cửu Tiêu.

Ở một nơi sâu thẳm của Cửu Tiêu, trong một mật thất đầy máu, một người đàn ông mặc giáp đen đang bị đóng đinh trên tường bỗng nhiên mở bừng mắt, thần sắc cuồng nhiệt: "Chủ nhân? Là hơi thở của người! Người đã trở lại!"

Ở một thánh địa xa xôi, một nữ tử đang gảy đàn bỗng dưng làm đứt dây đàn, nước mắt lã chã rơi xuống phím gỗ: "Vạn năm chờ đợi… cuối cùng cũng cảm nhận được ấn ký ấy…"

Tại Hủ Linh Cốc, Diệp Hư Không đỡ Mặc Thương đứng dậy. Sát khí trên người hắn lúc này không còn che giấu, mà cuồn cuộn như sóng thần, trực tiếp xé tan lớp sương mù của Đệ Nhất Thiên.

"Mặc Thương, nói cho ta biết, còn ai trong số các ngươi đang bị giam cầm ở gần đây?"

Mặc Thương hít một hơi sâu, đôi mắt của hắn dưới tác dụng của dược lực và Hư Vô lực đang từ từ tái tạo một màng ánh sáng xám. Hắn nghiến răng nói: "Hỏa tướng — Liệt Vân, hắn bị nhốt ở 'Cực Địa Tâm Hỏa' của Đệ Nhị Thiên, hằng ngày phải chịu hỏa hình của Thiên Đạo Minh. Bọn chúng muốn dùng hỏa diễm của hắn để nung đúc 'Thần Khí Trấn Thiên'."

"Đệ Nhị Thiên sao?" Diệp Hư Không cười nhạt, một nụ cười đầy sự khát máu. "Vậy thì đi thôi. Đã đến lúc món nợ máu này phải được thanh toán từ tầng trời thấp nhất trở lên."

Hắn vung tay, một con thuyền bay bằng bạc lấp lánh (vốn là chiến lợi phẩm của Tiền Đa Đa) xuất hiện. Nhóm người bước lên thuyền.

Trước khi đi, Diệp Hư Không quay đầu nhìn lại tòa Trấn Ma Đài. Hắn giơ một ngón tay lên, khẽ nhấn vào không trung.

Bùm!

Toàn bộ Hủ Linh Cốc rộng hàng vạn dặm, cùng với tòa tháp biểu tượng của sự giam cầm của Thiên Đạo Minh, trong một giây đồng loạt hóa thành tro bụi, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ của Đệ Nhất Thiên.

Chỉ để lại một cái hố sâu không thấy đáy, bên trong đó vẫn còn vương vãi khí tức Hư Vô khiến cho bất kỳ ai dám bén mảng lại gần đều sẽ bị đồng hóa ngay lập tức. Đây là lời cảnh cáo đầu tiên của Diệp Hư Không dành cho toàn bộ Thiên Đạo Minh.

Chiếc thuyền bay hóa thành một vệt sáng trắng, xé rách màng ngăn không gian, lao thẳng về hướng cửa ngõ dẫn lên Đệ Nhị Thiên.

Cuộc hành trình tìm lại những chiến hữu cũ, đồng thời nhuộm đỏ con đường lên ngôi Thần Đế, chính thức bắt đầu từ giờ khắc này. Hồi kết cho sự thống trị của Cổ Thiên Thánh, đã được viết từ giây phút Mặc Thương gọi lên hai tiếng "Thần Chủ".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8