Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 91: Thần giới tàn khốc**
Chương 91: Thần giới tàn khốc
Mây mù tại Đệ Nhất Thiên không mang màu trắng tinh khôi của linh khí thuần khiết, mà rực lên một sắc vàng kim đầy tính xâm lược. Đó là màu của "Vận Khí" bị cưỡng ép ngưng tụ, là kết quả của việc tước đoạt sinh mệnh từ hàng vạn hạ giới để nuôi dưỡng cho sự trường tồn của tầng trời này.
Diệp Hư Không bước đi trên con đường lát bằng Vân Thạch vạn năm, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân truyền lên không phải là cái lạnh của băng tuyết, mà là sự tê dại của những quy tắc cứng nhắc và vô tình.
"Đứng lại! Tội nhân phương nào dám đặt chân vào vùng cấm địa của Giới chủ?"
Một tiếng quát như sấm sét nổ tung trên đỉnh đầu. Từ trong những lớp mây vàng, hàng trăm bóng người mặc giáp trụ bạc sáng loáng hiện ra. Mỗi người đều cưỡi trên những con Linh Hạc cao lớn, ánh mắt nhìn xuống nhóm của Diệp Hư Không không phải là cái nhìn của người đối với người, mà là cái nhìn của thần linh đối với sâu kiến, chứa đựng sự miệt thị đến tận cùng xương tủy.
Đây là Thần Giới Luật Đội của Đệ Nhất Thiên, những kẻ thực thi ý chí của Cổ Thiên Thánh tại tầng trời thấp nhất này.
Tiền Đa Đa núp sau lưng Diệp Hư Không, hàm răng đánh vào nhau lập cập, nhưng đôi mắt nhỏ híp lại của hắn vẫn không quên lướt qua những bộ giáp kia: "Mẹ kiếp, toàn là Hóa Thần chiến giáp… Thần giới này đúng là giàu nứt đố đổ vách, nhưng sát khí này… lạnh quá."
Lạc Thần Hi tiến lên một bước, thanh trường kiếm trên tay nàng tỏa ra hàn khí thấu xương, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào vị thủ lĩnh đang cưỡi một con Kim Sí Điểu: "Chúng ta không phải tội nhân. Chúng ta đến để đòi lại công lý cho hạ giới."
"Công lý?" Vị thủ lĩnh Thần Luật Đội cười ha hả, tiếng cười mang theo uy áp của bậc Thần Quan, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. "Ở Cửu Tiêu Thiên Ngoại, lời của Thiên Đạo Minh chính là công lý. Kẻ đi ngược lại quy tắc, kẻ dám hấp thụ linh khí mà không cống nạp, chính là nghịch tặc. Và ngươi, Thánh nữ của Dao Trì, ngươi dám câu kết với thứ rác rưởi hạ giới này, chính là trọng tội trong trọng tội!"
Hắn đưa tay chỉ vào Diệp Hư Không, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ: "Cơ thể không chút linh lực, kinh mạch trống rỗng, một tên phế vật không xứng để thần ánh sáng chiếu rọi. Ngươi là ai mà dám nhìn thẳng vào ta?"
Diệp Hư Không vẫn đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong gió thần rít gào. Hắn không nhìn vị thủ lĩnh kia, mà nhìn vào những dòng khí vận đang bị hút về phía trung tâm cung điện. Ánh mắt hắn sâu thẳm như hố đen, nơi chứa đựng sự trống rỗng có thể nuốt chửng cả bầu trời.
"Nhãn quan của sâu kiến, vĩnh viễn chỉ nhìn thấy ngọn cỏ trước mắt." Diệp Hư Không khẽ khàng cất tiếng. Giọng nói của hắn không vang dội, nhưng lại khiến tất cả Thần Luật Đội phải rùng mình, tim lỗi mất một nhịp.
"To gan! Bắt lấy bọn chúng! Kẻ nam giết chết tại chỗ để răn đe, con ả Thánh nữ kia áp giải về Dao Trì nhận tội, còn con chó đen đó… lột da làm áo khoác cho Giới chủ!" Vị thủ lĩnh phất tay ra lệnh.
Hắc Tử đang nằm bò trên vai Diệp Hư Không bỗng nhiên mở trừng mắt. Đôi mắt chó vốn uể oải bỗng chốc lóe lên tia sáng đỏ rực mang theo hơi thở của thời đại Hồng Hoang. Nó khẽ nhe răng, một luồng uy áp cổ xưa từ cơ thể nhỏ bé đó bộc phát, khiến hàng trăm con Linh Hạc dưới chân Thần Luật Đội bỗng chốc run rẩy, quỵ gối ngay giữa tầng không.
"Gâu!" (Chết tiệt, ngươi nói ai là chó?)
Không đợi Diệp Hư Không ra lệnh, Hắc Tử hóa thành một vệt bóng tối xuyên qua không gian.
"Phốc! Phốc! Phốc!"
Hàng loạt tiếng nổ vang lên. Những bộ chiến giáp Hóa Thần vốn kiên cố như núi đá, dưới móng vuốt của Hắc Tử chẳng khác gì giấy vụn. Máu thần màu bạc phun trào, nhuộm đỏ cả một vùng mây vàng rực rỡ. Những tu sĩ Thần giới vừa rồi còn kiêu ngạo, giờ đây rú lên thảm thiết khi thấy cơ thể mình bị một thế lực không thể phản kháng xé nát.
"Chuyện gì đang xảy ra? Một con chó phế vật…" Vị thủ lĩnh kinh hoàng, hắn định rút ra thanh chiến thương nhưng bỗng nhiên nhận thấy toàn thân không thể cử động.
Một luồng khí đen vô hình đã khóa chặt không gian xung quanh hắn. Diệp Hư Không từ bao giờ đã đứng trước mặt hắn, khoảng cách chưa đầy một trượng.
"Ngươi gọi đây là Thần giới?" Diệp Hư Không đưa tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào ngực của vị thủ lĩnh. "Dưới vẻ ngoài hào nhoáng này, ta chỉ thấy sự bóc lột đến tận xương tủy. Thần linh của các ngươi, thực chất chỉ là những kẻ trộm cắp vận mệnh của chúng sinh."
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Sức mạnh này không phải linh lực… Ngươi là yêu ma từ Vực Thẳm Hư Vô!" Vị thủ lĩnh gầm lên trong tuyệt vọng.
"Ta là Hư Vô."
Diệp Hư Không chỉ khẽ búng tay một cái.
*Oanh!*
Không có vụ nổ lớn, không có hào quang chói mắt. Chỉ đơn giản là toàn bộ cơ thể của vị thủ lĩnh cùng con Kim Sí Điểu dưới chân hắn… tan biến. Chúng biến mất như một nét vẽ bị cục tẩy xóa khỏi trang giấy trắng, không để lại một mảnh vụn, không có một giọt máu rơi, ngay cả linh hồn cũng bị đồng hóa vào không gian vô định.
Những tu sĩ Thần Luật Đội còn lại hoàn toàn chết lặng. Họ chưa bao giờ thấy loại pháp thuật này. Thần giới từ trước đến nay lấy linh khí làm gốc, lấy quy tắc làm trời, nhưng trước mặt thiếu niên áo đen này, mọi quy tắc dường như đều vô hiệu.
"Đi thôi." Diệp Hư Không thản nhiên bước tiếp, dẫm lên những xác chết còn đang tan rã. "Sự tàn khốc của Thần giới này, không nằm ở việc giết chóc, mà nằm ở chỗ nó tước đi sự sống mà vẫn bắt kẻ khác phải cảm ơn vì được ban phước."
Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. Nàng từng nghĩ Thượng giới là nơi cực lạc, nơi các tu sĩ hướng đạo chân chính. Nhưng khi đứng ở vị trí của kẻ bị coi là "tội nhân", nàng mới thấy rõ sự thối rữa này. Những thiên tài ở hạ giới khổ cực trăm năm mới có thể phi thăng, nhưng vừa lên đến đây, họ hoặc phải làm nô bệ cống nộp linh khí, hoặc trở thành "vật tư tu luyện" cho các thế gia thượng cổ.
Tiền Đa Đa nuốt nước bọt, hắn nhìn thấy ở góc đường có những nô lệ bị xích bằng xiềng xích hàn thiết, đôi mắt họ đờ đẫn, linh căn trong cơ thể liên tục bị rút trích để duy trì ánh sáng cho những ngọn đèn dầu dọc đường.
"Đại ca… cái nơi này, so với địa ngục còn ghê tởm hơn." Tiền Đa Đa nghiến răng, lần đầu tiên sự tham lam trong hắn biến mất, chỉ còn lại sự phẫn nộ.
Càng tiến sâu vào trung tâm Đệ Nhất Thiên, áp lực thiên đạo càng lớn. Những bức tường cung điện cao vút hàng ngàn trượng, khắc họa những chiến công của Cổ Thiên Thánh. Diệp Hư Không nhìn những bức phù điêu đó, môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Những "chiến công" đó, một nửa là cướp đoạt từ hắn kiếp trước, một nửa là sự dối trá được tô vẽ bằng máu của vạn dân.
Bỗng nhiên, tiếng chuông đồng đại điện vang lên chín tiếng dồn dập.
"Tội nhân hạ giới đột kích! Ban lệnh Thiên Đạo truy sát! Phàm là công dân của Cửu Tiêu, gặp kẻ mang hơi thở Hư Vô, giết không tha! Kẻ nào lấy được thủ cấp của hắn, phong làm Thần Vương, hưởng vận khí vạn năm!"
Âm thanh đó lan tỏa khắp Đệ Nhất Thiên, lan xuống tận các tinh cầu thuộc hạ giới trực thuộc. Trong thoáng chốc, hàng triệu đôi mắt đầy tham vọng từ các động phủ, mật thất đồng loạt mở ra.
Tại Thần giới, lòng tốt là thứ xa xỉ, còn sự lợi lộc mới là quy luật tối cao.
Diệp Hư Không đứng trước cổng chính của cung điện Giới chủ, nơi có bốn vị Thần Vương cấp bậc đang thủ giữ. Hắn cảm nhận được hàng vạn đạo thần thức đang khóa chặt vào mình, nhưng hắn vẫn chỉ lạnh lùng rút ra từ hư không một thanh chuôi kiếm đen tuyền.
"Thiên đạo truy sát?" Diệp Hư Không nâng chuôi kiếm lên, một lưỡi kiếm hư ảo, đen kịt như bóng tối nguyên thủy từ từ thành hình. "Thứ thiên đạo này… hôm nay ta sẽ chém đứt nó từ tầng trời đầu tiên."
Hắn nhìn Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa, giọng nói bỗng trở nên trầm ấm nhưng chứa đựng sự bá đạo tuyệt đối: "Theo sát sau ta. Hôm nay, ta sẽ dạy cho Thần giới biết, thế nào là nỗi sợ thực sự của sự hư vô."
Gió bắt đầu nổi lên, nhưng không phải là cuồng phong linh lực, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tại Đệ Nhất Thiên tàn khốc này, một trật tự cũ sắp sửa sụp đổ dưới bước chân của vị Thần Đế trọng sinh. Mỗi bước đi của Diệp Hư Không bây giờ, không còn là chạy trốn, mà là sự chinh phạt.
Hắc Tử gầm gừ một tiếng, hóa lớn bằng một ngôi nhà, chắn ở phía sau. Tiền Đa Đa nghiến răng rút ra vô số phù chú và linh bảo. Lạc Thần Hi kiếm quang rực rỡ như băng hà vạn năm.
"Giết!"
Hàng ngàn tu sĩ từ các hướng đổ về như triều dâng. Diệp Hư Không không quay đầu lại, hắn chỉ vung nhẹ tay. Một vệt đen sâu thẳm kéo dài vạn dặm, chẻ đôi bầu trời Đệ Nhất Thiên, xóa sổ tất cả những gì nó đi qua.
Thần giới tàn khốc, nhưng từ nay về sau, Hư Vô sẽ còn tàn khốc hơn gấp vạn lần đối với những kẻ phản bội.