Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 90: Đặt chân đến Đệ Nhất Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:19:05 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 90: ĐẶT CHÂN ĐẾN ĐỆ NHẤT THIÊN

Khi bước chân của Diệp Hư Không hoàn toàn vượt qua ranh giới đổ nát của Thiên Môn, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy toàn thân hắn. Nó không giống như cảm giác phi thăng từ Hạ giới lên Trung giới – nơi linh khí chỉ đơn thuần là trở nên đậm đặc hơn. Ở đây, tại khởi đầu của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, cảm giác đầu tiên chính là sự đè ép của "Vận Mệnh".

"Uỳnh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong kinh mạch của Tiền Đa Đa. Gương mặt béo tròn của gã lập tức chuyển từ đỏ gay sang tím tái, đôi chân run rẩy rồi khuỵu mạnh xuống mặt đất khảm ngọc thạch.

"Mẹ nó… Không khí ở đây làm bằng chì sao? Khó thở quá…" Tiền Đa Đa hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng. Gã cảm giác như mỗi phân tử khí mà gã hít vào đều nặng tựa ngàn cân, muốn xé rách lá phổi của mình.

Lạc Thần Hi dù mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, tư chất siêu phàm, nhưng lúc này sắc mặt nàng cũng trở nên nhợt nhạt. Nàng hít một hơi sâu, vận chuyển linh lực trong người để chống lại áp lực khổng lồ từ không gian xung quanh.

"Đây là quy tắc của Thượng giới." Lạc Thần Hi nhẹ giọng giải thích, đôi mắt nàng nhìn về phía chân trời vàng rực ánh kim. "Hạ giới và Trung giới được cấu thành từ linh khí thái cổ loãng, nhưng Thượng giới được xây dựng trên nền tảng của Thần Linh Khí. Mỗi một ngụm khí ở đây đều chứa đựng ý chí của Thiên đạo. Người không có Thần cốt hoặc chưa đạt tới Thần Cảnh, bước vào đây sẽ bị trọng lực và quy tắc nơi này nghiền nát."

Diệp Hư Không đứng đó, vạt áo đen của hắn tĩnh lặng một cách kỳ lạ giữa những cơn cuồng phong năng lượng đang rít gào. Hắn nhìn về phía trước, ánh mắt thâm trầm như muốn xuyên qua lớp sương mù hoàng kim của Đệ Nhất Thiên. Hắn khẽ búng tay một cái.

"Vù."

Một luồng khí tức màu đen huyền bí từ đầu ngón tay hắn lan tỏa ra, bao bọc lấy Tiền Đa Đa, Lạc Thần Hi và cả con chó đen nhỏ đang nhe răng vẻ thích thú – Hắc Tử. Ngay lập tức, áp lực ngàn cân biến mất. Tiền Đa Đa thở hắt ra một hơi dài, nằm bệt xuống đất như một tảng mỡ lớn vừa thoát nạn.

"Đa tạ Diệp đại ca, chút nữa thôi là cái mạng nhỏ này của đệ đi tông rồi."

Diệp Hư Không lạnh nhạt nói: "Thượng giới không phải là nơi để chơi đùa. Tại đây, hệ thống tu luyện của các ngươi sẽ bị lật đổ hoàn toàn. Ở dưới kia, các ngươi tu luyện là tích lũy 'Lượng' của linh khí. Nhưng ở đây, thứ quyết định tất cả là 'Chất' của Quy tắc."

Hắn bước đi thong thả trên con đường dẫn vào Đệ Nhất Thiên. Những mảnh vỡ của Thiên Môn dưới chân hắn bắt đầu hóa thành tro bụi một cách thầm lặng.

"Phàm Cảnh hay Vương Cảnh ở dưới giới diện kia, đặt vào Thượng giới chỉ là những hài nhi mới học đi. Các ngươi phải hiểu một điều: Tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại, cảnh giới không còn là sự phân chia của sức mạnh vật lý đơn thuần. Đó là sự thấu hiểu về Thiên Đạo."

Diệp Hư Không vừa đi vừa chỉ tay vào một đóa hoa dại bên đường. Đóa hoa ấy trông rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, xung quanh cánh hoa có những sợi tơ mỏng manh đang chuyển động.

"Ngay cả một đóa hoa ở Đệ Nhất Thiên cũng mang trong mình quy tắc sinh trưởng. Một tu sĩ Kim Đan ở hạ giới nếu chạm vào nó mà không có sự chuẩn bị, có thể bị quy tắc của nó đồng hóa thành phân bón ngay lập tức."

Tiền Đa Đa rùng mình, vội vàng rụt tay lại khi định hái thử một chiếc lá gần đó. Gã nuốt nước miếng: "Vậy… cảnh giới ở đây tính như thế nào? Chẳng lẽ những vị Thần mà chúng ta thường nghe kể, cũng chỉ bắt đầu từ đây sao?"

"Đúng." Diệp Hư Không gật đầu. "Thần Cảnh chia làm bốn đại cảnh giới chính: Thần Quan, Thần Vương, Thần Tôn và Thần Đế. Mỗi cảnh giới lại là một trời một vực."

Hắn dừng lại, quay đầu nhìn hai người: "Kẻ đạt đến Thần Quan là kẻ được Thiên đạo cấp cho một vị trí, một 'quan chức' để điều khiển một phần nhỏ quy tắc. Thần Vương thì khác, họ không còn phụ thuộc hoàn toàn vào Thiên đạo mà bắt đầu tự tạo ra một thế giới nội tâm của riêng mình. Thần Tôn có thể khống chế quy tắc một phương, thay đổi sống chết chỉ bằng một lời nói. Còn Thần Đế…"

Hắn không nói tiếp, nhưng đôi mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo thấu xương. Thần Đế, chính là đỉnh phong của vạn giới, là kẻ ngồi trên đỉnh Cửu Tiêu, nhìn xuống chúng sinh như nhìn bầy kiến cỏ.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ bỗng nhiên gầm gừ một tiếng trong cổ họng. Đôi mắt nó rực lên tia sáng đỏ rực, cái đuôi vẫy mạnh đầy vẻ cảnh báo.

"Ồ, xem ra chủ nhân mới của Thượng giới chào đón chúng ta rất nồng nhiệt." Diệp Hư Không nhếch môi cười nhạt, một nụ cười không có chút ấm áp nào.

Phía trước bọn họ, lớp sương mù hoàng kim đột nhiên bị rẽ ra. Hàng trăm bóng người mặc giáp trụ màu bạc, cưỡi trên những con yêu thú giống như sói nhưng lại có cánh, đang lao xuống từ không trung. Mỗi một chiến binh này đều tỏa ra khí tức vượt xa bất kỳ cao thủ đỉnh phong nào ở Trung Giới.

Dẫn đầu là một nam tử cao lớn, cầm trong tay một thanh trường thương tỏa ra lôi điện xanh ngắt. Hắn nhìn xuống đám người Diệp Hư Không, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt và sát khí.

"Giai cấp phế thải từ hạ giới phi thăng, to gan lớn mật phá hủy Thiên Môn, tội đáng muôn chết!" Giọng nói của hắn như tiếng sấm nổ giữa trời quang, khiến Tiền Đa Đa lại một lần nữa tái mặt. "Ta là Lăng Tiêu Tuần Tra Sứ của Đệ Nhất Thiên – Hàn Long. Ngoan ngoãn chịu trói, ta sẽ cho các ngươi được chết toàn thây!"

Lạc Thần Hi cau mày, tiến lên một bước: "Hàn Long? Ngươi chỉ là một Thần Quan hạ cấp, dám nói chuyện như vậy với chúng ta? Có biết ta là ai không?"

Hàn Long cười lạnh, ánh mắt quét qua Lạc Thần Hi, trong lòng thoáng kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng nhưng ngay lập tức bị sự ngạo mạn che lấp: "Dao Trì Thánh Nữ? Hừ, nếu là trước đây, ta còn nể vài phần. Nhưng bây giờ Thiên Đình đã ban lệnh, bất kỳ ai liên quan đến kẻ mang hơi thở Hư Vô đều là phản nghịch. Thánh địa cũng không thể bảo vệ được ngươi!"

Diệp Hư Không bước ra phía trước Lạc Thần Hi. Hắn không nhìn Hàn Long, mà nhìn vào thanh trường thương của đối phương.

"Một chút quy tắc lôi điện tàn khuyết mà cũng dám xưng là Thần Quan sao?" Diệp Hư Không nhẹ giọng nói, thanh âm vô cùng bình thản, nhưng lại truyền thấu vào màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt tại đó. "Cổ Thiên Thánh quả nhiên đã khiến nơi này trở nên mục nát. Những kẻ rác rưởi thế này cũng được phong làm Tuần Tra Sứ."

"Lão tử giết ngươi!" Hàn Long đại nộ. Thanh trường thương trong tay hắn rung lên, hóa thành một con lôi long khổng lồ dài hàng trăm trượng, rít gào lao thẳng về phía Diệp Hư Không.

Đây là sức mạnh của Thần Cảnh. Không gian xung quanh lôi long bị xé nát, để lộ ra những khoảng không đen ngòm. Tu sĩ ở Hạ giới nhìn thấy đòn này, e rằng sẽ hồn phi phách tán ngay lập tức.

Nhưng Diệp Hư Không chỉ đứng yên. Hắn không rút kiếm, không vận công, chỉ đơn giản là khẽ mở miệng:

"Tán."

Chỉ một chữ duy nhất.

"Vút!"

Một gợn sóng đen vô hình từ miệng hắn lan tỏa ra. Khoảnh khắc gợn sóng đó chạm vào lôi long, con quái vật do năng lượng lôi điện thần thánh cấu thành bỗng nhiên sững lại giữa không trung. Sau đó, nó giống như một bức tranh mực gặp phải nước, bắt đầu tan chảy, nhạt dần, nhạt dần… cho đến khi hoàn toàn biến mất vào hư vô.

Không có tiếng nổ. Không có dư chấn. Mọi thứ chỉ đơn giản là bị xóa sổ.

Hiện trường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Hàn Long đứng ngây người trên lưng yêu thú, cánh tay cầm thương run lẩy bẩy. Hắn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào từ Diệp Hư Không. Hắn chỉ cảm thấy… sự tồn tại của chiêu thức vừa rồi đã bị xóa sạch khỏi thế giới này.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Hàn Long lắp bắp, nỗi sợ hãi từ tận sâu linh hồn trỗi dậy.

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ bình thản nữa mà là một sự trống rỗng sâu thăm thẳm.

"Tu luyện ở Thượng giới là tu quy tắc. Nhưng ngươi có biết quy tắc tối cao là gì không?" Hắn bước lên một bước, không gian dưới chân hắn tự động co rút lại, thu ngắn khoảng cách vạn trượng trong tích tắc.

Hắn xuất hiện ngay trước mặt Hàn Long, đôi mắt đối diện với đôi mắt đang trợn ngược của gã Tuần Tra Sứ.

"Quy tắc tối cao chính là… xóa bỏ quy tắc."

Hắn đưa một ngón tay lên, khẽ chạm vào trán Hàn Long.

"Nhất niệm… Hư Không."

Một vòng xoáy đen nhỏ bằng hạt đậu xuất hiện tại điểm tiếp xúc. Trong chưa đầy một nhịp thở, cơ thể của Hàn Long – một vị Thần Quan cường đại – bắt đầu sụp đổ vào bên trong. Hắn không kịp kêu lên một tiếng đau đớn nào, giáp trụ, da thịt, xương cốt và cả linh hồn đều bị nén lại thành một điểm đen duy nhất rồi tan biến.

Con yêu thú dưới chân Hàn Long thấy chủ nhân biến mất, sợ hãi định vỗ cánh bỏ chạy, nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ liếc mắt qua. Toàn bộ hàng trăm chiến binh Lăng Tiêu Vệ xung quanh đồng loạt đóng băng.

Hắc Tử bấy giờ mới lười biếng ngáp một cái, thân hình nhỏ nhắn của nó bỗng chốc bành trướng, hóa thành một cái miệng khổng lồ mờ ảo giữa không trung. Nó hít một hơi thật sâu, nuốt trọn cả đoàn quân lôi điện cùng những con yêu thú vào bụng như thể nuốt một bữa điểm tâm.

Tiền Đa Đa há hốc mồm, dụi mắt mấy lần mới dám tin vào những gì mình vừa thấy. "Đánh… đánh xong rồi sao? Đó là Thần Quan đấy! Là những vị thần đứng trên đỉnh cao của chúng sinh đấy!"

Lạc Thần Hi nắm chặt đôi bàn tay ngọc ngà, trong lòng dâng lên một sự chấn động không thể diễn tả. Nàng biết Diệp Hư Không mạnh, nhưng nàng không ngờ rằng ngay cả khi đối diện với quy tắc của Thượng giới, hắn vẫn có thể bá đạo đến mức này. Hắn không chống lại quy tắc, mà hắn đứng trên cả quy tắc.

Diệp Hư Không hạ tay xuống, khí tức xung quanh hắn lại trở về trạng thái bình thường như một thiếu niên không có tu vi. Hắn nhìn lên cung điện ẩn hiện trong tầng mây thứ hai của Cửu Tiêu, giọng nói trầm lắng vang lên:

"Đệ Nhất Thiên này đã đổi chủ từ lâu rồi. Linh khí mang hơi thở của sự thối rữa, quy tắc đầy rẫy những khe hở của dục vọng. Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng vạn năm để xây dựng một cái lồng lộng lẫy, nhưng ngươi quên mất rằng, lồng thì vẫn chỉ là lồng mà thôi."

Hắn quay lại nhìn đám người Tiền Đa Đa: "Đi thôi, mục tiêu của chúng ta là cung điện của giới chủ Đệ Nhất Thiên. Nơi đó có một thứ mà ta cần để giúp các ngươi chân chính bước vào Thần Cảnh."

"Đại ca, là thứ gì vậy?" Tiền Đa Đa tò mò hỏi, vừa chạy theo sau vừa tranh thủ nhặt nhạnh mấy mẩu vụn giáp trụ màu bạc còn sót lại (dù chẳng còn mấy vì Hắc Tử đã dọn sạch).

"Vạn Giới Thần Tinh." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói. "Thứ mà Cổ Thiên Thánh dùng để trấn áp vận khí của hạ giới. Ta sẽ lấy nó lại, trả lại cho thiên hạ, và cũng để dùng làm viên gạch đầu tiên cho Hư Vô Cung tại Thượng giới."

Những bước chân của bọn họ in hằn trên nền ngọc thạch của Đệ Nhất Thiên. Mỗi một bước đi, dường như mặt đất lại rung lên một nhịp như thể đang sợ hãi, hoặc có lẽ là đang run rẩy vì vui mừng đón chào vị chủ nhân chân chính của nó trở về sau vạn năm vắng bóng.

Trên bầu trời, những vệt mây vàng rực bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, như báo hiệu cho một cơn bão kinh hoàng nhất sắp sửa đổ bộ xuống Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

"Đệ Nhất Thiên… chỉ là khởi đầu." Diệp Hư Không lẩm bẩm trong gió, bóng dáng hắn cô độc nhưng cao lồng lộng, đối diện với cả một bầu trời đầy rẫy sự thù địch.

Trận chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu nổ ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8