Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 93: Khôi phục ký ức chiến đấu**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:21:12 | Lượt xem: 2

Trên con thuyền bạc xé toạc không gian hướng về phía cửa ngõ Đệ Nhị Thiên, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Diệp Hư Không đứng ở mũi thuyền, tà áo đen tung bay trong gió lốc của hư không. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn thấu qua những lớp mây mù và quy tắc của Thiên đạo đang bao phủ lấy thế giới này.

Phía sau hắn, Mặc Thương đang ngồi xếp bằng, nỗ lực luyện hóa dược lực. Những vết sẹo chằng chịt trên da thịt người chiến hữu cũ này như những nhát dao đâm vào tâm trí Diệp Hư Không. Kiếp trước, hắn là Thần Đế duy nhất, dưới chân là vạn tộc quỳ lạy, bên cạnh là thập đại thần tướng chinh chiến tứ phương. Vậy mà giờ đây, thần tướng của hắn kẻ bị giam cầm, kẻ bị hành hạ, còn kẻ phản bội lại đang ngự trị trên ngai vàng cao cao tại thượng kia.

“Thần Chủ…” Mặc Thương khẽ mở mắt, giọng nói vẫn còn khàn đục nhưng đã có thêm vài phần sinh khí. “Sức mạnh của ngài… dường như vẫn còn bị xiềng xích của nhục thân này kìm hãm.”

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: “Thân xác này tuy mang Hư Vô Thần Thể, nhưng vẫn chỉ là phàm thai. Linh hồn ta quá mạnh, nếu cưỡng ép bộc phát toàn bộ uy năng, nhục thân sẽ tan nã ngay lập tức. Ta cần một trận chiến… một trận chiến đủ để khiến thần hồn và nhục thân này hoàn toàn đồng bộ.”

Đúng lúc này, Tiền Đa Đa vốn đang bận rộn tính toán đống chiến lợi phẩm bỗng hét lên: “Đại ca! Phía trước… có biến! Cửa ngõ Thiên Môn bị phong tỏa rồi!”

Phía xa, nơi giao giới giữa Đệ Nhất Thiên và Đệ Nhị Thiên, một cánh cổng ánh sáng khổng lồ sừng sững giữa trời mây. Tuy nhiên, lúc này quanh cánh cổng không còn là sự thanh bình thường lệ. Hàng vạn chiến binh mặc giáp trụ ánh kim đang dàn trận chỉnh tề, sát khí ngất trời. Đứng đầu quân đoàn là một nam tử trung niên khoác trường bào rực lửa, trên tay cầm một thanh đại đao khắc phù văn thần bí.

“Kẻ nào to gan dám san bằng Hủ Linh Cốc, sát hại trấn thủ của Thiên Đạo Minh? Mau bước ra chịu chết!” Giọng nói của nam tử nọ như sấm rền, chấn động cả một vùng không gian khiến chiếc thuyền bay của Tiền Đa Đa rung lắc dữ dội.

Mặc Thương biến sắc, nghiến răng nói: “Là Kim Liệt, phó thống lĩnh đội cận vệ Thiên Môn, tu vi Nguyên Anh trung kỳ. Hắn vốn nổi tiếng là kẻ hiếu sát, thanh đao trong tay hắn đã uống máu không biết bao nhiêu tu sĩ nghịch đạo.”

Hắc Tử vốn đang nằm lười biếng ở góc thuyền, lúc này bỗng ngóc đầu dậy, đôi mắt chó đen láo liên khinh bỉ: “Một con kiến hôi ở Nguyên Anh cảnh cũng dám sủa to như vậy sao? Để bổn tọa xuống nuốt chửng hắn cho rồi.”

“Ngươi cứ ở lại đó.” Diệp Hư Không bước hẫng ra khỏi mũi thuyền, mỗi bước chân hắn hạ xuống, không gian dưới chân đều xuất hiện những gợn sóng đen tuyền, tựa như hắn đang đi dạo trên một mặt hồ yên ả. “Trận này, ta cần dùng để luyện kỹ.”

Nhìn thấy một thiếu niên tu vi dường như chỉ ở Trúc Cơ nhưng lại có khí thế thâm trầm bước ra, Kim Liệt cười lạnh: “Chỉ là một tên phế vật Trúc Cơ mà cũng dám ra oai? Toàn quân nghe lệnh, vạn tiễn xuyên tâm!”

Theo mệnh lệnh của hắn, hàng ngàn chiến binh phía sau đồng loạt giương cung. Những mũi tên linh lực rực sáng như mưa sao băng, che kín cả bầu trời, lao vun vút về phía Diệp Hư Không. Mỗi mũi tên đều mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng một tòa thành trì.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa hư không, đôi mắt hắn đột ngột biến thành một màu xám tro không chút cảm xúc. Trong sâu thẳm linh hồn, những ký ức từ thời khai thiên lập địa bắt đầu thức tỉnh. Những trận chiến mà hắn một mình chống lại cả thiên hà, những chiêu thức từng khiến chúng thần run rẩy đang dần hiện rõ.

“Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đệ Nhất Thức: Hư Diệt Vạn Vật.”

Diệp Hư Không khẽ nhấc tay, một vòng xoáy đen nhỏ bằng lòng bàn tay xuất hiện trước mặt. Ngay khoảnh khắc những mũi tên linh lực chạm vào vùng không gian xung quanh hắn, chúng không hề nổ tung hay bị đánh bật, mà cứ thế… biến mất.

Phải, là hoàn toàn biến mất khỏi thực tại. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, hàng ngàn mũi tên chỉ trong chớp mắt như bị một bàn tay vô hình xóa sạch dấu vết.

“Cái gì?!” Kim Liệt trợn tròn mắt, nụ cười trên mặt cứng đờ. “Tà thuật gì đây?”

Diệp Hư Không không đáp. Hắn cảm nhận được một dòng năng lượng cổ xưa đang cuồn cuộn trong kinh mạch. Nhục thân hắn đang rạn nứt vì áp lực, nhưng dưới sự xoa dịu của Hư Vô Lực, những vết nứt đó lại nhanh chóng lành lại, trở nên cứng cáp hơn bao giờ hết. Đây là quá trình đồng bộ hóa cực kỳ đau đớn, nhưng cũng đầy thăng hoa.

Ký ức chiến đấu của hắn đang sống dậy. Một đoạn ký ức hiện ra: Giữa chiến trường vạn giới, hắn dùng một chỉ trấn áp một vị Tiên Đế. Ý niệm đó, cảm giác đó… chính là nó!

“Thứ hai… Hư Vô Ý Cảnh: Trảm Trần.”

Hắn giơ ngón tay trỏ, vẽ một đường ngang trong không trung. Một tia sáng mỏng manh như sợi tơ trời, mang màu đen sâu thẳm hiện ra. Sợi tơ này đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn như thủy tinh.

Quân đoàn Thiên Đạo Minh chưa kịp phản ứng, sợi tơ đen đã đi ngang qua hàng phòng ngự của bọn chúng. Không có máu bắn tung tóe, không có tiếng kêu la. Hàng trăm chiến binh giáp vàng đứng hàng đầu bỗng nhiên dừng lại, rồi cơ thể bọn họ phân rã thành những hạt bụi lấp lánh, tan biến vào hư không. Cả những bộ giáp thượng hạng và vũ khí cấp Linh khí cũng không thể chống đỡ nổi một giây.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?” Kim Liệt run rẩy. Hắn nhận ra, thiếu niên này không phải là tu sĩ bình thường. Sức mạnh này không thuộc về linh khí, cũng không thuộc về ma khí. Nó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, đáng sợ hơn rất nhiều.

“Người chết không cần biết quá nhiều.” Diệp Hư Không nhẹ nhàng bước tới.

Hắn đang ở trong trạng thái vô ngã. Từng chiêu thức, từng cách luân chuyển năng lượng kiếp trước đang được hắn tái hiện lại theo phiên bản phù hợp với cấp độ hiện tại. Nếu kiếp trước "Trảm Trần" có thể cắt đôi một tinh cầu, thì nay nó chỉ đủ để tiêu diệt một quân đoàn nhỏ, nhưng bản chất của nó vẫn là sự hủy diệt tuyệt đối.

Kim Liệt hét lớn một tiếng để xua tan nỗi sợ, hắn dồn toàn bộ linh lực Nguyên Anh vào thanh đại đao: “Thiên Hỏa Phần Thiên Trảm!”

Thanh đao bùng lên ngọn lửa đỏ rực, hóa thành một con hỏa long dài hàng trăm trượng, gầm thét lao về phía Diệp Hư Không. Sức nóng của nó khiến không gian xung quanh biến dạng, những đám mây gần đó bốc hơi ngay lập tức.

Diệp Hư Không đứng im, không né tránh. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ con hỏa long khổng lồ nọ.

“Hư Vô Chi Tâm — Thôn Phệ.”

Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt những người có mặt. Con hỏa long hung bạo nọ khi chạm vào lòng bàn tay thiếu niên, thay vì nổ tung thì lại bị thu nhỏ dần, giống như bị hút vào một cái lỗ đen không đáy. Toàn bộ năng lượng nóng bỏng nọ bị Diệp Hư Không trực tiếp chuyển hóa thành Hư Vô Lực, truyền vào trong cơ thể để đẩy nhanh quá trình đột phá.

*Răng rắc!*

Trong cơ thể Diệp Hư Không, tiếng gãy vỡ của các rào cản cảnh giới vang lên liên tiếp.
Trúc Cơ ngũ tầng…
Trúc Cơ thất tầng…
Trúc Cơ cửu tầng…
Đỉnh phong!

Khí thế của hắn tăng vọt, mái tóc đen dài bay loạn, đôi mắt xám phát ra ánh sáng nhiếp hồn.

“Cảm ơn vì lượng linh lực này.” Diệp Hư Không lạnh lùng nói. Hắn vẫy tay một cái, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi hiện ra trong tay — chính là hình bóng của Hư Vô Kiếm được ngưng tụ từ sức mạnh linh hồn.

Hắn khẽ bước, tốc độ nhanh đến mức Kim Liệt dù là Nguyên Anh cũng không thể nắm bắt được tàn ảnh.

*Xoẹt!*

Diệp Hư Không xuất hiện ngay phía sau Kim Liệt. Thanh kiếm đen không lưỡi vẫn đang tra vào hư không.

Kim Liệt đứng đờ người, thanh đại đao trên tay gãy làm đôi. Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi đó không có vết thương, nhưng thần hồn của hắn đang rên rỉ kinh hoàng. Hắn cảm thấy mình đang "mất đi" — không phải là chết, mà là sự tồn tại của hắn đang bị xóa bỏ khỏi dòng chảy thế giới.

“Thần… Chủ… ngài thật sự là…” Kim Liệt lắp bắp, trong đôi mắt tràn đầy sự hối hận và sợ hãi cực hạn. Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu, toàn bộ cơ thể đã hóa thành một làn khói xám, tan biến sạch sành sanh.

Một tướng quân Nguyên Anh, trong tay Diệp Hư Không, ngay cả tư cách làm bia đỡ đạn cũng không có.

Vạn quân Thiên Đạo Minh còn sót lại chứng kiến cảnh này, hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Bọn chúng vứt bỏ vũ khí, điên cuồng chạy trốn về phía cửa Thiên Môn.

“Mập mạp, dọn dẹp hiện trường.” Diệp Hư Không ra lệnh, giọng nói của hắn lúc này mang theo một uy nghiêm không thể chối từ, khiến Tiền Đa Đa đang run lẩy bẩy cũng phải bật dậy như lò xo.

“Rõ… rõ thưa đại ca! Em đi ngay đây!” Tiền Đa Đa cuống cuồng lao xuống, dùng Tụ Bảo Thể của mình để tìm kiếm những chiếc nhẫn trữ vật còn sót lại từ đám tàn quân đã bị biến thành cát bụi.

Mặc Thương đứng trên thuyền nhìn xuống, lệ rơi đầy mặt. Hắn thấy được bóng dáng của Thần Đế vạn năm trước trong thân xác thiếu niên này. Vẫn là sự bá đạo ấy, vẫn là sự cô độc đỉnh phong ấy. Thần của bọn họ, thật sự đã trở lại.

Diệp Hư Không đứng giữa hư không, hít sâu một hơi. Cảm giác nhục thân và linh hồn hòa làm một khiến hắn cảm thấy cực kỳ sảng khoái. Những sợi xích quy tắc của Đệ Nhất Thiên đang cố gắng trói buộc hắn vì tu vi tăng quá nhanh, nhưng chúng vừa chạm vào người hắn liền bị Hư Vô Lực bẻ gãy.

Hắn ngước nhìn lên phía cánh cổng dẫn tới Đệ Nhị Thiên, nơi đó, lửa đỏ rực trời của Cực Địa Tâm Hỏa đang vẫy gọi.

“Liệt Vân, đợi ta.”

Diệp Hư Không lẩm bẩm. Một ý niệm chiến đấu dâng trào trong tâm trí hắn. Mỗi một bước tiến lên cao, ký ức của hắn sẽ càng khôi phục mạnh mẽ. Hắn sẽ dùng chính những chiêu thức mà hắn từng sáng tạo ra để phá nát cái thiên địa thối nát do lũ phản đồ gầy dựng này.

“Lên đường, đích đến là Đệ Nhị Thiên.”

Diệp Hư Không phất tay, chiếc thuyền bạc tiếp tục lao đi. Trên con đường phía sau bọn họ, chỉ còn lại một vùng hư không trống rỗng, không còn Thiên Môn, không còn thủ vệ, như thể tất cả chưa từng tồn tại ở đó.

Hành trình trở về ngôi vị cao nhất của Hư Vô Thần Đế, chỉ vừa mới thực sự bắt đầu. Những chiêu thức rung chuyển thương khung sẽ lần lượt thức tỉnh dưới bàn tay của thiếu niên mang tên Diệp Hư Không, và Cửu Tiêu Thiên Ngoại sớm muộn gì cũng phải run rẩy dưới cái bóng của một người.

Ánh trăng nhạt nhòa phía chân trời Đệ Nhất Thiên bỗng chốc tối sầm lại, nhường chỗ cho một bóng đen vĩnh hằng đang từ từ phủ lấy toàn bộ thế giới. Đó là bóng tối của sự diệt vong, nhưng cũng là ánh sáng của sự khởi đầu mới. Bởi vì ở nơi Hư Vô tận cùng, chính là khởi nguồn của vạn vật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8