Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 95: Truy tìm tung tích Lạc Thần Hi**
Khói bụi mịt mù dần lắng xuống trên phế tích của phủ Quận Thủ. Ánh nắng chiều tà của Đệ Nhất Thiên nhạt nhòa, xuyên qua những tầng mây đang cuộn trào bởi dư chấn của trận đại chiến vừa qua.
Diệp Hư Không đứng chắp tay sau lưng, tà áo đen khẽ lay động trong gió lộng. Đôi mắt hắn vốn dĩ thâm trầm như giếng cổ, nay lại phủ lên một tầng u ám lạnh lẽo. Trận chiến vừa rồi đối với hắn chẳng qua chỉ là một màn khởi động, nhưng điều làm hắn thực sự để tâm chính là hơi thở còn sót lại trong không gian này – một hơi thở băng thanh ngọc khiết, phảng phất mùi hương của hoa sen tuyết chốn vĩnh hằng.
"Hắc Tử." Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng.
Con chó đen nhỏ đang bận rộn tha một thanh linh kiếm gãy lên từ đống đổ nát, nghe tiếng gọi liền vểnh tai, nhảy tót đến bên cạnh hắn. Nó rên ư ử vài tiếng, ánh mắt tinh quái thường ngày giờ đây lại hiện lên vẻ nghiêm túc. Nó hít hà vào không khí, sau đó trầm giọng bằng một ngữ điệu già dặn không tương xứng với hình hài:
"Chủ nhân, là hơi thở của Cửu Âm Tuyệt Thể. Nhưng… hơi thở này quá yếu ớt, dường như bị một loại phong ấn cực mạnh nào đó cưỡng ép dời đi."
Diệp Hư Không khẽ nhắm mắt, thần thức trải rộng như một tấm lưới khổng lồ, xuyên qua từng phân tử linh khí trong không trung. Hắn đang vận dụng một phần nhỏ của *Hư Vô Diệt Thế Quyết* để ngược dòng thời gian, tìm kiếm những mảnh vụn ký ức mà không gian nơi đây còn lưu giữ.
Phía sau, tiếng bước chân huỳnh huỵch cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Tiền Đa Đa vỗ vỗ cái bụng phệ, trên tay ôm một chiếc tráp bằng vàng ròng, mồ hôi nhễ nhại nhưng mặt mày hớn hở:
"Đại ca! Thu hoạch lớn! Liễu Nguyên lão nhi kia quả thực là một tên tham quan thực thụ. Linh thạch trung phẩm đủ để chúng ta dùng cả năm không hết, còn có mấy tấm bản đồ viễn cổ. Nhưng mà…" Tiền Đa Đa dừng lại, nhìn sắc mặt không mấy vui vẻ của Diệp Hư Không, liền thu nụ cười lại, giọng nhỏ dần: "Đại ca, huynh đang tìm… Thánh nữ nàng ấy sao?"
Diệp Hư Không không đáp, đôi tay hắn đột nhiên kết ấn. Một đạo hắc quang nhỏ xíu từ kẽ ngón tay hắn bắn ra, lơ lửng giữa hư không. Đạo hắc quang này xoay tròn, dần dần tụ lại thành hình một sợi tóc mỏng như sợi tơ trời, mang theo một luồng hàn khí thấu xương.
"Ngọc Băng tơ?" Tiền Đa Đa kinh ngạc hô lên: "Đây là thứ chỉ có trên chiếc mũ phượng của Thánh nữ Dao Trì vào ngày đại lễ. Sao nó lại ở đây?"
Diệp Hư Không nhìn sợi tơ mỏng manh đang lấp lánh sắc xanh nhạt ấy, trong lòng dâng lên một cơn sóng dữ. Lạc Thần Hi, người con gái đã đứng chắn trước mặt hắn khi đám sát thủ truy sát hắn trong bí cảnh, người con gái luôn giữ vẻ lạnh lùng băng giá nhưng lại lặng lẽ để lại cho hắn những viên linh đan quý giá nhất. Nàng đến hạ giới để chữa trị thể chất, nhưng dường như định mệnh không cho phép nàng được yên bình.
"Tiền Đa Đa, dùng mạng lưới của Thiên Bảo Các, tra cho ta." Diệp Hư Không giọng lạnh như băng: "Bất kể cái giá nào, ta muốn biết trong vòng ba ngày qua, có vị cường giả nào từ thượng giới giáng lâm nơi này."
Mập mạp run rẩy trước uy áp vô hình, vội vàng gật đầu như bổ củi: "Đại ca yên tâm, đệ sẽ liên lạc với lão gia tử ngay lập tức. Dù là chó của Thiên Đình đi xuống, Thiên Bảo Các cũng có thể ngửi thấy mùi!"
Hắn vừa định quay người rời đi thì bỗng nhiên, sợi Ngọc Băng tơ trên tay Diệp Hư Không đột ngột bốc cháy. Một làn khói trắng mảnh mai hiện ra, hóa thành một khung cảnh mờ ảo giữa không trung.
Trong khung cảnh ấy, là một tòa thiên điện tráng lệ lơ lửng giữa muôn vạn trượng hào quang. Mây mù vờn quanh, chim hạc bay lượn, nhưng ẩn sau vẻ thái bình ấy là một tầng màng bảo vệ dày đặc, ngăn cách hẳn với thế giới bên ngoài. Giữa điện thờ cao vút, một nữ tử vận y phục trắng tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng tái nhợt, đang bị xích bằng những sợi dây xích làm từ vạn năm huyền thiết.
Nàng ngồi đó, đôi mắt khép hờ, biểu cảm lạnh lùng thường thấy nay chỉ còn là vẻ u uất tận cùng. Xung quanh nàng, chín vị trưởng lão tóc trắng xóa đang liên tục truyền lực lượng vào một chiếc lò bát quái khổng lồ.
"Đó là… Đệ Cửu Thiên!" Tiền Đa Đa thất thần kêu lên, chiếc tráp vàng trên tay rơi xuống đất phát ra tiếng động chát chúa. "Đó là Tiêu Dao Thần Điện của Cổ Thiên Thánh! Sao nàng ấy lại ở nơi đó?"
Hắc Tử nhe răng, gầm gừ một tiếng trầm đục: "Khốn kiếp! Bọn chúng muốn cưỡng ép rút lấy tiên căn của Cửu Âm Tuyệt Thể để làm vật dẫn cho Thôn Thiên Ma Công của Cổ Thiên Thánh. Chủ nhân, con nhóc đó trụ không được lâu nữa đâu!"
Ánh mắt Diệp Hư Không lúc này hoàn toàn biến đổi. Tròng mắt hắn trở nên đen đặc, không còn thấy lòng trắng, giống như hai hố đen sâu thẳm có thể nuốt chửng cả thế gian. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, vỡ vụn từng mảng nhỏ, hóa thành những hạt bụi hư vô.
Cổ Thiên Thánh. Lại là Cổ Thiên Thánh.
Kiếp trước, hắn dùng mưu hèn kế bẩn phản bội sư môn, đoạt lấy tâm huyết của Diệp Hư Không. Kiếp này, hắn lại muốn động vào người con gái duy nhất khiến trái tim của Hư Vô Thần Đế gợn sóng.
"Đệ Cửu Thiên…" Diệp Hư Không lẩm bẩm, giọng nói nhẹ tênh nhưng mang theo ý chí sát phạt chấn động tâm can. "Hắn tưởng rằng ngồi ở tầng cao nhất của Thương Khung thì ta không thể chạm tới sao?"
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, ánh mắt như xuyên qua vạn dặm không gian, xuyên qua lớp màng của Đệ Nhị Thiên, Đệ Tam Thiên… cho đến tận Đệ Cửu Thiên xa xôi, nơi được gọi là Thượng Giới đích thực.
Nơi đó, những vị thần linh đang cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh như nhìn lũ kiến cỏ. Nơi đó, kẻ phản đồ đang say sưa trong quyền lực tối thượng.
"Thần Hi, đợi ta."
Diệp Hư Không giơ tay ra, bàn tay hắn bóp chặt lấy không trung. Một tiếng "rắc" chói tai vang lên, như thể hắn vừa bẻ gãy một mảnh thiên đạo. Sợi Ngọc Băng tơ cuối cùng biến mất, nhưng vị trí chính xác của Lạc Thần Hi đã được hắn khắc sâu vào tận hồn phách.
"Đa Đa, thu dọn đồ đạc."
"Đại… đại ca, huynh định làm gì? Chúng ta hiện tại mới chỉ ở Đệ Nhất Thiên, muốn leo lên Đệ Cửu Thiên phải đi qua vạn dặm truyền tống trận, qua hàng nghìn cửa ải của Thiên Đạo Minh…" Tiền Đa Đa lắp bắp.
Diệp Hư Không xoay người, bước đi về phía chân trời, tà áo đen lồng lộng trong hoàng hôn:
"Ta không leo. Ta sẽ chẻ đôi Cửu Tiêu này mà đi."
Hắc Tử hú lên một tiếng dài đầy phấn khích, hiện nguyên hình một bóng đen khổng lồ thoáng qua rồi thu nhỏ lại theo sau hắn. Tiền Đa Đa nhìn cái bóng lưng cô độc nhưng mang theo khí thế bao trùm thiên địa ấy, trong lòng bỗng dâng lên một dũng khí lạ kỳ. Hắn nhặt chiếc tráp vàng lên, cắn răng:
"Được! Dù là đâm thủng trời xanh, đệ cũng sẽ đi cùng huynh!"
Ngày hôm ấy, toàn bộ linh khí của Đệ Nhất Thiên đột nhiên chấn động kịch liệt. Một luồng ý niệm vô hình, sắc lẹm và đáng sợ hơn bất cứ loại thần binh lợi khí nào, bắt đầu hướng về phía Đệ Nhị Thiên mà đâm tới.
Hành trình tìm lại hồng nhan, hành trình huyết tẩy Cửu Tiêu của Hư Vô Thần Đế, chính thức bước vào một trang sử mới đẫm máu. Diệp Hư Không không chỉ đi tìm một người, mà hắn đang đi lấy lại thế giới vốn thuộc về mình, từng tầng trời một, bắt đầu từ hơi thở yếu ớt của người con gái trên Đệ Cửu Thiên kia.
Dưới chân hắn, con đường đại đạo rạn nứt. Trên đầu hắn, mây đen ùn ùn kéo đến như điềm báo cho một thảm họa vĩ đại sắp giáng xuống Thiên Đình.
"Nhất niệm…" Hắn khẽ thốt, hư không rúng động. "… Khởi hành."