Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 97: Đối đầu với đệ tử của Cổ Thiên Thánh**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:23:57 | Lượt xem: 2

**Chương 97: Đối đầu đệ tử của Cổ Thiên Thánh**

Thành Thiên Tội.

Đây là một hòn đảo lơ lửng khổng lồ, nằm giữa ranh giới mong manh của Trung Giới và Thượng Giới. Nơi này quanh năm bị bao phủ bởi những áng mây đen kịt và lôi điện tím ngắt, vốn là nơi tụ tập của những kẻ bị truy nã, những thương nhân liều mạng và cả những tu sĩ mang trong mình dã tâm bừng cháy.

Trong một gian trà lâu sầm uất mang tên "Vô Định Cư", Diệp Hư Không lặng lẽ ngồi bên cửa sổ. Hắn vận một bộ thanh y đơn giản, mái tóc đen dài được buộc hờ hững sau gáy, gương mặt trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không gợn một chút sóng lòng. Thế nhưng, nếu ai đủ tinh nh tường nhìn vào đôi mắt ấy, họ sẽ thấy được cả một bầu trời tinh tú đang sụp đổ, một sự trống rỗng sâu thẳm đến mức khiến linh hồn người nhìn phải run rẩy.

Phía đối diện, Tiền Đa Đa đang mướt mải mồ hôi, đôi tay mập mạp không ngừng lật giở những lá bùa truyền tin đỏ rực.

"Đại ca, đã xác định được rồi." Tiền Đa Đa hạ thấp giọng, vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy. "Kẻ dẫn đầu đoàn sứ giả của Thiên Đạo Minh lần này là Lâm Thiên Minh. Hắn là ký danh đệ tử của Cổ Thiên Thánh, kẻ được ban cho một tia 'Thôn Thiên Ma Khí' để đi càn quét các thế lực ngầm tại Thành Thiên Tội. Đệ tử nghe nói, mục đích thực sự của hắn là tìm kiếm 'Vô Cực Linh Tinh' – thứ tài nguyên cốt yếu để khởi động đại trận Thanh Tẩy Tiên Thể tại Dao Trì."

Dưới chân bàn, một con chó đen nhỏ gầy gò đang thong thả gặm một khúc xương linh thú cấp cao. Nó ngẩng đầu lên, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Tiền Đa Đa một cái, rồi khàn khàn cất tiếng:

"Cái tên họ Lâm đó… hơi thở thối nát y hệt tên phản đồ năm xưa. Đều là loại chó săn dùng bí thuật hút máu người khác để thăng cấp. Chủ nhân, có cần ta ra ngoài đớp một miếng cho xong chuyện không?"

Hắc Tử thè lưỡi, sát ý trong mắt nó lóe lên như tia chớp trong đêm tối.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhau vang lên lạch cạch, nhưng trong tai những kẻ tu hành, nó lại giống như một tiếng chuông chiêu hồn.

"Chưa cần." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói. "Cổ Thiên Thánh phái đệ tử xuống đây, rõ ràng là đang thử dò xét thiên hạ. Nếu ta giết hắn quá sớm, kịch hay sẽ mất đi phần thú vị. Ta muốn hắn tự mình chứng kiến từng quân cờ của mình bị ta nhổ tận gốc."

Vừa dứt lời, một luồng áp lực kinh người từ trên không trung đổ ập xuống Thành Thiên Tội.

"Ầm!"

Tiếng nổ vang rền như muốn xé rách màng nhĩ. Toàn bộ kiến trúc của Thành Thiên Tội rung chuyển dữ dội. Từ trên chín tầng mây, một chiếc chiến thuyền khổng lồ dát vàng, khắc họa vô số phù văn rực rỡ từ từ hạ xuống. Trên mũi thuyền, một nam tử trẻ tuổi mặc chiến bào màu huyết dụ, tay cầm trường thương đen tuyền, khí thế bừng bừng như một vị chiến thần hạ giới.

Đó chính là Lâm Thiên Minh.

Hắn đứng trên cao, ánh mắt lạnh lẽo quét qua vạn vật bên dưới như nhìn những con kiến hôi. Giọng nói của hắn được gia trì bởi linh lực, vang vọng khắp vạn dặm:

"Thiên Đạo Minh phụng mệnh Thiên Đế, truy quét nghịch tặc! Kẻ nào đang giữ Vô Cực Linh Tinh, mau chóng quỳ xuống nộp ra. Nếu không, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của cả Thành Thiên Tội!"

Thành phố vốn dĩ náo nhiệt lập tức rơi vào thinh lặng chết chóc. Đám đông tu sĩ bên dưới run rẩy, không ít kẻ đã không chịu nổi uy áp mà quỳ sụp xuống đất.

"Hừ, đúng là phô trương." Hắc Tử khịt mũi một cái, lại tiếp tục gặm xương.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười không mang theo chút ấm áp nào. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình bỗng chốc nhòe đi, biến mất khỏi vị trí cũ.

Trên không trung, Lâm Thiên Minh đang cao ngạo hưởng thụ sự sợ hãi của chúng sinh thì bỗng cảm thấy không gian trước mặt vặn vẹo. Một bóng người áo xanh xuất hiện từ hư vô, đứng lơ lửng giữa trời, tay chắp sau lưng, phong thái tự tại như đang dạo chơi nơi vườn uyển.

Lâm Thiên Minh hơi sững sờ, rồi ngay lập tức nheo mắt đầy nguy hiểm. Hắn không cảm nhận được một chút linh khí dao động nào từ người thanh niên này. Hoặc đối phương là một kẻ phàm nhân không biết sống chết, hoặc là một cao thủ có tu vi vượt xa hắn.

Nhưng Lâm Thiên Minh tin vào cái trước hơn. Với tư cách là đệ tử của Thiên Đế đương nhiệm, hắn sở hữu Thôn Thiên Ma Công, có thể nhìn thấu mọi ngụy trang. Trong mắt hắn, người này trống rỗng như một khoảng không, không có linh căn, không có khí hải.

"Phế vật phương nào, dám chắn đường của Thiên Đạo Minh?" Lâm Thiên Minh quát lớn, trường thương trong tay rung lên, tạo ra những vòng xoáy không khí đen ngòm.

Diệp Hư Không không nhìn hắn, mà đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Cửu Tiêu ẩn hiện.

"Cổ Thiên Thánh dạy đệ tử không tốt chút nào. Sự kiêu ngạo của ngươi, chỉ làm ta nhớ đến những sai lầm mà hắn từng phạm phải."

Giọng nói của Diệp Hư Không rất nhỏ, nhưng lại lọt vào tai Lâm Thiên Minh như một tiếng sét đánh ngang đầu. Nghe thấy cái tên cấm kỵ của sư tôn mình bị một tên phế vật nhắc đến với giọng điệu bề trên, Lâm Thiên Minh điên tiết.

"Lá gan không nhỏ! Dám gọi thẳng danh húy của sư tôn ta! Chết đi!"

Lâm Thiên Minh gầm lên một tiếng, trường thương đen tuyền đâm thẳng về phía ngực Diệp Hư Không. Một luồng Ma khí nồng đậm hóa thành hình đầu rồng hung tợn, nhe nanh múa vuốt muốn nuốt chửng vạn vật. Đây chính là Thôn Thiên Ma Công, một trong những môn công pháp tà môn nhất, có thể hấp thụ sinh cơ của đối thủ ngay lập tức.

Dưới trà lâu, Tiền Đa Đa xanh mặt: "Đại ca, cẩn thận!"

Nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ đưa một ngón tay ra.

"Hư Vô, không phải là thứ mà cái loại ma công rẻ tiền này có thể chạm vào."

"Hư Vô Chỉ."

Một chỉ đưa ra, không có linh quang rực rỡ, không có khí thế chấn thiên. Chỉ thấy một điểm đen nhỏ xíu xuất hiện ngay đầu ngón tay của Diệp Hư Không. Thế nhưng, khoảnh khắc điểm đen ấy tiếp xúc với đầu rồng ma khí, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra.

Con rồng ma khí hung tợn kia, vốn có thể san bằng cả một ngọn núi, bỗng chốc im bặt. Nó không phải bị đánh tan, mà là đang bị "xóa sổ". Từng tấc một, đầu rồng biến thành tro bụi, rồi tro bụi cũng biến mất vào không gian, không để lại một dấu vết, không một luồng dư chấn.

"Cái gì?!" Lâm Thiên Minh trợn tròn mắt, cảm thấy trường thương trong tay mình bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng. Một nửa thân thương bằng hắc kim quý giá đã biến mất hoàn toàn, cứ như thể nó chưa từng tồn tại trên đời này.

Áp lực từ phía Diệp Hư Không bỗng chốc tăng vọt. Không phải là uy áp của một tu sĩ mạnh mẽ, mà là sự hiện diện của một ý niệm tối thượng – ý niệm của kẻ sáng tạo ra quy tắc, và cũng là kẻ có quyền xóa bỏ nó.

Lâm Thiên Minh cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Hắn muốn lùi lại, nhưng phát hiện không gian xung quanh đã bị đóng băng hoàn toàn. Hắn giống như một con ruồi bị mắc kẹt trong hổ phách đen ngòm.

Diệp Hư Không bước tới một bước, rút ngắn khoảng cách trong tích tắc. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào linh hồn của Lâm Thiên Minh.

"Thôn Thiên Ma Công của Cổ Thiên Thánh dựa vào việc cướp đoạt của người khác để làm đầy bản thân. Còn Hư Vô của ta… là khiến cho tất cả những gì ngươi có đều trở thành con số không."

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Lâm Thiên Minh run rẩy, giọng nói tràn ngập sự sợ hãi tột độ. Trong giây phút này, hắn thấy bóng dáng của người thanh niên này còn đáng sợ hơn cả sư tôn mình.

"Kẻ mà sư tôn ngươi hằng đêm không dám ngủ ngon giấc."

Diệp Hư Không nhàn nhạt trả lời. Hắn đặt tay lên trán Lâm Thiên Minh.

"Ta sẽ không giết ngươi ngay bây giờ. Ngươi còn ích dụng hơn là một xác chết."

Nói rồi, một luồng hắc khí từ tay Diệp Hư Không tràn vào thức hải của Lâm Thiên Minh. Hắn rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết, toàn bộ tu vi mà hắn dày công tích lũy bằng cách hút máu người khác bỗng chốc như bóng bóng xà phòng bị đâm thủng. Khí hải vỡ nát, linh căn tan biến, kinh mạch bị đồng hóa bởi năng lượng Hư Vô.

Lâm Thiên Minh, vị thiên tài kiêu ngạo của Thiên Đạo Minh, trong nháy mắt đã bị phế thành một phế vật chân chính.

Diệp Hư Không buông tay, để mặc hắn rơi tự do xuống đất. Cả Thành Thiên Tội rúng động. Đám tùy tùng trên chiến thuyền vàng chưa kịp phản ứng thì đã thấy Diệp Hư Không phất tay một cái.

Một ý niệm.

Chỉ một ý niệm.

Toàn bộ chiến thuyền dát vàng khổng lồ cùng hàng trăm tu sĩ của Thiên Đạo Minh bỗng chốc hóa thành những hạt bụi li ti, tan biến vào hư không giữa thanh thiên bạch nhật. Không có máu chảy thành sông, không có xác chết ngổn ngang, chỉ có sự trống rỗng đến rợn người.

Thành Thiên Tội chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bóng dáng thanh y đơn độc giữa bầu trời.

Diệp Hư Không đáp xuống đất, đúng lúc Lâm Thiên Minh đang thoi thóp trong vũng bùn. Hắn dẫm chân lên bàn tay từng cầm trường thương của đối phương, khẽ cúi đầu nói:

"Về báo với Cổ Thiên Thánh. Hư Vô Thần Đế đã trở lại. Bảo hắn hãy canh giữ cái ngai vàng mục nát đó cho kỹ, vì ta sẽ đến lấy nó bằng máu của hắn."

Nói xong, Diệp Hư Không thản nhiên quay gót bước về phía trà lâu.

Tiền Đa Đa đứng đó, há miệng hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng. Hắc Tử thì phủi phủi chân trước, đứng dậy ngáp một cái dài thườn thượt.

"Kết thúc rồi à? Chủ nhân, ngài làm quá nhanh, ta còn chưa kịp xem kịch vui."

Diệp Hư Không không trả lời, ánh mắt hắn lại hướng về phía bầu trời xa xăm. Ở nơi đó, dường như có một đôi mắt đang mở ra, chứa đựng sự kinh hãi và cuồng nộ từ sâu trong điện thờ của Thiên Đình.

Món nợ vạn năm, giờ đây mới thực sự bắt đầu đòi lại.

Tại một mật thất sâu thẳm trên Cửu Tiêu Thiên Ngoại, một nam tử đang ngồi xếp bằng bỗng mở choàng mắt. Hắn chính là Cổ Thiên Thánh – Thiên Đế thống trị vạn giới.

"Răng rắc!"

Viên mệnh bài khắc tên Lâm Thiên Minh treo trên tường bỗng nứt toác, nhưng không vỡ vụn mà chuyển thành một màu đen kịt không rõ ràng.

Cổ Thiên Thánh run rẩy, hơi thở vốn dĩ bình thản bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Luồng khí息 (khí tức) này… hắn sẽ không bao giờ quên được. Cái cảm giác trống rỗng tột cùng, cái cảm giác như bị cả vũ trụ từ chối sự tồn tại.

"Lão già… ông vẫn còn sống sao?" Cổ Thiên Thánh nghiến răng, sát ý ngập trời bùng phát, làm rung chuyển cả chín tầng trời.

Hắn lập tức đứng dậy, giọng nói uy nghiêm chứa đựng sự sợ hãi bị che giấu vang khắp thần điện:

"Truyền lệnh! Toàn bộ mười hai Thần Vương, ngay lập tức dẫn quân xuống Hạ giới! Tìm kiếm một kẻ tu luyện Hư Vô chi lực. Thấy kẻ đó, bất luận là ai, giết không cần hỏi!"

Trong khi đó, tại Thành Thiên Tội, Diệp Hư Không đã đi xa. Hắn biết, một cuộc bão tố kinh hoàng nhất từ trước đến nay đang kéo tới. Nhưng hắn không sợ. Bởi vì hắn chính là nguồn cơn của mọi cơn bão, là sự bắt đầu và cũng là sự kết thúc của vạn vật.

Nhất niệm diệt thương khung, không phải là một lời hứa suông. Đó là vận mệnh.

"Đại ca, tiếp theo chúng ta đi đâu?" Tiền Đa Đa hưng phấn hỏi, cảm giác đi cùng một đại lão thật sự quá mức kích thích.

"Dao Trì Thánh Địa." Diệp Hư Không nói, ánh mắt hiện lên một chút ôn nhu hiếm thấy khi nghĩ về hình bóng của Lạc Thần Hi. "Đã đến lúc đón nàng về rồi."

Dưới bóng hoàng hôn tím ngắt của Thành Thiên Tội, ba cái bóng một người, một mập, một chó đổ dài trên con đường mòn. Phía sau họ, trật tự cũ của thế giới đang bắt đầu nứt vỡ.

Một trang sử mới, đẫm máu và vinh quang, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8