Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 101: Hành trình xuyên qua các tầng trời**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:26:49 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 101: HÀNH TRÌNH XUYÊN QUA CÁC TẦNG TRỜI**

Bên trong vết nứt không gian, một thế giới hỗn độn mở ra, rực rỡ nhưng đầy rẫy tử vong.

Không giống như bầu trời xanh ngắt của Hạ Giới, nơi này được lấp đầy bởi những dải sáng vặn xoắn màu tím đen, những cơn lốc xoáy năng lượng cao hàng vạn dặm cuộn trào như những con cự long đang gào thét. Đây chính là Đoạn Tầng Không Gian – rào cản tự nhiên ngăn cách giữa các giới diện, nơi mà ngay cả một tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường lọt vào cũng sẽ bị nghiền nát thành bụi cám trong nháy mắt.

Diệp Hư Không đứng ở vị trí dẫn đầu. Tà áo đen của hắn bay lật phật giữa hư không hỗn loạn, nhưng thân hình lại vững chãi như một ngọn thần sơn thái cổ. Quanh thân hắn, một màn sương mờ ảo màu đen tuyền đang không ngừng khuếch trương, tạo thành một vòng tròn bảo hộ đường kính mười trượng, ngăn cách toàn bộ sự bạo liệt bên ngoài.

“Tất cả đi sát vào ta.” Diệp Hư Không trầm giọng nói, đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen, nhìn thấu qua những lớp sương mù không gian dày đặc.

Lạc Thần Hi nắm chặt lấy vạt áo sau của hắn. Nàng cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ bóng lưng ấy, một sự an tâm đến kỳ lạ. Mặc dù nàng là Thánh nữ Dao Trì, từng thấy qua vô số đại cảnh giới, nhưng đối mặt với sự hỗn loạn của quy tắc không gian tại đây, nàng vẫn cảm thấy bản thân nhỏ bé vô cùng. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng đang rục rịch phản ứng với cái lạnh lẽo của hư không, nhưng mỗi khi một tia hàn khí định bộc phát, thì luồng năng lượng từ Diệp Hư Không lại nhẹ nhàng hóa giải nó thành hư vô.

“Mẹ nó, cái chỗ quỷ quái này!” Tiền Đa Đa mặt cắt không còn giọt máu, hai tay ôm chặt lấy cái túi tiền hộ mệnh to đùng trước ngực, chân run lẩy bẩy. “Lão Diệp, ngươi phải bảo vệ cái mạng già này của ta đó nhé. Ta còn chưa kịp cưới vợ, cũng chưa kịp tiêu hết số linh thạch tích góp bấy lâu nay đâu!”

Hắc Tử đang nằm trên vai Diệp Hư Không, lười biếng hé mắt nhìn Tiền Đa Đa, trong mũi hừ một tiếng khinh bỉ. Nó đột nhiên nhảy xuống đất, nhưng lạ lùng thay, đôi chân ngắn cũn cỡn của nó bước đi trên hư không lại vững vàng như đi trên bình địa. Cơ thể nó bắt đầu tỏa ra một tầng hắc khí nhàn nhạt, không chỉ không sợ hãi mà còn có vẻ phấn khích, cái mũi nhỏ không ngừng hít hà.

“Gâu!” (Đồ nhát chết, chỗ này đầy năng lượng nguyên thủy, thơm ngon thế này mà không biết thưởng thức!)

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi: “Đa Đa, bớt lải nhải đi. Vận dụng Tụ Bảo Thể của ngươi, cảm nhận xem có chỗ nào quy tắc yếu nhất, chúng ta cần tìm lối ra sớm nhất có thể. Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra ta, bọn chúng sẽ không để chúng ta vượt giới dễ dàng như vậy đâu.”

Tiền Đa Đa nghe đến chuyện liên quan đến tính mạng, lập tức thu lại vẻ cợt nhả. Hắn nhắm mắt lại, một vầng hào quang vàng kim nhạt bắt đầu bao phủ lấy đôi mắt hắn. Đây là dị năng của Tụ Bảo Thể, không chỉ tìm được báu vật, mà còn có thể cảm nhận được sự luân chuyển của năng lượng quý giá.

“Hướng mười một giờ! Cách đây khoảng ba ngàn dặm, có một dòng hải lưu linh khí đang chảy ngược chiều, chỗ đó có vẻ ổn định hơn!” Tiền Đa Đa chỉ tay về phía trước.

Diệp Hư Không không chút do dự, bước chân lướt đi. Mỗi bước chân của hắn dường như co rút mặt đất lại, thực hiện phép thần thông “Súc địa thành thốn” đỉnh cao.

Nhưng đúng lúc này, không gian xung quanh đột nhiên rung chuyển dữ dội.

*Uỳnh uỳnh uỳnh!*

Những tiếng sấm sét màu đỏ máu đột ngột giáng xuống từ hư không, mỗi tia sét to bằng cả một tòa tháp, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan. Đó không phải là thiên lôi bình thường, mà là “Thiên Đạo Trừng Phạt” dành cho những kẻ dám khiêu khích trật tự thế giới.

“Đến rồi.” Diệp Hư Không lạnh lùng ngước nhìn.

Từ phía sau những tia sét đỏ máu, một khuôn mặt khổng lồ hư ảo được tạo thành từ mây mù và sấm sét hiện ra trên đỉnh đầu bọn họ. Đó là ý chí của Cổ Thiên Thánh, thông qua quy tắc của tầng trời này để ngăn chặn bước chân của Diệp Hư Không.

“Nghịch đồ… ngươi không có tư cách trở lại Trung Giới!” Một giọng nói trầm đục, mang theo uy áp vạn quân truyền xuống, khiến không gian xung quanh bị nén chặt đến mức vặn vẹo.

“Cút!”

Diệp Hư Không chỉ phun ra một chữ duy nhất. Hắn không rút kiếm, mà chỉ đưa một ngón tay lên, hướng về phía khuôn mặt khổng lồ kia.

“Nhất Niệm – Vạn Vật Quy Hư!”

Trong khoảnh khắc, từ đầu ngón tay của hắn, một vòng tròn đen kịt nhỏ bằng hạt gạo hiện ra, sau đó nổ tung. Một luồng sóng xung kích không màu, không vị, không mang theo bất kỳ âm thanh nào quét qua. Những tia sét đỏ máu đang lao xuống đột nhiên cứng đờ giữa chừng, sau đó chúng tan biến từng chút một, từ phần ngọn đến phần gốc, như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.

Ngay cả khuôn mặt khổng lồ của Cổ Thiên Thánh cũng bị khoét đi một mảng lớn. Tiếng gầm thét đau đớn vang vọng trong tầng không gian. Sự hiện diện của Thiên Đạo tại khu vực này bị xóa sổ hoàn toàn bằng một ý niệm cực đoan.

“Đi!”

Diệp Hư Không thu tay lại, hơi thở vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn dẫn đầu nhóm người lao thẳng vào vùng không gian vừa bị hắn thanh lọc.

Càng đi sâu vào các tầng trời trung gian, thử thách càng trở nên biến thái. Khi họ vượt qua được lớp sét trừng phạt, họ lại rơi vào “Vùng Biển Lặng Hư Không”. Ở đây, không có âm thanh, không có ánh sáng, và quan trọng nhất là không có linh khí. Nó giống như một hầm chứa khổng lồ rút cạn sinh lực của bất kỳ kẻ nào bước vào.

Tiền Đa Đa bắt đầu cảm thấy khó thở, sắc mặt tím tái: “Lão… Lão Diệp… ta thấy… ta sắp thăng thiên thật rồi…”

Lạc Thần Hi cũng tái mặt, tay nàng run lên. Năng lượng trong cơ thể nàng đang bị cái hư không tuyệt đối này nuốt chửng với tốc độ chóng mặt.

Diệp Hư Không dừng lại, hắn nhìn vào bóng tối sâu thẳm trước mắt. Hắn biết, nếu cứ thế này, đồng đội của hắn sẽ chết trước khi tới được Trung Giới. Hắn là Thần Đế, hắn có thể chịu được, nhưng họ thì không.

Hắn khẽ thở dài, trong ánh mắt hiện lên một tia dịu dàng hiếm hoi khi nhìn Lạc Thần Hi. Hắn dang rộng vòng tay, kéo cả ba người (bao gồm cả Hắc Tử) vào sát người mình.

“Mở ra cho ta!”

Hắn khẽ quát một tiếng. Từ trong đan điền, Hư Vô Châu quay cuồng dữ dội. Một luồng khí tức nguyên thủy còn cổ xưa hơn cả trời đất tràn ra, bao bọc lấy tất cả. Trong cái thế giới chết chóc này, Diệp Hư Không đã dùng bản thân làm tâm, dùng sức mạnh của mình để tạo ra một “Thế Giới Nhỏ” độc lập, che chở cho bọn họ.

Hắc Tử lúc này đột nhiên gầm nhẹ, thân hình nhỏ bé của nó bắt đầu phình to lên. Trong bóng tối, hai mắt nó rực cháy như hai vầng mặt trời đỏ ngầu. Nó mở to cái miệng rộng đến mức không tưởng, bắt đầu nuốt chửng lấy những luồng gió hư không thổi tới.

Thôn Thiên Thú! Trong môi trường khắc nghiệt nhất, bản năng đáng sợ của nó mới bắt đầu trỗi dậy. Nó đang ăn mòn chính cái không gian này để tạo thêm năng lượng bảo vệ cho cả nhóm.

Hành trình tiếp diễn, qua bao nhiêu thời gian không ai rõ, vì ở đây thời gian vốn không có khái niệm. Họ đã vượt qua “Tầng Gió Cắt Linh Hồn”, nơi những luồng gió có thể chém đứt thần thức tu sĩ; họ đi xuyên qua “Nghĩa Địa Tinh Cầu”, nơi xác của những thế giới cổ đại trôi nổi như những tảng đá khổng lồ.

Bất chợt, một tia sáng lung linh hiện lên ở cuối chân trời hỗn loạn.

Đó là một tia sáng màu xanh lam rực rỡ, mang theo hương vị của cỏ cây, của sức sống dồi dào và của những quy tắc thế giới hoàn mỹ hơn Hạ Giới gấp trăm ngàn lần.

“Trung Giới… thấy rồi! Chúng ta thấy rồi!” Tiền Đa Đa bật khóc vì vui mừng, mỡ trên mặt run bần bật.

Lạc Thần Hi mỉm cười, đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng từ phía trước. Nàng nhìn Diệp Hư Không, thấy hắn vẫn bình thản như thế, nhưng trong mắt đã hiện lên một sát cơ lạnh lẽo.

“Hồng nhan năm xưa, đồ đệ cũ của ta… các ngươi có lẽ đã chờ ngày này quá lâu rồi.” Diệp Hư Không lẩm bẩm.

Hắn nắm chặt chuôi kiếm ảo ảnh của Hư Vô Kiếm. Phía trước không chỉ là một giới diện mới, mà là khởi đầu của một cuộc tàn sát vĩ đại nhất lịch sử vạn giới.

“Lên đường!”

Cả nhóm hóa thành một luồng hắc mang rực rỡ, lao thẳng về phía ánh sáng, xé toạc màn sương mù không gian cuối cùng, chính thức đặt chân vào Linh Khư Giới – vùng đất của những kẻ mạnh thực thụ.

Vào khoảnh khắc bước ra khỏi đường hầm không gian, một tiếng vang trầm hùng lan tỏa khắp mười vạn dặm của Trung Giới, như thể cả mặt đất và bầu trời đang rung chuyển để chào đón sự trở về của vị vua thực sự của nó.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh một ngọn mây, nhìn xuống giang sơn rộng lớn phía dưới, tay chắp sau lưng, lãnh đạm thốt lên một câu khiến cả Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi đều phải rùng mình:

“Trật tự mới, bắt đầu từ đây.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8