Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 102: Đệ Nhị Thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:27:31 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 102: ĐỆ NHỊ THIÊN**

Linh Khư Giới, cửa ngõ dẫn vào Trung Giới.

Khi luồng hắc mang rực rỡ từ đường hầm không gian vọt ra, phá tan lớp sương mù hỗn độn của hư không, đập vào mắt Diệp Hư Không là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt với vẻ hoang tàn, khô khốc của Hạ Giới.

Trước mặt hắn, bầu trời không còn là một màu xanh đơn điệu mà được phân tầng bởi những dải mây ngũ sắc rực rỡ. Những hòn đảo khổng lồ treo lơ lửng giữa không trung như những con thuyền vĩ đại đang neo đậu giữa đại dương mây bồng bềnh. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành từng giọt sương li ti thấm vào da thịt, khiến mỗi lỗ chân lông của tu sĩ đều như được gột rửa, cảm giác sảng khoái và tràn trề sức sống tràn ngập tâm trí.

Tuy nhiên, đối với Diệp Hư Không, điều khiến hắn chú ý không phải là cảnh đẹp mỹ lệ này, mà là những quy tắc thiên đạo đang vận hành xung quanh. Tại đây, áp lực không gian mạnh hơn Hạ Giới ít nhất gấp trăm lần. Một tu sĩ Trúc Cơ ở Hạ Giới có thể dời non lấp bể, nhưng khi đến đây, có lẽ chỉ đủ sức bẻ gãy một thân cây già.

“Phù… linh khí này, thật sự là muốn khiến béo ta đây nổ tung mà!”

Tiền Đa Đa run rẩy bước ra khỏi vòng bảo vệ, miệng há hốc, tham lam hít lấy hít để bầu không khí quý giá. Cơ thể hắn, vốn mang Tụ Bảo Thể, lúc này như một miếng bọt biển khô cằn được thả vào hồ nước, bắt đầu điên cuồng hấp thu năng lượng. Những lớp mỡ trên người hắn dường như cũng đang phát ra ánh sáng vàng nhạt của bảo vật.

Lạc Thần Hi đứng cạnh Diệp Hư Không, tà áo trắng của nàng tung bay trong gió linh, khí chất lạnh lùng thoát tục càng thêm rõ nét. Nàng nhắm mắt cảm nhận, rồi nhẹ giọng nói:
“Hư Không, đây là Đệ Nhị Thiên của Linh Khư Giới – Vân Hải Tiên Cảnh. Quy tắc ở đây đã bắt đầu tiệm cận với Thần Giới năm xưa ta ở, nhưng có gì đó rất lạ.”

Diệp Hư Không ánh mắt thâm trầm, nhìn thấu qua lớp mây ngũ sắc kia để nhìn về phía xa xăm, nơi một vùng đất tối tăm lờ mờ hiện ra, cắt ngang vẻ rực rỡ của Vân Hải.

“Sự cân bằng đang bị phá vỡ,” Diệp Hư Không lạnh lùng thốt lên. “Thiên đạo đang nuốt chửng linh mạch của chính thế giới này để bù đắp cho sự suy kiệt ở Thượng Giới. Cảnh đẹp này chỉ là cái vỏ rỗng bên ngoài, thực chất nó đang héo tàn dần.”

Trên vai hắn, Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này trông có vẻ oai phong hơn một chút, đôi mắt nó lấp lánh ánh sáng đỏ rực. Nó gầm gừ nhẹ trong cổ họng, nhìn chằm chằm vào vùng tối đen kia. Đó là bản năng của Thôn Thiên Thú, nó cảm nhận được một loại năng lượng thô bạo nhưng vô cùng thuần túy đang mời gọi.

Uất… Uất…

Đột nhiên, từ trong thần thức của Diệp Hư Không, chuôi kiếm đen tuyền mang tên Hư Vô Kiếm rung lên bần bật. Cảm giác khao khát truyền đến mãnh liệt như một kẻ bị bỏ đói vạn năm bỗng thấy được một yến tiệc mỹ vị.

Thanh kiếm này từ lúc hắn trọng sinh đến nay vẫn chỉ là một chuôi kiếm không lưỡi. Muốn khôi phục lại thần oai năm xưa của “Nhất Niệm Diệt Thương Khung”, hắn cần phải tìm lại bản thể hoặc đúc lại lưỡi kiếm bằng những tài liệu mang tính khởi nguyên của vũ trụ.

“Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao?” Diệp Hư Không vuốt nhẹ hư không, chuôi kiếm hiện hình trên tay hắn, tỏa ra những gợn sóng đen tối xóa nhòa đi linh khí xung quanh.

Hắn xoay người nhìn Tiền Đa Đa, ra lệnh:
“Mập mạp, vận dụng Tụ Bảo Thể của ngươi, xem thử hướng phía tây bắc có thứ gì đang thu hút linh tính.”

Tiền Đa Đa giật mình, vội vàng bấm quyết, đôi mắt vốn dĩ ti hí bỗng dưng lồi ra, con ngươi chuyển sang màu vàng kim lấp lánh. Hắn xoay người vài vòng, mũi hít hít liên tục, sau đó run giọng nói:
“Đại ca… hướng đó… hướng đó có một luồng hơi thở bảo vật khủng khiếp! Nhưng nó không phải bảo vật thông thường, nó mang sát khí và hỗn mang chi lực rất nặng. Đó chính là ‘Vùng đất hỗn mang’ (Chaos Lands) – nơi giao thoa giữa không gian thực và kẽ nứt hư không. Người ta nói nơi đó là nghĩa địa của những thiên tài Trung Giới, không ai dám vào sâu cả!”

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt mang theo vẻ quyết đoán không thể lay chuyển:
“Vậy thì chính là nó. Để đúc lại Hư Vô Kiếm, linh vật thông thường không có tác dụng. Chỉ có ‘Hỗn Mang Tinh Thạch’ sinh ra từ sự va chạm giữa trật tự và hỗn loạn mới đủ tư cách làm cốt kiếm của ta.”

“Nhưng…” Lạc Thần Hi lộ vẻ lo lắng, “Vùng đất hỗn mang có rất nhiều tàn hồn của các đại năng thời cổ đại, hơn nữa quy tắc ở đó vô cùng hỗn loạn, tu vi dễ dàng bị áp chế.”

“Với người khác là tử địa, với ta là thánh địa.” Diệp Hư Không bước đi trên hư không, mỗi bước chân hắn chạm vào mây xanh, đám mây đó liền biến thành màu xám trắng rồi tan biến hoàn toàn. “Đi thôi, xem thử kẻ nào dám ngăn cản con đường của ta.”

Nhóm người Diệp Hư Không mất ba ngày để tiến vào rìa của Vùng đất hỗn mang.

Càng đi sâu, cảnh tượng càng trở nên rợn người. Bầu trời xanh biếc biến mất, thay vào đó là một màn đêm vĩnh hằng bị xé toạc bởi những tia sét màu tím đen. Những hòn đảo không còn bay lơ lửng nhẹ nhàng mà đâm sầm vào nhau, vỡ tan tành, tạo ra những cơn bão đá vụn có sức công phá đủ sức nghiền nát một tu sĩ Kim Đan trong chớp mắt.

Tại một hẻm núi sâu hoắm, nơi linh khí và hư vô lực cuộn xoáy như một cái cối xay thịt khổng lồ, Diệp Hư Không dừng lại.

Ở đó, ẩn hiện trong lớp sương mù xám xịt là một tảng tinh thạch lấp lánh thứ ánh sáng màu xám đục, bên trong chứa đựng những sợi chỉ li ti màu đỏ ngầu như mạch máu. Đó chính là Hỗn Mang Tinh Thạch, tài liệu quý giá bậc nhất để rèn luyện thần binh.

“Đại ca, ta ngửi thấy mùi máu. Có kẻ đã đến trước chúng ta!” Tiền Đa Đa thấp giọng cảnh báo, thân hình to béo của hắn thu gọn lại sau một tảng đá lớn.

Diệp Hư Không không cần nhắc nhở, thần thức mạnh mẽ của hắn đã sớm bao phủ vạn dặm.

Cách tinh thạch khoảng trăm trượng, có một nhóm tu sĩ gồm bảy người. Họ mặc đạo bào màu xanh thẫm, thêu hình một đóa sen vờn quanh mây trắng – biểu tượng của Thiên Nguyên Tông, một trong những thế lực hạng trung trấn giữ cửa ngõ Đệ Nhị Thiên.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào khối tinh thạch kia.

“Trưởng lão, chúng ta vất vả lắm mới dùng Trấn Hồn Trận đóng băng được vùng hỗn loạn này. Khối Hỗn Mang Tinh Thạch này nếu dâng cho Tông chủ, chắc chắn Ngài sẽ được phong làm Đại Trưởng lão!” Một đệ tử trẻ tuổi nịnh nọt.

Vị trung niên kia cười lạnh: “Tốn ba món linh bảo phẩm cấp cao mới cầm cự được, thứ này nhất định phải thuộc về Thiên Nguyên Tông ta.”

Tuy nhiên, nụ cười của lão ta bỗng cứng đờ khi một giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực lạnh lẽo vang lên từ phía sau:

“Để thứ đó lại, và cút đi trong khi ta còn chưa muốn giết người.”

Nhóm tu sĩ Thiên Nguyên Tông giật nảy mình, đồng loạt quay lại. Khi thấy chỉ là một thanh niên trẻ tuổi đi cùng một tiểu cô nương và một gã béo phì, tên Trưởng lão kia lập tức lấy lại vẻ hống hách.

“Khẩu khí thật lớn! Kẻ nào dám dòm ngó bảo vật của Thiên Nguyên Tông? Thần thức của ta không nhìn thấu được tu vi của ngươi, chắc hẳn là có món bảo vật che giấu thiên cơ nào đó.” Lão ta đánh mắt sang Lạc Thần Hi, ánh mắt chợt lộ vẻ dâm tà khi thấy nhan sắc tuyệt mỹ của nàng. “Hừm, nộp tiểu cô nương kia và gã béo lại đây làm nô lệ, lão phu có thể cân nhắc để ngươi chết toàn thây.”

Lạc Thần Hi hơi cau mày, đôi tay thon dài kết ấn, khí tức băng giá bắt đầu lan tỏa. Nhưng Diệp Hư Không đã giơ tay chặn lại.

“Thần Hi, không cần lãng phí linh lực.”

Diệp Hư Không bước về phía trước. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực tối, nhìn đám người Thiên Nguyên Tông như nhìn những sinh linh đã chết từ lâu.

“Lại là một đám sâu bọ không biết trời cao đất dày.”

“Tìm chết! Giết hắn cho ta!” Tên Trưởng lão hét lên.

Ba tên đệ tử đi cùng lập tức lao ra, rút ra kiếm dài, linh lực Nguyên Anh sơ kỳ bộc phát, tạo thành những đường kiếm khí rực lửa chém về phía Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không không hề tránh né, thậm chí không có ý định rút kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt lên hai chữ, giọng điệu dửng dưng như đang trò chuyện với hư không:

“Hư… Vô.”

Ầm!

Một vòng tròn gợn sóng vô hình màu đen kịt đột ngột lan tỏa từ tâm bàn chân hắn. Trong khoảnh khắc vòng sóng đó lướt qua, không gian như bị đóng băng.

Những đường kiếm khí rực lửa kia chạm vào vòng sóng liền tan biến một cách lặng lẽ, không để lại dù chỉ là một tiếng nổ nhỏ. Ba tên đệ tử Thiên Nguyên Tông đang lao tới, khi vòng sóng lướt qua cơ thể họ, biểu cảm trên mặt họ đột ngột ngưng đọng.

Trước sự chứng kiến của những kẻ còn lại, cơ thể ba tu sĩ Nguyên Anh đó bắt đầu nhạt dần. Đầu tiên là trang phục, sau đó là da thịt, cuối cùng là cả khung xương và linh hồn bên trong… Tất cả cứ thế tan rã ra thành những hạt bụi xám li ti, rồi biến mất hoàn toàn vào trong hư không.

Không có máu chảy, không có tiếng kêu thảm, chỉ có sự biến mất vĩnh viễn khỏi dòng lịch sử.

“Cái… cái gì vậy?” Những kẻ còn lại đứng chôn chân tại chỗ, da đầu tê dại.

Vị Trưởng lão Nguyên Anh trung kỳ kia mặt cắt không còn giọt máu, chân run rẩy lùi lại: “Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì? Ngươi… ngươi là quái vật phương nào?”

Diệp Hư Không vẫn lững thững bước tới, đôi tay chắp sau lưng.

“Trên đời này làm gì có yêu thuật. Chỉ là sự tồn tại của các ngươi quá nhỏ bé trước bản chất của vũ trụ.”

Hắn giơ một ngón tay lên, chỉ vào vị Trưởng lão kia.

“Ngươi thích dùng người khác làm nô lệ sao? Vậy thì linh hồn ngươi, hãy đi trải nghiệm sự trống rỗng đời đời kiếp kiếp đi.”

“Không! Đừng giết ta! Ta là em họ của Phó Tông chủ Thiên Nguyên Tông, tông môn ta có quan hệ với…”

“Nhất Niệm… Tịch Diệt.”

Chữ cuối cùng vừa rơi xuống, toàn bộ hẻm núi bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường. Những tia sét đen và mây mù hỗn mang dường như cũng sợ hãi mà dừng lại.

Một vầng sáng đen đậm đặc từ ngón tay Diệp Hư Không bắn ra, tốc độ chậm đến mức tưởng chừng ai cũng có thể tránh được. Nhưng vị Trưởng lão kia dù có cố gắng thế nào cũng thấy cơ thể mình bị đóng đinh tại chỗ bởi một loại ý chí tối cao.

Khi vầng sáng chạm vào trán lão, toàn bộ tu vi Nguyên Anh trung kỳ tích lũy trăm năm của lão bỗng nhiên sụp đổ. Những ký ức, quyền lực, sự tham lam và cả nỗi sợ hãi đều bị hút vào một lỗ đen sâu thẳm bên trong thức hải. Lão ta không chết ngay, nhưng ánh mắt nhanh chóng trở nên đờ đẫn, linh trí bị xóa sạch, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng không có ý thức.

Chỉ một hơi thở sau, toàn bộ cơ thể lão ta gục xuống, rồi cũng như những kẻ trước đó, hóa thành tro bụi hư vô.

Những tên đệ tử còn lại sợ đến mức vỡ mật, có kẻ nhũn cả chân mà quỳ sụp xuống, miệng lẩm bẩm cầu xin không thành tiếng. Diệp Hư Không không nhìn lấy chúng một lần, hắn tiến đến trước khối Hỗn Mang Tinh Thạch.

Bàn tay hắn chạm vào khối đá chứa đựng hỗn loạn chi lực khủng khiếp này. Ngay lập tức, những sợi chỉ đỏ bên trong tinh thạch gào thét, muốn phản kháng lại sự xâm nhập.

“Phục cho ta.”

Hư Vô Thần Thể bên trong cơ thể Diệp Hư Không vận chuyển. Một dòng năng lượng xám đen chảy từ tay hắn bao trùm lấy tinh thạch. Sức mạnh hỗn mang hung hãn kia, trước mặt Hư Vô Lực, chẳng khác nào con sông nhỏ đổ vào biển rộng, bị đồng hóa hoàn toàn.

Khối tinh thạch vốn to như một gian nhà, nay co rụt lại dưới tác động của Diệp Hư Không, cô đọng lại thành một viên kim cương hình thoi màu xám nhạt, lấp lánh thứ ánh sáng huyền ảo của thời sơ khai.

Hắn nắm lấy viên tinh thạch, rồi gọi chuôi Hư Vô Kiếm ra.

Chuôi kiếm cảm nhận được tài liệu tuyệt phẩm, lập tức mở ra một kẽ nứt hắc ám, nuốt chửng lấy viên tinh thạch vào bên trong. Một tiếng ngân vang trầm hùng vang lên, từ nơi vốn là không khí trống rỗng ở phía trước chuôi kiếm, một lưỡi kiếm ảo ảnh bắt đầu thành hình. Tuy chưa hoàn toàn trở thành thực thể, nhưng sát khí tỏa ra đã đủ khiến không gian xung quanh xuất hiện những vết rạn nứt li ti.

“Mới chỉ được một phần mười lưỡi kiếm thôi sao?” Diệp Hư Không khẽ thở dài, nhưng trong mắt đã có thêm một tia hài lòng. “Linh Khư Giới quả nhiên giàu có hơn Hạ Giới nhiều. Chỉ cần đi hết chín tầng thiên của giới này, Hư Vô Kiếm có lẽ sẽ hoàn thành bản thể sơ cấp.”

“Đại… đại ca, chúng ta giàu to rồi!” Tiền Đa Đa lúc này mới dám chạy ra, mắt sáng rực nhìn vào chỗ đám tu sĩ vừa tan biến, nơi còn sót lại vài cái nhẫn trữ vật chưa bị hư vô hóa hoàn toàn. “Bọn Thiên Nguyên Tông này quả là béo bở, nhẫn trữ vật của bọn chúng chứa không ít cực phẩm linh thạch.”

Hắc Tử nhảy phóc lên vai Diệp Hư Không, liếc nhìn Tiền Đa Đa một cách khinh bỉ bằng ánh mắt chó đen đầy nhân tính, như thể muốn nói: “Đồ tầm thường, chỉ biết tiền là nhanh.”

Lạc Thần Hi đi tới bên cạnh hắn, nhìn lưỡi kiếm ảo ảnh, lo lắng nói: “Hư Không, vừa rồi động tĩnh ở đây không nhỏ, quy tắc không gian bị lay động, rất có thể các thế lực lớn của Đệ Nhị Thiên đã chú ý tới rồi.”

Diệp Hư Không thu lại chuôi kiếm, đưa mắt nhìn lên bầu trời, nơi những dải mây ngũ sắc đang bắt đầu xoáy lại, tạo thành một con mắt khổng lồ bằng linh khí. Đó là phản ứng của ý chí thế giới đối với sức mạnh dị chủng.

“Chú ý thì đã sao? Ta trở về không phải để ẩn nấp.” Diệp Hư Không nói, thanh âm trầm thấp nhưng vang vọng. “Kẻ nào dám đến, ta diệt kẻ đó. Nếu thế giới này muốn ngăn cản ta, ta liền diệt luôn cả thế giới này.”

Hắn đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía đông, nơi có một luồng hào quang đang nhanh chóng bay tới. Đó là hơi thở của ít nhất ba vị Hóa Thần Cảnh – những cường giả đứng đầu của các đại tông môn ở Trung Giới.

“Nói tào tháo, tào tháo tới. Xem ra chúng ta cần một chỗ yên tĩnh để luyện kiếm.” Diệp Hư Không phẩy tay, một màn sương đen bao phủ lấy cả nhóm. “Mập mạp, cảm nhận xem gần đây có ‘Thái Cổ Bí Cảnh’ nào không? Chúng ta sẽ mượn địa bàn của bọn chúng một chút.”

Tiền Đa Đa híp mắt lại, mũi lại bắt đầu hoạt động điên cuồng. Sau vài hơi thở, hắn chỉ tay về hướng núi sâu của Vùng đất hỗn mang:
“Hướng đó! Ta ngửi thấy mùi của ‘Tịch Diệt Ma Cung’ cổ đại! Tuy là tàn tích, nhưng nơi đó có một trận pháp ngăn cách thiên cơ rất mạnh.”

“Tốt, đi thôi.”

Dưới chân Diệp Hư Không xuất hiện một đóa sen đen huyền ảo, nâng đỡ cả nhóm biến mất vào màn đêm đen kịt của vùng hỗn mang, để lại những tên đệ tử Thiên Nguyên Tông còn sống đang run rẩy trong đống tro tàn của sư phụ và đồng môn.

Một lúc sau, ba vị lão giả mặc trường bào sặc sỡ đáp xuống hẻm núi. Nhìn khung cảnh trống rỗng đến rợn người, nơi ngay cả một mảnh vải vụn hay một tia linh lực của đám người Thiên Nguyên Tông cũng không còn sót lại, cả ba người đều đồng loạt biến sắc.

“Sức mạnh này… không phải Linh lực, cũng không phải Ma lực… Đây rốt cuộc là thứ gì?” Một lão giả râu dài run giọng nói.

“Chẳng lẽ… truyền thuyết về ‘Kẻ mang lại sự hư vô’ mà Thượng Giới ban xuống là thật?”

Họ nhìn nhau, trong mắt đầy rẫy sự kinh hãi. Linh Khư Giới, vốn đã yên bình hàng vạn năm dưới sự cai trị của Thiên Đạo Minh, bắt đầu từ hôm nay, cơn bão thực sự mang tên Diệp Hư Không đã chính thức đổ bộ.

Trong bóng tối của Tịch Diệt Ma Cung cổ xưa, Diệp Hư Không ngồi xếp bằng, trước mặt là chuôi Hư Vô Kiếm đang hấp thu hỗn mang chi lực. Hắn nhìn sâu vào bóng tối, lòng bàn tay hiện lên một ấn ký mờ ảo hình một con mắt đỏ rực.

Đó là dấu ấn của Cổ Thiên Thánh.

“Nhanh thôi, trò chơi của các ngươi sẽ kết thúc sớm hơn các ngươi nghĩ.”

Nhất niệm khởi, vạn vật sinh. Nhất niệm diệt, thương khung tan.

Một khởi đầu mới tại Trung Giới đã chính thức mở màn bằng máu và hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8