Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 103: Gặp gỡ Kiếm Thần thất lạc**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:28:02 | Lượt xem: 1

Tiếng gió hú qua những khe đá hẹp của Tịch Diệt Ma Cung nghe như tiếng than khóc của hàng vạn vong linh từ thời Thái Cổ. Không gian nơi đây đặc quánh một màu xám xịt, không phải là bóng tối đơn thuần, mà là sự pha trộn giữa ma khí mục nát và thời gian bị ngưng đọng.

Diệp Hư Không dẫn đầu đoàn người bước đi trên con đường lát bằng xương trắng đã hóa thạch. Theo sau hắn, Lạc Thần Hi nắm chặt thanh băng kiếm, khí lạnh từ Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra xung quanh nàng tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh. Tiền Đa Đa thì mặt mũi trắng bệch, tay cầm một cái bàn tính vàng ròng, mũi liên tục khịt khịt, mắt đảo liên hồi như sợ có thứ gì đó từ trong hốc đá nhảy ra.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này không còn vẻ lười biếng thường ngày. Nó dựng đứng bộ lông cứng như kim chép, đôi mắt đỏ rực nhìn trừng trừng vào sâu trong đại điện đổ nát.

"Đại ca, nơi này không đúng lắm." Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy: "Càng đi sâu, ta càng thấy tài khí bị lấn át bởi một loại khí tức… sắc lẹm. Giống như có hàng vạn mũi kim đang đâm vào thần hồn vậy."

Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh không nhìn về phía cuối hành lang. Tại đó, một cánh cổng đá khổng lồ bị chém đôi bởi một vết kiếm duy nhất, nhẵn thín đến mức có thể soi gương được.

"Đó không phải là sát khí của Ma tộc." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói, ánh mắt hiện lên một tia hứng thú hiếm hoi. "Đó là Kiếm Ý. Một loại Kiếm Ý đã vượt qua sự trói buộc của sinh tử, tồn tại bất diệt dù chủ nhân của nó có lẽ đã hóa thành cát bụi từ lâu."

"Vượt qua sinh tử?" Lạc Thần Hi khẽ biến sắc. Nàng là Thánh nữ của Dao Trì, kiến thức rộng lớn, biết rằng muốn để lại kiếm ý hàng vạn năm không tan thì ít nhất phải là cảnh giới Tiên Vương trở lên. Nhưng ở Hạ giới và Trung giới này, làm sao có thể tồn tại cấp độ đó?

Vừa dứt lời, từ sâu trong bóng tối của đại điện, một tiếng ngâm khẽ vang lên.

*Băng!*

Một sợi tóc của Tiền Đa Đa đột ngột đứt lìa, dù không hề có gió hay bất kỳ linh lực dao động nào.

"Hì hì… tiểu tử… lâu rồi mới có người dám mang theo thứ 'Hư Vô' dơ bẩn đó bước vào lãnh địa của lão phu."

Một giọng nói khàn đục, tựa như hai thanh kiếm cũ rỉ sét cọ xát vào nhau, vang vọng khắp bốn phương tám hướng. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Những mảnh vỡ đá vụn trên mặt đất đột ngột lơ lửng, sau đó hóa thành hàng vạn kiếm quang li ti, phong tỏa hoàn toàn lối thoát của họ.

Từ trong góc tối nhất, một bóng người gầy gò, tóc tai rũ rượi ngồi xếp bằng trên một đỉnh kiếm gãy hiện ra. Lão ta không có chân, đôi tay cũng chỉ còn lại những đốt xương khô, nhưng trên đùi lão đặt một thanh kiếm gỗ cũ kỹ, mục nát đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là tan biến.

"Kiếm Thần?" Diệp Hư Không nhìn lão già, ánh mắt không hề dao động, hắn bước lên phía trước một bước, che chắn cho ba người phía sau.

"Đừng dùng cái danh hiệu rẻ tiền đó để gọi ta." Lão già ngẩng đầu, đôi mắt lão không có tròng đen, chỉ có hai luồng kiếm khí sắc lạnh như muốn đâm thủng vạn vật. "Bọn hậu bối Thiên Đạo Minh gọi ta là kẻ thất lạc. Nhưng ta thích cái tên 'Mộ Kiếm Nhân' hơn."

"Mộ Kiếm Nhân… Tiên giới kiếm tôn – Mộ Dung Thương?" Diệp Hư Không hơi nheo mắt, trong ký ức Thần Đế của hắn, vạn năm trước từng có một thiên tài kiếm đạo vì từ chối gia nhập Thiên Đình của Cổ Thiên Thánh mà bị truy sát khắp cửu giới, cuối cùng mất tích. Không ngờ, lão lại trốn ở một xó xỉnh tại Trung giới này.

Lão già khựng lại, kiếm ý quanh thân đột ngột bạo phát, khiến những cột đá xung quanh nứt toác. "Ngươi là ai? Tại sao lại biết danh tự của ta?"

"Ta là ai không quan trọng." Diệp Hư Không đưa tay ra sau lưng, ra hiệu cho Lạc Thần Hi lui lại. "Quan trọng là, kiếm của ngươi đã rỉ sét, ý của ngươi đã mòn. Ngươi ngồi đây chờ chết, hay là muốn thử xem… Nhất Niệm của ta có thể gột rửa được thanh kiếm mục nát đó của ngươi không?"

"Cuồng vọng!"

Mộ Dung Thương gầm lên. Lão không cử động, nhưng thanh kiếm gỗ trên đùi lão đột ngột phát ra một tiếng ngâm chấn động cửu tiêu.

Trong phút chốc, toàn bộ Tịch Diệt Ma Cung biến mất. Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa kinh hoàng nhận ra họ đang đứng giữa một hoang mạc kiếm. Mặt đất không có cát đá, chỉ có kiếm gãy. Bầu trời không có mây, chỉ có vô vàn những đường kiếm khí đan xen thành một cái lưới khổng lồ.

"Kiếm Giới!" Lạc Thần Hi thốt lên. Đây là cảnh giới mà ngay cả Thần Vương cũng chưa chắc đã chạm tới được – tự tạo ra một thế giới dựa trên ý chí của mình.

Mộ Dung Thương lúc này đã đứng thẳng người dậy trong thế giới tinh thần của lão. Lão không còn gầy gò mà mang hình thái của một vị kiếm tiên hào hùng, vung tay một cái, vạn kiếm quy tông!

"Đi!"

Hàng vạn thanh kiếm gãy dưới đất đồng loạt bay lên, tạo thành một con rồng kiếm khổng lồ dài hàng ngàn trượng, lao vút về phía Diệp Hư Không. Áp lực từ chiêu này khiến không gian vỡ vụn từng mảng, lộ ra những vết nứt đen ngòm của hư không thực tại.

Tiền Đa Đa ôm đầu hét lên: "Xong rồi! Lần này tiêu thật rồi!"

Nhưng Diệp Hư Không vẫn đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong cuồng phong kiếm khí. Hắn không rút kiếm, thậm chí không thèm vận chuyển linh lực.

Hắn chỉ khẽ nhắm mắt.

"Nhất niệm… thành không."

Một vòng tròn màu đen vô tận từ dưới chân hắn lan tỏa ra. Khi con rồng kiếm lao vào phạm vi của vòng tròn này, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra: những thanh kiếm bằng kim loại cứng rắn nhất, mang theo kiếm ý hủy diệt của Mộ Dung Thương, đột ngột bị mất đi hình dạng.

Chúng không bị gãy, không bị đánh bật, mà là… tan biến. Đúng vậy, chúng bị đồng hóa ngược trở về trạng thái nguyên thủy nhất của vật chất – sự trống rỗng.

Mắt Mộ Dung Thương trợn trừng: "Cái gì? Hư Vô chi lực? Ngươi thật sự sở hữu Hư Vô?!"

"Kiếm của ngươi có vạn hình vạn trạng, nhưng Hư Vô của ta không có hình tướng." Diệp Hư Không mở mắt, đồng tử của hắn lúc này đã biến thành một màu đen kịt, không hề có ánh sáng. "Vạn kiếm của ngươi quy tông về đâu? Quy về cát bụi? Hay quy về cái chết? Không, chúng sẽ quy về 'Không'."

Diệp Hư Không đưa một ngón tay lên, khẽ búng vào không trung.

*Choeng!*

Một tiếng ngân thanh thúy nhưng lạnh thấu xương vang lên. Một luồng kiếm ý vô hình, không có hào quang, không có áp lực rầm rộ, nhưng lại đi xuyên qua mọi lớp phòng ngự của Kiếm Giới, chém thẳng vào thanh kiếm gỗ trong tay Mộ Dung Thương.

*Rắc!*

Thanh kiếm gỗ – thứ vốn là căn cơ mạng sống của lão già – xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Thế giới Kiếm Giới sụp đổ ngay lập tức. Mọi người lại trở về trong ngôi đại điện u ám của Ma Cung.

Mộ Dung Thương lùi lại ba bước, mỗi bước đều để lại một dấu chân sâu hoắm vào mặt đá đen. Lão hộc ra một ngụm máu xanh đen, sắc mặt tái nhợt nhưng trong đôi mắt không tròng kia lại lóe lên một tia sáng rực rỡ chưa từng có.

"Hay… Hay cho một Nhất Niệm!" Mộ Dung Thương cười điên dại. "Ta tu kiếm ba vạn năm, coi vạn vật là kiếm, coi trời đất là bao kiếm. Vậy mà không bằng một niệm của ngươi. Ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt từ đâu tới?"

Diệp Hư Không thu lại khí tức, Hư Vô Kiếm Ý quanh người biến mất như chưa từng tồn tại. Hắn lạnh nhạt nói: "Ta là người đến để lấy lại những gì thuộc về mình. Mộ Dung Thương, kiếm của ngươi vẫn còn cứu được. Ngươi có muốn theo ta… chém nát Thiên Đình mà ngươi từng căm ghét không?"

Mộ Dung Thương khựng lại. Lão nhìn thanh kiếm gỗ đã nứt, rồi lại nhìn thiếu niên đứng trước mặt mình. Ở Diệp Hư Không, lão không thấy được sự trẻ trung của một thiếu niên, mà lão thấy một sự vĩ đại cổ xưa, một sự áp đảo còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo mà lão hằng tôn thờ.

"Cái giá phải trả là gì?" Mộ Dung Thương khàn giọng hỏi.

"Trung thành." Diệp Hư Không quay lưng lại, hướng về phía lối ra của Ma Cung. "Và một đôi tay sạch để cầm kiếm. Bởi vì con đường ta đi, sẽ đầy rẫy máu của thần linh."

Hắc Tử lúc này đi tới bên cạnh Mộ Dung Thương, hừ lạnh một tiếng như thể khinh bỉ lão già này mãi mới chịu tỉnh ngộ. Tiền Đa Đa thì xoa xoa ngực, lầm bầm: "Hù chết lão gia rồi, tưởng phải dùng tiền mua quan tài chứ… Mà này, lão già, ông thật sự là Kiếm Thần vạn năm trước à? Có giấu bảo tàng ở đâu không?"

Mộ Dung Thương không trả lời Tiền Đa Đa, lão trầm mặc hồi lâu, sau đó đột ngột quỳ sụp xuống, đầu gối đập vào sàn đá vang vọng:

"Mộ Dung Thương, nguyện làm quân cờ trong tay Chủ thượng, lấy kiếm làm đạo, phá nát thương khung!"

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, lòng nàng dậy sóng không thôi. Một vị Kiếm Thần cấp độ Tiên Vương (dù chỉ còn tàn thể), cứ như vậy bị chinh phục bởi một chiêu của Diệp Hư Không. Nàng nhìn tấm lưng cô độc nhưng cao ngạo của hắn, đột nhiên cảm thấy, thiên hạ này, dường như đã quá nhỏ bé đối với bước chân của người đàn ông này rồi.

"Đi thôi." Diệp Hư Không cất tiếng. "Chúng ta cần chuẩn bị. Có những kẻ ở Thượng Giới… đang bắt đầu đứng ngồi không yên rồi."

Phía sau hắn, Mộ Dung Thương đứng dậy, thanh kiếm gỗ mặc dù còn nứt, nhưng lúc này đã phát ra một tia sáng đen nhạt, điềm nhiên hòa vào bóng tối của Diệp Hư Không.

Trung Giới, hôm nay xuất hiện một thanh kiếm có thể trảm cả Thiên mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8