Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 104: Đệ Tam Thiên
Gió rít gào qua những rặng núi đá lởm chởm của Trung Giới, mang theo mùi của máu và bụi trần vạn năm. Sau khi rời khỏi phế tích Ma Cung, đoàn người của Diệp Hư Không không dừng lại ở những thành trì phồn hoa mà tiến sâu vào vùng cấm địa được mệnh danh là “U Linh Hải” – một đại dương sương mù bao phủ phía Bắc của Linh Khư Giới.
Nơi này không có nước, chỉ có những dòng chảy cuồn cuộn của tàn hồn và oán niệm tích tụ từ thời viễn cổ. Đây là địa ngục của tu sĩ thường nhân, nhưng với Diệp Hư Không, đây là thánh địa duy nhất giúp hắn đột phá tầng thứ ba của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*.
“Chủ thượng, phía trước chính là cốt lõi của U Linh Hải.”
Mộ Dung Thương ôm lấy thanh kiếm gỗ, gương mặt già nua lộ vẻ ngưng trọng. Dù đã khôi phục một phần tu vi nhờ đan dược của Diệp Hư Không, nhưng đứng trước vùng sương mù xám xịt có khả năng ăn mòn thần hồn này, lão vẫn cảm thấy một luồng ớn lạnh sống lưng.
Diệp Hư Không đứng đầu mũi thuyền phi hành, tà áo đen bay lượn trong gió dữ. Ánh mắt hắn bình thản, dường như nhìn thấu qua lớp sương mù dày đặc để thấy được bản chất của vạn vật.
“Mập mạp, lấy ‘Tụ Linh Bàn’ ra, vây quanh mười dặm quanh đây. Hắc Tử, ngươi cùng Kiếm Thần hộ pháp cho ta. Bất cứ sinh vật nào bước vào vòng cấm, sát vô xá.”
Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, vừa run rẩy lấy ra hàng loạt pháp bảo sáng lòa từ túi trữ vật, vừa lầm bầm: “Tuân lệnh, tuân lệnh! Đại ca à, huynh lần này chơi lớn quá. Đây là U Linh Hải đó, lỡ hồn phách bị thổi bay thì tiền của đệ biết đưa cho ai đây?”
Hắc Tử khinh bỉ liếc nhìn cái bụng mỡ của Tiền Đa Đa, khịt mũi một cái, thân hình nhỏ thốn đột nhiên bành trướng, lân phiến đen nhánh hiện ra, đôi mắt rực lửa hung quang. Nó nhảy vút lên đỉnh một tảng đá cao, trầm giọng gầm nhẹ: “Câm miệng! Chủ thượng muốn luyện ‘Đệ Tam Thiên’, đây là lúc chuyển mình quan trọng nhất. Ngươi mà lơ là, ta nuốt ngươi trước!”
Lạc Thần Hi nhẹ bước đến bên cạnh Diệp Hư Không. Nàng nhìn hắn, đôi môi mọng khẽ mím lại, thanh âm băng thanh ngọc khiết mang theo sự lo lắng kín đáo: “Hư Không, Đệ Tam Thiên là ‘Đại Dương Linh Hồn’, yêu cầu thần hồn phải vỡ vụn hoàn toàn rồi tái thiết trong Hư Vô. Cực hình này… không phải người thường có thể chịu nổi. Ngài thật sự muốn thực hiện ngay lúc này sao?”
Diệp Hư Không xoay người, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào lọn tóc bay trước trán nàng. Ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng như vực thẳm của hắn, trong thoáng chốc bỗng hiện lên một tia ấm áp mỏng manh.
“Thần Hi, kẻ thù của ta không đợi ta trưởng thành. Cổ Thiên Thánh đã cảm nhận được khí tức của ta tại Ma Cung. Hắn sẽ không ngồi yên. Muốn đối đầu với Thiên Đạo Minh, thể xác mạnh thôi là chưa đủ. Ta cần một thần hồn bất diệt, một ý niệm có thể xoay chuyển luân hồi.”
Nói đoạn, hắn bước vào tâm trận.
Diệp Hư Không ngồi kiết già, hai mắt khép hờ. Trong đầu hắn, trang thứ ba của *Hư Vô Diệt Thế Quyết* từ từ lật mở, tỏa ra thứ ánh sáng u tối, thâm trầm.
*“Vạn niệm giai hư, hồn dã vi hải. Phá nhi hậu lập, định nhi hậu hằng.”*
Oanh!
Một tiếng nổ chấn động phát ra từ sâu trong linh hồn của Diệp Hư Không. Cảnh vật xung quanh biến mất. Hắn thấy mình đang đứng giữa một hư không vô định. Phía dưới chân hắn, *Hư Vô Châu* đang xoay tròn, mỗi vòng xoay lại tước đi một mảnh thần hồn của hắn.
Nỗi đau đớn ập đến ngay tức khắc. Đó không phải là nỗi đau xẻ thịt lột da, mà là cảm giác ý thức của mình bị băm vằn thành nghìn mảnh nhỏ, rồi bị ném vào ngọn lửa vô hình để tôi luyện.
Tại thực tại, cơ thể Diệp Hư Không bắt đầu run rẩy. Làn da hắn trở nên trong suốt, có thể thấy rõ những mạch máu màu đen đang lưu chuyển. Một luồng khí xám xịt từ U Linh Hải như ngửi thấy mùi mồi ngon, điên cuồng ập đến, muốn cắn xé lấy cơ thể hắn.
“Chết đi cho ta!”
Mộ Dung Thương gầm lên, thanh kiếm gỗ vạch ra một đường bán nguyệt hoàn mỹ, kiếm khí vàng óng cắt đôi sương mù, trấn giữ phương Nam. Ở phương Bắc, Hắc Tử hóa thân thành cự thú, há miệng hút sạch hàng vạn tàn hồn đang có ý định quấy nhiễu.
Tuy nhiên, áp lực ngày một tăng lên.
Ở một tầng trời cực cao, cách xa U Linh Hải vạn dặm, trên một tòa thần cung treo lơ lửng giữa mây mù, một đôi mắt vàng ròng đột nhiên mở ra. Đó là Cổ Thiên Thánh.
Hắn nhíu mày, cảm nhận được một sự dao động linh hồn quen thuộc đang trỗi dậy từ phía hạ giới. Một sự dao động đáng lẽ đã phải biến mất từ ngàn năm trước.
“Diệp Hư Không… ngươi quả nhiên mạng lớn. Nhưng muốn luyện hồn dưới mắt trẫm? Nằm mơ!”
Cổ Thiên Thánh phất tay. Một đạo phân thân ngưng tụ từ thiên đạo quy tắc xé rách không gian, lao thẳng xuống Trung Giới với tốc độ khủng khiếp.
Trở lại U Linh Hải, cơn đau của Diệp Hư Không đã chạm đến đỉnh điểm.
Thần hồn của hắn hiện tại chỉ còn là một đốm sáng nhỏ bé, lẻ loi giữa Biển Hư Vô mênh mông. Những mảnh vỡ ký ức về kiếp trước – sự phản bội của đồ đệ, sự quay lưng của người mình yêu nhất, cảm giác khi thanh kiếm xuyên qua lồng ngực – tất cả hiện về như muốn nghiền nát ý chí của hắn.
“Đau sao? Hận sao?” Một giọng nói quái dị phát ra từ trong bóng tối, đó là tiếng lòng của Hư Vô Châu. “Ngươi muốn tồn tại dưới hình thức một con người, hay muốn trở thành chính là Hư Vô? Nếu muốn trở thành Hư Vô, hãy từ bỏ cái gọi là bản ngã đi.”
“Câm miệng!” Diệp Hư Không thét lên trong tâm trí. “Hư Vô không phải là sự từ bỏ, mà là sự chứa đựng! Ta không trở thành Hư Vô, mà chính ta là kẻ nắm giữ Hư Vô! Biển này… phải nghe lệnh ta!”
Ngay khi lời vừa dứt, đốm sáng thần hồn của hắn không thèm trốn tránh những cơn lốc Hư Vô nữa. Ngược lại, nó bùng nổ, chủ động hòa tan vào bóng tối.
Một khoảnh khắc yên lặng chết chóc.
Mười dặm quanh Diệp Hư Không bỗng chốc trở thành một vùng chân không. Không có sương mù, không có ánh sáng, ngay cả thời gian dường như cũng ngừng trôi.
Đột ngột, một tiếng sấm vang lên giữa trời quang mây tạnh của U Linh Hải.
Phía trên đỉnh đầu Diệp Hư Không, sương mù xám bắt đầu chuyển sang màu đen huyền bí. Chúng không còn trôi dạt vô định nữa mà kết tụ lại, thành hình một đại dương khổng lồ treo lơ lửng giữa tầng không. Đây chính là biểu tượng của Đệ Tam Thiên: *Linh Hồn Vi Hải*.
Lạc Thần Hi kinh hãi che miệng. Nàng cảm nhận được một áp lực linh hồn còn đáng sợ hơn cả phụ vương mình – một vị Thần Vương lâu năm. Áp lực đó khiến mọi sinh linh trong bán kính trăm dặm đều muốn quỳ lạy.
Đúng lúc này, không gian phía trên U Linh Hải bị xé toạc. Một bàn tay vàng khổng lồ, bao phủ bởi những tia lôi điện hủy diệt, từ trên trời giáng xuống thẳng vào vị trí của Diệp Hư Không.
“Đến rồi!” Mộ Dung Thương biến sắc. “Đó là hơi thở của Thiên Đạo quy tắc! Là Cổ Thiên Thánh!”
Lão già Kiếm Thần nghiến răng, đốt cháy toàn bộ tinh huyết còn lại, thanh kiếm gỗ bùng lên ánh hào quang chói lòa: “Muốn chạm vào Chủ thượng, bước qua xác ta trước!”
Hắc Tử cũng gầm vang, toàn thân rực cháy hắc hỏa, lao thẳng lên đón đỡ bàn tay khổng lồ.
Ầm!
Mộ Dung Thương bị đánh bay, thanh kiếm gỗ vỡ tan thành từng mảnh. Hắc Tử dù mang huyết mạch Thôn Thiên Thú cũng bị đánh rơi xuống đất, tạo thành một hố sâu khổng lồ. Sự chênh lệch về cảnh giới giữa phân thân Thần Vương của Cổ Thiên Thánh và họ là quá lớn.
Bàn tay vàng không dừng lại, tiếp tục ấn xuống.
“Chết đi!” Thanh âm uy nghiêm của Cổ Thiên Thánh vang vọng khắp trời đất.
Nhưng, khi bàn tay chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không ba tấc, mọi thứ đột ngột dừng lại.
Diệp Hư Không từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy không có lòng trắng, không có đồng tử, chỉ là hai vòng xoáy màu đen sâu thẳm của đại dương hư vô.
“Cổ Thiên Thánh, ngươi vẫn chỉ biết dùng những trò cũ rích này sao?”
Thanh âm của Diệp Hư Không không phát ra từ miệng, mà nó vang thẳng vào trong thức hải của mọi người, bao gồm cả phân thân của Cổ Thiên Thánh.
Diệp Hư Không không đứng dậy, hắn chỉ khẽ nâng một ngón tay trỏ hướng lên trời.
“Đệ Tam Thiên: Nhất Niệm – Vạn Hồn Quy Hư.”
Bùm!
Đại dương đen ngòm lơ lửng trên không trung đột ngột trút xuống như thác lũ. Nhưng nó không phải là nước, mà là năng lượng linh hồn tinh khiết đến cực độ. Đại dương ấy bao trùm lấy bàn tay vàng khổng lồ.
Tiếng kêu gào thảm thiết phát ra từ đạo phân thân của Thiên Đế. Quy tắc Thiên Đạo vốn cứng nhắc và mạnh mẽ, nhưng đứng trước sự đồng hóa tuyệt đối của Hư Vô Thần Hồn, nó tan rã như băng gặp lửa.
Chỉ trong nháy mắt, bàn tay khổng lồ bị nuốt chửng hoàn toàn. Đại dương linh hồn không những không mất đi sức mạnh mà còn trở nên mạnh mẽ hơn sau khi nuốt chửng quy tắc của Thiên Đạo.
Trong thần cung ở Thượng Giới, Cổ Thiên Thánh phun ra một ngụm máu vàng, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng và phẫn nộ: “Linh hồn hắn… đã đạt tới mức độ của ‘Bất Tử Thần Hồn’? Không thể nào! Cho dù là kiếp trước, hắn cũng phải mất hàng vạn năm mới chạm tới!”
Dưới U Linh Hải, đại dương linh hồn từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng chui vào giữa lông mày của Diệp Hư Không, hóa thành một đóa hoa sen đen chín cánh rực rỡ nhưng quỷ mị.
Diệp Hư Không đứng dậy. Khí chất của hắn lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước đây hắn như một thanh kiếm sắc bén tiềm ẩn, thì bây giờ hắn chính là cả một vực thẳm mênh mông, khiến người ta liếc nhìn một cái cũng đủ để thần hồn bị cuốn trôi.
Hắn tiến đến bên cạnh Mộ Dung Thương và Hắc Tử, bàn tay phất nhẹ. Một luồng linh hồn lực ấm áp nhưng mạnh mẽ tràn vào cơ thể họ, khiến vết thương lành lại trong nháy mắt với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Chủ… Chủ thượng…” Mộ Dung Thương run rẩy. Lão cảm nhận được thần hồn của Diệp Hư Không lúc này giống như một mặt biển phẳng lặng, nhưng ẩn chứa bên dưới là sức mạnh đủ để nhấn chìm cả Cửu Tiêu.
Tiền Đa Đa chạy tới, nhìn Diệp Hư Không với ánh mắt tôn thờ như nhìn thấy một đống vàng di động: “Đại ca! Huynh thành công rồi? Đệ vừa thấy cái bàn tay to đùng kia bị huynh xé ra như xé giấy ấy!”
Lạc Thần Hi đi tới, khẽ chạm vào cánh tay hắn, cảm nhận được hơi ấm thực thụ nàng mới thở phào: “Thần hồn hóa hải, vạn pháp bất xâm. Chúc mừng ngài.”
Diệp Hư Không nhìn lên bầu trời, nơi không gian vừa bị xé rách. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như sương muối.
“Cổ Thiên Thánh, đạo phân thân này chỉ là món nợ nhỏ. Sớm thôi, ta sẽ mang cả đại dương linh hồn này phủ kín Thiên Đình của ngươi.”
Diệp Hư Không xoay người, vạt áo đen phất phới: “Đi thôi. Linh hồn đã đủ mạnh, tiếp theo, đã đến lúc tìm lại thanh kiếm của ta.”
“Thanh kiếm?” Tiền Đa Đa ngơ ngác. “Không phải huynh có thanh kiếm đen đen kia rồi sao?”
Diệp Hư Không mỉm cười nhạt nhẽo, nụ cười khiến trời đất trở nên thâm trầm: “Thanh đó dùng để giết người. Còn thanh kiếm ta muốn tìm… là dùng để trảm Thiên đạo. Nó đang ở vạn dặm sâu dưới đáy U Linh Hải này, chờ đợi chủ nhân thật sự của nó trở lại.”
Đoàn người lại bước tiếp. Lần này, sương mù của U Linh Hải tự động rẽ sang hai bên như những thần dân đang quỳ lạy đức vua của mình.
Đệ Tam Thiên đã thành. Vòng bánh xe phục thù của Hư Vô Thần Đế chính thức nghiền nát những mắt xích đầu tiên của số mệnh.
[Hết chương 104]