Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 105: Sự phản bội của thuộc hạ cũ?**
**CHƯƠNG 105: DƯỚI ĐÁY U LINH HẢI – VỞ KỊCH CỦA KẺ PHẢN ĐỒ**
Sâu trong lòng U Linh Hải, nơi ánh sáng thái dương chưa bao giờ chạm tới, chỉ có những dải lôi quang màu tím nhạt lập lòe giữa những kẽ nứt không gian. Áp lực nước ở đây nặng tựa vạn quân, đủ sức nghiền nát một cường giả Kim Đan cảnh thành bột vụn trong chớp mắt. Thế nhưng, xung quanh đoàn người Diệp Hư Không, một màng chắn màu đen tuyền mỏng manh như cánh ve lại đang nhẹ nhàng gạt bỏ mọi sự áp chế, tạo thành một vùng chân không tĩnh lặng.
Diệp Hư Không đi đầu, bước chân hắn đặt trên mặt nước mà như dẫm lên hư không. Mỗi bước đi, dưới chân lại gợn lên một vòng sóng nhỏ, tản ra thứ hơi thở vạn cổ trường tồn.
"Hư Không, khí tức này…" Lạc Thần Hi khẽ nhíu đôi mày thanh tú, bàn tay nàng vô thức siết chặt vạt áo trắng. "Ta cảm nhận được một luồng sát ý rất quen thuộc, mang theo hơi thở của Thiên Đình."
Diệp Hư Không không ngoảnh đầu lại, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh hà sụp đổ: "Con chó cũ của ta đánh hơi thấy mùi máu rồi. Hắn tới sớm hơn ta tưởng."
Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này bỗng đứng dựng lông tơ, đôi mắt nó lóe lên tia sáng đỏ rực, gầm gừ trong cổ họng: "Chủ nhân, là tên tiểu tử Minh Thần kia sao? Mùi hôi thối của sự phản bội, ngàn năm không đổi."
Mập mập Tiền Đa Đa run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt cái túi trữ vật vào lòng: "Minh Thần? Có phải là Minh Thần Tiên Vương, kẻ được mệnh danh là 'Thủ hộ giả của Cửu Tiêu' hiện nay không? Trời ạ, đại ca, chúng ta mới chỉ vừa đột phá, đối đầu với Tiên Vương… có phải hơi sớm không?"
"Tiên Vương?" Diệp Hư Không nhếch môi cười nhạt, trong nụ cười có sự ngạo nghễ coi thường chúng sinh. "Hắn chẳng qua là một quân cờ bị Cổ Thiên Thánh bố trí để trông giữ cấm địa này mà thôi."
Bỗng nhiên, không gian phía trước vỡ vụn như tấm gương bị búa tạ giáng vào. Một vết nứt vạn trượng mở ra, từ bên trong, ánh hào quang vạn trượng chiếu rọi, xua tan bóng tối mịt mờ của đáy biển. Một người đàn ông trung niên, mặc hoàng kim chiến giáp, tay cầm thanh đại đao rực lửa, hiên ngang bước ra. Hào quang từ cơ thể hắn khiến nước biển xung quanh sôi sục, hàng vạn hải quái trong vòng nghìn dặm đều phủ phục run rẩy.
Minh Thần Tiên Vương – thuộc hạ trung thành nhất dưới trướng Hư Vô Thần Đế kiếp trước, nay lại mang trên mình huy hiệu của Thiên Đạo Minh.
"Diệp Hư Không!" Minh Thần mở lời, thanh âm như lôi đình nổ tung, khiến Tiền Đa Đa suýt chút nữa ngã quỵ. "Ngươi thực sự đã trở lại. Chỗ dựa của ngươi là gì? Một chút tàn hồn? Một thân xác phế vật? Hay là ảo tưởng về hào quang quá khứ?"
Diệp Hư Không dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người cũ. Hắn không lộ ra vẻ phẫn nộ, chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ. "Minh Thần, năm đó ngươi quỳ trước mặt ta, thề rằng linh hồn này vĩnh viễn thuộc về Hư Vô. Bây giờ, bộ giáp đó mặc trên người có thấy nặng không?"
Sắc mặt Minh Thần chợt biến đổi, một tia dao động thoáng qua đáy mắt nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ hung tàn. "Vạn vật chuyển dời, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Hư Vô đã sớm thành dĩ vãng, bây giờ thế gian này là của Thiên Đế Cổ Thiên Thánh! Hắn ra lệnh cho ta, thấy ngươi là sát vô xá!"
Nói đoạn, Minh Thần vung đại đao. Một đường đao khí cuồng bạo xé rách lòng biển, mang theo hỏa diễm thiêu đốt cả quy tắc không gian, trực diện chém xuống đầu Diệp Hư Không.
"Đại ca, cẩn thận!" Tiền Đa Đa thét lên.
Diệp Hư Không không tránh không né, chỉ đưa một ngón tay lên.
"Hư Vô – Đồng Hóa."
Hai từ nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng khi đao khí va chạm với ngón tay hắn, thứ năng lượng đủ để hủy diệt một tòa thành trì bỗng nhiên biến mất một cách quái dị. Không nổ mạnh, không sóng xung kích, nó đơn giản là tan biến vào hư không, như chưa từng tồn tại.
Đồng tử Minh Thần co rụt lại: "Cảnh giới Vô Định? Không thể nào! Ngươi chỉ mới Trúc Cơ…"
"Ta là người định đoạt quy tắc, không phải kẻ tuân thủ quy tắc." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói.
Ngay lúc này, từ trên tầng không trung của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, một con mắt khổng lồ ẩn hiện giữa những đám mây ngũ sắc đang nhìn chằm chằm xuống đáy U Linh Hải. Đó chính là "Thiên Đế Chi Nhãn" của Cổ Thiên Thánh, dùng để giám sát vạn giới.
Diệp Hư Không khẽ nhếch mép, âm thầm truyền âm vào tâm thức của Minh Thần bằng một bí pháp tối thượng: *"A Thần, kịch bản cũ, màn cũ. Muốn cứu vợ con ngươi trong tay Cổ Thiên Thánh, hãy làm theo ta."*
Cơ thể Minh Thần khựng lại một nhịp cực nhỏ. Ánh mắt hắn run rẩy, nhìn sâu vào đôi đồng tử đen kịt của Diệp Hư Không. Hắn hiểu rằng, sư phụ hắn – vị Thần Đế vạn cổ kia – đã nhìn thấu tất cả. Sự phản bội của hắn năm xưa có nỗi khổ riêng, và giờ đây, ngài đang cho hắn một cơ hội để chuộc lỗi.
Minh Thần gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng trong mắt lại là sự quyết tuyệt: "Chết đi! Huyết Ma Tuyệt Sát!"
Minh Thần bỗng dưng điên cuồng tấn công, huyết khí cuộn trào bao phủ lấy cả một vùng không gian. Hắn và Diệp Hư Không lao vào nhau, tạo ra những đợt chấn động kinh hoàng khiến Lạc Thần Hi và những người khác phải lùi xa hàng dặm.
Trên bầu trời cao vời vợi, bên trong cung điện lộng lẫy của Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng, nhìn vào chiếc gương đồng lơ lửng trước mặt. Thấy cảnh Minh Thần đang liều mạng thiêu đốt huyết thọ để giết Diệp Hư Không, hắn khẽ nheo mắt lại.
"Minh Thần tên nô tài này, tuy trung thành có hạn nhưng năng lực không tồi." Cổ Thiên Thánh trầm giọng. "Hư Vô mới trọng sinh, sức mạnh chưa ổn định, dưới sự công kích tự bạo của Tiên Vương, cho dù là Thần Đế quay về cũng khó toàn mạng."
Quay trở lại đáy biển.
Trong màn sương huyết khí mù mịt, nơi mà Thiên Đế Chi Nhãn không thể nhìn thấu hoàn toàn, Diệp Hư Không và Minh Thần đang đứng đối diện nhau. Minh Thần quỳ sụp xuống, dòng lệ nóng hổi trào ra từ khóe mắt: "Chủ thượng… thuộc hạ tội đáng muôn chết! Ngài cứu mẹ con họ, ta mới cam tâm làm chó cho tên ác ma kia!"
Diệp Hư Không đặt tay lên đầu Minh Thần, luồng hơi thở Hư Vô bao bọc lấy hắn: "Ta biết. Kẻ phản bội thực sự ta đã giết từ lâu. Ngươi chỉ là bị bức đến đường cùng. Nghe đây, Cổ Thiên Thánh đang quan sát. Ngươi cần dùng một đòn 'chí mạng' vào ta, sau đó ta sẽ dùng Hư Vô Châu giả tạo cảnh tượng thần hồn vỡ nát. Ngươi mang một mảnh 'mãnh vụn thần hồn' này về nộp công. Hắn sẽ tin ngươi đã giết được ta."
"Nhưng chủ thượng, ngài sẽ…"
"Ta cần ẩn mình để lấy lại Hư Vô Kiếm. Một khi thanh kiếm đó xuất thế, Thiên Đạo Minh sẽ là trò hề." Ánh mắt Diệp Hư Không rực lên ngọn lửa lạnh lẽo.
Minh Thần nghiến răng, đứng dậy: "Chủ thượng bảo trọng!"
Hắn gầm lên một tiếng xé lòng, dồn hết tu vi vào lòng bàn tay, giáng một chưởng thật mạnh vào ngực Diệp Hư Không.
"OÀNH!"
Nước biển U Linh Hải dâng trào lên tận chín tầng mây. Một luồng ánh sáng đen kịt bùng phát, rồi vỡ vụn thành ngàn vạn đốm sáng nhỏ. Thân xác Diệp Hư Không tan thành tro bụi trước mặt Lạc Thần Hi và đám người Tiền Đa Đa.
"KHÔNG!!!" Lạc Thần Hi thét lên, tiếng kêu xé lòng vang động cả đáy biển. Nàng không biết đó là kịch, nỗi đau đớn từ linh hồn khiến Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng bùng phát, biến vùng nước xung quanh thành băng giá vĩnh cửu.
Minh Thần đưa tay chộp lấy một đốm sáng màu đen le lói – thứ mà hắn tuyên bố là "tàn hồn của Diệp Hư Không" – rồi cười dài đầy man dại: "Hư Vô Thần Đế, bất quá cũng chỉ có thế! Thiên Đế vạn tuế!"
Nói xong, Minh Thần hóa thành một tia sáng biến mất vào vết nứt không gian, để lại đống đổ nát và nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy đoàn người.
Ở Thần giới, Cổ Thiên Thánh thu lại Thiên Đế Chi Nhãn, một nụ cười ngạo mạn nở trên môi: "Diệp Hư Không, ngươi lại chết thêm lần nữa. Lần này, ta sẽ dùng tàn hồn ngươi để luyện đan, vĩnh thế không thể siêu sinh."
Tuy nhiên, hắn không thể ngờ rằng, tại nơi sâu nhất của U Linh Hải, ngay dưới vị trí "tử trận", một hạt cát đen nhỏ bé đang lặn xuống tầng trầm tích thấp nhất. Bên trong hạt cát đó, Diệp Hư Không đang ngồi thiền định, khí thế không hề suy giảm mà trái lại đang trở nên tinh thuần hơn bao giờ hết.
Hắc Tử khẽ lắc đầu, liếc nhìn Lạc Thần Hi đang khóc lóc thảm thiết bằng ánh mắt "khinh bỉ" quen thuộc, nhưng rồi nó cũng thở dài: "Chủ nhân thật là, diễn sâu quá mức rồi. Nhưng không sao, không lừa được nàng thì sao lừa được con cáo già trên trời kia?"
Diệp Hư Không mở mắt, nhìn về phía khe nứt sâu thẳm dưới đáy biển, nơi phát ra những tiếng ngân nga trầm đục của kim loại vạn năm.
"Thanh kiếm của ta… ta tới đây."
Dưới lớp bùn cổ xưa, một luồng kiếm ý đen tuyền bỗng nhiên thức tỉnh, bắt đầu hưởng ứng với nhịp đập trái tim của hắn. Vở kịch của kẻ phản đồ đã hạ màn, nhưng sân khấu của sự hủy diệt thật sự chỉ mới vừa bắt đầu.