Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 106: Kế trong kế**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:29:46 | Lượt xem: 1

Trong bóng tối sâu thẳm của U Linh Hải, áp lực nước đủ để nghiền nát một cường giả Kim Đan thành thịt vụn đang đè nặng lên từng tấc không gian. Nhưng lúc này, sự lạnh lẽo từ cơ thể Lạc Thần Hi phát ra còn đáng sợ hơn cả cái rét buốt của đại dương.

Nàng đứng đó, giữa những cột nước đóng băng, đôi mắt vốn trong vắt như hồ thu giờ chỉ còn một màu trắng dã lạnh lùng. Cửu Âm Tuyệt Thể mất kiểm soát đang điên cuồng rút cạn sinh mệnh lực của nàng để đóng băng cả một vùng biển rộng lớn.

"Hư Không… không thể nào…" Nàng lẩm bẩm, bàn tay run rẩy đưa ra phía trước, cố gắng thu nhặt những đốm sáng đen nhạt nhòa đang tan biến. Mỗi đốm sáng lướt qua kẽ tay nàng như một nhát dao chém thẳng vào thần hồn.

Phía xa, Minh Thần đứng lơ lửng trên mặt biển, nhìn vết nứt không gian đang khép lại với vẻ mặt hân hoan tột độ. Trong tay hắn là một chiếc lọ bảo thạch chứa đựng một luồng khí đen luẩn quẩn. Hắn tin chắc đó là tàn hồn của Diệp Hư Không – thứ lễ vật tuyệt vời nhất để hắn cầu vinh hoa phú quý trước mặt Cổ Thiên Thánh.

"Truyền lệnh của ta!" Minh Thần lên tiếng, giọng nói xuyên qua mặt biển lọt xuống tận đáy sâu: "Diệp Hư Không đã đền tội. Thần Minh Quân nghe lệnh, bao vây tàn dư Hư Vô Cung, bắt sống Thánh nữ Dao Trì và tên mập cùng con súc sinh kia. Kẻ nào kháng cự, giết không tha!"

Ngay lập tức, từ phía chân trời, tiếng kèn đồng vang dội. Mười vạn chiến binh mặc giáp bạc, cưỡi trên những con Thần Hải Mã xé sóng lao tới. Đây là quân đoàn tinh nhuệ của Thiên Đình, mỗi người đều từ Trúc Cơ tầng chín trở lên, sát khí ngất trời bao phủ toàn bộ U Linh Hải.

Trong lúc đó, tại nơi mà không ai có thể chạm tới, dưới tầng trầm tích vạn năm của đáy biển, Diệp Hư Không đang ngồi xếp bằng bên trong hạt cát đen nhỏ bé.

Thực chất, hạt cát đó chính là *Hư Vô Châu* đã được thu nhỏ đến cực hạn.

Diệp Hư Không nhắm nghiền hai mắt, nhưng bên trong đan điền của hắn, một luồng năng lượng khổng lồ đang xoay chuyển như một hố đen. "Hư Vô Diệt Thế Quyết" vận hành ở tốc độ tối đa, nuốt chửng hoàn toàn đòn đánh "Thiên Đế Chỉ" mà Minh Thần đã dùng lúc nãy. Hắn không hề bị thương, ngược lại còn mượn lực lượng đó để phá vỡ tầng xiềng xích cuối cùng của thân xác cũ này.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi quá đa nghi, nhưng cũng quá kiêu ngạo." Diệp Hư Không khẽ nhếch môi.

Hắn giả chết, không phải vì sợ hãi, mà là để dụ toàn bộ quân đoàn Thiên Đình đang ẩn nấp trong hư không xuất hiện. Chỉ có tiêu diệt sạch sẽ lực lượng này tại hạ giới, hắn mới có thể yên tâm mà bước lên con đường phi thăng. Hơn nữa… hắn cảm nhận được "người bạn cũ" của mình đang ở ngay bên dưới.

"Vút!"

Diệp Hư Không bỗng nhiên mở mắt. Ánh mắt hắn không còn là màu đen bình thường, mà là một vùng hư vô sâu thẳm, nơi ánh sáng đi vào cũng không thể thoát ra.

Hắn đưa tay về phía trước, nhẹ nhàng vạch một đường vào không trung. Lớp bùn cổ xưa vốn đã cứng hơn thép bỗng chốc tan rã thành hư vô, lộ ra một khoảng trống hình trụ dài. Ở cuối khoảng trống đó, một chuôi kiếm đen tuyền, giản dị đến mức khô khốc đang cắm chặt vào một khối đá thiên thạch.

Khi nhìn thấy chuôi kiếm ấy, linh hồn của Diệp Hư Không run lên nhẹ nhàng.

"Vạn năm chờ đợi, chịu khổ rồi, Hư Vô."

Như cảm nhận được tiếng gọi của chủ nhân, chuôi kiếm không lưỡi bỗng rung động dữ dội. Một luồng kiếm ý vô hình, không mang theo một chút hơi thở sự sống nào, đột ngột nổ tung. Luồng kiếm ý này không phá hủy vật chất theo cách thông thường, mà nó đi đến đâu, quy tắc thiên đạo tại đó bị xóa sổ đến đấy. Nước biển biến mất, không gian bị đục thủng, cả U Linh Hải như bị một bàn tay vô hình khoét đi một miếng lớn.

Trở lại mặt biển, quân đoàn Thần Minh Quân đã bao vây nhóm của Lạc Thần Hi. Tả Kình – một phó tướng Thần Vương cảnh sơ kỳ, nhìn Lạc Thần Hi với ánh mắt đầy tham lam: "Thánh nữ, mời nàng đi theo chúng ta. Nếu còn cố chấp, đừng trách đao kiếm không có mắt."

Lạc Thần Hi không trả lời. Mái tóc nàng đã bạc trắng một nửa, Cửu Âm lực lượng dâng cao đến mức khiến những binh lính xung quanh bắt đầu bị đóng băng cả huyết mạch.

"Nàng muốn tìm cái chết?" Tả Kình hừ lạnh, đưa bàn tay to lớn mang theo ánh sáng thần thánh chộp lấy vai nàng.

Nhưng khi bàn tay hắn chỉ còn cách vai Lạc Thần Hi một thốn, cả thế giới bỗng nhiên im bặt.

Tiếng sóng vỗ, tiếng gào thét của binh sĩ, tiếng kèn đồng… tất cả đều biến mất. Một cảm giác hư huyễn cực độ bao trùm lấy tâm trí mọi người.

"Ngươi muốn chạm vào nàng?"

Một giọng nói thanh thản, nhạt nhẽo nhưng lại mang theo uy nghiêm tuyệt đối của bậc chí tôn vang lên từ phía dưới chân bọn chúng.

Lạc Thần Hi run rẩy, ánh mắt đờ đẫn của nàng chợt lóe lên một tia sáng hy vọng nhỏ nhoi. Nàng cúi xuống nhìn mặt biển.

Mặt nước biển vốn xanh thẳm, giờ đây đang dần chuyển sang màu đen kịt. Không, đó không phải là màu đen của mực, mà là sự biến mất hoàn toàn của màu sắc. Từ tâm điểm bên dưới, nước biển bắt đầu sụp đổ.

"Rắc! Rắc!"

Không gian quanh Tả Kình bỗng vỡ ra như gương. Hắn kinh hoàng nhận thấy bàn tay mình đang dần trở nên trong suốt, rồi tan biến vào hư không mà không hề cảm thấy đau đớn.

"Cái gì thế này? Lực lượng gì đây?!" Tả Kình hét lên thảm thiết, cố gắng vận dụng linh lực để chống cự, nhưng linh lực của hắn vừa xuất ra đã bị luồng khí đen kia nuốt chửng, thậm chí còn trở thành chất dinh dưỡng cho nó lan rộng nhanh hơn.

"OÀNH!"

Một cột sáng màu đen cột thẳng từ đáy biển lên bầu trời, xuyên thủng tầng mây, nối liền mặt đất với thương khung.

Giữa cột sáng ấy, một bóng người áo bào đen bay phấp phới từ từ bước lên. Trên vai hắn, một con chó đen nhỏ đang đứng với vẻ mặt vô cùng nghênh ngang, đôi mắt khinh bỉ nhìn quanh như nhìn một lũ kiến cỏ. Tiền Đa Đa nhìn thấy cảnh này thì đùi run lẩy bẩy, miệng há hốc không khép lại được: "Mẹ kiếp… Đại ca… đại ca không chết! Đại ca chơi lớn quá!"

Diệp Hư Không bước ra khỏi cột sáng đen, tay phải hắn nắm hờ một chuôi kiếm không lưỡi. Mỗi bước hắn đi, một đóa sen đen kết bằng quy tắc Hư Vô nở rộ dưới chân, giữ cho hắn đứng vững giữa không trung.

Ánh mắt hắn lướt qua mười vạn đại quân Thiên Đình, vẻ mặt không một chút gợn sóng.

"Minh Thần, tàn hồn trong tay ngươi có ngon không?"

Minh Thần lúc này đang đứng trên cao, nhìn thấy Diệp Hư Không bằng xương bằng thịt thì mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn vội vàng nhìn xuống chiếc lọ trong tay, thì thấy luồng khí đen bên trong bỗng hóa thành một làn khói mù mịt, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.

"Ngươi… ngươi dám lừa ta! Ngươi làm sao có thể thoát khỏi Thiên Đế Chi Nhãn?!" Minh Thần điên cuồng gầm lên, nỗi sợ hãi tột cùng khiến hắn trở nên mất trí. "Thần Minh Quân! Giết hắn! Toàn quân xung phong!"

Mười vạn chiến binh mặc dù run sợ trước khí thế của Diệp Hư Không, nhưng quân lệnh khó trái. Bọn chúng gào thét, đồng loạt vung giáo dài, mười vạn luồng hào quang tấn công hội tụ thành một con rồng ánh sáng khổng lồ, lao thẳng về phía thiếu niên áo đen.

Lạc Thần Hi lo lắng định xông lên, nhưng Diệp Hư Không khẽ đưa tay trái ra hiệu cho nàng dừng lại.

Hắn khẽ thở dài, thanh âm nhỏ bé nhưng lại lấn át cả tiếng gào của mười vạn quân:

"Nhất niệm…"

Hắn không rút kiếm, cũng không vận chuyển linh lực hào hùng. Hắn chỉ đơn giản là khép hờ mắt lại.

"Khởi!"

Ngay khi chữ đó thốt ra, con rồng ánh sáng khổng lồ – kết tinh từ toàn bộ sức mạnh của mười vạn tinh nhuệ Thiên Đình – bỗng nhiên đứng sững lại giữa không trung. Rồi, giống như một bức tranh mực tàu gặp nước, con rồng bắt đầu nhòe đi, vỡ vụn thành những đốm đen nhỏ li ti và tan biến vào gió.

Cả thế giới im lặng như tờ.

Mười vạn binh sĩ Thiên Đình trố mắt nhìn nhau. Họ nhận ra mình không còn cảm nhận được sự tồn tại của vũ khí trong tay. Không chỉ có vũ khí, mà cả những con Thần Hải Mã dưới chân, lớp giáp trên người… đều đang tan biến.

"Chuyện gì đang xảy ra… Chân của tôi… Chân của tôi mất rồi!"

"Cứu mạng! Tôi không muốn chết!"

Những tiếng kêu thét xé lòng vang lên, nhưng không ai cứu được họ. Diệp Hư Không dùng "Nhất Niệm" để xóa bỏ định nghĩa "sự sống" và "vật chất" của quân đoàn này khỏi quy tắc của mảnh không gian này. Đối với hắn lúc này, việc giết người không còn là sát hại, mà là "xóa sổ" – một khái niệm đáng sợ hơn gấp vạn lần.

Chỉ trong nháy mắt, mười vạn tinh binh chỉ còn lại những vạt áo giáp bạc lả tả rơi xuống biển như lá rụng mùa thu. Cả vùng biển vốn đỏ ngầu sát khí giờ đây sạch sẽ đến lạ lùng, không một vết máu, không một cái xác.

Hư Vô, nghĩa là tất cả trở về con số không tròn trĩnh.

Tả Kình, kẻ vừa rồi còn huênh hoang bắt sống Thánh nữ, lúc này chỉ còn lại cái đầu lơ lửng giữa không trung bởi vì phần thân thể từ cổ trở xuống đã bị Diệp Hư Không "ưu tiên" xóa bỏ. Ánh mắt hắn tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận tột cùng trước khi ý thức cuối cùng tan biến.

Diệp Hư Không lơ lửng bước tới trước mặt Minh Thần – kẻ lúc này đã ngã quỵ xuống mặt biển, không còn một chút phong thái của một vị tướng lĩnh.

"Ngươi muốn làm Thiên Đế?" Diệp Hư Không nhìn xuống, ánh mắt thâm trầm như nhìn một kẻ đã chết.

"Không… Thần Đế tha mạng! Thuộc hạ bị ép buộc! Đều là Cổ Thiên Thánh… là hắn ra lệnh!" Minh Thần dập đầu liên tục, tiếng va chạm vào mặt nước khô khốc vang lên.

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn quay đầu lại nhìn Lạc Thần Hi. Nàng vẫn đứng đó, những giọt nước mắt chưa kịp khô còn vương trên má, nhìn hắn với sự sùng bái và đau xót đan xen.

Hắn nhẹ nhàng bước tới, đưa tay lau đi vệt nước mắt trên gương mặt thanh tú của nàng. Luồng hơi ấm từ tay hắn lập tức dập tắt sự bạo phát của Cửu Âm Tuyệt Thể, khiến mái tóc bạc của nàng dần đen trở lại.

"Đừng khóc. Ta đã nói, Thiên đạo muốn lấy mạng ngươi cũng phải hỏi ý ta. Huống chi chỉ là một lũ sâu bọ."

Nói rồi, hắn quay sang Minh Thần. Lần này, hắn không dùng Nhất Niệm để xóa sổ.

"Hắc Tử."

Con chó đen nhỏ trên vai hắn vừa nghe thấy tên mình thì lập tức nhảy xuống. Giữa không trung, nó há miệng to ra, một cái bóng khổng lồ che khuất cả bầu trời xuất hiện sau lưng nó. Hình ảnh một con quái thú Thái Cổ với cái miệng có thể nuốt chửng cả tinh cầu hiện ra trong chớp mắt.

"Gâu!" (Ăn đây!)

"KHÔNG…!!!"

Tiếng hét của Minh Thần tắt ngấm bên trong cái bụng không đáy của Thôn Thiên Thú. Một vị Thần Vương cường giả, cứ thế kết thúc cuộc đời làm bữa ăn nhẹ cho một con thú.

Sau khi "thu dọn" xong chiến trường, Tiền Đa Đa lạch bạch chạy tới, vừa thở hổ hển vừa cười nịnh nọt: "Đại ca! Uy vũ! Đại ca đúng là tiền không mua được, thần không giết được! Em biết ngay đại ca có kế mà!"

Diệp Hư Không liếc nhìn tên béo, khẽ cười: "Nếu không giả chết, làm sao ta biết được lòng người? Hơn nữa, lần này dụ được mười vạn quân này, coi như chặt đứt một ngón tay của Cổ Thiên Thánh tại hạ giới."

Hắn nâng chuôi kiếm Hư Vô lên. Dù không có lưỡi, nhưng không gian xung quanh nó liên tục bị bẻ cong và sụp đổ.

"Trò chơi trốn tìm đã xong." Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Cửu Tiêu Thiên Ngoại đang ngự trị. "Bây giờ, là lúc để Thần giới biết rằng, kẻ chủ nhân thật sự của Thương Khung đã trở lại."

Ánh mặt trời xuyên qua lớp mây mù bao phủ U Linh Hải, chiếu rọi lên bóng lưng đơn độc nhưng hiên ngang của hắn. Phía sau hắn, một đội quân dù chỉ có ba người và một con thú, nhưng khí thế còn đáng sợ hơn cả vạn mã thiên quân.

Kế trong kế, cục trong cục.

Cổ Thiên Thánh nghĩ rằng mình đang điều khiển bàn cờ, nhưng hắn không biết rằng, cả bàn cờ ấy thực chất chỉ nằm trong một ý niệm của Diệp Hư Không.

"Đi thôi. Mục tiêu tiếp theo: Dao Trì Thánh Địa."

Tiếng nói của Diệp Hư Không tan biến vào gió biển, mở đầu cho một chương mới đẫm máu và vinh quang tại Thượng giới. Từ nay về sau, vạn giới sẽ phải run rẩy khi nghe thấy bốn chữ: Hư Vô Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8