Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 107: Nhất Niệm: Thời Gian Ngưng Đọng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:30:22 | Lượt xem: 2

Gió rít gào bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh bị kẹt lại giữa ranh giới vạn cổ.

Phía trên đỉnh đầu, Cửu Trùng Thiên Quan – cánh cổng độc đạo dẫn từ Trung Giới lên Thượng Giới – hiện ra như một con quái thú bằng đồng đen khổng lồ, sừng sững chiếm cứ cả một vùng trời không. Những tia lôi điện màu huyết sắc chạy dọc trên những phù văn cổ xưa, phát ra những tiếng nổ đanh gọn, xé nát bất kỳ ý niệm xâm nhập nào của kẻ ngoại đạo.

Diệp Hư Không đứng trên lưng Hắc Tử – lúc này đã hóa thân thành một con cự thú đen tuyền dài hơn trăm trượng. Tà áo đen của hắn bay phần phật trong gió loạn, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh hà sụp đổ.

Bên cạnh hắn, Lạc Thần Hi sắc mặt hơi tái đi. Càng đến gần Thượng Giới, Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng càng bị quy tắc của Thiên Đạo chèn ép mãnh liệt. Nàng khẽ cắn môi, cảm nhận cái lạnh thấu xương đang lan tỏa từ đan điền ra tứ chi.

"Đại ca, có gì đó không ổn!" Tiền Đa Đa run rẩy đứng phía sau, đôi mắt vốn dĩ ti hí giờ trợn ngược lên, cái mũi mập mạp của hắn liên tục khịt khịt. "Cái mùi này… không phải mùi của sấm sét thông thường. Đây là mùi của 'Thiên Tru'! Có kẻ đã sớm đem cả vùng không gian này hóa thành một cái lò luyện ngục!"

Lời Tiền Đa Đa vừa dứt, không gian vạn dặm quanh Cửu Trùng Thiên Quan đột nhiên vặn xoắn. Một tiếng chuông đồng vang lên, trầm đục và tang tóc.

"Đông!"

Sóng âm đi đến đâu, hư không vỡ vụn đến đó. Từ trong lớp mây mù đen kịt, một bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đó vận trường bào dát vàng, tay cầm một chiếc gương đồng cổ kính khắc hình rồng phượng tranh châu. Khí thế của kẻ này khiến cả vùng không gian rung chuyển, ngay cả luồng lốc xoáy của Thiên Quan cũng phải nép sang hai bên.

"Thánh Chỉ Đại Nhân của Thiên Đạo Minh – Hàn Thiên Thần Vương!" Lạc Thần Hi kinh hô, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ kiêng dè. "Hắn là một trong tứ đại hộ pháp dưới trướng Cổ Thiên Thánh, chuyên trách việc trấn giữ luân hồi của hạ giới."

Hàn Thiên Thần Vương cúi xuống nhìn đám người Diệp Hư Không, ánh mắt lãnh đạm như nhìn một đám kiến hôi: "Diệp Hư Không, ngươi thật sự khiến Thiên Đế bất ngờ. Vốn tưởng ngươi đã hóa bụi trần từ vạn năm trước, không ngờ hồn phách lại có thể mượn xác hoàn dương. Nhưng… cũng chỉ đến thế mà thôi."

Hắn đưa tay lên, chiếc gương đồng trong tay phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt: "Thiên Đạo Luân Hồi Kính: Vạn Kiếp Trầm Luân!"

Ánh sáng từ chiếc gương không bắn về phía Diệp Hư Không, mà đột ngột nổ tung, bao phủ toàn bộ vùng không gian vạn dặm xung quanh. Trong phút chốc, cảm giác về phương hướng, trọng lực và linh khí biến mất hoàn toàn.

Lạc Thần Hi cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo dãn ra, linh hồn như muốn thoát khỏi thể xác để bay vào vòng xoáy luân hồi. Tiền Đa Đa hét lên một tiếng thất thanh rồi ngất xỉu, Hắc Tử thì gầm rú đau đớn khi lớp vảy thần thú trên người bắt đầu nứt vỡ dưới áp lực kinh hoàng của quy tắc cấp cao.

"Sử dụng quy tắc Luân Hồi để cưỡng ép tước đoạt sinh mệnh?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh miệt sâu sắc. "Cổ Thiên Thánh chỉ dạy cho ngươi được bấy nhiêu thôi sao?"

"Ngông cuồng!" Hàn Thiên Thần Vương gầm lên. "Dưới Thiên Đạo Luân Hồi Kính, ngay cả Thần Đế cũng phải chịu ảnh hưởng của nhân quả. Ngươi bây giờ chỉ là một tu sĩ vừa mới khôi phục chút tu vi, lấy cái gì để đấu với ta?"

Hắn lại lật mặt gương. Một luồng hào quang đen kịch mang theo tử khí nồng đậm bắn thẳng về phía Lạc Thần Hi. Hắn nhìn ra được, nàng chính là điểm yếu duy nhất của Diệp Hư Không lúc này. Luồng hào quang đó nhanh đến mức vượt qua cả nhận thức của nhãn thần, nó không đi xuyên qua không gian, mà nó "nhảy vọt" từ điểm này sang điểm khác bằng quy tắc rút ngắn khoảng cách.

"Thần Hi!" Diệp Hư Không quát khẽ.

Nhưng khoảng cách giữa hắn và nàng lúc này đang bị chiếc gương đồng cưỡng ép kéo xa vạn dặm. Trong cái bẫy luân hồi này, không gian và thời gian đã bị xáo trộn. Dù hắn có là Thần Đế kiếp trước, nhưng thực lực cơ thể hiện tại không cho phép hắn bứt phá quy tắc này trong một tích tắc.

Chỉ còn không tới một phần mười hơi thở, tử khí kia sẽ xuyên thủng tim nàng.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh mắt Diệp Hư Không đột ngột trở nên trống rỗng. Một màu đen tuyền tuyệt đối tràn ngập trong con ngươi của hắn, lấn át cả ánh hào quang của Thiên Đạo.

Hư Vô Châu trong đan điền hắn bắt đầu xoay tròn với tốc độ chưa từng có. Một luồng sức mạnh vốn dĩ không thuộc về thế giới này, cũng không thuộc về bất kỳ quy tắc nào của Thương Khung, lặng lẽ trào dâng.

"Nếu thời gian là một dòng sông chảy về phía trước…"

Tiếng nói của hắn trầm mặc, vang lên từ cõi thâm sâu nhất của hư vô, không ai nghe thấy, chỉ có linh hồn hắn đang gào thét.

"Thì Hư Vô… chính là sự tĩnh lặng vĩnh hằng khi dòng sông đó khô cạn."

Diệp Hư Không chầm chậm đưa tay ra, ngón trỏ khẽ búng một cái vào hư không.

"Nhất Niệm: Thời Gian Ngưng Đọng!"

"Oanh!"

Không có tiếng nổ lớn, không có rung chuyển đất trời. Nhưng ngay giây phút ấy, cả thế giới rơi vào một trạng thái kinh dị.

Những hạt bụi nhỏ xíu đang lơ lửng trong gió lốc đột ngột dừng lại. Những tia sét đỏ máu của Cửu Trùng Thiên Quan cứng đờ giữa không trung như những sợi ruy băng pha lê rực rỡ nhưng vô hồn. Luồng tử khí chết chóc đang chỉ cách lồng ngực Lạc Thần Hi một sợi tóc cũng khựng lại, bất động như một bức tượng điêu khắc tinh vi.

Trên cao, nụ cười đắc thắng trên khuôn mặt Hàn Thiên Thần Vương đông cứng hoàn toàn. Đồng tử của hắn còn chưa kịp co rụt lại, sự kinh ngạc thậm chí còn chưa kịp truyền đạt đến não bộ.

Vạn vật tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải phát điên. Không có hơi thở, không có nhịp tim, không có dòng chảy của suy nghĩ. Ngay cả "nhân quả" và "luân hồi" – hai thứ quy tắc tối cao mà Hàn Thiên Thần Vương hãnh diện – cũng đều bị đóng băng dưới uy áp của Hư Vô.

Giữa thế giới bất động ấy, chỉ có một người duy nhất còn có thể bước đi.

Diệp Hư Không chậm rãi bước xuống khỏi lưng Hắc Tử. Mỗi bước chân của hắn bước trên không trung đều tạo ra những vòng tròn màu đen lan tỏa. Hắn đi lướt qua luồng tử khí của Thiên Đạo Luân Hồi Kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lạc Thần Hi đang đứng yên như một pho tượng ngọc.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay vén một sợi tóc bị gió làm rối trên trán nàng, hơi thở ấm áp vướng lại trên làn da mịn màng ấy, nhưng nàng không thể cảm nhận được.

"Vận hành thời gian… thật sự là một gánh nặng với thân thể này."

Máu tươi từ khóe mắt, khóe tai và khóe miệng Diệp Hư Không bắt đầu rỉ ra. Quy tắc của thời gian là cấm kỵ của Thiên Đạo. Kẻ chạm vào nó, chính là kẻ trực tiếp đối đầu với sự phản phệ của toàn bộ vũ trụ. Nhưng hắn là ai? Hắn là Hư Vô Thần Đế. Hắn không chống lại thời gian, hắn xóa bỏ nó.

Diệp Hư Không bước tiếp, thân ảnh nhạt nhòa, chỉ trong chớp mắt đã đứng ngay trước mặt Hàn Thiên Thần Vương.

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc gương Thiên Đạo Luân Hồi Kính. Trong trạng thái thời gian ngưng đọng, chiếc thần khí cấp cao này chỉ như một miếng sắt rỉ vô dụng.

"Ngươi nghĩ rằng mình nắm giữ quy tắc, nhưng ngươi lại không hiểu…" Diệp Hư Không thì thầm vào tai vị Thần Vương đang bị đóng băng. "…quy tắc chỉ dành cho những kẻ sống bên dưới bầu trời này."

Bàn tay hắn khẽ bóp mạnh. Chiếc gương đồng nát vụn thành những hạt cát nhỏ.

Sau đó, hắn nhìn vào ngực của Hàn Thiên Thần Vương, nơi có Thần Đan rực rỡ ánh hào quang – tinh hoa tu luyện vạn năm của một vị Thần Vương cường giả. Diệp Hư Không không lấy nó, hắn chỉ khẽ đặt một ngón tay vào vị trí trái tim đối phương.

"Hư Vô, không phải là giết chóc. Hư Vô là sự biến mất."

"Kết thúc rồi."

Diệp Hư Không rút tay lại, quay lưng đi thẳng về hướng Lạc Thần Hi. Hắn bước lại gần nàng, một lần nữa đứng chắn trước mặt nàng như một vị thần thủ hộ vĩnh cửu.

Hắn khẽ búng tay lần thứ hai.

"Chảy đi."

Trong tích tắc, thế giới đột nhiên sống lại.

"Vù vù vù!!!"

Tiếng gió rít, tiếng sấm nổ đồng loạt vang lên, ồn ào và hỗn loạn. Luồng tử khí trước đó vốn dĩ hướng về phía Lạc Thần Hi, giờ đây vì thiếu đi sự điều khiển của Luân Hồi Kính và bị tác động bởi dư chấn của thời gian, đột ngột đổi hướng, tiêu tan giữa tầng không.

Lạc Thần Hi giật mình lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Nàng vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong nhận thức của nàng, nàng chỉ vừa thấy Hàn Thiên Thần Vương ra chiêu, rồi ngay lập tức cảm thấy trước mặt mình xuất hiện bóng lưng gầy gò nhưng kiên định của Diệp Hư Không.

"Hử? Chiếc gương đâu? Thánh Chỉ Đại Nhân đâu?" Tiền Đa Đa vừa tỉnh dậy, lồm cồm bò dậy dụi mắt.

Hắc Tử cũng ngơ ngác nhìn quanh, cái mũi to bự của nó ngửi ngửi trong không trung, rồi đột nhiên lông tóc nó dựng đứng cả lên.

Ở trên không trung, Hàn Thiên Thần Vương vẫn đứng đó. Nhưng… chiếc gương trên tay hắn đã không còn. Hắn đứng sững, đôi mắt trợn ngược, miệng há hốc nhưng không thể thốt lên lời.

"Cắc… cắc…"

Một tiếng động nhỏ như tiếng gốm vỡ vang lên.

Bắt đầu từ trái tim của Hàn Thiên Thần Vương, một vết nứt đen kịt lan tỏa ra khắp cơ thể. Vết nứt đi tới đâu, da thịt, xương cốt và cả bộ áo bào dát vàng ấy đều biến thành tro bụi rồi tan biến vào hư không. Không có máu chảy, không có linh khí bùng phát, mọi thứ chỉ đơn giản là bị xóa sạch sự tồn tại.

"Ngươi… Nhất… Niệm… Th…"

Chỉ kịp thốt lên nửa câu không rõ chữ, vị Thần Vương uy trấn một phương ấy hoàn toàn tan biến. Ngay cả linh hồn, ngay cả ký ức về hắn trong vùng không gian này cũng bị một sức mạnh vô hình lau sạch.

Hiện trường vạn dặm quanh Cửu Trùng Thiên Quan trở nên im ắng lạ thường.

Diệp Hư Không hơi lảo đảo, hắn lấy tay che miệng, cố nén một búng huyết tanh nồng xuống cổ họng. Nhưng sắc mặt của hắn vẫn bình thản đến cực điểm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cánh cổng đồng đen phía trước.

"Cảnh giới Vô Định, mỗi lần sử dụng Nhất Niệm đều phải trả giá bằng căn cơ." Hắn thầm nghĩ, lòng bàn tay siết chặt chuôi kiếm Hư Vô. "Cổ Thiên Thánh, mạng của một con chó dưới trướng ngươi, coi như là lãi suất đầu tiên ta đòi lại cho Thần Hi."

Hắn quay đầu lại nhìn Lạc Thần Hi, giọng nói vẫn trầm thấp nhưng lại mang một sự trấn an kỳ lạ: "Sẽ không ai có thể làm hại nàng nữa. Chúng ta… về nhà của nàng thôi."

Dao Trì Thánh Địa, điểm đến thực sự của hành trình này, đã ở ngay trước mắt.

Nhưng sau lưng họ, những người vừa chứng kiến (hoặc cảm nhận) được khoảnh khắc thời gian ngưng đọng ấy đều lâm vào một trạng thái sợ hãi tột độ. Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, trái tim vốn dĩ băng giá của nàng khẽ run rẩy. Nàng cảm thấy, nam nhân này không chỉ đơn thuần là mạnh, mà hắn chính là sự khởi đầu và kết thúc của tất cả quy tắc.

"Đại… Đại ca…" Tiền Đa Đa lắp bắp. "Vừa rồi… đại ca có phải vừa mới nghịch chuyển cả vũ trụ không?"

Diệp Hư Không không trả lời, hắn chỉ nhẹ bước chân lên hư không, tiến về phía cánh cổng Cửu Trùng Thiên Quan đã bị sức mạnh của hắn đánh sập hoàn toàn quy tắc trấn giữ.

Bên trong Thiên Đình của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Trên ngai vàng bọc trong khí tức Thiên Đạo nồng đậm, một nam nhân với mái tóc bạc trắng đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn hiện lên hình ảnh một chiếc gương đồng vừa vỡ nát.

Cổ Thiên Thánh siết chặt long bào, gương mặt vốn dĩ bình tĩnh bỗng chốc hiện lên một tia dữ tợn và hoang mang tột độ: "Thời gian? Ngươi có thể chạm đến quy tắc Thời gian? Diệp Hư Không… ngươi rốt cuộc đã mang thứ gì từ trong Vực Thẳm Hư Vô trở lại?"

Hắn lập tức quát lớn: "Truyền lệnh! Toàn bộ Thần Vương của chín tầng trời, lập tức tập kết tại Dao Trì! Kẻ nghịch thiên đã tới!"

Tiếng quát của vị Thiên Đế đương nhiệm vang dội khắp chín tầng trời, báo hiệu cho một trận phong vân sắp sửa nhuộm máu cả Thương Khung.

Mà ở cửa ngõ của Thượng Giới, Diệp Hư Không đang đứng đó, nhìn xuống mây vạn dặm. Hắn biết, kể từ giây phút này, cuộc săn đuổi giữa hắn và Thiên Đạo đã chính thức đổi vai.

Kẻ đi săn… đã trở thành hắn.

"Nào, chúng ta xem, cái thế giới mà ngươi cướp từ tay ta, còn giữ được bao lâu?"

Tiếng nói nhẹ nhàng của hắn hòa vào hư không, nhưng lại mang theo sát ý đủ để làm đóng băng cả biển đại dương.

Màn đêm của Thượng giới bắt đầu buông xuống, một màn đêm đen hơn bất kỳ bóng tối nào từng có, bởi vì đó chính là đêm của Hư Vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8