Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 109: Lạc Thần Hi bị ép gả**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:31:38 | Lượt xem: 2

**Chương 109: Phượng Quán Hà Bí, Vạn Cổ Tịch Liêu**

Dao Trì Thánh Địa, một vùng đất linh thiêng nằm lơ lửng giữa biển mây Cửu Tiêu, vốn dĩ quanh năm được bao phủ bởi làn sương mù mờ ảo và hơi thở thoát tục của những rặng ngọc thụ lâm tiên. Thế nhưng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy đã bị thay thế bởi sự náo nhiệt cuồng nhiệt và xa hoa đến nghẹt thở.

Trên khắp các đỉnh núi vút tận mây xanh, những dải lụa đỏ dài vạn trượng giăng mắc khắp nơi, bay phấp phới trong gió ngàn như những dải huyết sắc uốn lượn. Tiếng tiên nhạc du dương vang lên từ các nhạc sư dùng linh lực tấu hót, tạo nên những tầng sóng âm thanh làm rung động cả không gian. Vạn chim hạc thần bay lượn trên không, kết thành những hoa văn cát tường rực rỡ.

Hôm nay là đại hôn của Thánh nữ Dao Trì — Lạc Thần Hi và Thái tử Thiên Đình — Cổ Huyền.

Đó không chỉ là một hôn lễ, đó là một cuộc sáp nhập quyền lực giữa Dao Trì Thánh Địa lâu đời và thế lực thống trị tối cao của Cổ Thiên Thánh. Nhưng sâu xa hơn, kẻ đứng đầu Thiên Đình chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất trên người Lạc Thần Hi: Cửu Âm Tuyệt Thể viên mãn. Hắn muốn dùng nàng như một gốc "tiên dược sống", hiến tế linh hồn và thể xác của nàng để giúp con trai hắn — Cổ Huyền, đột phá xiềng xích của cảnh giới Thần Vương, bước tới gần hơn với ngôi vị Thần Đế.

Trong khu vực nội điện Dao Trì, sương khói hương trầm tỏa ra ngào ngạt, hòa cùng mùi dược liệu đắt đỏ.

Lạc Thần Hi ngồi trước tấm gương bằng bạch ngọc, bất động như một bức tượng điêu khắc tinh xảo nhất của tạo hóa. Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục phượng bào thêu bằng tơ rồng, lấp lánh linh quang của hàng vạn viên đá tinh tú. Trên đầu nàng là chiếc phượng quán (mũ phượng) đính những viên chân châu lớn bằng nắm tay, mỗi viên đều chứa đựng một đạo quy tắc nhỏ hẹp để trấn áp tu vi của người đội.

Khuôn mặt vốn đã thanh tú thoát tục, nay qua lớp trang điểm diễm lệ, càng thêm vẻ kinh tâm động phách. Thế nhưng, đôi mắt phượng vốn lanh lợi ấy bây giờ lại mang một vẻ xám xịt, tĩnh lặng như mặt hồ chết giữa mùa đông.

"Thánh nữ, giờ lành đã đến. Xin mời ngài lên kiệu hoa." Một lão phụ trong trang phục trưởng lão Dao Trì bước tới, giọng nói khản đặc mang theo ý tứ không thể kháng cự.

Bàn tay Lạc Thần Hi siết chặt vào tà áo, giọng nói của nàng khàn đục nhưng lạnh thấu xương: "Gia chủ Dao Trì vì muốn bợ đỡ Thiên Đình, ngay cả tôn nghiêm của tông môn cũng không cần, lại đem Thánh nữ đi làm vật luyện đan. Trưởng lão, các người không cảm thấy hổ thẹn sao?"

Lão phụ khẽ run rẩy, ánh mắt lộ vẻ phức tạp nhưng nhanh chóng vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lùng: "Vì đại nghiệp vĩnh hằng của Thánh địa, một chút hy sinh là xứng đáng. Hơn nữa, Cổ Thiên Thánh là chủ tể cửu giới, gả cho Thái tử Thiên Đình chính là phúc phận vạn kiếp của ngươi. Đi thôi!"

Lạc Thần Hi cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm. Nàng không phản kháng, bởi nàng biết quanh gian phòng này là tám vị cường giả Vương Cảnh đang canh giữ, chưa kể đến Thiên Đạo xích khóa chặt vào xương quai xanh của mình.

Nàng khẽ chạm vào một mảnh ngọc bội vụn nát giấu trong ống tay áo — đó là vật phẩm duy nhất từ Hoang Khư Giới nàng còn giữ lại.

"Không Không… Chàng đừng tới." Nàng thầm nhủ trong lòng, nhưng nước mắt lại lặng lẽ lăn dài, làm nhòa đi lớp phấn son diễm lệ. "Cổ Thiên Thánh đã bố trí Tru Thần Đại Trận, chỉ đợi chàng sa lưới. Chàng nhất định phải sống tiếp, để một ngày nào đó… thay ta thực hiện ước nguyện tự do."

Cùng lúc đó, tại Quảng trường Thiên Quy linh thiêng, vạn vị cường giả từ khắp các giới đã ngồi chật kín. Những vị Thần Vương, Thần Tôn bình thường chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, lúc này đều mang theo quà cáp hậu hĩnh đến chúc mừng.

Ở vị trí trung tâm, Thái tử Cổ Huyền ngồi trên chiếc ngai vàng chạm rồng, thần thái ngạo nghễ, khí thế lăng người. Hắn liếc nhìn về phía kiệu hoa đang từ từ bay đến từ xa, ánh mắt không có lấy một chút tình si, chỉ có sự tham lam và cuồng vọng. Hắn cảm nhận được khí tức Cửu Âm đang tỏa ra, nôn nóng muốn lập tức đưa nàng vào lò luyện để chiếm đoạt tinh hoa.

"Hôm nay, Thiên Đình hưng thịnh, vạn vương bái triều!" Một vị thần quan hét lớn, âm thanh xuyên thấu chín tầng trời. "Cung nghênh Thánh nữ! Khởi hành lễ bái!"

Tiếng chiêng trống vang lên chấn thiên động địa. Kiệu hoa hạ xuống mặt đất dát vàng. Lạc Thần Hi bước ra, mỗi bước đi đều nặng nề như đeo nghìn cân sắt đá.

Bầu trời Cửu Tiêu đột nhiên chuyển màu. Đang từ rạng rỡ hoàng kim, không gian chợt tối sầm lại. Những áng mây đỏ rực vốn mang ý nghĩa cát tường bỗng dưng đông cứng, rồi nhạt dần, biến thành một màu xám tro tàn úa.

Mọi người có mặt tại đó đều sững sờ. Vị Thần Vương chủ trì hôn lễ cau mày quát: "Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám quấy rối đại hôn của Thiên Đình?"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người.

Gió ngừng thổi. Tiên nhạc im bặt. Ngay cả hơi thở của vạn tu sĩ cũng dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Trên không trung, cách đỉnh đầu của đám người Thiên Đình không xa, một khe nứt đen tuyền lặng lẽ hiện ra. Nó không mang theo sấm sét, không có uy áp dời non lấp bể thường thấy của các đại cao thủ, mà là một sự trống rỗng liêu khuếch.

Từ trong khe nứt ấy, một thanh niên mặc trường bào đen tuyền, vạt áo tung bay trong hư không chậm rãi bước ra. Hắn đi bộ như đang tản bộ trong sân nhà mình, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thấu hết thảy vạn vật, mang theo sự lạnh lùng của một vị thần nhìn đám sâu kiến.

Phía sau hắn, một con chó đen nhỏ nằm phủ phục trên vai, đôi mắt lờ đờ nhưng sâu bên trong đồng tử là sự khát máu điên cuồng. Và một gã béo mang theo vô số túi chứa đồ đang đổ mồ hôi hột nhưng vẫn cố đứng thẳng.

Sự xuất hiện của kẻ này khiến tất cả cường giả tại chỗ đứng bật dậy.

"Diệp… Diệp Hư Không!" Lạc Thần Hi khẽ thốt lên, trái tim nàng thắt lại. Một nửa là niềm vui sướng nghẹt thở, một nửa là nỗi lo sợ tột cùng.

Diệp Hư Không đứng lơ lửng trên cao, ánh mắt lướt qua hàng vạn tu sĩ, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy nước mắt của Lạc Thần Hi dưới lớp mũ phượng. Đôi mắt hắn vốn dĩ lạnh lẽo, bỗng chốc trở nên dịu dàng, nhưng sát khí bên trong lại tăng lên gấp bội.

"Thần Hi, phượng quán này nặng lắm, nàng không cần phải đội."

Tiếng nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại vang lên rõ mồn một bên tai mỗi người.

Cổ Huyền tức giận đập mạnh tay xuống ngai vàng, quát lớn: "Phế vật hạ giới! Ngươi còn sống sao? Tru Thần Đại Trận, khai cho ta! Giết chết tên nghịch tặc này ngay lập tức!"

Ngay lập tức, bốn phía Dao Trì Thánh Địa bắn lên tám luồng ánh sáng hạo đãng, liên kết thành một tấm lưới năng lượng có khả năng diệt sát cả Thần Tôn. Thiên đạo quy tắc điên cuồng áp chế xuống vị trí của Diệp Hư Không, biến không gian xung quanh hắn thành một vũng bùn tử vong.

Thế nhưng, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động.

Hắn chậm rãi giơ một ngón tay lên.

"Thiên đạo của thế giới này đã quá cũ kỹ, mục nát." Diệp Hư Không lẩm bẩm. "Nếu nó muốn ngăn cản ta, vậy thì nó không cần phải tồn tại nữa."

"Nhất niệm… Quy Không."

*Oanh!*

Không có tiếng nổ long trời lở đất, nhưng một luồng sóng vô hình lan tỏa. Tru Thần Đại Trận vừa mới hình thành, khi chạm vào luồng sóng ấy, bỗng dưng như mực gặp nước, tan rã một cách kỳ lạ. Những đường vân trận pháp cổ xưa biến thành bụi phấn, rồi biến mất hoàn toàn vào không gian, như thể chúng chưa từng tồn tại trong dòng thời gian này.

Tám vị Thần Vương canh giữ trận pháp đồng loạt hộc máu, cơ thể họ nhanh chóng bị khô héo, tu vi tích lũy vạn năm cứ thế chảy trôi vào hư vô không một dấu vết.

Cả quảng trường lâm vào trạng thái kinh hoàng tột độ. Một chiêu, chỉ một ý niệm, một trận pháp cổ đại của Thiên Đình sụp đổ? Điều này đã vượt qua nhận thức của họ về tu luyện.

Diệp Hư Không không quan tâm đến những kẻ khác. Hắn bước một bước, thu hẹp vạn dặm không gian, hiện ra ngay trước mặt kiệu hoa.

Thái tử Cổ Huyền hoảng hốt, rút ra thanh Thiên Thần Kiếm truyền thừa, hét lớn: "Đừng hòng! Nàng là của ta!"

Thanh kiếm mang theo lôi đình ngập trời chém xuống đầu Diệp Hư Không. Thế nhưng, Diệp Hư Không ngay cả mắt cũng không chớp, tay không bắt lấy lưỡi kiếm thần khí.

Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Thanh thần kiếm rực rỡ linh quang khi chạm vào lòng bàn tay hắn, bỗng chốc mất đi màu sắc, rỉ sét rồi tan vỡ thành cát bụi. Cánh tay cầm kiếm của Cổ Huyền cũng bắt đầu bị "xám hóa".

"Cút."

Diệp Hư Không chỉ nhẹ giọng phun ra một chữ. Một luồng lực lượng hắc ám đánh thẳng vào ngực Cổ Huyền, khiến thái tử cao ngạo của Thiên Đình bay ngược ra xa, đâm xuyên qua bảy tòa điện thờ, nằm thoi thóp giữa đống đổ nát, kinh mạch nát bấy.

Không một ai dám tiến lên. Hàng vạn cường giả Thiên Đình lúc này chỉ cảm thấy lạnh buốt dọc xương sống.

Diệp Hư Không đi đến trước mặt Lạc Thần Hi. Hắn nhẹ nhàng đưa tay gỡ chiếc mũ phượng đang giam giữ tu vi nàng ra. Chiếc mũ quý giá bậc nhất thế giới ấy, vừa rơi xuống tay hắn liền hóa thành làn khói đen nhạt.

Nàng đứng đó, hỷ phục đỏ rực, mái tóc đen xõa tung trong gió, đôi mắt nhìn hắn không rời.

"Chàng… chàng thực sự đã trở lại." Lạc Thần Hi nghẹn ngào.

"Ta đã hứa sẽ đưa nàng đi." Diệp Hư Không vươn tay, khẽ vuốt ve gò má nàng. "Dù là Thiên Đình hay Thương Khung, nếu chúng cướp tự do của nàng, ta sẽ khiến cả vũ trụ này biến thành hư vô."

Lạc Thần Hi gieo mình vào lòng hắn, hỷ phục đỏ tươi rực rỡ hòa cùng màu áo đen của hắn, tạo thành một hình ảnh đối lập đầy mỹ lệ giữa khung cảnh hỗn loạn.

Lúc này, một luồng uy áp đáng sợ gấp nghìn lần vừa rồi giáng xuống từ tầng trời cao nhất. Một bóng người khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi kim quang chói lòa hiện ra.

"Nghịch đồ! Ngươi dám đại náo hôn lễ của ta, đánh bị thương con ta sao?"

Tiếng gầm của Cổ Thiên Thánh làm rung chuyển cả Thần giới. Hư ảnh của hắn che lấp cả mặt trời, mang theo nộ hỏa cuồng bạo nhất của vị chủ tể đương nhiệm.

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm không chút gợn sóng. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến cả Thần Đế cũng phải rùng mình.

"Cổ Thiên Thánh, vị trí Thiên Đế này… ngươi ngồi hơi lâu rồi đấy."

Tay Diệp Hư Không đặt lên chuôi thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền vừa mới hiện hình. Một cuộc chiến làm đảo lộn trật tự vạn giới, chính thức được khai hỏa ngay giữa trung tâm Dao Trì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8