Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 110: Tin chấn động vạn giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:32:09 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 110: TIN CHẤN ĐỘNG VẠN GIỚI

Bầu trời Dao Trì Thánh Địa vốn dĩ tràn ngập tường vân mây tía, nay bị một màu đen kịt như mực che lấp. Đó không phải là mây đen của bão tố, mà là sự hư vô tuyệt đối, nơi ngay cả ánh sáng cũng bị nuốt chửng.

Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, Diệp Hư Không đứng hiên ngang, một tay ôm lấy eo Lạc Thần Hi, một tay buông lỏng bên hông, nhưng khí thế lại như một ngọn núi cổ đại trấn áp cả vạn dặm sơn hà. Phía dưới, Thái tử Thiên Đình Cổ Huyền đang nằm trong đống đổ nát, bộ hỷ phục long trọng rách nát tả tơi, khuôn mặt tuấn mỹ biến dạng vì đau đớn và sỉ nhục.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Một vị trưởng lão của Dao Trì run rẩy chỉ tay, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. Lão ta không thể tin được, một thiếu niên nhìn qua chưa đầy hai mươi tuổi lại có thể một chiêu đánh phế Thái tử — người sở hữu thiên tư trác tuyệt nhất thế hệ này.

Diệp Hư Không không trả lời. Ánh mắt hắn chậm rãi ngước lên, nhìn thẳng vào hư ảnh khổng lồ của Cổ Thiên Thánh đang bao trùm lấy thiên không.

"Hư Vô Thần Quyết…" Giọng nói của Cổ Thiên Thánh âm trầm như sấm rền từ thời thái cổ, mang theo một sự kinh ngạc không thể che giấu. "Công pháp này đã biến mất từ mười vạn năm trước. Ngươi là dư nghiệt của kẻ đó, hay chính là… kẻ đó?"

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo nghễ của một vị đế vương nhìn xuống lũ kiến hôi: "Cổ Thiên Thánh, vạn năm không gặp, ngươi vẫn hèn nhát như vậy. Ngay cả bản tôn cũng không dám hạ giới, chỉ dùng một đạo thần niệm để nói chuyện sao?"

Lời vừa thốt ra, cả vạn giới như nổ tung!

Mười vạn tu sĩ đang có mặt tại hiện trường cảm thấy đại não đình trệ. Hắn gọi Thiên Đế là gì? Hắn nói "vạn năm không gặp"? Hắn tự xưng là "bản tôn"? Những từ ngữ này chỉ dành cho những bậc chí cao vô thượng. Chẳng lẽ thiếu niên trước mắt này chính là một vị Thần Đế trọng sinh?

Cổ Thiên Thánh ở tầng trời thứ chín nghe vậy, con ngươi thu nhỏ lại như kim châm. Trong lòng hắn dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương. Cái bóng ma mang tên "Diệp Hư Không" năm xưa là thứ mà hắn đã dùng trăm phương nghìn kế để xóa bỏ khỏi dòng lịch sử, nay cái tên ấy lại hiện lên, rực rỡ và đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Bất kể ngươi là ai, hôm nay ngươi cũng phải chết!" Cổ Thiên Thánh gầm lên. "Tất cả nghe lệnh! Kẻ này đại náo Dao Trì, mưu sát Thái tử, chính là đại tội nghịch thiên! Giết hắn cho trẫm! Kẻ nào lấy được đầu hắn, trẫm ban cho vị trí Thần Vương, hưởng vạn thế vinh quang!"

Âm thanh theo pháp tắc truyền đi, vang vọng khắp Cửu Tiêu Thiên Ngoại, lan xuống tận Linh Khư Giới và Hoang Khư Giới. Một lệnh truy sát vạn giới chính thức được ban hành!

Lợi ích của vị trí "Thần Vương" khiến ánh mắt hàng ngàn cường giả tại Dao Trì đỏ rực vì tham vọng. Sợ hãi bị thay thế bằng dục vọng.

"Giết!"

Mười vị trưởng lão Thiên Tiên cảnh đồng loạt ra tay. Pháp bảo, thần thông, kiếm khí bao phủ lấy không gian, biến khu vực xung quanh Diệp Hư Không thành một vùng đất chết.

Nhưng, Diệp Hư Không chỉ khẽ thở dài. Hắn cúi xuống, nói nhỏ vào tai Lạc Thần Hi: "Nhắm mắt lại, đừng để máu bẩn dính vào váy nàng."

Lạc Thần Hi gật đầu, tựa đầu vào ngực hắn, trong lòng bỗng chốc bình yên lạ thường. Nàng biết, chỉ cần có nam tử này, dù cả thế giới này có sụp đổ nàng cũng không sợ.

"Hư Vô… Nhất Niệm."

Diệp Hư Không nhẹ nhàng vẫy tay. Một vòng tròn đen tuyền lan tỏa ra từ chân hắn. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất.

Chỉ thấy mười vị trưởng lão vừa mới hung hăng lao tới, khi chạm vào vòng tròn đen kia, thân thể họ bỗng chốc cứng đờ. Từng chút một, từ đầu ngón tay đến tóc, họ tan biến như những hạt cát trước gió. Không chỉ nhục thân, ngay cả thần hồn, pháp bảo, thậm chí là "sự tồn tại" của họ cũng bị xóa sạch khỏi quy luật của thiên địa.

Yên lặng. Một sự yên lặng chết chóc bao trùm.

Hàng vạn tu sĩ xung quanh đồng loạt lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Đây không phải là tu vi của phàm nhân, đây là sức mạnh của Thần!

Cổ Thiên Thánh nhìn thấy cảnh này, hư ảnh khổng lồ khẽ rung động: "Quy tắc Hư Vô… Ngươi đã chạm đến mức độ này rồi sao?"

"Ngươi nghĩ mười vạn năm qua ta ngủ quên sao?" Diệp Hư Không ngạo nghễ bước lên hư không. Hư Vô Kiếm trên tay hắn tuy không lưỡi nhưng lại phát ra kiếm minh chấn động cả linh hồn kẻ nghe.

Hắn giơ kiếm chỉ thẳng vào hư ảnh của Thiên Đế: "Cổ Thiên Thánh, bảo vệ tốt cái cổ của ngươi. Ta sẽ bước lên Cửu Tiêu, dùng huyết mạch của Thiên Đình ngươi để tẩy rửa Hư Vô Kiếm này. Bắt đầu từ hôm nay, Thiên Đạo không còn là duy nhất. Kẻ đi theo ta được tự do, kẻ cản đường ta… vĩnh viễn hóa hư không!"

Dứt lời, Diệp Hư Không ôm lấy Lạc Thần Hi, bóng dáng hai người nhạt dần rồi biến mất ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, để lại một hiện trường tan hoang và một nỗi kinh hoàng vô tận.

Cùng lúc đó, tin tức về cuộc "Cướp dâu vô tiền khoáng hậu" lan đi như một cơn đại hồng thủy.

Tại Hoang Khư Giới, Thanh Vân Thành.

Diệp gia gia chủ nghe tin từ mật báo, chén trà trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Lão già run rẩy, mặt trắng bệch: "Diệp… Diệp Hư Không? Phế vật bị chúng ta ruồng bỏ nửa năm trước… chính là kẻ đại náo Dao Trì, đánh phế Thái tử Thiên Đình?"

Cả Diệp gia chìm trong không khí tang tóc và sợ hãi. Họ nhận ra mình đã xua đuổi một vị Chân Thần, và vị Chân Thần ấy sắp quay lại đòi nợ.

Ở một phương vị khác, bên trong thương hội lớn nhất Linh Khư Giới.

Mập mạp Tiền Đa Đa đang gặm một cái đùi linh thú, khi nghe tin này, hắn liền bật dậy, mỡ trên mặt rung rinh vì phấn khích. Hắn cười to đến mức sặc cả rượu: "Ha ha ha! Đại ca! Ta biết mà! Đại ca của Tiền Đa Đa ta sao có thể là hạng phàm phu tục tử! Thiên Đình thì sao? Thiên Đế thì thế nào? Ở trước mặt đại ca, tất cả chỉ là tiền giấy!"

Hắn quay sang thuộc hạ, ánh mắt sắc lẹm: "Thông báo cho tất cả chi nhánh! Từ hôm nay, toàn bộ tài nguyên của thương hội tập trung hết cho việc dò la tin tức về Hư Vô Cung. Ai dám bán thông tin của đại ca cho Thiên Đình, ta lột da kẻ đó!"

Phía sau hắn, một con chó đen nhỏ nằm trên ghế báu khẽ mở một con mắt. Hắc Tử lười biếng ngáp một cái, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ nhẹ: "Gâu… (Cái thằng nhóc đó rốt cuộc cũng chịu lộ diện, hại bổn thần thú phải đợi lâu thế này)."

Tin chấn động không chỉ dừng lại ở các giới tu hành. Thậm chí ở những nơi tăm tối nhất như Vực Thẳm Hư Vô, những lão quái vật ẩn dật hàng vạn năm cũng bắt đầu rục rịch. Một luồng sóng ngầm đang cuộn trào, nhắm thẳng về phía Thiên Đình đương nhiệm.

Mười vạn năm trăng thanh gió mát sắp kết thúc. Một thời đại đẫm máu mang tên Hư Vô… chính thức bắt đầu.

Trong hư không vô tận, Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi đứng trên lưng một đạo thanh mang hướng về phía phương xa. Lạc Thần Hi khẽ hỏi: "Chàng định đi đâu tiếp theo?"

Diệp Hư Không nhìn về hướng Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi ánh sao rực rỡ nhất, đôi mắt hắn lộ ra một tia sát ý lạnh lẽo: "Chúng ta sẽ tìm một nơi để nàng chữa trị Cửu Âm Tuyệt Thể hoàn toàn. Sau đó… chúng ta đi đòi nợ."

Một ý niệm định vạn giới, một bước chân chuyển thương khung. Thiên hạ từ nay, chỉ có một chữ: Vô!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8