Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 111: Chuẩn bị lực lượng**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:32:55 | Lượt xem: 1

**Chương 111: Vạn Cổ Duy Nhất, Cử Phái Phi Thăng**

Linh Khư Giới, đỉnh Hư Vô.

Gió rít gào qua những khe đá dựng đứng, mang theo linh khí nồng đậm nhưng hỗn loạn của một vùng đất đang chuyển mình. Trên đỉnh cao nhất, nơi mây ngàn và sương tím giao hòa, một bóng hình trẻ tuổi đứng đó, tay chắp sau lưng, vạt áo đen thêu phù văn chìm bay lật phật trong gió. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ thường, nhưng sâu trong con ngươi đen tuyền ấy dường như chứa đựng cả một bầu trời sụp đổ và sự hồi sinh của vạn vật.

Diệp Hư Không.

Phía sau hắn, một dải cung điện nguy nga lộng lẫy chạy dài theo triền núi, được bao phủ bởi một lớp màn sương xám bạc nhạt nhòa. Đó chính là Hư Vô Cung – thế lực vừa mới quật khởi đã quét sạch mọi cường giả của Linh Khư Giới, trở thành bá chủ duy nhất của trung giới chỉ trong vòng chưa đầy ba tháng.

"Đại ca, mọi thứ đã sẵn sàng."

Một giọng nói hào hứng cắt ngang sự tĩnh lặng. Tiền Đa Đa, tên béo với khuôn mặt phúc hậu luôn tràn ngập vẻ "gian thương", lúc này lại mang biểu cảm cực kỳ nghiêm túc. Hắn vừa lau mồ hôi trên trán vừa lật mở một cuốn sổ ghi chép làm bằng da thú cổ.

"Toàn bộ mười vạn linh thạch cực phẩm, ba ngàn vạn linh thạch thượng phẩm đã được khảm vào Đại Trận Vạn Giới. Ngoài ra, ta đã vơ vét sạch các kho bảo vật của chín đại tông môn trước đây, đảm bảo đủ tài nguyên để nuôi dưỡng toàn bộ môn chúng trong vòng mười năm kể cả khi chúng ta rơi vào cấm địa hoang vu nhất của Thượng Giới."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: "Môn chúng thế nào?"

"Tất cả năm vạn tinh anh của Hư Vô Cung đều đã tuyên thệ huyết ấn." Tiền Đa Đa vỗ ngực, mắt lấp lánh sự phấn khích, "Bọn hắn biết lần này không phải là phi thăng bình thường, mà là đi đánh hạ Cửu Tiêu. Đứa nào đứa nấy đều đang mài đao kiếm, hận không thể lập tức leo lên Thiên Đình mà chém."

Lúc này, một bóng trắng thanh khiết như tuyết chậm rãi bước tới từ phía cung điện. Lạc Thần Hi, Thánh nữ từng làm khuynh đảo cả Dao Trì, hiện giờ mang vẻ đẹp còn thoát tục hơn xưa. Tuy nhiên, sắc mặt nàng hơi nhợt nhạt, những luồng khí lạnh thấu xương thỉnh thoảng lại quanh quẩn đầu ngón tay nàng.

"Thần Hi, Cửu Âm Tuyệt Thể lại phát tác sao?" Diệp Hư Không xoay người, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng chốc trở nên nhu hòa.

Lạc Thần Hi khẽ lắc đầu, nụ cười thanh lệ nhưng mang chút ưu tư: "Không sao, ta áp chế được. Chỉ là… Thượng giới không giống nơi này. Cổ Thiên Thánh đã thống trị Cửu Tiêu mười vạn năm, tai mắt khắp nơi. Chàng mang theo cả một tông môn phi thăng, mục tiêu quá lớn. Liệu có quá mạo hiểm?"

Diệp Hư Không đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc mây của nàng, giọng nói mang theo một sự tự tin tuyệt đối, như thể hắn đang tuyên cáo một sự thật hiển nhiên của vũ trụ: "Thiên đạo của Cửu Tiêu đã già cỗi. Cổ Thiên Thánh dùng máu của vạn giới để nuôi dưỡng cái ngôi vị Thiên Đế mục nát đó, sớm đã khiến lòng người oán hận. Hắn muốn ngăn ta? Vậy thì ta sẽ cho hắn thấy, thế nào là Nhất Niệm Diệt Thương Khung."

"Gâu!"

Dưới chân Diệp Hư Không, một con chó đen nhỏ nhắn, lông mượt như nhung nhưng đôi mắt lại sáng rực ánh đồng tử rồng, cất tiếng sủa đầy khinh bỉ hướng về phía bầu trời. Hắc Tử quẫy đuôi, hàm răng trắng nhởn nhe ra như muốn nuốt chửng lấy đám mây đen đang kéo đến trên cao.

"Ngươi cũng nóng lòng rồi sao, Hắc Tử?" Diệp Hư Không khẽ cười.

Bỗng nhiên, bầu trời Linh Khư Giới đang thanh bình bỗng dưng chuyển sắc. Một khe nứt khổng lồ màu tím thẫm rạch ngang không trung, từ trong đó tỏa ra áp lực kinh thiên động địa. Đó là quy tắc của giới diện, là sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho những kẻ dám khiêu khích trật tự.

Mây lôi kiếp từ đâu cuồn cuộn đổ về, đen kịt và nặng nề như muốn đè nát đỉnh Hư Vô. Những tia sét đỏ rực như máu nhảy múa bên trong đám mây, mỗi lần phát ra tiếng nổ là một lần không gian bị chấn động đến rạn nứt.

"Đến rồi! Là Diệt Thế Lôi Kiếp!" Tiền Đa Đa hét lên, khuôn mặt mập mạp run rẩy nhưng đôi chân vẫn đứng vững.

Bên dưới cung điện, năm vạn đệ tử Hư Vô Cung đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang vọng trời xanh: "Cung nghênh Cung chủ nghịch thiên phi thăng! Vạn giới hư vô, nhất niệm diệt thế!"

Ánh mắt Diệp Hư Không đột ngột trở nên sắc lạnh. Hắn bước lên một bước, thân hình lơ lửng giữa hư không. Khí chất phế vật của nửa năm trước hoàn toàn biến mất, thay vào đó là uy nghiêm của một vị Thần Đế tái thế. Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản giơ một ngón tay hướng về phía đạo lôi kiếp mạnh nhất đang bổ xuống.

"Cái gọi là Thiên Đạo, bất quá cũng chỉ là một đoạn ý thức của kẻ yếu. Tan biến cho ta."

*Ầm!*

Một luồng ánh sáng xám tro – thứ năng lượng khởi nguyên của Hư Vô – phóng ra từ đầu ngón tay hắn. Nó không va chạm một cách thô bạo với sấm sét, mà là trực tiếp "nuốt chửng". Đạo lôi kiếp đỏ như máu chạm vào ánh sáng xám đó liền biến mất không một dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại trong dòng lịch sử.

Không gian xung quanh Hư Vô Cung bắt đầu vặn xoắn. Một lực hút kinh người kéo cả ngọn núi hùng vĩ bốc khỏi mặt đất.

Tại Thiên Đình của Thượng giới, tầng trời cao nhất.

Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên long tọa, đôi mắt đột nhiên mở bừng, bắn ra hai luồng thần quang xuyên thấu hư không. Hắn cảm nhận được một sự rung động từ bản nguyên của Thiên đạo. Một cái tên mà hắn ngỡ đã xóa sạch khỏi ký ức mười vạn năm nay bỗng dưng vang lên trong tiềm thức: *Diệp… Hư… Không!*

"Ngươi thật sự dám trở lại?" Cổ Thiên Thánh nghiến răng, giọng nói khiến cả thiên điện rung chuyển, "Tất cả Thiên tướng nghe lệnh! Trấn thủ Thiên Môn, kẻ nào bước ra từ hạ giới, giết không tha!"

Quay trở lại với Linh Khư Giới, lúc này cảnh tượng đã hoành tráng đến mức không từ ngữ nào tả xiết. Cả một dãy núi dài vạn dặm, mang theo cung điện và năm vạn tu sĩ, đang nằm trong một cái kén ánh sáng xám khổng lồ, lao vút xuyên qua màn mây, đâm thẳng vào hư không hỗn độn.

Diệp Hư Không đứng ở mũi thuyền không gian được tạo ra từ Hư Vô Lực, tóc dài tung bay. Hắn cảm nhận được những xiềng xích của hạ giới đang vỡ vụn từng mảnh.

"Đại ca, chúng ta đang đi vào Biển Hư Vô!" Tiền Đa Đa hét lên qua tiếng gió rít của không gian.

Biển Hư Vô là nơi ngăn cách giữa các giới diện, đầy rẫy những khe nứt thời gian và quái vật hư không mà ngay cả Thần Vương cũng phải e dè. Nhưng khi chạm vào lớp màng xám xung quanh Hư Vô Cung, tất cả những nguy hiểm đó đều tự động tránh xa, hoặc bị đồng hóa thành năng lượng bổ sung cho đại trận.

Lạc Thần Hi đứng cạnh Diệp Hư Không, tay nàng siết chặt lấy tay hắn. Nàng cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn truyền lại, một cảm giác an tâm đến kỳ lạ. "Hư Không, chúng ta sắp tới rồi phải không?"

"Phải. Một khởi đầu mới."

Diệp Hư Không nhìn về phía trước, nơi một luồng ánh sáng rực rỡ bắt đầu xuất hiện – điểm cuối của đường hầm không gian. Đó là Cửu Tiêu Thiên Ngoại, là nơi hắn từng bị phản bội, là nơi máu của hắn đã tưới đỏ thềm điện.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo tột cùng: "Cổ Thiên Thánh, món nợ mười vạn năm trước, hôm nay bắt đầu tính gốc lẫn lãi."

*Oanh!*

Một tiếng nổ xé toạc màn đêm không gian. Hư Vô Cung rốt cuộc xuyên qua lớp màng cuối cùng.

Cảnh vật hiện ra trước mắt khiến tất cả môn chúng phải nín thở. Những hòn đảo lơ lửng khổng lồ, những dòng sông linh khí chảy tràn giữa tầng không, và những tinh cầu gần đến mức tưởng như có thể chạm tay tới. Nhưng ngay lập tức, một bầu không khí sát phạt ập đến.

Hàng vạn chiến thuyền dát vàng của Thiên Đình đã dàn trận sẵn sàng. Tiếng kèn chiến tranh vang lên thống thiết, lấp đầy cả một phương trời. Hàng vạn thiên binh thiên tướng trong giáp trụ sáng lòa, cầm trường thương hướng thẳng về phía quân đoàn vừa mới xuất hiện từ hạ giới.

Một vị Thần Quan mặc kim giáp bước ra, giọng nói như sấm truyền: "Nghịch tặc hạ giới Diệp Hư Không! Ngươi dám phạm thượng phi thăng, làm loạn thiên trật. Hôm nay, Thiên Đình ban cho ngươi cái chết!"

Diệp Hư Không không thèm liếc mắt nhìn vị Thần Quan nọ. Hắn bước khỏi lớp bảo vệ của tông môn, đứng giữa không trung bát ngát của Thượng Giới.

"Thần Quang?" Diệp Hư Không khẽ nhướn mày, "Kiếp trước, kẻ như ngươi ngay cả việc quỳ xuống rửa chân cho ta cũng không có tư cách."

"Càn rỡ! Chết đi!" Vị Thần Quan giận dữ, vung thanh đại đao mang theo quy tắc của Thiên Đạo bổ xuống. Đao khí kéo dài vạn trượng, muốn cắt đôi cả dãy núi Hư Vô Cung.

Diệp Hư Không chỉ khẽ động tâm niệm.

*Hư Vô Kiếm Ý: Nhất Niệm… Vô Hình!*

*Vút!*

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Thanh đại đao của Thần Quan khi chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không vài gang tay bỗng nhiên hóa thành bụi mịn, rồi từ từ biến mất vào không khí. Ngay sau đó, thân thể của vị Thần Quan cấp bậc Vương Cảnh đỉnh phong cũng bắt đầu rạn nứt như sứ, từng mảng da thịt bị cuốn đi bởi một cơn gió vô hình.

Trong ánh mắt kinh hoàng của hàng vạn thiên binh, vị lãnh đạo của chúng tiêu biến một cách sạch sẽ, không để lại lấy một tia linh hồn để luân hồi.

Diệp Hư Không tay áo vung lên, thanh Hư Vô Kiếm màu đen tuyền, không lưỡi, hiện rõ trong tay hắn.

"Tiền Đa Đa, Hắc Tử, bảo vệ môn chúng và Thần Hi. Những kẻ này… để ta."

Nói đoạn, hắn hóa thành một tia hắc quang lao thẳng vào vạn quân Thiên Đình. Một trận huyết chiến mở màn cho cuộc hành trình đòi lại ngôi vị Thần Đế chính thức bắt đầu tại nơi cao nhất của vạn giới.

Thượng giới, vốn đã yên bình quá lâu, nay sẽ phải run rẩy dưới gót chân của một bóng ma trở về từ hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8