Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 114: Thần Vương ngăn đường**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:35:02 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 114: THẦN VƯƠNG NGĂN ĐƯỜNG

Sau khi "Già Thiên" thần chưởng bóp nát ảo ảnh chín mặt trời và khiến Hỏa Phượng Hoàng hóa thành tàn tro, không gian của Thần Nhật Thiên chìm vào một vũng lầy tăm tối. Bóng tối này không phải là sự vắng bóng của ánh sáng thông thường, mà là thứ bóng tối của Hư Vô – nơi mà ngay cả thị giác thần thánh cũng bị nuốt chửng.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong cơn gió lốc của năng lượng đang tan vỡ. Hắn thu tay về, thần sắc vẫn thản nhiên như vừa làm một việc tầm thường như gạt đi bụi bặm trên vai. Bên cạnh hắn, Lạc Thần Hi hít một hơi sâu, đôi môi anh đào hơi mấp máy nhưng không nói thành lời. Dù đã chứng kiến Diệp Hư Không triển hiện thần uy nhiều lần, nhưng mỗi lần nhìn hắn nhẹ nhàng bẻ gãy quy tắc của Thiên Đạo, nàng vẫn cảm thấy một sự chấn động sâu sắc từ tận linh hồn.

“Đi thôi, con đường phía trước sẽ không còn tĩnh lặng như thế này nữa đâu.”

Giọng nói của Diệp Hư Không phá vỡ sự tĩnh mịch. Hắn bước đi trên hư không, mỗi bước chân đều tạo ra những vòng sóng màu đen lan tỏa, ổn định lại không gian đang sụp đổ.

Hai người xuyên qua lớp mây mù dày đặc của tầng trời thứ tám, tiến về phía cánh cửa rực rỡ ánh kim – lối vào duy nhất dẫn lên Đệ Cửu Thiên, nơi ngự trị của Thiên Đình tối cao. Nhưng khi họ chỉ còn cách cánh cửa thần thánh kia chưa đầy mười dặm, một tiếng "ầm" vang dội đột ngột nổ ra.

Toàn bộ tinh không vặn vẹo. Từ trong ánh sáng chói lòa của cửa giới, hàng vạn sợi xích vàng ròng khổng lồ, mỗi mắt xích đều khắc đầy những phù văn cổ xưa của Thiên Đạo, điên cuồng lao ra, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới phong ấn thiên địa.

“Diệp Hư Không, nghịch tặc to gan! Ngươi nghĩ Đệ Cửu Thiên là nơi ngươi muốn đến là đến, muốn đi là đi sao?”

Một thanh âm hùng hồn, mang theo uy áp vạn quân từ trên cao dội xuống. Không gian rung chuyển, áp lực đột ngột tăng lên gấp trăm lần, khiến Lạc Thần Hi phải lập tức vận chuyển Cửu Âm Tuyệt Thể, một tầng băng tinh thanh khiết bao phủ lấy cơ thể nàng để chống lại sức ép khủng khiếp này.

Từ trung tâm của mạng lưới xích vàng, một thân ảnh vĩ đại từ từ hiện ra. Đó là một nam tử trung niên vận kim giáp rực lửa, tay cầm một thanh trường thương khắc hình giao long đang uốn lượn. Quanh thân vị này tỏa ra đạo vận nồng đậm, ánh sáng phía sau lưng hắn tụ hội thành một vòng tròn thần thánh, minh chứng cho cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, chỉ thiếu nửa bước là có thể chạm tới Thần Tôn.

Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt híp lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: “Ta còn tưởng là ai. Hóa ra là Mạc Vô Đạo – Trấn Thiên Thần Vương dưới trướng Cổ Thiên Thánh. Năm xưa ngươi chỉ là một tiểu tướng giữ cửa, sau khi phản đồ kia lên ngôi, chó săn như ngươi cũng được phong vương sao?”

Mạc Vô Đạo nghe thấy hai chữ “phản đồ”, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn. Hắn chính là người được Cổ Thiên Thánh tin cẩn giao phó canh giữ quan ải cuối cùng này. Đối với hắn, Cổ Thiên Thánh là Thiên Đế tối cao, là vị thần không thể xâm phạm.

“Ngậm miệng! Đế tôn uy chấn vạn giới, công đức vô lượng. Một kẻ phế tích trọng sinh như ngươi có tư cách gì mà phán xét? Hôm nay, bản vương sẽ dùng ‘Trấn Thiên Thương’ này đâm xuyên trái tim ngươi, dùng máu của ngươi để tế cờ cho Thiên Đạo Minh!”

Mạc Vô Đạo không nói nhảm thêm, hắn vung thương.

“Trấn Thiên Thần Trận – Khởi!”

Dưới chân Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi, một trận pháp khổng lồ rộng hàng vạn trượng đột nhiên hiện hình. Tám cột trụ đồng cổ xưa mọc lên từ hư không, xích sắt rào rào quấn quanh, khóa chặt mọi đường lui. Đây là Trấn Thiên Thần Trận, một trong những đại trận thủ hộ mạnh nhất của Thiên Đình, có khả năng mài mòn linh khí và quy tắc của đối phương cho đến khi mục nát.

Lạc Thần Hi cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị trì trệ, nàng biến sắc: “Hư Không, trận pháp này đang nuốt chửng bản nguyên của ta!”

Diệp Hư Không vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, một dòng năng lượng ấm áp nhưng bí ẩn truyền sang, ngay lập tức đẩy lùi sự xâm thực của trận pháp.

“Trận này đối với người tu luyện Thiên Đạo quy tắc là tuyệt lộ, nhưng đối với ta, nó chỉ là một mớ phế thải.” Diệp Hư Không ngẩng đầu nhìn Mạc Vô Đạo, thanh âm mang theo sự chế giễu: “Ngươi dùng sức mạnh của Thiên Đạo để trấn áp người sáng tạo ra nguyên lý của nó? Thật nực cười.”

Mạc Vô Đạo gầm lên một tiếng, cơ thể hóa thành một luồng kim quang lao thẳng xuống. Trường thương trong tay hắn đâm ra, mang theo sức mạnh của cả một tầng trời. Thương ý xé toác không gian, tạo thành một vệt đen kéo dài, khí thế dũng mãnh vô song.

“Chết đi!”

Diệp Hư Không không tránh không né. Hắn chỉ đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng vào mũi thương của Mạc Vô Đạo.

“Keng!”

Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, nhưng hậu quả của nó thì kinh thiên động địa. Một vòng sóng xung kích vô hình từ điểm va chạm bùng phát, đánh nát tất cả các mắt xích vàng xung quanh. Mạc Vô Đạo cảm thấy một lực lượng cuồng bạo, lạnh lẽo truyền từ trường thương vào cánh tay mình, khiến bộ kim giáp trên người hắn xuất hiện những vết rạn nứt chi chít.

“Cái gì?!” Mạc Vô Đạo bị chấn bay lùi lại nghìn trượng, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Hắn là Thần Vương! Một đòn toàn lực của hắn ngay cả một hành tinh cũng có thể hóa thành bụi, vậy mà lại bị một ngón tay của đối phương chặn đứng?

Diệp Hư Không lắc đầu: “Quá yếu. So với lũ lâu la tầng dưới, ngươi quả thật mạnh hơn một chút, nhưng vẫn chưa hiểu thế nào là lực lượng thực sự.”

“Hư Vô Kiếm, xuất.”

Một tiếng ngâm khe khẽ. Từ trong lòng bàn tay Diệp Hư Không, luồng khí đen đậm đặc co rút lại, hình thành một chuôi kiếm đen tuyền đơn giản. Kiếm không có lưỡi, chỉ là một khối hư không kéo dài, nhưng sự xuất hiện của nó khiến cho vạn vật trong vòng bán kính trăm dặm đồng loạt run rẩy.

Mạc Vô Đạo cảm nhận được tử vong đang cận kề, hắn gầm lên đầy tuyệt vọng, bắt đầu thiêu đốt tinh huyết. Hào quang trên người hắn bùng lên rực rỡ như một ngôi sao đang nổ tung.

“Thiên Đạo Pháp Thân – Trấn Áp Càn Khôn!”

Thân hình Mạc Vô Đạo phình to, hóa thành một vị thần khổng lồ cao vạn trượng, đôi mắt như hai vầng trăng sáng, tay cầm thương mang theo khí thế muốn đè bẹp cả thế giới. Hắn dùng hết chút tôn nghiêm cuối cùng của một Thần Vương để tung ra đòn đánh quyết định.

Diệp Hư Không đứng dưới cái bóng khổng lồ kia, trông nhỏ bé như một hạt cát. Nhưng khí thế của hắn lại như một vực thẳm không đáy, hút sạch mọi ánh sáng xung quanh.

Hắn khẽ vung ngang thanh kiếm không lưỡi. Một đường chỉ đen thanh mảnh hiện ra giữa không gian, chậm rãi nhưng không gì ngăn cản được.

“Nhất Niệm – Đoạn Quy Tắc.”

Đường chỉ đen đi qua tới đâu, không gian, thời gian và ngay cả pháp thân khổng lồ của Mạc Vô Đạo đều bị tách rời. Những quy tắc cấu thành nên sức mạnh Thần Vương của hắn bị xóa bỏ một cách tàn nhẫn.

Trường thương gãy vụn.
Kim giáp tan biến.
Pháp thân vĩ đại như tuyết gặp nắng gắt, nhanh chóng rã ra thành những đốm sáng li ti.

“Không… chuyện này không thể nào… Lực lượng này… không thuộc về thế giới này…” Mạc Vô Đạo nhìn xuống cơ thể mình đang dần biến thành hư không, đôi mắt đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi tột độ.

“Thế giới này là do ta khai phá, quy tắc này là do ta định đoạt. Ngươi dùng đồ của ta để đánh ta, sao có thể thắng?” Diệp Hư Không lạnh lùng nói, kiếm ý trong tay bùng phát, hoàn toàn xóa sổ dấu vết cuối cùng của Trấn Thiên Thần Vương khỏi dòng thời gian.

Trận pháp tan vỡ. Những cột trụ đồng sụp đổ thành tro bụi.

Không gian trở lại trạng thái ban đầu, ngoại trừ việc Trấn Thiên Thần Vương đã vĩnh viễn biến mất, như thể hắn chưa từng tồn tại trên đời này.

Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, hơi thở không một chút dồn dập. Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, người vẫn còn đang bàng hoàng vì cảnh tượng vừa rồi.

“Ngẩn ngơ gì thế? Tên chó giữ cửa đã xong đời, chủ nhân của hắn chắc chắn đang đợi chúng ta ở trên kia.”

Lạc Thần Hi thu hồi hàn khí, nhìn bóng lưng cô độc nhưng cao lớn của Diệp Hư Không, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa ngưỡng mộ vừa xen lẫn chút xót xa cho những gì hắn đã phải trải qua để đạt đến độ cao này.

“Được, chúng ta đi. Đệ Cửu Thiên… để ta xem nơi đó huy hoàng đến mức nào.”

Hai người cùng lúc tung người lên, vượt qua cánh cửa vàng đã mất đi người bảo vệ, trực tiếp tiến vào tầng trời cuối cùng – trung tâm quyền lực của toàn bộ thương khung.

Ở đó, mây vần vũ rồng lượn, cung điện dát vàng lộng lẫy bao phủ bởi sương mù tiên giới. Nhưng trong mắt Diệp Hư Không, nơi đó chỉ là một ngôi mộ lộng lẫy dành cho những kẻ đã phản bội hắn.

Luồng uy áp của Thiên Đế từ trong sâu thẳm cung điện tỏa ra, nặng nề và u ám, nghênh đón sự trở về của vị Thần Đế đích thực. Một trận chiến cuối cùng sắp sửa bắt đầu, một trận chiến sẽ định đoạt lại toàn bộ trật tự của vạn giới vĩnh hằng.

“Cổ Thiên Thánh, ta đã về.”

Tiếng nói của Diệp Hư Không vọng vang khắp Đệ Cửu Thiên, khiến muôn thần kinh hãi, vạn tiên cúi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8