Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 115: Đốt cháy thọ mệnh để chiến đấu**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:35:37 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 115: ĐỐT CHÁY THỌ MỆNH ĐỂ CHIẾN ĐẤU**

Đệ Cửu Thiên.

Nơi đây không có ban đêm, chỉ có một vùng ánh sáng vĩnh hằng chiếu rọi từ những viên Thái Dương Tinh lơ lửng xung quanh Thiên Đình. Không khí nơi này không còn là linh khí đơn thuần, mà là một loại nồng đặc Tiên linh chi lực đã hóa thành dạng sương mù, che phủ những cung điện lộng lẫy treo lơ lửng trên không trung.

Nhưng trong mắt Diệp Hư Không, tất cả vẻ huy hoàng này chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự mục nát. Dưới lớp sương mù tiên giới kia, hắn có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm – máu của hàng triệu sinh linh ở các tầng giới bên dưới đã bị hút cạn tinh hoa để duy trì sự trường sinh cho lũ "Thần" giả hiệu này.

"Hư Không, chàng xem." Lạc Thần Hi khẽ chỉ về phía trước.

Ngay tại quảng trường trung tâm Thiên Đình, một mảng lớn những tu sĩ mang áo giáp vàng đang đứng sừng sững. Đó là Thiên Đình Cấm Vệ Quân, mỗi kẻ đều có tu vi ít nhất là từ Hóa Thần Cảnh trở lên. Đứng đầu bọn họ là Thập Bát Thần Quân – mười tám vị cường giả đã từng một thời trung thành dưới trướng Diệp Hư Không, nhưng nay đều mang trên ngực phù văn của Cổ Thiên Thánh.

"Diệp Hư Không! Ngươi lại dám vác cái xác nát này quay lại đây?" Một vị Thần Quân bước ra, giọng nói như sấm rền, làm rung chuyển cả không gian. "Thiên Đế có lệnh, ai lấy được đầu ngươi, sẽ được ban cho thần vị, vĩnh sinh bất diệt!"

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyền vạn năm. Hắn nhìn qua một lượt mười tám gương mặt quen thuộc kia, những kẻ đã từng thề chết đi theo hắn, nay lại nhìn hắn bằng ánh mắt đầy tham vọng và tàn độc.

"Vĩnh sinh bất diệt sao?" Diệp Hư Không bước tới, mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một vòng sóng đen nghịt, khiến mặt đất dát vàng xung quanh bị ăn mòn thành tro bụi. "Cổ Thiên Thánh ngay cả chính mình còn không cứu nổi, lấy gì ban cho các ngươi sự vĩnh sinh?"

"Câm miệng! Giết!"

Mười tám vị Thần Quân cùng lúc ra tay. Mười tám đạo quy tắc khác nhau: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Lôi, Phong… đồng loạt oanh kích về phía Diệp Hư Không. Cả bầu trời Đệ Cửu Thiên như sụp đổ, áp lực kinh hồn khiến không gian xung quanh vặn vẹo, hình thành nên những vết nứt đen ngòm.

Lạc Thần Hi định tiến lên trợ chiến, nhưng Diệp Hư Không nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng.

"Nàng hãy bảo vệ lấy mình. Lũ phản đồ này, tự tay ta sẽ đưa chúng vào luân hồi… à không, trong tay ta, chúng sẽ không có luân hồi."

Vừa dứt lời, Diệp Hư Không thu lại toàn bộ uy áp. Hắn đứng đó, thanh mảnh và tĩnh lặng giữa tâm bão của mười tám đạo công kích diệt thế. Nhưng ngay khoảnh khắc tất cả quy tắc kia chuẩn bị chạm vào người hắn, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên từ sâu trong linh hồn mọi kẻ có mặt.

"Hư Vô Diệt Thế Quyết – Tầng thứ sáu: Đồng Hóa Vạn Vật!"

Cái "hư không" xung quanh Diệp Hư Không đột ngột mở rộng. Mười tám đạo công kích mạnh mẽ kia khi vừa chạm vào vùng không gian đen ngòm ấy liền giống như bùn đất rơi vào đại dương, không một tiếng động, không một gợn sóng, trực tiếp biến mất.

"Cái gì?!" Thập Bát Thần Quân đồng thanh kinh hãi.

Không để họ kịp phản ứng, Diệp Hư Không phất tay một cái. Vùng hư vô đen kịt ấy hóa thành mười tám đạo kiếm khí đen tuyền, mang theo sự tĩnh mịch của cái chết lao thẳng về phía quân địch.

"Phụt! Phụt! Phụt!"

Trong chớp mắt, ba vị Thần Quân yếu nhất bị kiếm khí xuyên qua ngực. Không có máu chảy, vì ngay khi chạm vào, cơ thể họ bắt đầu tan rã từ tế bào, hóa thành những đốm sáng màu xám rồi biến mất hoàn toàn. Tiếng hét thảm thiết còn chưa kịp bật ra khỏi cổ họng đã bị hư không nuốt chửng.

"Hắn… hắn mạnh hơn trước rất nhiều!"

"Mau kết Trấn Thiên Phù Văn Trận! Gọi sự hộ trì của Thiên Đạo!"

Còn lại mười lăm vị Thần Quân kinh hoàng lùi lại, họ nhanh chóng bấm ấn, máu trong người họ đốt cháy để kích hoạt một tòa đại trận vĩ đại che phủ toàn bộ Thiên Đình. Từ trên đỉnh cung điện, một đạo ánh sáng hoàng kim rực rỡ giáng xuống, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của Thương Khung. Đó là ý chí của Thiên Đạo đang giận dữ.

Áp lực này không còn là của tu sĩ thông thường, mà là quy tắc của cả thế giới này đang bài xích Diệp Hư Không. Dưới tác động của Thiên Đạo lực, thương thế tiềm tàng trong linh hồn của Diệp Hư Không bắt đầu tái phát. Khóe miệng hắn trào ra một dòng máu đen tuyền.

Cảnh giới của hắn hiện tại chỉ là Thần Vương đỉnh phong, đối đầu với mười mấy vị Thần Tôn lại còn có Thiên Đạo gia trì, quả thật là quá sức.

"Hư Không!" Lạc Thần Hi lo lắng thốt lên, nàng phóng ra Cửu Âm Hàn Khí, đóng băng một vùng trời để giúp hắn giảm bớt áp lực, nhưng ánh sáng hoàng kim kia dễ dàng nghiền nát lớp băng của nàng.

"Ha ha ha! Diệp Hư Không, dù ngươi có là Thần Đế trọng sinh, nhưng hiện tại ngươi chỉ là một con sâu cái kiến nghịch thiên mà thôi! Chết dưới sự trừng phạt của Thiên Đạo đi!" Một vị Thần Quân cười lớn điên cuồng.

Diệp Hư Không cúi đầu, nhìn vệt máu trên tay, sau đó ngẩng đầu lên nhìn vào sâu thẳm trong cung điện Thiên Đình, nơi có một ánh mắt nham hiểm đang dõi theo tất cả.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ dùng cái Thiên Đạo mục nát này là có thể trấn áp được ta sao?"

Hơi thở của Diệp Hư Không đột ngột thay đổi. Hắn không còn cố gắng phòng ngự, mà ngược lại, toàn bộ lỗ chân lông trên người hắn bắt đầu tuôn ra sương mù đen kịt. Hào quang từ Hư Vô Châu trong đan điền hắn rực rỡ đến mức xuyên thấu cả da thịt.

Hắn khẽ lẩm nhẩm, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một loại quyết tâm không gì lay chuyển nổi:

"Hư Vô Diệt Thế Quyết – Tầng thứ bảy: Mệnh Hóa Hư Vô!"

*Oanh!*

Một luồng khí tức cổ xưa, hoang sơ và kinh hoàng hơn cả sự khởi đầu của vũ trụ bùng phát. Mái tóc đen dài đến thắt lưng của Diệp Hư Không, lấy một tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, bắt đầu bạc trắng từng sợi, từng sợi một.

Đó không phải là già đi vì thời gian, mà là hắn đang chủ động đốt cháy chính sinh mệnh lực của mình – đốt cháy thọ mệnh của vị Thần Đế vạn kiếp để đổi lấy sức mạnh chân chính của Hư Vô.

Theo mỗi sợi tóc bạc đi, sức mạnh của hắn lại tăng vọt lên một bậc.
Thần Vương… Thần Tôn… Thần Hoàng… Thần Đế!

Chỉ trong vài nhịp thở, uy áp của Diệp Hư Không đã sánh ngang với lúc hắn ở đỉnh cao kiếp trước, thậm chí còn mang theo một phần "Vô Định" của sự tịch diệt.

"Ngươi… ngươi điên rồi! Đốt cháy thọ mệnh để đổi lấy sức mạnh nhất thời, dù có thắng ngươi cũng sẽ hồn phi phách tán!" Mười lăm vị Thần Quân run rẩy, trận pháp mà họ dày công xây dựng bắt đầu xuất hiện những vết nứt dưới chân Diệp Hư Không.

"Ta không cần vĩnh sinh trong một thế giới mục nát." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói, gương mặt hắn trẻ trung nhưng mái tóc đã bạc trắng như tuyết, tạo nên một vẻ đẹp đầy bi tráng và thoát tục. "Ta chỉ cần nhất niệm này, đủ để quét sạch bụi bặm thế gian."

Hắn giơ bàn tay gầy guộc lên, chỉ nhẹ một ngón tay về phía trước.

"Hư Vô Nhất Chỉ."

Một tia sáng màu đen nhỏ như sợi tóc bắn ra. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất. Chỉ thấy nơi tia sáng đi qua, từ ánh sáng hoàng kim của Thiên Đạo đến giáp trụ và thân xác của mười lăm vị Thần Quân, tất cả đều hóa thành hư không theo đúng nghĩa đen.

Họ giống như những hình vẽ trên giấy bị một bàn tay vô hình lấy cục tẩy xóa đi sạch sẽ.

Toàn bộ quảng trường Thiên Đình sầm uất lúc nãy, nay chỉ còn lại một mảnh đất bằng phẳng đen ngòm. Mười lăm vị Thần Tôn, cường giả đỉnh cao của vạn giới, biến mất khỏi lịch sử mà không để lại bất kỳ một giọt máu hay một mảnh linh hồn nào.

Trời đất tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lạc Thần Hi chạy lại gần, nhìn mái tóc trắng xóa của Diệp Hư Không, đôi mắt nàng nhòe đi vì lệ. Nàng chạm vào bàn tay đang run rẩy của hắn, cảm nhận được sinh mệnh lực của hắn đang chảy trôi như cát lọt qua kẽ tay.

"Tại sao phải làm đến mức này?" Nàng nghẹn ngào hỏi.

Diệp Hư Không thu lại khí tức, mái tóc trắng bay trong gió thần rực rỡ. Hắn nhìn nàng, nụ cười vẫn mang nét ngông cuồng như ngày đầu gặp mặt:

"Nếu không dùng đến tầng thứ bảy, làm sao ép được kẻ nhát gan kia bước ra?"

Dứt lời, Diệp Hư Không nhìn thẳng về phía cổng chính của cung điện Thiên Đế. Cánh cửa nặng ngàn tấn bị một sức mạnh khủng khiếp đẩy ra.

Một người đàn ông mặc long bào hoàng kim, đội vương miện rồng, mang theo uy thế thống trị cửu giới bước ra. Mỗi bước đi của hắn, vạn vật đều phải phủ phục, rồng phượng hư ảo uốn lượn xung quanh. Đó chính là Cổ Thiên Thánh – Thiên Đế đương nhiệm, kẻ phản đồ của vạn năm trước.

Ánh mắt Cổ Thiên Thánh nhìn qua bãi chiến trường trống không, rồi dừng lại trên mái tóc bạc của Diệp Hư Không. Hắn vỗ tay, tiếng vỗ tay vang vọng cô độc.

"Sư phụ đại nhân, người vẫn luôn quyết liệt như vậy. Đốt cháy mười vạn năm thọ mệnh chỉ để giết mấy con kiến cỏ, thật không đáng chút nào."

Diệp Hư Không chống kiếm đứng vững, đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn vào đồ đệ cũ, bình thản đáp:

"Chỉ cần mười vạn năm đó đủ để lấy đầu ngươi, thì với ta, đó là một món hời lớn."

"Hời sao?" Cổ Thiên Thánh cười lạnh, đôi mắt lộ rõ vẻ tham lam. "Người đã yếu đi rồi, sư phụ. Mà Thiên Đạo của ta… thì đang mạnh hơn bao giờ hết. Để đồ đệ giúp người giải thoát khỏi cái thọ mệnh tàn tạ này, rồi nuốt chửng Hư Vô Châu của người luôn thể nhé!"

Cổ Thiên Thánh phất tay, Thôn Thiên Ma Công khởi động, một cái miệng rộng đen ngòm khổng lồ hiện ra trên bầu trời, muốn nuốt chửng cả Đệ Cửu Thiên.

Cuộc chiến giữa hai vị Thần Đế – một cũ một mới, một chính một tà, chính thức bùng nổ giữa đỉnh cao của thương khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8