Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 117: Đặt chân đến Đệ Cửu Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:36:46 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 117: ĐẶT CHÂN ĐẾN ĐỆ CỬU THIÊN**

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, tầng trời cao nhất — Đệ Cửu Thiên.

Đây là nơi khởi nguyên của mọi quy tắc trong vạn giới, là nơi mà linh khí đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng, chảy thành những dòng sông thần sa lấp lánh giữa tầng mây. Tại đây, những tòa cung điện lộng lẫy treo lơ lửng trên không trung, tỏa ra ánh hào quang vạn trượng, tượng trưng cho uy quyền tối cao của Thiên Đạo Minh. Hàng vạn năm qua, nơi này là thánh địa bất khả xâm phạm, là giấc mộng của biết bao tu sĩ, nhưng cũng là cái lồng giam cầm vận mệnh của chúng sinh dưới hạ giới.

Nhưng hôm nay, Đệ Cửu Thiên không còn vẻ tĩnh lặng thường nhật.

Mưa máu từ tầng trời thứ tám vẫn đang thẩm thấu qua các khe hở quy tắc, nhuộm đỏ những áng mây trắng tinh khôi. Tiếng chuông tang của Thiên Đạo rền vang liên hồi, mỗi một tiếng vang lên lại khiến tim gan của những "vị thần" đang ngự trị nơi đây run rẩy.

"Lôi Minh Thần Vương… đã ngã xuống."

Tại Quảng trường Thông Thiên, hàng ngàn thiên binh thiên tướng mặc giáp vàng chói lọi, cầm trong tay thần binh lợi khí, nhưng ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng. Họ nhìn chằm chằm vào ranh giới giữa Đệ Bát Thiên và Đệ Cửu Thiên, nơi một vệt đen đang từ từ loang ra, tựa như một vết mực vấy bẩn lên một bức tranh hoàn mỹ.

*Oành!*

Một tiếng động không quá lớn nhưng dư chấn lại khiến cả Đệ Cửu Thiên chao đảo. Rào chắn ngăn cách tầng trời thứ chín — thứ vốn được mệnh danh là vạn cổ bất phá — bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt dài vạn dặm.

Từ trong vết nứt ấy, một luồng khí tức tịch mịch, trống rỗng và lạnh lẽo tràn vào, nhanh chóng đóng băng mọi cảm quan của chúng sinh.

Diệp Hư Không bước ra.

Hắn vận một bộ thanh y giản dị, tà áo tung bay trong gió dữ. Trên tay hắn không có kiếm, chân không đạp mây, nhưng mỗi bước hắn đạp xuống, hư không dưới chân đều tự động ngưng kết thành một đóa hoa sen màu đen thẫm. Đó là Hư Vô Liên, hiện thân của sự hủy diệt và khởi nguyên.

Đi bên cạnh hắn là Lạc Thần Hi. Nàng lúc này như một vị tiên tử giáng trần, khí chất băng lãnh thanh cao của Cửu Âm Tuyệt Thể được phát huy đến cực hạn, thanh trường kiếm Dao Trì trong tay nàng tỏa ra hàn khí khiến linh khí xung quanh đều phải kết tinh thành bông tuyết.

Phía sau là Mập Mạp Tiền Đa Đa, đang khệ nệ vác theo một chiếc túi càn khôn khổng lồ, miệng lẩm bẩm tính toán: "Chậc chậc, nhìn cái gạch lát nền này xem, đều là Viễn Cổ Tinh Thần Thạch nha! Lão đại, lát nữa đánh xong ngài nhớ để ta bóc vài tấm mang về."

Hắc Tử — con chó đen nhỏ nhắn — thản nhiên đi đầu tiên, đuôi ngoáy tít nhưng ánh mắt lại nhìn đám thiên binh thiên tướng bằng vẻ khinh bỉ tột độ. Nó khẽ khịt mũi, giọng nói non nớt nhưng đầy kiêu ngạo vang lên trong đầu Diệp Hư Không: "Lão gia, đám kiến hôi này để tiểu hắc xử lý nhé? Ngứa răng quá rồi."

Diệp Hư Không không nói gì, đôi mắt thâm trầm như chứa cả vũ trụ đang nhìn về phía sâu nhất của Đệ Cửu Thiên — Điện Thái Tiêu. Ở đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đến thấu xương, một luồng khí tức pha trộn giữa sự phản bội, máu và quyền lực thối nát.

"Cổ Thiên Thánh, ta đã về rồi đây." Hắn thì thầm, giọng nói dù nhỏ nhưng lại vang vọng khắp chín tầng trời, đè ép cả tiếng chuông Thiên Đạo.

"Guanh! Kẻ nào to gan, dám xâm phạm cấm địa Thiên Đình!"

Một tiếng quát như sấm sét nổ tung. Từ phía sau Trấn Thiên Môn, bốn vị khổng lồ cao tới trượng, toàn thân bọc trong linh giáp tứ sắc Thanh – Bạch – Xích – Kim lao ra. Đây chính là Tứ Đại Thiên Tướng trấn giữ cổng trời, mỗi người đều có tu vi đạt tới cảnh giới Thần Quan đỉnh phong, hợp lực lại có thể ngăn cản một vị Thần Vương.

"Thanh Long Ấn!"
"Bạch Hổ Đao!"
"Chu Tước Hỏa!"
"Huyền Vũ Thuẫn!"

Bốn loại quy tắc thiên đạo khác nhau cuộn trào, hóa thành bốn luồng thần quang hủy diệt nhắm thẳng vào Diệp Hư Không mà giáng xuống. Áp lực ấy khiến những dãy núi mây xung quanh tan vỡ, tạo ra một lỗ hổng không gian khổng lồ.

Lạc Thần Hi định tiến lên, nhưng Diệp Hư Không khẽ đưa tay ngăn lại.

Hắn bước thêm một bước. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng.

"Quy tắc của các ngươi, ở trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một giấc mộng hão huyền."

Diệp Hư Không đưa ngón trỏ lên, khẽ vạch một đường vào hư không trước mặt.

"Nhất Niệm… Hóa Vô."

*Vù.*

Không có tiếng nổ lớn, không có hào quang rực rỡ. Chỉ thấy một gợn sóng màu xám mờ ảo lan tỏa. Khi gợn sóng ấy chạm vào Thanh Long Ấn, ấn tỷ thần thánh ấy bỗng chốc tan rã như cát bụi gặp gió mạnh. Chu Tước Hỏa vốn dĩ có thể thiêu rụi một tinh cầu, lúc này lại lụi tắt một cách tức tưởi. Bạch Hổ Đao gãy vụn, Huyền Vũ Thuẫn tan biến thành những hạt linh khí cơ bản nhất.

Tứ Đại Thiên Tướng sững sờ. Họ nhìn đôi bàn tay mình đang dần trở nên trong suốt, rồi kinh hãi phát hiện ra ngay cả ký ức và sự tồn tại của họ cũng đang bị một lực lượng đáng sợ xóa sổ.

"Không… Ngươi không phải người! Đây là lực lượng gì…"

Chưa kịp dứt lời, cả bốn vị thiên tướng đã biến mất hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết nào của linh hồn hay huyết nhục, như thể họ chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

"Hít—!"

Tiếng hít khí lạnh vang lên khắp nơi. Hàng vạn thiên binh đồng loạt lùi lại phía sau, vũ khí trong tay run bần bật. Một chiêu xóa sổ bốn vị Thần Quan đỉnh phong mà không tốn một chút sức lực nào? Đây không phải là chiến đấu, đây là sự tước đoạt quyền sống cấp bậc tối cao.

Diệp Hư Không không nhìn đám tàn quân kia dù chỉ một cái. Hắn đi xuyên qua Trấn Thiên Môn đã sụp đổ hoàn toàn. Cứ mỗi nơi hắn đi qua, những phù văn hộ trận cổ xưa của Thiên Đình đều tự động sụp đổ, linh khí bị hút cạn vào trong lỗ đen không đáy trong cơ thể hắn.

Mập Mạp Tiền Đa Đa khoái chí vỗ đùi: "Lão đại uy vũ! Đám này chỉ đáng xách dép cho ngài!" Nói đoạn, hắn nhanh tay lượm lấy mấy miếng vỡ của Bạch Hổ Đao còn sót lại trên đất, "Thứ này luyện lại cũng được khối tiền ấy chứ."

Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Chàng trai mà nàng gặp ở hạ giới, kẻ bị coi là phế vật bị ruồng bỏ, nay lại như một vị thần thực thụ đang đòi lại vương quốc đã mất. Mỗi bước đi của chàng không chỉ là phá hủy, mà dường như là đang định nghĩa lại thế giới.

"Hư Không, huynh thực sự định xóa sổ tất cả sao?" Nàng khẽ hỏi.

Diệp Hư Không dừng chân, đứng trên đỉnh cầu vồng dẫn vào nội cung Thiên Đình. Hắn quay đầu lại nhìn nàng, ánh mắt có chút dịu dàng hiếm hoi: "Nếu Thương Khung này đã thối nát từ gốc rễ, thì việc giữ lại lớp vỏ đẹp đẽ này có ý nghĩa gì? Ta không xóa sổ vạn vật, ta chỉ đưa chúng trở về điểm khởi đầu, để sự sống mới có thể sinh ra mà không mang theo gông xiềng."

Hắn nói xong, quay lại nhìn về điện Thái Tiêu đang tỏa sáng rực rỡ ở phía cuối con đường thần sa.

Tại điện Thái Tiêu, trên ngai vàng cao cao tại thượng, một nam tử trung niên mặc long bào rồng vàng chín đuôi đang ngồi trầm mặc. Hắn có gương mặt uy nghiêm, đôi mắt như chứa đựng cả vòng xoáy thiên hà, nhưng lúc này, giữa đôi lông mày của hắn hiện lên một luồng tử khí không thể che giấu.

Đây chính là Cổ Thiên Thánh, kẻ đang thống trị vạn giới.

Dưới chân hắn, các vị tiên quan, đại thần đang quỳ rạp, không một ai dám ngẩng đầu. Không khí nặng nề đến mức khiến không gian muốn đông đặc lại.

"Hắn đến rồi." Cổ Thiên Thánh đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm khàn như vọng về từ vực thẳm.

"Bệ hạ… là kẻ phản nghịch Diệp Hư Không sao? Để thần dẫn quân đi tiêu diệt hắn!" Một vị lão giả với chòm râu dài quá ngực, mang theo khí息 của một Thần Tôn bước ra.

Cổ Thiên Thánh đột ngột bật cười, tiếng cười đầy sự mỉa mai và căm hận: "Tiêu diệt? Các ngươi biết hắn là ai không? Năm xưa, chính ta cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn. Nếu hắn muốn các ngươi chết, chỉ cần một ý niệm là đủ."

Hắn đứng dậy, chiếc long bào tung bay, tỏa ra luồng khí đen kịt của *Thôn Thiên Ma Công*. Những vị tiên quan xung quanh bỗng cảm thấy tu vi của mình bị hút mất một phần, nhưng không một ai dám lên tiếng kêu đau.

"Hàng vạn năm rồi… Sư phụ à sư phụ, ngươi rốt cuộc vẫn bò từ dưới mộ sâu lên để tìm ta. Nhưng ngươi lầm rồi, giờ đây ta chính là Thiên Đạo! Thương Khung này là của ta, vạn giới này là thức ăn của ta! Ngươi lấy gì để đấu với ta?"

Cổ Thiên Thánh bước từng bước xuống bậc thềm, mỗi bước đi đều khiến điện Thái Tiêu chấn động dữ dội.

Cùng lúc đó, cửa chính điện bỗng nhiên nổ tung.

Khói bụi và linh khí hỗn loạn tản ra, lộ ra hình dáng của bốn kẻ lạ mặt đang hiên ngang bước vào giữa vòng vây của hàng vạn cao thủ Thiên Đạo Minh.

Diệp Hư Không đi đầu, vẻ mặt vô thanh vô tức. Lạc Thần Hi cầm kiếm hộ vệ bên trái. Mập Mạp cười hì hì đứng bên phải. Con chó đen Hắc Tử đi giữa, nghênh ngang tự đắc.

Hai luồng khí tức một vàng đen đại diện cho sự thôn phệ, một xám thẫm đại diện cho sự hư vô va chạm mạnh mẽ vào nhau giữa đại điện. Không gian xung quanh ngay lập tức xuất hiện vô số vết nứt li ti. Những vị thần tiên đứng gần đó đều bị chấn văng ra ngoài, máu tươi tuôn xối xả.

Diệp Hư Không đứng lại, khoảng cách giữa hắn và Cổ Thiên Thánh chỉ còn chưa đầy trăm trượng.

Kiếp trước, hắn chết ở chính nơi này, dưới nhát kiếm của kẻ đồ đệ mà hắn tin tưởng nhất.
Kiếp này, hắn trở lại, không phải để đòi ngôi vị, mà để xóa sạch tội lỗi của một thời đại.

"Đã lâu không gặp, đồ đệ." Diệp Hư Không nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo cực độ.

Cổ Thiên Thánh nhìn chăm chằm vào khuôn mặt trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại già nua hơn cả thiên địa của Diệp Hư Không, nghiến răng nói: "Hư Vô Thần Đế… Ngươi nên tan biến đi mới đúng! Tại sao lại còn trở lại làm gì?"

"Bởi vì ta nợ nhân gian một sự công bằng, nợ chính mình một lời giải thoát." Diệp Hư Không khẽ nhấc tay.

Hư Vô Kiếm — thanh kiếm vốn dĩ không có hình thể, lúc này bắt đầu tụ hội từ sự trống rỗng giữa lòng bàn tay hắn. Một luồng kiếm ý đen tuyền bao phủ toàn bộ điện Thái Tiêu, cắt đứt mọi mối liên hệ của Cổ Thiên Thánh với Thiên Đạo xung quanh.

"Cổ Thiên Thánh, hôm nay ta không chỉ giết ngươi." Diệp Hư Không chậm rãi nói, từng chữ như tiếng búa tạ đóng vào quan tài, "Ta sẽ dùng cái tên của ngươi, cùng cái Thiên Đình thối nát này, vĩnh viễn trở thành tro bụi của hư vô."

Mập Mạp Tiền Đa Đa hét lớn cổ vũ: "Đúng thế! Đánh cho hắn không còn một mảnh quần lót luôn lão đại ơi! Ta cá cược hết tài sản là ngài thắng chắc rồi!"

Hắc Tử cũng gầm gừ một tiếng, hóa thân thành một bóng đen khổng lồ lờ mờ sau lưng Diệp Hư Không, há cái miệng rộng có thể nuốt cả bầu trời, nhìn chằm chằm vào đám thuộc hạ của Cổ Thiên Thánh.

Trận chiến định đoạt tương lai của Cửu Tiêu, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.

Gió lạnh từ Biển Hư Vô thổi qua kẽ hở của tầng trời thứ chín, báo hiệu cho một cuộc đại tẩy lễ đẫm máu. Diệp Hư Không nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, ý niệm trong đầu hắn chuyển động, và cả thế giới như ngừng quay.

Đệ Cửu Thiên, hôm nay sẽ sụp đổ.

[Hết Chương 117]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8