Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 119: Trước cửa Dao Trì Thánh Địa**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:37:59 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 119: TRƯỚC CỬA DAO TRÌ THÁNH ĐỊA**

Trong Cửu Tiêu Thiên Ngoại, Dao Trì Thánh Địa luôn được coi là chốn bồng lai tiên cảnh bậc nhất. Nơi đây mây mờ bao phủ, những rặng núi lơ lửng giữa tầng mây được nối với nhau bằng những dải thác nước tâm linh bạc lấp lánh. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, bao phủ lấy những tòa cung điện lộng lẫy bằng bạch ngọc.

Hôm nay, Dao Trì vạn năm yên tĩnh bỗng trở nên huyên náo dị thường.

Khắp nơi chăng đèn kết hoa, hồng sắc rực rỡ nhuộm đỏ cả một vùng trời vạn dặm. Tiếng nhạc tiên vang lừng, chim hạc bay lượn trên không trung cõng theo những lễ vật quý giá. Hôm nay là ngày đại hôn của Thánh nữ Dao Trì — Lạc Thần Hi và Thiên Diệu Thần Tử, nhi tử của Thiên Diệu Thần Vương.

Nhưng, trong bầu không khí hân hoan giả tạo ấy, người ta vẫn cảm nhận được một sự áp bách lạnh lẽo đến thấu xương.

Tại hậu điện của Dao Trì, bên trong một gian phòng được trang hoàng lộng lẫy nhưng lại tĩnh mịch như một ngôi mộ, Lạc Thần Hi ngồi lặng lẽ trước gương đồng. Nàng khoác trên mình bộ hỉ phục rực rỡ nhất thế gian, tà áo thêu phượng hoàng tung cánh, lấp lánh dưới ánh châu ngọc. Thế nhưng, khuôn mặt xinh đẹp thoát tục kia lại tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt vốn trong vắt như hồ thu nay chỉ còn lại sự tịch mịch và tuyệt vọng.

"Thánh nữ, giờ lành đã đến." Một vị lão phụ mặc đồ xám đứng bên cạnh, thanh âm lạnh lùng không chút cảm xúc: "Cửu Âm Tuyệt Thể của ngươi là liều thuốc tốt nhất cho Thiên Diệu Thần Tử. Việc ngươi gả đi không chỉ cứu lấy tính mạng của mình, mà còn đổi lấy sự che chở vĩnh viễn của Thiên Diệu Thần Vương cho Dao Trì. Đây là vinh hạnh của ngươi."

Lạc Thần Hi khẽ nhếch môi cười khổ. Vinh hạnh?

Gả đi thực chất là trở thành "lô đỉnh", để kẻ khác hút cạn tinh hoa của Cửu Âm Tuyệt Thể nhằm đột phá cảnh giới. Sau đêm nay, nàng sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn, một phế nhân bị vứt bỏ.

Nàng khẽ chạm tay vào một khối ngọc giản thô sơ giấu trong ống tay áo — một món đồ rẻ tiền từ Hạ Giới mà nàng vẫn luôn mang theo bên mình. Hình ảnh một thiếu niên với đôi mắt thâm trầm, đứng giữa vòng vây của thiên quân vạn mã vẫn thản nhiên như không bỗng hiện lên trong tâm trí nàng.

"Diệp Hư Không… nếu chàng ở đây, chàng có để họ mang ta đi không?" Nàng thầm thì, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng sứ, thấm ướt lớp phấn hồng.

Nhưng ngay sau đó, nàng tự giễu bản thân mình. Đây là Cửu Tiêu Thiên Ngoại, là nơi Thần Vương ngự trị. Hắn dù có là thiên tài ở Hạ Giới, dù có yêu nghiệt đến đâu, cũng làm sao có thể bước tới nơi này? Sự cách biệt giữa trời và đất không chỉ là không gian, mà là quy tắc thiên đạo không thể vượt qua.

Cửa chính của Dao Trì Thánh Địa — Thiên Môn.

Hàng vạn tu sĩ của các thế lực lớn nhỏ đang cung kính đứng hai bên con đường làm bằng vân thạch. Phía trên cao, Thiên Diệu Thần Tử cưỡi trên lưng một con Kim Long rực rỡ, vẻ mặt đầy sự kiêu ngạo và đắc ý. Hắn nhìn chằm chằm vào kiệu hoa của Dao Trì đang từ từ tiến ra, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ đối với thể chất của Lạc Thần Hi.

"Hôm nay, không ai có thể ngăn cản bản thần tử!" Thiên Diệu Thần Tử cười lớn, thanh âm chấn động cả sơn hà.

Thế nhưng, ngay khi kiệu hoa vừa bước ra khỏi Thiên Môn, một sự thay đổi đột ngột khiến không khí xung quanh hoàn toàn đông cứng.

Hư không phía trước đột ngột xuất hiện một vết nứt nhỏ, đen kịt và sâu thẳm. Vết nứt kia không hề phát ra bất kỳ linh lực dao động nào, nhưng lại khiến tất cả các vị cường giả có mặt tại đó cảm thấy da đầu tê dại.

Một bàn tay thanh mảnh, trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh từ trong bóng tối vươn ra, nhẹ nhàng xé rách màn hư không như xé một tờ giấy mỏng.

Từ trong khe nứt đen ngòm ấy, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một thanh niên khoác trường bào màu đen tuyền, tà áo thảng hoặc tung bay trong gió nhẹ. Gương mặt hắn thanh tú nhưng góc cạnh, đôi mắt sâu thăm thẳm như chứa đựng cả vũ trụ sơ khai, không nhìn thấy đáy. Hắn đứng đó, giữa vạn quân, giữa sự chứng kiến của những vị thần, nhưng trong mắt hắn lại như chẳng có một ai.

Sự xuất hiện của hắn quá mức tĩnh lặng, đến mức khiến vạn vật đều phải nín thở.

"Kẻ nào to gan! Dám chặn đường kiệu của Thiên Diệu Thần Vương gia tộc?" Một vị trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa, tu vi đã đạt tới Luyện Hư Cảnh, quát lên đầy giận dữ, trực tiếp tung ra một chưởng mang theo sấm sét thiên hỏa về phía thanh niên áo đen.

Thanh niên ấy thậm chí không thèm chớp mắt.

Khi đạo chưởng ấn hung mãnh kia chỉ còn cách hắn gang tấc, một điều kinh dị đã xảy ra. Toàn bộ sấm sét và lửa nóng đột ngột tan biến, không phải bị đánh tan, mà là "biến mất" một cách triệt để, trở thành hư vô ngay trước mắt mọi người.

Thanh niên bước thêm một bước. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống không trung đều tạo ra một vòng sóng màu xám tro lan tỏa. Những tu sĩ đứng gần đó đột ngột cảm thấy tu vi của mình bị đóng băng, linh khí trong cơ thể tựa như sợ hãi mà không dám lưu chuyển.

Diệp Hư Không nhìn về phía kiệu hoa, giọng nói nhàn nhạt nhưng lại rõ ràng vang vọng khắp vạn dặm:

"Dao Trì Thánh Địa, các ngươi đã hỏi qua ý kiến của ta chưa mà dám gả người của ta đi?"

Cả trường gian lâm vào một sự im lặng chết chóc. Người của hắn? Hắn tưởng mình là ai?

Thiên Diệu Thần Tử trên lưng Kim Long nheo mắt đầy sát khí: "Một con kiến cỏ từ đâu tới, lại dám sủa càn ở đây? Người đâu, băm thây hắn cho ta!"

Ngay lập tức, hàng trăm hộ vệ mặc giáp vàng, toàn bộ là cao thủ Hợp Đạo Cảnh, đồng loạt lao tới. Phóng lợn, trường thương, kiếm quang hóa thành một lưới ánh sáng dày đặc bao phủ lấy Diệp Hư Không.

Diệp Hư Không khẽ thở dài, tay phải của hắn từ trong ống tay áo vươn ra, chỉ nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

"Hư Vô — Đồng Hóa."

*Vù!*

Một luồng sóng đen kịt lấy hắn làm trung tâm bùng nổ. Toàn bộ vũ khí, giáp trụ và thậm chí là thân xác của hàng trăm vị hộ vệ kia, trong một nhịp thở, đều bị phân rã thành những hạt bụi màu xám rồi tan biến vào không trung. Không có tiếng thét, không có máu chảy, chỉ có sự trống rỗng đến rợn người.

Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người đều đứng hình. Một chiêu xóa sổ hàng trăm cường giả Hợp Đạo Cảnh? Đây là loại ma công gì?

Lúc này, rèm kiệu hoa khẽ lay động. Lạc Thần Hi dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc ấy. Nàng run rẩy vén rèm nhìn ra ngoài. Khi nhìn thấy bóng dáng đơn độc nhưng cao ngạo đứng trước thiên quân vạn mã kia, đôi mắt nàng lập tức nhòe đi.

"Diệp… Diệp Hư Không? Chàng… sao chàng lại có thể tới đây?"

Diệp Hư Không nhìn thấy nàng, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia nhu hòa hiếm hoi. Hắn bỏ qua tất cả mọi người, kể cả Thiên Diệu Thần Vương đang ẩn mình trên mây cao, bước thẳng về phía kiệu hoa.

"Gia hỏa to gan! Để mạng lại!" Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên. Thiên Diệu Thần Vương cuối cùng cũng ra tay. Một bàn tay khổng lồ che lấp cả mặt trời, mang theo quy tắc "Thôn Thiên" vỗ xuống, muốn ép nát Diệp Hư Không thành bình địa.

Diệp Hư Không đứng dừng lại, tay trái nắm lấy một vật sau lưng. Một chuôi kiếm đen tuyền không có lưỡi hiện ra trong tay hắn.

"Hư Vô Kiếm — Nhất Niệm."

Hắn không cần chém, chỉ đơn giản là nâng chuôi kiếm lên hướng về phía bàn tay khổng lồ kia.

*Oanh!*

Một đạo kiếm ý vô hình, mang theo sức mạnh có thể xóa bỏ lịch sử, trực tiếp xuyên thủng lòng bàn tay của Thần Vương. Không dừng lại ở đó, đạo kiếm ý ấy chia làm vạn đạo, chém tan đám mây vàng, đánh sập chín tầng trời của Dao Trì, khiến những tòa lầu gác cao quý nhất sụp đổ tan tành.

Thiên Diệu Thần Vương hừ lạnh một tiếng, lùi lại ba bước trên không trung, gương mặt đầy sự kinh hãi: "Quy tắc của ngươi… không thuộc về thế giới này! Ngươi là ai?"

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn đã đứng trước kiệu hoa, ngay trước mặt Lạc Thần Hi đang sững sờ.

Giữa đống đổ nát của một Thánh địa vừa bị hắn đánh sập một nửa, giữa ánh mắt căm thù của hàng vạn tu sĩ và sự run rẩy của những vị Thần, Diệp Hư Không đưa bàn tay ra trước mặt nàng.

Gió thổi bay những sợi tóc rối trên trán hắn, ánh mắt hắn thâm trầm nhìn sâu vào đôi mắt đầy nước của nàng.

"Thần Hi, xin lỗi vì đã để nàng đợi lâu."

Hắn khẽ cười, giọng nói ấm áp đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự sát phạt lúc trước:

"Ta đến đón nàng. Đi với ta, bầu trời này nếu ngăn cản, ta sẽ diệt sạch cả thương khung này cho nàng xem."

Lạc Thần Hi không còn nghe thấy tiếng ồn ào của đám đông, không còn thấy sự đe dọa của Thần Vương, trong thế giới của nàng lúc này chỉ còn lại bàn tay đang vươn ra kia. Nàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của hắn.

"Chàng đi đâu, em đi đó."

Giây phút ấy, tại cửa chính của Dao Trì Thánh Địa, lịch sử của Cửu Tiêu Thiên Ngoại chính thức rẽ sang một hướng khác. Một hướng đi mang tên — Hư Vô Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8