Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 120: Đại náo hôn lễ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:38:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 120: ĐẠI NÁO HÔN LỄ**

Mây mù trên đỉnh Dao Trì vốn dĩ mang sắc thái của sự thánh khiết, quanh năm bao phủ bởi hào quang thất thải, nay lại bị một tầng áp lực đen kịt che lấp. Gió ngừng thổi, chim thôi hót, ngay cả linh khí nồng đậm trong không khí cũng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cứng đờ lại.

Dưới chân những vị tiên gia lừng lẫy của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, gạch ngọc vỡ vụn. Những mảnh vỡ của kiệu hoa dát vàng bay lả tả như những cánh bướm gãy cánh trong cơn bão tố.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, một thiếu niên mặc trường bào thanh y giản dị đứng sừng sững. Hắn không có hào quang vạn trượng, không có thú cưỡi thái cổ tùy tùng, nhưng mỗi nhịp thở của hắn lại như đồng điệu với nhịp đập của cả một vùng không gian. Trên tay hắn là một chuôi kiếm đen tuyền, tối tăm đến mức như có thể nuốt chửng ánh sáng xung quanh.

Đó không phải là một thanh kiếm thông thường, đó là một vết rách của thực tại.

"Diệp… Hư Không?"

Lạc Thần Hi run rẩy thốt lên. Giọng nói của nàng vốn đã bị cấm chế từ trước, nay vì quá đỗi xúc động mà phá tan xiềng xích của cổ họng. Đôi mắt nàng, vốn lạnh lẽo như băng hà vạn năm, lúc này lại ầng ậc nước. Nàng không thể tin được, người đàn ông này thật sự đã xuất hiện. Từ hạ giới hoang vu, vượt qua ranh giới của Thiên đạo, một mình một kiếm đánh thẳng vào Dao Trì Thánh Địa ngay trong ngày đại hôn của nàng.

Cách đó không xa, Thiên Diệu Thần Vương đứng trên mây xanh, sắc mặt tái nhợt vì kinh sợ lẫn giận dữ. Bàn tay khổng lồ bằng linh khí của ông ta vốn định nghiền nát kẻ quấy rối, nay lại bị khoét một lỗ thủng đen kịt, máu thần óng ánh chảy dài theo cổ tay.

"Nghịch tặc hạ giới! Ngươi dám làm hỏng hôn sự của Thần tộc?" Thiên Diệu Thần Vương gầm lên, thanh âm chấn động vạn dặm, làm cho những tu sĩ đứng xem quanh đó phải bịt tai, kẻ yếu hơn thậm chí thổ huyết tại chỗ. "Ngươi có biết hôm nay là ngày gì không? Đây là ý chỉ của Thiên Đạo Minh, là sự kết hợp để ổn định vạn giới! Một con sâu cái kiến như ngươi, lấy tư cách gì mà đứng đây?"

Diệp Hư Không ngước mắt lên. Ánh mắt hắn không hề chứa đựng sự giận dữ hay điên cuồng, nó bình thản một cách đáng sợ. Đó là ánh mắt của một vị thần đang nhìn xuống những hạt cát dưới chân.

"Ý chỉ của Thiên Đạo Minh?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai vô tận. "Trong mắt ta, Thiên đạo của các ngươi chỉ là một mớ quy tắc cũ kỹ, thối rữa. Các ngươi dùng mệnh của nàng để tu luyện, dùng Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng làm lò luyện đan cho đám lão quái vật, mà cũng dám nói là vì ổn định vạn giới?"

Hắn bước lên một bước. Mỗi khi bàn chân hắn chạm xuống, một vòng sóng màu đen lại lan tỏa ra, khiến không gian dưới chân hắn trực tiếp tan biến thành hư vô.

"Tư cách của ta?" Diệp Hư Không nâng chuôi Hư Vô Kiếm lên ngang ngực. "Kiếm của ta chính là tư cách. Ta muốn mang nàng đi, vạn giới này, ai dám cản?"

"Càn rỡ!"

Một lão già tóc trắng xóa, râu dài tới ngực bước ra từ hư không phía sau Thiên Diệu Thần Vương. Đây là Đại Trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa, một tồn tại đã bước vào Thần Vương cảnh viên mãn từ vạn năm trước.

"Tiểu tử, cho dù ngươi có cơ duyên đoạt được món hung khí kia, nhưng cảnh giới chỉ mới là một phế vật từ hạ giới bò lên, dám ở Dao Trì giương oai? Trấn áp cho ta!"

Lão già vung tay, một bảo tháp rực rỡ vàng kim từ trên trời rơi xuống. Đây là Cửu tầng Trấn Thần Tháp, một món Thần khí đỉnh tiêm có khả năng trấn áp cả linh hồn và xác thịt của bất kỳ ai dưới cảnh giới Thần Đế. Không gian xung quanh Diệp Hư Không bị khóa chặt, áp lực nặng nề đến mức có thể ép nát một ngọn đại sơn.

Lạc Thần Hi hét lên trong tuyệt vọng: "Không! Hư Không, chạy mau!"

Thế nhưng, Diệp Hư Không ngay cả mắt cũng không chớp. Hắn khẽ buông một lời:

"Nhất niệm… Hóa Vô."

Chỉ thấy chuôi kiếm trong tay hắn khẽ rung động một nhịp rất nhẹ. Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Cái tháp khổng lồ đang lao xuống bỗng dưng đứng khựng lại giữa không trung. Sau đó, trước ánh mắt bàng hoàng của hàng vạn người, Thần khí lừng lẫy kia bắt đầu hóa thành tro bụi từ trên xuống dưới. Những hạt bụi vàng kim lấp lánh chưa kịp rơi xuống đất đã bị một sức mạnh vô hình xóa sổ sạch sẽ khỏi thực tại.

Lão đại trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa khựng lại, đôi mắt già nua lồi ra vì kinh hãi. Lão cảm thấy mối liên kết linh hồn với món thần khí của mình đã biến mất hoàn toàn. Không phải bị phá hủy, mà là bị "xóa bỏ" — như thể món pháp bảo đó chưa từng tồn tại trên thế giới này.

"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Lão run rẩy chỉ tay vào Diệp Hư Không.

"Ta nói rồi, quy tắc của các ngươi đối với ta chẳng khác gì mây khói." Diệp Hư Không bình thản nói, bóng dáng hắn nhấp nháy, ngay sau đó đã xuất hiện bên cạnh kiệu hoa của Lạc Thần Hi.

Hắn vươn bàn tay thon dài của mình ra. Giữa đống đổ nát của một hôn lễ hào nhoáng, bàn tay hắn là thứ duy nhất mang lại cảm giác chân thực nhất đối với nàng.

Lạc Thần Hi nhìn chằm chằm vào bàn tay ấy. Nàng biết, nếu đặt tay vào đó, nàng sẽ chính thức trở thành kẻ thù của cả Thần giới, của Dao Trì, và của chính vận mệnh của nàng. Nàng sẽ bị truy sát đến tận chân trời góc biển. Nhưng nhìn vào đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một vũ trụ hư không của hắn, nàng cảm thấy sự sợ hãi vốn có biến mất sạch sẽ.

Nàng đưa bàn tay nhỏ bé, trắng ngần của mình đặt vào lòng bàn tay hắn. Sự ấm áp truyền qua, thấm sâu vào tận linh hồn đang run rẩy của nàng.

"Đi thôi." Diệp Hư Không nói nhỏ, thanh âm dịu dàng chỉ dành cho một mình nàng.

"Đứng lại cho ta!" Thiên Diệu Thần Vương gầm lên đau đớn. Đứa con trai của lão – chú rể của ngày hôm nay – vẫn đang đứng trơ ra đó như một tên ngốc. Nếu để Diệp Hư Không mang Lạc Thần Hi đi, danh tiếng của lão và Dao Trì sẽ đổ xuống sông xuống biển. "Vạn Thần Kết Giới, mở!"

Oanh! Oanh! Oanh!

Bốn phương tám hướng của Dao Trì, những cột ánh sáng vàng rực bốc lên trời. Một trận pháp cổ xưa từ thời Thái Cổ được kích hoạt, bao phủ toàn bộ Thánh địa trong một chiếc lồng ánh sáng bất khả xâm phạm. Hàng trăm vị chấp pháp trưởng lão cùng nhau kết ấn, dồn toàn bộ sức mạnh để trấn sát đôi nam nữ giữa trung tâm.

Lực lượng này quá mức kinh khủng, ngay cả một vị Thần Đế cũng phải kiêng dè đôi phần.

"Diệp Hư Không, hôm nay dù ngươi có mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi Dao Trì!" Thiên Diệu Thần Vương cười lạnh, khuôn mặt vặn vẹo vì thù hận.

Diệp Hư Không nhìn màn chắn ánh sáng dày đặc bao quanh mình, rồi lại nhìn Lạc Thần Hi. Nàng đang siết chặt tay hắn, gương mặt lộ rõ vẻ kiên định, dù phải chết, nàng cũng sẽ chết cùng hắn.

"Thần Hi, nàng có tin ta không?" Hắn hỏi.

Nàng gật đầu không chút do dự: "Em tin."

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, sau đó hướng tầm mắt về phía bầu trời xa xăm, nơi mà hắn cảm nhận được một hơi thở quen thuộc — hơi thở của Cổ Thiên Thánh đang ẩn nấp sâu trong tầng trời thứ chín để quan sát màn kịch này.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng thiên đạo làm lồng giam để nuôi nhốt chúng sinh, dùng trật tự của ngươi để áp chế sự tự do của ta. Vậy thì hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, Hư Vô mới là khởi điểm và kết cục của tất cả."

Hắn cầm Hư Vô Kiếm, không phải hướng về phía đám đông tu sĩ, mà là hướng thẳng lên bầu trời.

"Nhất Niệm… Diệt Thương Khung!"

Một đạo sóng âm cực trầm phát ra, vượt qua cả giới hạn thính giác của con người. Từ chuôi kiếm đen tuyền kia, một đạo kiếm ý vô hình vươn dài ra vạn dặm.

Rắc… Rắc…

Vạn Thần Kết Giới được cho là bất khả chiến bại bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt. Những vết nứt đó lan rộng như mạng nhện, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Ánh sáng vàng bị bóng tối nuốt chửng.

Không chỉ là kết giới. Đám mây vàng của Dao Trì, những hòn đảo bay hùng vĩ, ngay cả bầu trời xanh biếc phía trên đầu mọi người đều bắt đầu sụp đổ từng mảnh như một tấm gương bị đập vỡ. Phía sau những mảnh vỡ đó không phải là khoảng không, mà là một vùng bóng tối vĩnh hằng — Vực Thẳm Hư Vô.

"Trời… Trời sập rồi!" Một vị trưởng lão hét lên thất thanh, râu tóc dựng ngược vì kinh hãi.

Cả một phương thương khung thực sự đã bị hắn chém vỡ chỉ bằng một ý niệm.

Diệp Hư Không không quan tâm đến sự kinh hoàng của đám đông. Hắn kéo Lạc Thần Hi sát vào người mình, ôm lấy eo nàng, bước đi thản nhiên giữa những quy tắc đang sụp đổ xung quanh. Những đạo lôi điện thiên phạt lao xuống đều bị sức mạnh hư vô quanh người hắn đồng hóa, biến thành hư ảo.

Hắn bước qua Thiên Diệu Thần Vương đang đứng ngây người như một pho tượng đá. Hắn bước qua sự sợ hãi của vạn giới.

"Lần này, ta mang nàng đi. Kẻ nào muốn đòi người, cứ việc đến Vực Thẳm Hư Vô tìm ta."

Lời nói bình thản của Diệp Hư Không vang vọng giữa những mảnh vụn của không gian. Hắn cùng Lạc Thần Hi biến mất vào trong vết nứt đen kịt phía chân trời, để lại sau lưng một Dao Trì Thánh Địa đổ nát và một Thần giới đang chấn động tận gốc rễ.

Phía sau, Hắc Tử — con chó đen nhỏ lúc nãy vẫn còn nằm ngủ gà ngủ gật ở một góc cung điện — bỗng nhiên nhe răng cười một cách quái dị, sau đó rống lên một tiếng làm rung chuyển cả chín tầng trời rồi hóa thành một luồng hắc quang đuổi theo bóng dáng chủ nhân. Tiền Đa Đa thì mồ hôi nhễ nhại, vác một bao tải lớn toàn bảo vật vừa "tiện tay" nhặt được của các khách mời, lạch bạch chạy theo:

"Đại ca! Tẩu tử! Đợi đệ với! Đừng có bỏ rơi cái cây hái ra tiền này mà!"

Dưới ánh hoàng hôn của một bầu trời đang bị bóp nghẹt, một huyền thoại mới đã thực sự bắt đầu. Hư Vô Thần Đế đã trở lại, và lần này, cả thương khung sẽ phải run rẩy dưới ý niệm của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8