Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 121: Đối đầu Thái tử Thiên Đình**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:39:22 | Lượt xem: 1

Chương 121: Đối đầu Thái tử Thiên Đình

Gió lộng gào thét trên đỉnh tàn tích của Vạn Cổ Thần Đài, nơi những cột đá khổng lồ nứt nẻ đứng trơ trọi giữa trời đất, minh chứng cho một thời đại hoàng kim đã tàn lụi. Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn, những luồng áp lực vàng rực từ trên cao ép xuống, khiến mặt đất vốn đã vụn nát nay lại lún sâu thêm mấy trượng.

Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen khẽ lay động trong cuồng phong. Một tay hắn vẫn nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Lạc Thần Hi, bàn tay kia buông thõng, nhưng mười ngón tay khẽ co duỗi, nhịp nhàng theo quy luật của hư không.

"Đến rồi." Diệp Hư Không nhàn nhạt thốt ra hai chữ.

Ngay lập tức, bầu trời phía trên bị xé toạc ra bởi một đường rãnh ánh sáng hoàng kim dài hàng vạn dặm. Tiếng rồng ngâm trầm đục xuyên thấu linh hồn vang lên, chín con Kim Long mang theo vảy giáp sáng chói kéo theo một cỗ xa giá lộng lẫy bước ra từ vết nứt không gian.

Phía trên xa giá, một thanh niên mặc long bào vàng nhạt, đầu đội triều thiên quan, đôi mắt mang theo sự ngạo nghễ bẩm sinh của kẻ đứng đầu vạn vật, đang nhìn xuống với vẻ khinh miệt tột cùng.

"Diệp Hư Không, ngươi tưởng chạy khỏi Dao Trì là có thể tiêu dao ngoài vòng pháp luật sao?" Giọng nói của người thanh niên tựa như sấm nổ, làm rung chuyển cả màng nhĩ của những tu sĩ đang ẩn nấp quan sát từ xa.

"Thái tử Thiên Đình — Cổ Vô Địch!" Tiền Đa Đa nấp sau một tảng đá lớn, hàm răng va vào nhau lập cập. Gã ôm chặt lấy túi bảo vật, mồ hôi chảy ròng ròng: "Xong đời rồi, lần này là con trai duy nhất của Thiên Đế đương nhiệm. Hắn tu luyện Thần Hoàng Kinh, nửa bước đã chạm đến Vương Cảnh đỉnh phong, nghe nói còn có khả năng câu thông với Thiên Đạo!"

Hắc Tử ngồi bên cạnh, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, ánh mắt nó nhìn Cổ Vô Địch chẳng khác nào nhìn một khúc xương khô. Nó liếm liếm móng vuốt, lầm bầm trong họng: "Một lũ tép riu thích làm màu. Để lát nữa ta xem nó có vị gì."

Lạc Thần Hi cảm nhận được luồng khí tức bá đạo đang khóa chặt lấy mình, sắc mặt nàng hơi tái đi. Nàng nhìn về phía bóng lưng của Diệp Hư Không, lo lắng thầm thì: "Hắn có mang theo Thiên Quy Chi Nhãn, loại thần vật đó có thể khắc chế linh lực… Chàng vừa mới đột phá, đừng quá gắng sức."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Thiên Đạo mà cha hắn thờ phụng còn chẳng làm gì được ta, huống chi là một cái nhãn cầu của một kẻ chết thay?"

Cổ Vô Địch đứng trên xa giá, nghe thấy những lời ngông cuồng ấy, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm. Hắn bước xuống từ hư không, mỗi bước đi là một đóa hoa sen vàng nở rộ dưới chân, quy tắc của trời đất dường như đang reo hò ủng hộ hắn.

"Diệp gia phế vật, kẻ chiếm đoạt cơ duyên của người khác mà thôi. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, trước mặt huyết mạch chân chính của Thiên Đình, thứ 'Hư Vô' rẻ tiền của ngươi chỉ là một trò hề!"

Cổ Vô Địch vừa dứt lời, bàn tay phải hắn vung lên.

"Hoàng Thiên Chi Thủ!"

Không gian trên đỉnh đầu Diệp Hư Không sụp đổ, một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ hàng triệu phù văn ánh sáng hoàng kim giáng xuống. Áp lực của nó lớn đến mức làm cho toàn bộ hòn đảo bay nơi họ đứng bắt đầu tan rã. Đây không đơn thuần là sức mạnh, mà là ý chí của Thiên đạo ép buộc chúng sinh phải quỳ lạy.

Diệp Hư Không ngước mắt, đồng tử đen tuyền không chút gợn sóng. Hắn không né tránh, cũng không thi triển phòng ngự. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng một ngón tay trỏ lên, hướng về phía lòng bàn tay vàng khổng lồ kia.

"Tan đi."

Một âm thanh cực nhỏ, tựa như hơi thở của gió.

Vào khoảnh khắc ngón tay của Diệp Hư Không chạm vào phù văn hoàng kim, một vòng xoáy đen kịt nhỏ li ti xuất hiện. Không có vụ nổ long trời lở đất nào xảy ra. Bàn tay khổng lồ có thể trấn áp cả một vị Thần Vương ấy, khi chạm vào đầu ngón tay của Diệp Hư Không, bỗng nhiên bị "xóa bỏ".

Đúng vậy, là xóa bỏ.

Ánh sáng vàng rực rỡ bị một bóng tối nguyên thủy nuốt chửng, vỡ vụn ra thành những mảnh tro bụi hư ảo rồi biến mất hoàn toàn vào cõi hư vô, không để lại một chút dư âm năng lượng nào.

"Cái gì?!" Cổ Vô Địch lần đầu tiên biến sắc, đồng tử co rút lại: "Ngươi… ngươi làm thế nào?"

"Quy tắc của thế giới này do cha ngươi định đoạt, nhưng tiếc là, hắn định không nổi 'Hư Vô'." Diệp Hư Không bình thản bước tới một bước. Chỉ một bước ấy thôi, khoảng cách vạn trượng bỗng nhiên bị rút ngắn, hắn đã đứng đối diện với Thái tử Thiên Đình.

Cổ Vô Địch rống lên một tiếng kinh thiên, trên trán hắn, một vết nứt dọc bỗng nhiên mở ra, lộ ra một con mắt màu bạc rực rỡ ánh sét — Thiên Phạt Chi Nhãn!

"Diệt cho ta!"

Một luồng sáng màu bạc mang theo sức mạnh tàn diệt vạn vật phóng ra. Đi đến đâu, không gian ở đó bị thiêu rụi thành bình địa, ngay cả ý thức của người quan sát cũng cảm thấy đau đớn dữ dội. Đây là đòn sát thủ mạnh nhất của Cổ Vô Địch, dùng để giết chết thần hồn của đối thủ.

Nhưng đối mặt với luồng sáng bạc đầy tính hủy diệt ấy, Diệp Hư Không chỉ khẽ vung tay áo. Một thanh chuôi kiếm đen tuyền hiện ra trong lòng bàn tay hắn — Hư Vô Kiếm.

Tuy thanh kiếm không có lưỡi, nhưng khi Diệp Hư Không chém xuống, một đường gạch đen kịt xuất hiện giữa không trung, cắt đôi cả thế giới.

*Rắc!*

Luồng sáng Thiên Phạt bị cắt làm đôi như một miếng đậu hũ. Đường gạch đen không dừng lại, nó tiếp tục lướt qua vai Cổ Vô Địch.

"A!!!"

Tiếng hét thảm khốc vang lên. Cánh tay phải mang theo long bào hoàng kim của Cổ Vô Địch bị rơi xuống. Nhưng điều kinh khủng nhất là, vết thương ở bả vai hắn không chảy máu, mà nó đang bị một lớp sương mù đen bám lấy, từ từ "tan biến". Không có cách nào hồi phục, không có dược linh nào chữa nổi, vì chính khái niệm về cánh tay đó đang bị xóa khỏi thực tại.

"Thiên Đạo hộ thân! Phụ hoàng cứu con!" Cổ Vô Địch kinh hoàng tột độ, hắn cảm nhận được cái chết đang cận kề hơn bao giờ hết. Hắn điên cuồng bóp nát một viên ngọc giản trong tay.

Một hư ảnh khổng lồ mang theo uy nghiêm bao trùm cả vũ trụ hiện ra phía sau Cổ Vô Địch. Đó là một người đàn ông ngồi trên ngai vàng, khí thế đủ để làm cho các ngôi sao ngừng quay — Cổ Thiên Thánh.

Hư ảnh của Thiên Đế nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, thanh âm tựa như vọng về từ thời Thái Cổ: "Nghịch đồ! Ngươi dám thương tổn con trai ta?"

Áp lực từ hư ảnh làm cho Tiền Đa Đa ngã quỵ xuống đất, Lạc Thần Hi cũng phải lùi lại mấy bước để giữ vững thân hình.

Diệp Hư Không lại cười, một nụ cười đầy lạnh lẽo và tang thương. Hắn ngước nhìn hư ảnh của kẻ từng là đồ đệ mình nhất mực tin tưởng, giọng nói vang vọng khắp tứ phương:

"Cổ Thiên Thánh, vạn năm không gặp, ngươi vẫn thích dùng cái ảo ảnh to lớn này để che giấu sự hèn nhát bên trong sao?"

"Ngươi… Diệp Hư Không? Không thể nào! Ngươi lẽ ra phải tan biến từ lâu!" Hư ảnh Thiên Đế rung động dữ dội, lộ ra sự hoảng loạn không thể che giấu.

"Ngươi sai rồi. Hư vô là vĩnh hằng, và ta… là chủ nhân của sự vĩnh hằng ấy."

Diệp Hư Không giơ Hư Vô Kiếm lên cao, ý niệm trong đầu hắn chuyển động. Cả bầu trời phía trên Cổ Vô Địch bỗng nhiên sụp đổ thành một lỗ đen khổng lồ.

"Nhất Niệm… Đoạn Nhân Quả!"

Hư ảnh của Cổ Thiên Thánh gào thét nhưng không thể ngăn cản. Toàn bộ hào quang hoàng kim bao quanh Cổ Vô Địch bị hút vào lỗ đen ấy. Tiếng kêu la của Thái tử Thiên Đình lịm dần, rồi mất hẳn. Tại vị trí đó, không còn mảnh xương, không còn tàn hồn, ngay cả danh hiệu Thái tử cũng như chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Diệp Hư Không hạ kiếm xuống, mái tóc đen tung bay trong gió lặng. Hắn nhìn vào hư ảnh đang dần tan biến của Thiên Đế, chậm rãi nói từng chữ:

"Cổ Thiên Thánh, giữ chắc lấy cái ghế của ngươi. Ta sẽ sớm đến đòi lại tất cả."

Vạn dặm không gian im bặt. Cả một phương thế giới dường như đang run rẩy trước một ý niệm của thiếu niên áo đen ấy.

Ở đằng xa, Tiền Đa Đa há hốc mồm, chiếc túi bảo vật rơi phịch xuống đất mà gã cũng không buồn nhặt. Còn Lạc Thần Hi, nàng nhìn bóng dáng cô độc và vĩ đại của hắn, đột nhiên cảm nhận được một nỗi đau đớn cùng cực len lỏi trong tim — một người phải trải qua bao nhiêu sự phản bội và hư vô, mới có thể đứng vững giữa trời đất với một trái tim lạnh lẽo như vậy?

Trận chiến kết thúc, nhưng sóng gió của Cửu Tiêu… bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8