Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 122: Nhất Niệm Diệt Thần Thể**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:40:01 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 122: NHẤT NIỆM DIỆT THẦN THỂ**

Bầu trời phía trên Thanh Vân Thành giờ đây không còn là màu xanh biếc thường nhật, mà bị bao phủ bởi một màu đen kịt sâu thẳm, giống như một con mắt khổng lồ của vũ trụ đang nhìn xuống chúng sinh với vẻ lạnh lùng, vô cảm.

Hư ảnh của Cổ Thiên Thánh đã tan biến hoàn toàn sau đòn công kích nhân quả của Diệp Hư Không, nhưng dư âm mà nó để lại vẫn khiến không gian xung quanh vặn vẹo không ngừng. Những tia chớp đen kịt từ các vết nứt hư không rạch nát tầng mây, tạo nên một khung cảnh tận thế rợn người.

Dưới đất, vạn vật im lìm. Những tu sĩ vốn đang đứng xem trận chiến, dù là cường giả Trúc Cơ hay Kim Đan, lúc này đều quỳ mọp xuống, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Áp lực từ "Hư Vô" không phải là áp lực của tu vi thuần túy, mà là một loại chấn nhiếp về linh hồn, khiến họ có cảm giác nếu bản thân cử động dù chỉ một chút, sự tồn tại của họ sẽ lập tức bị xóa bỏ khỏi thế giới này.

Diệp Hư Không đứng giữa hư không, tà áo đen tung bay, thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi trong tay hắn vẫn tỏa ra luồng khí tức tịch diệt mờ ảo. Đôi mắt hắn không có lấy một gợn sóng, bình thản nhìn xuống kẻ duy nhất còn đang thoi thóp phía dưới – Cổ Vô Địch.

Thái tử Thiên Đình lừng lẫy một thời, kẻ mang trong mình Thôn Thiên Thần Thể vạn người mê muội, lúc này chẳng khác nào một con chó nhà có tang. Bộ long bào vàng rực rỡ đã rách mướp, thấm đẫm máu tươi đen ngòm. Toàn bộ xương cốt trong người hắn gần như vỡ vụn dưới áp lực của chiêu "Nhất Niệm Đoạn Nhân Quả" vừa rồi.

"Không… Không thể nào… Ta là con trai của Thiên Đế… Ta có Thần Thể… Ta là định mệnh của thời đại này…"

Cổ Vô Địch rên rỉ, giọng nói khàn đặc đầy sự kinh hoàng và không cam lòng. Hắn cố gắng chống tay xuống đất để đứng dậy, nhưng mỗi khi hắn cử động, những sợi tơ đen kịt của lực lượng Hư Vô lại quấn lấy hắn, gặm nhấm chút sinh cơ cuối cùng.

Diệp Hư Không chậm rãi đáp xuống, mỗi bước chân của hắn đều đạp trên hư không, tạo ra những vòng sóng chấn động nhỏ xíu. Hắn dừng lại trước mặt Cổ Vô Địch, ánh mắt mang theo sự thương hại lạnh lẽo:

"Định mệnh của thời đại sao? Cổ Vô Địch, ngươi có bao giờ tự hỏi, cái gọi là Thần Thể mà ngươi tự hào, từ đâu mà có không?"

Cổ Vô Địch sững sờ, con ngươi co rụt lại. Hắn nhớ về những đêm sâu trong cung cấm, phụ thân hắn – Cổ Thiên Thánh – đã dùng những thủ pháp tàn độc để truyền thụ cho hắn một loại huyết mạch nguyên thủy, nói rằng đó là món quà từ Thượng cổ Thần linh.

"Huyết mạch đó… thuộc về ta." Diệp Hư Không bình thản nói, lời nói rơi vào tai Cổ Vô Địch như sấm sét giữa trời quang. "Cha ngươi là một kẻ phản đồ, cướp đoạt căn cơ của sư phụ mình để lên ngôi vị Thiên Đế. Còn ngươi, chẳng qua chỉ là một cái thùng chứa rác rưởi, dùng để nuôi dưỡng chút tàn tích của Thôn Thiên Ma Công mà cha ngươi không cách nào hấp thụ hết."

"Ngươi nói dối! Ngươi chỉ là một phế vật ở hạ giới! Cha ta là chí cao vô thượng!" Cổ Vô Địch gầm lên điên cuồng, huyết quang trong mắt bộc phát. Hắn dường như muốn dùng chút sức tàn cuối cùng để kích hoạt Thần Thể.

Trong lồng ngực Cổ Vô Địch, một vầng sáng màu vàng sẫm bắt đầu bùng lên. Đó là tinh hoa của Thôn Thiên Thần Thể. Luồng ánh sáng ấy bắt đầu thôn phệ linh khí loãng trong không trung, thậm chí thôn phệ cả đất đá xung quanh để chữa trị thương thế cho chủ nhân. Một cỗ khí tức bá đạo, nuốt chửng vạn vật trỗi dậy, làm lay động cả đại địa.

"Hửm? Định liều chết phản kháng sao?" Cách đó không xa, Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt ranh mãnh – hừ lạnh một tiếng bằng giọng người đầy vẻ khinh bỉ: "Một chút huyết mạch rác rưởi bị pha tạp mà cũng dám xưng là Thần Thể. Nếu là lão tử thời kỳ toàn thịnh, chỉ cần một hơi thở là nuốt gọn cái loại giả tạo này."

Tiền Đa Đa núp sau một tảng đá lớn, vừa run rẩy vừa lẩm bẩm: "Lão đại cố lên! Đánh chết cái thằng thiếu gia nhà giàu tự phụ kia đi! Cho hắn biết thế nào là sức mạnh của người nghèo vượt khó… à không, sức mạnh của đại ca ta!"

Lạc Thần Hi đứng lặng người ở phía khác, tà váy trắng thanh khiết của nàng nhuốm chút tro bụi chiến trường. Nàng nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Diệp Hư Không, đôi mắt vốn lạnh lùng như băng sơn nay lại hiện lên sự phức tạp khó tả. Nàng là Thánh nữ Dao Trì, có Cửu Âm Tuyệt Thể, nàng cảm nhận rõ hơn ai hết cái sự "trống rỗng" của Diệp Hư Không. Hắn đứng đó, nhưng dường như hắn không thuộc về thế giới này. Hắn giống như một vị thần đứng ngoài quy luật, nhìn lũ kiến hôi đang giãy dụa.

"Diệp Hư Không… ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng thầm hỏi trong lòng.

Trở lại trung tâm chiến trường, Cổ Vô Địch đã hoàn toàn phát điên. Hắn đứng bật dậy, toàn thân bốc ra hắc khí nồng nặc. Thôn Thiên Thần Thể bị hắn ép đến cực hạn, tạo thành một hư ảnh ma thú khổng lồ có cái miệng rộng đến vô biên phía sau lưng.

"Diệp Hư Không! Chết đi cho ta! Thôn Thiên Ma Thần – Thực Diệt Vạn Vật!"

Hư ảnh ma thú há miệng, một lực hút kinh thiên động địa bộc phát, dường như muốn nuốt chửng toàn bộ Thanh Vân Thành vào trong bụng. Mặt đất nứt toác, nhà cửa bị nhổ bật rễ, vạn vật đều bay về phía cái miệng đen ngòm ấy.

Diệp Hư Không vẫn đứng yên, tay trái chắp sau lưng, tay phải cầm chuôi Hư Vô Kiếm thõng xuống. Gió bão thổi tung mái tóc hắn, nhưng chân hắn vẫn không nhích lấy nửa phân.

"Thôn thiên?" Hắn khẽ lẩm bẩm, thanh âm nhẹ tênh nhưng lại áp đảo hoàn toàn tiếng gầm của ma thú. "Ngươi dám dùng thứ sức mạnh mà ta từng sáng tạo ra để chống lại ta?"

Ánh mắt Diệp Hư Không đột nhiên lóe lên một vầng hào quang không màu. Đó là sự hiện diện của quy tắc tối cao.

"Ta nói, hư không chính là khởi nguồn, cũng chính là kết thúc. Mọi sự tồn tại không thuộc về tự nhiên, đều phải quay về trạng thái vô hình."

Hắn đưa ngón tay trỏ lên, hư không chỉ về phía Cổ Vô Địch. Không có linh lực cuồng bạo, không có ánh sáng chói mắt, chỉ có một luồng sóng gợn mờ ảo như nước lan tỏa ra.

"Nhất Niệm… Diệt Thần Thể."

Ngay khi lời vừa dứt, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Cỗ lực hút vô tận của Cổ Vô Địch đột nhiên khựng lại. Hư ảnh ma thú khổng lồ kia giống như một tấm kính bị đập vỡ, bắt đầu rạn nứt rồi tan biến thành những mảnh vụn sáng mờ. Quan trọng nhất là, cơ thể của Cổ Vô Địch bắt đầu biến đổi.

Lớp da vàng óng rực rỡ của hắn nhanh chóng xỉn màu. Huyết mạch chảy trong huyết quản vốn dồi dào sinh cơ, lúc này lại như bị một bàn tay vô hình rút cạn tinh hoa. Những biểu tượng phù văn tượng trưng cho Thần Thể trên trán hắn lần lượt lụn bại, biến mất.

"Không! Sức mạnh của ta! Thần Thể của ta!" Cổ Vô Địch gào thét thảm thiết. Hắn cảm nhận được căn cơ tu hành của mình đang tan rã. Thôn Thiên Thần Thể mà hắn tự hào – cái vốn liếng giúp hắn đứng trên đỉnh cao hạ giới và tự cao ở thượng giới – đang bị xóa sổ hoàn toàn khỏi linh hồn hắn.

Đây không phải là phế bỏ tu vi. Đây là xóa bỏ sự tồn tại của huyết mạch. Từ giây phút này trở đi, trong quá khứ, hiện tại và tương lai của Cổ Vô Địch, hắn sẽ không còn là kẻ sở hữu Thần Thể nữa. Hắn sẽ chỉ là một người phàm bình thường nhất, yếu ớt nhất.

Quy tắc nhân quả bị đảo lộn mạnh mẽ đến mức cả bầu trời Cửu Tiêu cũng cảm nhận được.

Ở tầng trời cao nhất, trong cung điện nguy nga của Thiên Đình, vị thần ảnh ngồi trên ngai vàng – Cổ Thiên Thánh – đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Khuôn mặt nham hiểm của hắn trở nên tái nhợt, đôi mắt hiện lên sự hoảng hốt tột độ.

"Căn cơ huyết mạch… bị chặt đứt rồi? Kẻ nào? Kẻ nào có thể xóa bỏ huyết mạch truyền thừa của ta ngay dưới mắt Thiên Đạo?" Hắn gầm lên, thanh âm làm rung chuyển cả chín tầng trời, khiến các tiên quan run rẩy quỳ lạy.

Cổ Thiên Thánh nghiến răng, dùng thần niệm quét qua vạn giới nhưng chỉ thấy một vùng hư vô trắng xóa che đậy Hoang Khư Giới. Hắn biết, nỗi ám ảnh lớn nhất của hắn đã thực sự trở lại.

Tại Thanh Vân Thành.

Cổ Vô Địch ngã quỵ xuống đất, da thịt nhăn nheo, tóc bạc trắng đi chỉ trong nháy mắt. Hắn lúc này chẳng khác nào một ông lão sắp đất xa trời, đôi mắt lờ đờ không còn chút sinh khí. Thần Thể biến mất đã mang theo toàn bộ thọ mệnh và sức sống của hắn.

Diệp Hư Không thu lại ngón tay, nhìn đống tàn tàn tích trước mặt với ánh mắt không vui không buồn.

"Giết ngươi bây giờ là một sự khoan dung quá mức." Diệp Hư Không lãnh đạm nói. "Ta sẽ để ngươi sống, để ngươi tận mắt chứng kiến ta bước lên Cửu Tiêu, đạp đổ ngai vàng của cha ngươi, và bắt hắn phải trả giá cho những gì hắn đã làm."

Nói xong, Diệp Hư Không xoay người, bước về phía Lạc Thần Hi và Tiền Đa Đa.

Mỗi bước chân của hắn đi qua, không gian đen kịt lại dần hồi phục, màu xanh của bầu trời quay trở lại, nhưng cái tĩnh mịch vẫn bao trùm. Tiền Đa Đa lắp bắp, khuôn mặt béo tròn đầy vẻ ngưỡng mộ:

"Lão… lão đại… Người vừa rồi là dùng thần thông gì vậy? Có thể dạy cho tiểu đệ không? Tiểu đệ hứa sau này kiếm được tiền sẽ chia cho người mười phần… à không, chín phần rưỡi!"

Diệp Hư Không liếc nhìn gã một cái, khóe môi khẽ cong lên một chút nhưng rất nhanh đã biến mất: "Ngươi muốn học? Trước tiên hãy giảm đi năm mươi cân thịt béo này đã."

Tiền Đa Đa lập tức sụ mặt xuống: "Vậy thôi… tiểu đệ thấy làm một người giàu có nhưng mập mạp vẫn hạnh phúc hơn."

Lạc Thần Hi bước lên phía trước, định nói gì đó nhưng lại thôi. Nàng thấy bàn tay phải của Diệp Hư Không hơi run lên. Dù hắn là thần đế trọng sinh, nhưng thân xác hiện tại vẫn chỉ là một thiếu niên Hạ giới. Thi triển chiêu thức vượt cấp cấp độ quy tắc nhân quả rõ ràng đã đặt một gánh nặng cực lớn lên kinh mạch của hắn.

"Huynh… huynh không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi, thanh âm nhu hòa như suối nước trong lành.

Diệp Hư Không nhìn nàng, ánh mắt dịu đi đôi chút: "Chút phản chấn này không đáng kể. Tuy nhiên, việc ta ra tay đã làm kinh động đến Cửu Tiêu. Thời gian của chúng ta không còn nhiều."

Hắn nhìn lên trời cao, nơi ẩn sau những tầng mây xanh là sự giám sát của Thiên Đạo Minh.

"Hắc Tử!" Diệp Hư Không gọi lớn.

"Có bản tọa!" Con chó đen nhỏ vung đuôi nhảy phắt lên vai hắn, nhe răng cười: "Diệp tiểu tử, có phải chúng ta định đi vét sạch cái kho báu của gia tộc Diệp gia này rồi lên đường không?"

Diệp Hư Không lắc đầu: "Diệp gia? Những kẻ đó không đáng để ta bận tâm thêm một giây nào nữa. Thứ chúng ta cần là tìm đường vào 'Vực Thẳm Hư Vô' tại Hạ giới này. Ta cần lấy lại một mảnh vỡ nữa của Hư Vô Châu trước khi phi thăng Trung Giới."

"Hư Vô Châu sao?" Lạc Thần Hi khẽ biến sắc. Nàng đã nghe về truyền thuyết về món thần vật này trong những thư tịch cổ nhất của Dao Trì. Đó là thứ duy nhất tồn tại trước cả khi thế giới này hình thành.

Diệp Hư Không không giải thích thêm. Hắn phất tay, một luồng khí tức Hư Vô bao trùm lấy cả bốn người (và một chó).

Trước sự kinh ngạc của hàng nghìn tu sĩ còn đang đứng ngẩn ngơ tại Thanh Vân Thành, bóng dáng của Diệp Hư Không và đoàn tùy tùng mờ dần rồi biến mất hoàn toàn, không để lại một chút dấu vết nào của hơi thở linh lực, như thể họ chưa từng hiện hữu ở nơi này.

Phía dưới đất, Cổ Vô Địch run rẩy vươn đôi bàn tay già nua ra, miệng ú ớ không thành tiếng. Một cơn gió thoảng qua, thân thể hắn khô héo rồi tan thành tro bụi, bay theo gió về phía chân trời xa thẳm.

Ngày hôm đó, cả Hoang Khư Giới chấn động. Tin tức Thái tử Thiên Đình tử trận, Thần Thể bị xóa sổ, và sự xuất hiện của một vị thiếu niên mang danh "Hư Vô" bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, trở thành khởi đầu cho một cơn đại địa chấn sắp sửa nhấn chìm cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Mà lúc này, tại một thung lũng bí ẩn cách Thanh Vân Thành hàng vạn dặm, Diệp Hư Không đột nhiên khựng lại, một ngụm máu đen chảy ra từ khóe miệng.

"Lão đại!" Tiền Đa Đa hốt hoảng.

Diệp Hư Không xua tay, lau sạch vết máu, ánh mắt nhìn sâu vào rừng rậm phía trước, nơi tỏa ra một mùi hôi thối của sự mục nát và mục tử – cửa vào của Vực Thẳm Hư Vô.

"Không sao. Những món nợ máu, ta sẽ thu hồi từng chút một. Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị run rẩy đi."

Giọng nói của hắn lạnh lẽo, vang vọng trong không gian hoang vắng, mang theo lời thề sẽ làm sụp đổ cả thương khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8