Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 123: Cổ Thiên Thánh xuất hiện (Phân thân)**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:40:40 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 123: CỔ THIÊN THÁNH XUẤT HIỆN**

Gió gào thét qua những khe đá hẹp của thung lũng Đoạn Hồn, mang theo hơi thở lạnh lẽo và mùi mục nát nồng nặc của những bộ xương khô vùi lấp dưới lớp bùn lầy hàng vạn năm. Đây chính là vùng đệm của Vực Thẳm Hư Vô, nơi mà quy tắc của Thiên đạo bắt đầu trở nên mỏng manh và hỗn loạn.

Diệp Hư Không đứng đó, vạt áo bào rách nát thấm đẫm máu khô lay động trong gió. Ngụm máu đen hắn vừa phun ra vẫn còn bốc lên một làn khói tím nhạt trên mặt đất, ăn mòn cả lớp đá cứng nhất.

"Lão đại, ngươi… ngươi đừng dọa ta chứ!" Tiền Đa Đa lạch bạch chạy tới, gương mặt tròn trịa cắt không còn giọt máu. Hắn lấy trong nhẫn không gian ra một đống lọ sứ xanh đỏ, cuống cuồng mở nút: "Đây là Đại Hoàn Đan, đây là Cửu Chuyển Tục Mệnh Tán… toàn hàng cực phẩm cả, ngươi mau dùng đi!"

Diệp Hư Không khẽ xua tay, hơi thở hắn có phần hỗn loạn nhưng đôi mắt vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Không cần phí phạm. Đây không phải vết thương thực thể, mà là do thiên đạo bài xích. Thân xác này của ta hiện tại quá yếu, chưa đủ để chịu đựng phản chấn khi ta cưỡng ép thi triển quy tắc Hư Vô ở mức độ cao."

Hắn nói thản nhiên, như thể người đang bị nội thương trầm trọng không phải là chính mình. Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, bàn tay ngọc ngà vân vê tà áo, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng sừng sững của Diệp Hư Không. Nàng là Thánh nữ Dao Trì, từng thấy qua vô số thiên tài kiêu ngạo, nhưng chưa một ai mang lại cho nàng cảm giác này: Một sự cô độc tuyệt đối, và một sự ngạo nghễ coi rẻ cả trời xanh.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Nàng khẽ lẩm bẩm, câu hỏi ấy dường như không phải dành cho Diệp Hư Không, mà là dành cho chính những nghi hoặc đang cuộn trào trong lòng nàng.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này cũng không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Nó nhe răng nhìn về phía bầu trời xa xăm, lông cổ dựng đứng lên như gai nhím, phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp trong cổ họng.

"Có thứ gì đó đang đến…" Hắc Tử truyền âm bằng giọng nghiêm trọng hiếm thấy.

UỲNH!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột nhiên vang lên từ phía chân trời, dù nơi đó cách thung lũng này hàng vạn dặm. Bầu trời vốn đang trong xanh đột nhiên bị nhuộm thành một màu vàng kim chói mắt, nhưng màu vàng ấy không mang lại sự ấm áp mà lại tỏa ra một thứ uy áp khiến muôn loài phải quỳ lạy.

Mây đen cuồn cuộn kéo đến từ tứ phía, bị xé toạc bởi một luồng khí tức vĩ đại. Không gian xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu rên rỉ, những khe nứt đen ngòm li ti xuất hiện dày đặc như mạng nhện.

"Thiên đạo cảm ứng? Không… là hắn!" Diệp Hư Không ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột bùng phát sát khí thấu xương.

Từ trong đám mây vàng kim phía trên cao tít tắp của chín tầng trời, một khuôn mặt khổng lồ dần dần hiện ra. Khuôn mặt ấy vô cùng mơ hồ, nhưng đôi mắt vàng rực như hai vầng thái dương chiếu rọi vạn dặm sơn hà. Mỗi một lần chớp mắt là một đạo lôi đình xé toạc hư không.

Tiền Đa Đa rú lên một tiếng, chân tay rụng rời quỳ sụp xuống đất, mồ hôi vã ra như tắm: "Trời ơi… đây là… áp lực này… là vị thần nào đang hiển linh sao?"

Lạc Thần Hi sắc mặt tái nhợt, nàng run rẩy thốt lên: "Cửu Thiên Ý Chí… Không, đây là phân thân quy tắc của Thiên Đế đương nhiệm… Cổ Thiên Thánh!"

Cái tên này như một lời nguyền, khiến cho không khí xung quanh trở nên đông cứng. Cổ Thiên Thánh – kẻ cai trị Cửu Tiêu Thiên Ngoại, người được coi là kẻ mạnh nhất thế gian hiện nay, Thần Đế thống lĩnh vạn giới.

Khuôn mặt khổng lồ trên bầu trời chậm rãi mở miệng, giọng nói âm vang như sấm sét truyền khắp Hoang Khư Giới:

"Hèn mọn hạ giới sinh linh, lại dám tước đoạt khí vận của đồ nhi ta, xóa sổ ý chí của Thiên Đình… Kẻ mang lực lượng Hư Vô, ngươi không nên tồn tại."

Giọng nói ấy không có chút cảm xúc nào, chỉ có sự phán xét lạnh lùng từ vị thế của một kẻ đứng trên đỉnh cao nhất.

Áp lực tăng lên gấp bội. Lạc Thần Hi phải vận dụng toàn bộ chân nguyên của Cửu Âm Tuyệt Thể mới không bị ép gục xuống đất. Hắc Tử gầm lên một tiếng, cơ thể nó bành trướng to như một căn nhà nhỏ, che chắn phía trước Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi, nhưng bốn chân nó cũng đang run rẩy kịch liệt dưới uy áp của Thần Đế.

Chỉ duy nhất Diệp Hư Không vẫn đứng thẳng.

Hắn nhếch môi nở một nụ cười khinh miệt. Nụ cười ấy điên cuồng và ngạo mạn đến mức khiến trời đất phải biến sắc.

"Chỉ là một đạo phân thân quy tắc mà cũng đòi phán xét ta?" Diệp Hư Không nhìn thẳng vào đôi mắt khổng lồ kia, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng lạ thường: "Cổ Thiên Thánh, kiếp này ngươi ngồi trên cái ghế Thiên Đế kia chắc hẳn rất sướng, nên mới quên mất rằng… quy tắc mà ngươi đang dùng, từng là thứ ta không thèm liếc mắt tới một lần."

Khuôn mặt trên không trung hơi sững lại. Một luồng thần niệm cực mạnh quét qua người Diệp Hư Không, như muốn lột trần mọi bí mật trong linh hồn hắn. Cổ Thiên Thánh tựa hồ cảm nhận được một sự quen thuộc đáng sợ nào đó, nhưng lập tức hắn dập tắt ý nghĩ đó. Đối với hắn, kẻ thù năm xưa đã tan thành tro bụi từ lâu dưới bàn tay hắn và nàng ta. Kẻ trước mặt, có chăng chỉ là một tên may mắn nhận được mảnh vỡ truyền thừa của "người kia" mà thôi.

"Ngôn từ cuồng vọng. Để xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh để chống lại thiên mệnh!"

Dứt lời, bàn tay khổng lồ từ trên chín tầng mây hạ xuống.

Đó là một cái tát! Một cái tát mang theo uy lực của cả một giới, quy tắc vàng kim đan xen tạo thành một lòng bàn tay khổng lồ che lấp cả mặt trời, mang theo sức mạnh nghiền nát vạn vật.

Khi bàn tay ấy hạ xuống, ngọn núi cao nhất của Hoang Khư Giới cách đó ngàn dặm lập tức sụp đổ thành bình địa chỉ vì dư chấn khí áp. Không gian trong thung lũng Đoạn Hồn bị ép tới mức nổ tung, từng mảng lớn mặt đất lún sâu xuống hàng chục mét.

"Lão đại, chạy đi!" Tiền Đa Đa hét lên trong tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mình giống như một con kiến đang nhìn một quả núi rơi xuống đầu. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự xóa sổ hoàn toàn!

Diệp Hư Không không lùi bước, cũng không chạy. Hắn giơ một ngón tay lên.

Chỉ một ngón tay đơn giản nhất.

"Hư Vô chi nguyên, hóa kiếp thành không."

Từ đầu ngón tay hắn, một giọt chất lỏng đen tuyền như mực lặng lẽ nhỏ xuống. Ngay lập tức, một luồng khí tức tịch diệt, tối tăm và trống rỗng lan tỏa. Không có âm thanh rầm rộ, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Bàn tay khổng lồ của Thiên Đế và giọt đen tuyền va chạm giữa không trung.

Trong một hơi thở, vạn vật dường như đứng yên.

Sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng khiến Lạc Thần Hi suốt đời không thể quên: Bàn tay mang theo quy tắc Thần Đế vàng kim rực rỡ kia, khi chạm vào luồng đen tuyền kia, lập tức bắt đầu "thối rữa".

Không phải thối rữa bình thường, mà là bị đồng hóa, bị biến mất khỏi khái niệm tồn tại. Màu vàng kim biến thành xám tro, rồi biến thành hư không vô định. Cú tát nghìn nghịt quy tắc ấy cứ thế bị một lỗ đen vô hình nuốt chửng, từng thốn, từng thốn một.

"Cái gì?!" Tiếng gầm của Cổ Thiên Thánh vang lên đầy kinh hãi từ trên không trung. "Hư Vô lực… tại sao lại tinh khiết đến mức này?! Ngươi không chỉ có mảnh vỡ, ngươi nắm giữ…"

"Ngươi biết quá nhiều rồi đấy." Diệp Hư Không lạnh lùng ngắt lời.

Hắn đột ngột gập ngón tay lại thành quyền. Toàn bộ hư không quanh thung lũng co rút mạnh mẽ. Giọt đen tuyền kia bùng phát, biến thành một lưỡi kiếm dài không có thực thể, chém thẳng ngược lên bầu trời.

XOẸT!

Bầu trời vàng kim bị chém đôi. Khuôn mặt khổng lồ của Cổ Thiên Thánh bị lưỡi kiếm đen tuyền xuyên qua trán.

Tiếng nổ trầm đục vang lên, dư chấn của nó khiến cả thung lũng Đoạn Hồn bị san bằng. Diệp Hư Không lùi lại ba bước, mỗi bước chân đều dẫm nát mặt đất thành hố sâu, khóe môi hắn máu đen tuôn ra không ngừng, thân hình run rẩy kịch liệt. Hắn đã dùng đến toàn bộ tiềm lực của thân thể này để dẫn động một tia bản nguyên Hư Vô.

Phân thân của Cổ Thiên Thánh bắt đầu vỡ vụn, nhưng đôi mắt vàng kim kia vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không với sự nghi hoặc và căm hận tột cùng.

"Dù ngươi là ai… ngươi không thể trốn thoát. Thiên đạo minh lệnh đã hạ, từ nay về sau, trời đất vạn giới sẽ không có chỗ cho ngươi dung thân. Ta sẽ thân hành tới Hoang Khư, rút hồn lột xương ngươi!"

Giọng nói ấy nhỏ dần rồi biến mất cùng với những mảnh vỡ vàng kim tản mát.

Không gian trở lại tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Diệp Hư Không quỳ một chân xuống đất, tay chống lấy một thanh kiếm vô hình – chính là Hư Vô Kiếm vừa mới hiện ra hình thái phôi thai. Hơi thở hắn mong manh như ngọn đèn trước gió.

"Khặc…" Hắn ho ra một búng máu lớn, trong máu còn có cả những mảnh vụn nội tạng.

"Lão đại!" Tiền Đa Đa và Hắc Tử lập tức lao tới. Lạc Thần Hi cũng không màng đến lễ tiết, vội vã đưa tay muốn đỡ hắn lên.

Nhưng Diệp Hư Không gạt tay nàng ra. Hắn dùng ánh mắt thâm trầm đầy đáng sợ nhìn về phía sâu trong thung lũng, nơi một cái hang đen ngòm tỏa ra tử khí đang dẫn lối vào Vực Thẳm Hư Vô.

"Đến rồi… phân thân bị hủy, bản thể của hắn sẽ dùng thần thức vạn giới để truy tìm ta. Chúng ta không có thời gian." Diệp Hư Không giọng khản đặc: "Mau, vào trong Vực Thẳm. Chỉ có ở đó, quy tắc Thiên đạo mới không thể xâm nhập, và hắn mới không thể nhìn thấy chúng ta."

"Nhưng đó là tử địa!" Lạc Thần Hi lo lắng hét lên: "Kẻ vào Vực Thẳm Hư Vô chưa từng có ai sống sót quay ra!"

Diệp Hư Không cố gắng đứng thẳng dậy, đôi vai gầy nhỏ của thiếu niên trong phút chốc dường như gánh vác cả thiên địa. Hắn quay đầu nhìn nàng, nụ cười nhàn nhạt mang theo vẻ tiêu sái của một vị thần đứng ngoài vòng luân hồi:

"Đối với người khác là tử địa. Đối với ta, đó là nhà. Lạc Thần Hi, nếu ngươi sợ, bây giờ rời đi vẫn còn kịp."

Lạc Thần Hi sững người. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, rồi nhìn về phía bầu trời vẫn còn lưu lại khí tức của Thần Đế. Nàng hiểu rằng, đi theo người đàn ông này chính là đối đầu với cả thế giới. Nhưng chẳng hiểu sao, trong giây phút ấy, trái tim nàng lại rung động một cách kỳ lạ.

"Ta đã đi đến đây, lẽ nào lại lùi bước?" Nàng khẽ đáp, ánh mắt kiên định.

Hắc Tử khịt mũi: "Nói nhảm cái gì, bổn đại gia còn đang đợi lão đại nấu món thịt Thần Thú đây, đi thôi!"

Tiền Đa Đa lau mồ hôi, vừa thở hồng hộc vừa nhét vàng bạc bảo vật vào túi: "Vạn dặm tài phú còn đang chờ ta, lão đại ở đâu, tiền của ta ở đó!"

Diệp Hư Không gật đầu. Hắn bước đi, bóng hình xiêu vẹo nhưng hiên ngang tiến thẳng vào cái hang đen ngòm của Vực Thẳm Hư Vô.

Hắn biết, cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là một cái tát chào hỏi từ kẻ phản đồ năm xưa. Nhưng từ khoảnh khắc này, trò chơi săn đuổi của vạn giới đã chính thức bắt đầu. Hắn phải nhanh hơn, mạnh hơn, và khi hắn bước ra khỏi cái vực thẳm này lần nữa, sẽ không phải chỉ là một phân thân, mà là cả ngai vàng của Cổ Thiên Thánh cũng sẽ phải sụp đổ dưới "Nhất Niệm" của hắn.

Gió thổi mạnh, cuốn bay những hạt bụi vàng kim cuối cùng của Thần Đế. Thung lũng Đoạn Hồn giờ đây hoàn toàn im lặng, chỉ còn lại bóng tối bao trùm và khởi đầu của một huyền thoại kinh hoàng nhất lịch sử tu chân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8