Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 124: Chống lại áp lực Thần Đế**
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Thung lũng Đoạn Hồn không phải là âm thanh của thiên nhiên, mà là tiếng gầm thét của các quy tắc đang bị vò nát. Trên tầng mây đen kịt, một khe nứt vạn dặm chậm rãi mở ra, lộ ra một con mắt vàng kim khổng lồ vô hồn, nhìn xuống vạn vật với sự khinh miệt tuyệt đối.
Từ khe nứt ấy, một luồng uy áp như thái sơn áp đỉnh trút xuống. Mặt đất xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu lún sâu, những tảng đá nghìn năm nổ tung thành bụi cám. Các tu sĩ còn sống sót trong thung lũng, dù là cường giả Kim Đan hay Nguyên Anh, vào khoảnh khắc này đều không thể chịu nổi một giây, toàn bộ đều quỳ rụp xuống, trán chạm đất, cơ thể run rẩy như đứng trước mặt chân thần.
“Nghịch tặc… dâm tà… kẻ mang hơi thở Hư Vô… phải chết!”
Giọng nói vang lên từ chín tầng trời, vừa thần thánh vừa lạnh lẽo, chấn động đến mức khiến linh hồn người nghe như muốn vỡ vụn.
Áp lực nặng nề nhất tập trung hoàn toàn vào thiếu niên gầy yếu đang đứng giữa trung tâm thung lũng. Diệp Hư Không lúc này cảm thấy mỗi thớ thịt trên cơ thể mình đang bị hàng vạn ngọn núi ép chặt. Tiếng xương khớp trong người hắn phát ra những tiếng “rắc, rắc” chói tai, như thể chỉ cần một hơi thở nữa thôi, toàn bộ khung xương của hắn sẽ sụp đổ.
Máu tươi từ khóe mắt, lỗ tai và khóe miệng hắn chảy ra, nhuộm đỏ vạt áo rách nát.
Lạc Thần Hi ở gần đó, nàng tuy có Cửu Âm Tuyệt Thể hộ thân, lại mang theo pháp bảo trấn phái của Dao Trì Thánh Địa, nhưng lúc này cũng phải quỳ một gối, gương mặt thanh tú trắng bệch vì kinh hãi. Nàng nhìn thấy bóng lưng Diệp Hư Không đang run rẩy dữ dội, đôi chân của hắn đã lún sâu vào lòng đất tới tận đầu gối.
“Diệp Hư Không! Quỳ xuống đi!” Lạc Thần Hi hét lên trong nghẹn ngào: “Đó là ý chí của Thần Đế đương thời, ngươi chống lại hắn chỉ có con đường hồn phi phách tán! Một lạy này không nhục, quỳ xuống để giữ lấy mạng!”
Đúng vậy, ở vạn giới này, quỳ trước Thần Đế không phải là điều nhục nhã. Đó là quy luật, là sự thần phục trước kẻ nắm giữ Thiên Đạo.
Nhưng Diệp Hư Không không quỳ.
Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu, ánh mắt nhìn thẳng vào con mắt vàng kim trên bầu trời kia. Trong đôi mắt thâm trầm của hắn, một ngọn lửa đen tuyền bắt đầu nhen nhóm.
Hồi ức như thủy triều tràn về. Kiếp trước, tại đỉnh cao của vũ trụ, kẻ đứng trên tầng mây kia đã từng cung kính quỳ dưới chân hắn, gọi hắn một tiếng “Sư phụ”, dâng lên trà linh thảo với vẻ mặt sùng kính nhất. Kẻ đó từng thề rằng sẽ dùng tính mạng để bảo vệ vinh quang của Hư Vô Điện.
Vậy mà giờ đây, kẻ đó dùng cái gọi là “Đế uy” để bắt hắn quỳ?
“Cổ… Thiên… Thánh…”
Diệp Hư Không gằn giọng, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự căm hận thấu xương và sự kiêu ngạo nghìn đời.
“Ngươi tính là cái thứ gì… mà muốn ta phải quỳ?”
Uỳnh!
Bầu trời dường như nổi giận trước sự khiêu khích của một kiến hôi hạ giới. Luồng áp lực tăng vọt lên gấp mười lần. Mặt đất xung quanh Diệp Hư Không sụp xuống thành một hố sâu đường kính trăm mét. Toàn bộ huyết quản trên cánh tay hắn vỡ tung, phun ra những làn sương máu đỏ thắm.
Tiền Đa Đa nằm bẹp dí dưới đất, khuôn mặt béo tròn dính đầy bùn đất, vừa khóc vừa kêu gào: “Lão đại, mạng quan trọng! Quỳ một cái thôi, tiểu đệ sau này đúc tượng vàng đền đáp cho huynh, đừng cứng đối cứng với trời nữa!”
Hắc Tử dù mang huyết mạch Thôn Thiên Thú cũng đang phải thu nhỏ thân hình hết mức, lông tóc dựng đứng, ánh mắt mang theo vẻ dữ tợn nhưng cũng đầy bất lực. Nó cảm nhận được, vị “Lão đại” này đang thực hiện một hành động điên cuồng nhất lịch sử: Dùng tu vi Luyện Thể cảnh để đối chọi với quy tắc Thần Đế.
Bên trong đan điền của Diệp Hư Không, Hư Vô Châu bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Luồng năng lượng màu đen khởi nguyên từ lõi hạt châu lan tỏa khắp kinh mạch, thấm vào từng giọt máu, từng thớ thịt. Những nơi năng lượng đi qua, sự đau đớn biến mất, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng nhưng vĩ đại.
“Thiên đạo có thể bắt vạn vật quỳ lạy, nhưng Hư Vô… vốn nằm ngoài Thiên đạo!”
Diệp Hư Không đột nhiên cười. Tiếng cười của hắn không lớn, nhưng lại lấn át cả tiếng sấm rền.
Hắn chậm rãi nhấc chân lên. Một bước.
Mặt đất rung chuyển.
Lạc Thần Hi tròn mắt kinh hãi. Nàng thấy gì thế này? Một thiếu niên hạ giới, tu vi thấp kém nhất, đang bước đi dưới áp lực của một vị Thần Đế? Mỗi bước đi của hắn, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, tạo thành những vết nứt đen ngòm.
Đó không phải là lực lượng của nhục thân, mà là sức mạnh của Ý Chí.
“Trời muốn ta quỳ, ta diệt trời. Đồ đệ muốn ta lạy, ta sát đồ.”
Diệp Hư Không gầm lên, bàn tay đẫm máu hướng lên bầu trời chộp lấy hư không.
“Hư Vô… Diệt Thế!”
Từ trong lòng bàn tay hắn, một vầng sáng đen kịt bùng phát, giống như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Luồng áp lực đang giáng xuống như thác đổ đột ngột chạm phải vầng sáng đen này liền bị đồng hóa, tan biến vào hư không một cách thần bí.
Vùng không gian xung quanh Diệp Hư Không trong nháy mắt trở nên bình yên đến lạ lùng, dù chỉ cách đó vài mét, vạn vật vẫn đang bị nghiền nát.
Con mắt vàng kim trên bầu trời lần đầu tiên dao động. Một sự kinh ngạc, rồi đến sợ hãi thoáng qua trong ý niệm của Cổ Thiên Thánh. Ký ức về người sư phụ vĩ đại năm xưa đột nhiên hiện về, chồng lấp lên bóng hình thiếu niên dưới kia.
“Không thể nào… là hắn? Không! Hắn đã chết, chính tay ta đã hủy diệt thần hồn của hắn!” Giọng nói từ tầng mây trở nên hỗn loạn.
Phân thân ý niệm của Cổ Thiên Thánh đột ngột tụ lại, hình thành một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim, che lấp cả mặt trời, mang theo toàn bộ sức mạnh quy tắc hòng xóa sổ kẻ bất tuân này.
Diệp Hư Không không hề lùi bước. Hắn đứng thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ, bóng lưng nhỏ bé che chắn cho Lạc Thần Hi và những người bạn phía sau.
“Nhất niệm…”
Diệp Hư Không khẽ nhắm mắt, ngón trỏ của hắn chỉ lên trời.
“Hóa Hư.”
Một tia sáng mỏng manh như sợi tơ màu đen từ đầu ngón tay hắn bắn ra. Tia sáng ấy trông cực kỳ yếu ớt trước bàn tay khổng lồ kia, nhưng khi cả hai chạm nhau, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra.
Bàn tay vàng kim của Thần Đế, thứ sức mạnh có thể hủy diệt cả một tinh cầu, bắt đầu từ điểm chạm ấy mà vỡ vụn. Nó không phải vỡ thành mảnh nhỏ, mà là tan biến thành những đốm sáng rồi bị bóng tối nuốt mất. Quy tắc thiên đạo bị sụp đổ hoàn toàn tại điểm đó.
Một tiếng thét đau đớn vang vọng từ hư không.
“Aaa! Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Phân thân của Cổ Thiên Thánh bị lực lượng phản chấn đánh tan tành. Đám mây vàng kim tan biến, con mắt khổng lồ cũng nhòa đi trong sự không cam lòng. Trước khi hoàn toàn biến mất, ánh mắt của Cổ Thiên Thánh nhìn chằm chằm vào Diệp Hư Không, mang theo sự căm hận và nghi ngờ tột độ.
Bầu trời trở lại màu xám xịt của Thung lũng Đoạn Hồn. Luồng áp lực ngạt thở biến mất trong nháy mắt.
Phịch.
Diệp Hư Không quỳ sụp xuống, nhưng không phải quỳ lạy, mà là vì cơ thể hắn đã đạt đến giới hạn cuối cùng. Hắn chống tay xuống đất, máu liên tục trào ra khỏi miệng, hô hấp đứt quãng.
Lạc Thần Hi là người đầu tiên thoát khỏi cơn chấn động, nàng vội vã lao đến, không màng đến hình tượng Thánh nữ lạnh lùng mà đỡ lấy hắn: “Ngươi… ngươi điên rồi! Tại sao phải liều mạng như vậy? Đó chỉ là một phân thân ý niệm, ngươi lùi một bước đâu có chết!”
Diệp Hư Không tựa vào lòng nàng, cảm nhận hơi ấm và hương thơm nhàn nhạt, hắn nỗ lực nở một nụ cười nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn sắt lạnh như băng:
“Nếu hôm nay ta lùi một bước, thì cả đời này… ta cũng không thể đứng trước mặt hắn lần nữa. Thần Đế thì sao? Ở trong mắt ta, hắn vẫn chỉ là kẻ phản đồ.”
Lạc Thần Hi lặng người. Câu nói này mang chứa quá nhiều thông tin chấn động. Nàng nhìn thiếu niên trong vòng tay mình, cảm giác hắn không phải là một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là một vị đế vương lão luyện, người đã nhìn thấu sự sinh diệt của hàng vạn nền văn minh.
Hắc Tử bò lại gần, khịt mũi thở dài: “Lão đại, lần sau chơi lớn thế này báo trước một tiếng để tiểu đệ còn chuẩn bị quan tài… À không, chuẩn bị bỏ chạy. Suýt chút nữa thì bổn đại gia thành chó quay rồi.”
Tiền Đa Đa thì bò dậy, rùng mình một cái rồi nhanh chóng chạy lại, vẻ mặt đầy sùng bái: “Lão đại! Huynh là thần của đệ! Cả Thần Đế mà huynh cũng dám mắng, cả Thiên đạo huynh cũng dám chọc thủng một lỗ. Sau này đi theo huynh, đệ chắc chắn sẽ là tên mập giàu nhất vạn giới!”
Diệp Hư Không khẽ xua tay, ra hiệu cho họ im lặng. Hắn cố gắng ngồi dậy, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên đan dược nuốt xuống, vận chuyển Hư Vô Diệt Thế Quyết để ổn định lại thương thế.
Dù vừa rồi hắn dùng ý chí của Thần Đế kiếp trước và sức mạnh của Hư Vô Châu để đánh tan phân thân của Cổ Thiên Thánh, nhưng cái giá phải trả là cực lớn. Kinh mạch của hắn nứt vỡ gần hết, linh hải cạn kiệt, ngay cả thọ mệnh cũng bị hao tổn nghiêm trọng.
“Chúng ta không thể ở lại đây lâu.” Diệp Hư Không giọng khản đặc: “Cổ Thiên Thánh tuy không thể trực tiếp xuống Hạ giới vì rào cản quy tắc, nhưng hắn sẽ điều động toàn bộ thế lực tại đây để truy lùng chúng ta. Sự hiện diện của ta đã bị hắn chú ý.”
Hắn nhìn về phía sâu thẳm của thung lũng, nơi một màn sương đen dày đặc đang cuộn xoáy – cửa ngõ của Vực Thẳm Hư Vô.
“Vào đó thôi.”
Lạc Thần Hi nhìn màn sương đầy chết chóc kia, rồi nhìn Diệp Hư Không. Nàng biết, phía sau là sự truy sát của vạn giới, phía trước là tử địa ngàn năm. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Diệp Hư Không, nàng lại cảm thấy một sự an tâm lạ lùng.
“Được, ta đi cùng ngươi.” Nàng khẽ đáp, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay đẫm máu của hắn.
Diệp Hư Không đứng dậy, dù thân hình còn lảo đảo nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như những ngôi sao đơn độc giữa đêm đen.
“Cổ Thiên Thánh, ngày ngươi quỳ xuống dưới chân ta, cả thương khung này sẽ phải chôn vùi theo sự tham vọng của ngươi.”
Bốn người một thú, dưới bóng chiều tà dần buông của thung lũng chết chóc, chậm rãi bước vào vùng đất cấm kỵ. Bóng lưng của họ bị kéo dài trên mặt đất nứt nẻ, hiên ngang và cô độc, bắt đầu cuộc hành trình nghịch chuyển thiên mệnh, nhất niệm diệt thương khung.