Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 125: Giải cứu Lạc Thần Hi thành công**
**CHƯƠNG 125: NGƯỢC DÒNG LUÂN HỒI, ĐÓN NÀNG VỀ NHÀ**
Trên đỉnh Cửu Tiêu của Dao Trì Thánh Địa, mây mù vốn dĩ mang theo linh khí tinh khiết nhất của Thượng Giới giờ đây đã bị nhuộm thành một màu xám xịt của tro tàn và cái chết. Tiếng chuông cổ của Thánh địa vang lên dồn dập, không phải để nghênh đón tiên nhân, mà là hồi chuông báo tử của một đại thế lực từng đứng vững suốt mười vạn năm.
Giữa biển máu và mảnh vụn của các đại trận phòng ngự, một bóng người mặc trường bào đen tuyền, tóc dài tung bay theo cuồng phong, chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, hư không dưới chân lại rạn nứt, tạo ra những gợn sóng đen ngòm nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Diệp Hư Không.
Trong tay hắn không có kiếm, nhưng ý chí tỏa ra từ thân ảnh ấy lại khiến hàng ngàn đệ tử Dao Trì đang run rẩy phía xa cảm giác như có vạn đạo kiếm quang đang kề sát cổ họng.
“Diệp Hư Không! Ngươi điên rồi! Phá hủy Dao Trì, ngươi sẽ là kẻ thù của toàn bộ Thiên Đạo Minh! Cổ Thiên Thánh Đế sẽ không để yên cho ngươi!”
Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Dao Trì, toàn thân nhuốm máu, tay cầm một thanh tiên kiếm đã sứt mẻ, gào lên trong tuyệt vọng. Lão không thể tin được, một thiếu niên từ hạ giới đi lên, trong thời gian ngắn ngủi lại có thể mang theo một luồng sức mạnh quỷ dị đến mức này, một tay san phẳng mười tám tầng hộ sơn đại trận.
Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả vực thẳm vĩnh hằng khẽ ngước lên. Giọng nói của hắn bình thản đến cực điểm, nhưng lại lạnh lẽo thấu xương:
“Thiên đạo? Quy tắc? Thứ mà các ngươi tôn thờ, đối với ta chẳng qua chỉ là rác rưởi. Ta đã nói rồi, kẻ nào dám dùng nàng làm dược dẫn, tông môn đó… không cần tồn tại nữa.”
Hắn giơ nhẹ bàn tay lên. Không có linh lực cuồn cuộn, không có chiêu thức rườm rà.
“Hư Vô – Đồng Hóa.”
Một tiếng "oanh" trầm đục vang lên trong linh hồn của tất cả mọi người hiện diện. Vị Thái Thượng Trưởng Lão kia chưa kịp kêu lên một tiếng, cơ thể lão bắt đầu tan rã thành những đốm sáng đen li ti, rồi hoàn toàn biến mất vào không khí như thể lão chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Không có máu bắn ra, không có linh hồn trốn thoát, chỉ có sự trống rỗng đến cực hạn.
Cả thánh địa im phăng phắc. Sự sợ hãi đã vượt quá giới hạn chịu đựng của họ. Đây không phải là giết chóc, đây là sự xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy lịch sử.
Diệp Hư Không không liếc nhìn đám kiến hôi thêm một lần nào nữa. Hắn hướng thẳng về phía Dao Trì Thánh Điện – nơi đang tỏa ra một luồng khí tức băng hàn cực độ pha lẫn với mùi dược thảo nồng nặc.
Bên trong mật thất sâu nhất của điện thờ, Lạc Thần Hi đang bị trói buộc trên một bệ đá được chạm khắc bằng vạn năm huyền băng. Gương mặt thanh cao thoát tục của nàng nay trắng bệch không còn một giọt máu. Những sợi xích bằng Tiên Kim rực rỡ đang găm chặt vào cổ tay, cổ chân nàng, liên tục hút ra từng luồng tinh huyết mang màu xanh băng giá.
Cửu Âm Tuyệt Thể vốn là thiên phú vô song, nhưng trong mắt những kẻ tham lam của Dao Trì, nàng chỉ là một gốc dược thảo hình người thượng hạng để giúp vị Thánh Chủ của họ đột phá cảnh giới Thần Vương.
Cảm nhận được chấn động từ bên ngoài, Lạc Thần Hi khẽ mở đôi mi đẫm sương mù. Nàng nghe thấy tiếng đổ nát, nghe thấy những tiếng thét dài, và hơn hết, nàng cảm nhận được một luồng khí tức vừa xa lạ, vừa thân quen đến đau lòng.
“Hư Không… là chàng sao?” Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt như gió thoảng.
Nàng nhớ về những ngày tháng ở hạ giới, về thiếu niên với ánh mắt kiêu bạc luôn bảo vệ nàng phía sau. Nàng từng nghĩ mình xuống hạ giới là để tìm cơ duyên cứu mạng, nhưng hóa ra cơ duyên duy nhất nàng tìm được chính là gặp được hắn.
“Bầm!”
Cánh cửa đá nặng ngàn cân của mật thất nổ tung thành bụi cám. Ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, và trong vầng hào quang đẫm mùi máu tươi ấy, một bóng dáng cao lớn bước tới.
Khi nhìn thấy Lạc Thần Hi bị đóng đinh trên bệ đá, sát ý trong mắt Diệp Hư Không bùng phát đến mức khiến cả không gian bên trong mật thất sụp đổ từng mảng. Hắn chưa bao giờ cảm thấy giận dữ như lúc này, ngay cả khi bị đồ đệ phản bội ở kiếp trước.
“Thần Hi, ta đến muộn.”
Diệp Hư Không bước đến bên bệ đá. Những đạo trận pháp phòng ngự xung quanh bệ đá điên cuồng tấn công hắn bằng những luồng lôi điện và hỏa diễm của tiên giai, nhưng tất cả khi chạm vào trường bào đen của hắn đều hóa thành làn khói xám rồi biến mất.
Hắn vươn tay chạm vào những sợi xích Tiên Kim.
“Keng! Keng!”
Vốn là vật liệu cứng nhất thượng giới, nhưng dưới đầu ngón tay của Diệp Hư Không, chúng giòn tan như gỗ mục. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể lảo đảo của nàng, bao bọc nàng trong vòng tay của mình. Luồng sức mạnh Hư Vô vốn dĩ hủy thiên diệt địa, lúc này lại trở nên vô cùng dịu dàng, thẩm thấu vào kinh mạch của Lạc Thần Hi, tạm thời đóng băng thương thế và xoa dịu nỗi đau của nàng.
“Đi… chạy mau… Thánh chủ đang ở trong nội điện… ông ta sắp xuất quan…” Lạc Thần Hi dùng chút sức lực cuối cùng túm lấy chéo áo hắn, lo lắng nhắc nhở.
“Xuất quan?” Diệp Hư Không nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối của nàng, trong mắt hiện lên một sự khinh bỉ tột cùng. “Dù hắn có thành Thần, trước mặt Diệp Hư Không ta, cũng chỉ là một nắm đất vàng.”
Đúng lúc này, một luồng uy áp Thần Vương kinh khủng từ sâu trong nội điện bùng phát, chấn động cả Cửu Tiêu. Một giọng nói già nua mang theo cơn thịnh nộ lôi đình vang lên:
“Tiểu tử cuồng vọng! Dám phá hỏng đạo cơ của bổn座 (bản tọa), chết đi!”
Một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ linh khí vàng rực như muốn che phủ cả bầu trời ép thẳng xuống mật thất, áp lực mạnh đến mức khiến các ngọn núi xung quanh vỡ vụn.
Diệp Hư Không ôm chặt Lạc Thần Hi vào lòng, hắn thậm chí không thèm ngẩng đầu nhìn bàn tay kia. Một tay hắn giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía trước, một viên ngọc đen tuyền lấp lánh xuất hiện giữa không trung.
Hư Vô Châu.
“Thần Hi, bên ngoài quá ồn ào. Để ta đưa nàng đến một nơi yên tĩnh.”
Hư Vô Châu tỏa ra một luồng hắc quang vô tận, ngay lập tức thôn phệ toàn bộ ánh sáng của Dao Trì Thánh Địa. Bàn tay của vị Thần Vương kia khi chạm vào làn hắc quang liền biến mất một cách kỳ lạ, không để lại bất kỳ dư chấn nào.
Trước sự kinh ngạc tột độ của Lạc Thần Hi, không gian xung quanh nàng bắt đầu thay đổi. Nàng thấy mình không còn ở trong mật thất tối tăm, mà đang đứng giữa một tinh không mênh mông vô định. Nơi đây không có nắng, không có gió, chỉ có những dòng năng lượng thuần túy nhất đang chảy trôi chậm rãi.
“Đây là… bên trong chí bảo của chàng?” Nàng kinh ngạc nhìn những vì sao đang lấp lánh kỳ ảo xung quanh.
“Đây là Hư Vô Giới. Ở đây, Thiên đạo không thể chạm tới nàng, Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng cũng sẽ không bị bào mòn.” Diệp Hư Không đặt nàng nằm xuống một đóa sen được kết tinh từ năng lượng Hư Vô. Ánh mắt hắn dịu đi trông thấy: “Nghỉ ngơi đi, bên ngoài cứ giao cho ta. Khi nàng tỉnh dậy, thế gian này sẽ không còn ai dám khiến nàng rơi lệ.”
Lạc Thần Hi cảm thấy một luồng mệt mỏi ấm áp kéo đến. Nàng biết, nàng đã an toàn. Trong cái "hư không" của hắn, nàng lại tìm thấy sự chân thật nhất của thế gian này.
“Hư Không… bảo trọng…” Nàng nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên ổn định.
Diệp Hư Không đứng dậy. Khi hắn quay người bước ra khỏi không gian của Hư Vô Châu, hơi ấm trong mắt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo có thể đóng băng cả linh hồn vạn vật.
Trở lại thực tại, bóng dáng Diệp Hư Không đứng cô độc trên phế tích của Dao Trì điện. Phía trên cao, vị Thánh Chủ Dao Trì – một lão già khoác trường bào bát quái, toàn thân tỏa ra hào quang thần thánh – đang lơ lửng, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn thiếu niên bên dưới.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đó là bảo vật gì?”
Diệp Hư Không không trả lời. Hắn cảm nhận được sâu trong tầng trời, có vài luồng ý chí mạnh mẽ đang từ phương xa dòm ngó về đây. Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã cảm nhận được khí tức của Hư Vô Châu.
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ của vị đế vương từng đứng đầu vạn giới.
“Thế nhân gọi ta là phế vật, kẻ thù gọi ta là ma đầu. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, hãy ghi nhớ cái danh hiệu sẽ trở thành nỗi ám ảnh của toàn bộ Thương Khung này.”
Hắn đưa tay lên hư không, một thanh kiếm đen tuyền không có lưỡi, chỉ có một cái chuôi cổ quái từ từ hiện hình trong tay hắn.
Hư Vô Kiếm.
“Ta là Diệp Hư Không. Hôm nay, ta lấy máu của Dao Trì để thông cáo vạn giới: Hư Vô Thần Đế… đã trở lại!”
“Nhất Niệm – Vạn Vật Thành Tro!”
Hắn không vung kiếm, chỉ là một ý niệm thoáng qua trong đầu.
Một gợn sóng màu đen mỏng như tờ giấy từ vị trí của hắn lan tỏa ra xung quanh. Đi đến đâu, không gian sụp đổ đến đó. Vị Thánh Chủ Dao Trì với tu vi Thần Vương đỉnh phong, trong nháy mắt tiếp xúc với gợn sóng đó, ngay cả một tiếng kêu cũng không kịp phát ra, toàn bộ cơ thể cùng với tòa thánh điện uy nghi sau lưng lão liền bị san bằng thành bình địa.
Cả một ngọn núi khổng lồ biến mất. Cả một phương viên vạn dặm của Dao Trì Thánh Địa, trong nháy mắt biến thành một vùng đất trống rỗng, không còn cỏ cây, không còn sinh linh, thậm chí không còn cả hạt bụi.
Chỉ còn lại một mình Diệp Hư Không đứng đó giữa tâm bão của sự diệt vong.
Hắn cất Hư Vô Kiếm đi, ánh mắt nhìn sâu về phía chân trời, nơi có một cung điện vàng son lộng lẫy đang tọa lạc trên đỉnh tầng trời thứ chín.
“Cổ Thiên Thánh, nàng đã được ta đưa vào Hư Vô Châu. Bây giờ, đến lượt ta và ngươi tính toán món nợ cũ rồi.”
Bóng dáng đen tuyền ấy biến mất trong màn sương mù, để lại sau lưng một đống hoang tàn và một tin tức chấn động vạn giới: Dao Trì Thánh Địa bị tiêu diệt chỉ trong một cái búng tay của một kẻ mang tên Hư Vô Thần Đế.
Trận chiến giải cứu Lạc Thần Hi kết thúc, nhưng nó lại là phát súng lệnh bắt đầu cho một cuộc thảm sát quy mô toàn vạn giới. Thương khung, bắt đầu run rẩy đi là vừa.