Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 126: Cuộc rút lui vĩ đại**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:42:40 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 126: CUỘC RÚT LUI VĨ ĐẠI**

Thanh Vân Sơn mạch vốn dĩ quanh năm mây mù bao phủ, nay lại bị một tầng áp lực khủng khiếp đè nặng khiến cho vạn vật im lìm đến đáng sợ. Trên bầu trời, vốn dĩ là màu xanh thăm thẳm của Hạ giới, nay bỗng dưng nứt toác ra một đường rãnh dài vạn dặm, giống như một con mắt tử thần đang nhìn chằm chằm xuống thế gian.

Từ trong khe nứt ấy, lôi điện màu tím thẫm – Thiên Đạo Trừng Phạt Lực – cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ. Tiếng kèn lệnh cổ xưa vang vọng, rung chuyển cả linh hồn của những sinh linh yếu ớt nhất.

"Chủ nhân, truyền tống đại trận đã chuẩn bị xong, nhưng… lượng Linh thạch tiêu tốn quá mức kinh khủng, dù lão Đa này có mang hết gia sản ra cũng chỉ duy trì được trong nửa canh giờ!"

Tiền Đa Đa mồ hôi nhễ nhại, hai tay run rẩy điều khiển một cái bàn tính bằng vàng ròng. Chung quanh gã, hàng triệu viên linh thạch thượng phẩm đang vỡ vụn thành bột mịn, hóa thành năng lượng thuần khiết rót vào trận pháp khổng lồ dưới chân.

Hắc Tử, con chó đen nhỏ lúc nào cũng lười nhác, giờ đây lông tóc dựng ngược, thân hình nó phình to ra như một con nghê thú, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía bầu trời, gầm nhẹ trong cổ họng. Nó cảm nhận được những hơi thở quen thuộc mà nó căm ghét nhất – hơi thở của những kẻ tự xưng là Thần đến từ Cửu Tiêu.

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh Diệp Hư Không, tà áo trắng của nàng bay phấp phới trong gió bão. Khuôn mặt thanh tú, băng lãnh thường ngày giờ đây hiện rõ vẻ lo âu sâu sắc. Nàng nắm chặt lấy tay áo hắn, giọng nói run rẩy:

"Hư Không, chúng ta cùng đi. Thiên Đạo Minh đã phát động 'Thần Phạt Lệnh', quân đoàn của Cổ Thiên Thánh không phải là thứ mà tu vi hiện tại của chàng có thể chống đỡ được. Chấp Pháp Giả lần này ít nhất cũng là cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí có thể có phân thân của Thần Quan!"

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bóng lưng hắn cô độc nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm định trời. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ kỳ, giống như những biến động kinh thiên động địa ngoài kia chỉ là mây khói thoảng qua.

Hắn quay lại, đưa bàn tay hơi lạnh vuốt nhẹ gò má Lạc Thần Hi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực:

"Thần Hi, nàng nghe cho rõ. Hư Vô Cung là nền móng để ta lật đổ Thiên Đình. Đa Đa, Hắc Tử và hàng ngàn đệ tử ngoài kia là hạt giống cho tương lai. Nếu hôm nay tất cả đều chôn thây tại đây, sự trở lại của ta chẳng còn nghĩa lý gì."

"Nhưng còn chàng…" Nàng nghẹn lời.

"Ta là ai?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên. "Ta là Hư Vô Thần Đế. Kiếp trước ta có thể từ trong Hư Vô mà sinh ra, thì kiếp này, không một cái Thiên Đạo mục nát nào có thể giữ chân được ta. Đi đi! Mang theo tất cả rút về Vực Thẳm Hư Vô theo tọa độ ta đã thiết lập."

Nói đoạn, Diệp Hư Không phất tay một cái. Một đạo kình lực nhu hòa nhưng không thể kháng cự quấn lấy Lạc Thần Hi, đẩy nàng vào tâm của truyền tống trận.

"Tiền Đa Đa! Khởi động!"

"Chủ nhân! Ngài nhất định phải sống sót để ta còn đòi nợ linh thạch đấy!" Tiền Đa Đa hét lớn, nước mắt nước mũi dàn dụa, nhưng đôi tay vẫn quyết đoán đập mạnh vào mắt trận.

Hắc Tử sủa vang một tiếng thiên địa chấn động, nó nhìn Diệp Hư Không một lần cuối đầy ý nghĩa rồi cùng mọi người biến mất vào trong quầng sáng bạc khổng lồ.

Trong giây lát, đỉnh núi chỉ còn lại một mình Diệp Hư Không.

Lúc này, từ vết nứt trên bầu trời, hàng trăm chiếc chiến hạm bằng vàng ròng bắt đầu từ từ lộ diện. Mỗi chiếc chiến hạm đều dài hàng nghìn trượng, trên boàn thuyền đầy rẫy những chiến binh mặc giáp trụ sáng lòa, khí thế ngút trời.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên, khoác trên mình bộ trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ, hơi thở tỏa ra đã khiến không gian xung quanh vỡ vụn. Đây chính là Thủ lĩnh Chấp Pháp Đoàn của Thiên Đạo Minh – Dương Tinh Thần Quan.

"Diệp Hư Không! Ngươi trốn không thoát!" Giọng nói của Dương Tinh Thần Quan vang dội như sấm đình, khiến mặt đất nứt toác. "Giao ra Hư Vô Châu, Thiên Đế có lệnh sẽ cho ngươi được luân hồi một cách thống khoái. Nếu không, hồn phách ngươi sẽ bị nung chảy trong Thiên Hỏa mười vạn năm!"

Diệp Hư Không ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua vạn trượng hư không, trực tiếp đối diện với Dương Tinh Thần Quan. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi đưa tay ra phía trước.

"Hư Vô Kiếm… hiện!"

Một luồng hắc khí u uất từ trong hư không ngưng tụ, tạo thành một thanh kiếm không lưỡi đen tuyền. Sự xuất hiện của nó khiến cho ánh sáng của mặt trời như bị nuốt chửng, vạn vật rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Dương Tinh Thần Quan sắc mặt đại biến: "Thứ sức mạnh này… thật sự là khí tức của Hư Vô! Toàn quân nghe lệnh, vạn tiễn tề phát, tiêu diệt nghịch tặc ngay lập tức!"

Ngay lập tức, từ hàng trăm chiến hạm, hàng triệu mũi tên ánh sáng mang theo quy tắc phá hủy bắn xuống. Chúng dày đặc đến mức che lấp cả bầu trời, giống như một cơn mưa sao băng chết chóc đang lao về phía Diệp Hư Không.

"Thế nhân tu Thiên, ta tu Vô."

Diệp Hư Không khẽ lầm bầm. Hắn không né tránh, cũng không dựng lên phòng ngự. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước về phía trước một bước.

"Hư Vô Diệt Thế Quyết – Vô Định Tâm Cảnh."

Một gợn sóng đen kịt lấy hắn làm trung tâm, lẳng lặng lan ra. Cơn mưa mũi tên ánh sáng vốn mang sức mạnh hủy diệt, khi chạm vào gợn sóng đen đó, bỗng nhiên khựng lại, rồi như bị một bàn tay vô hình xóa đi, chúng biến mất một cách triệt để, không để lại bất kỳ một chút chấn động hay linh khí dư thừa nào.

"Cái gì?!" Dương Tinh Thần Quan kinh hãi. "Ngay cả Quy tắc ánh sáng cũng bị đồng hóa? Đây không phải là tu vi của phàm nhân Hạ giới!"

Diệp Hư Không lơ lửng bước lên không trung, mỗi bước đi dưới chân hắn đều nở rộ một đóa sen đen huyền ảo.

"Thiên đạo của các ngươi coi chúng sinh là kiến cỏ để thu hoạch. Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, trong mắt của Hư Vô, cái gọi là Thiên đạo của các ngươi cũng chỉ là một trò đùa."

Diệp Hư Không giơ cao chuôi kiếm không lưỡi, ánh mắt hắn chợt trở nên thâm trầm như vực thẳm vĩnh hằng.

"Nhất Niệm – Vạn Lý Thành Không!"

Không có âm thanh nổ mạnh, không có hào quang rực rỡ. Chỉ thấy một dải lụa đen nhánh quét qua bầu trời. Những chiếc chiến hạm bằng vàng ròng kiên cố nhất, những chiến binh thần thánh cao ngạo nhất, khi bị dải lụa đen đó đi qua, đều im lặng mà tan biến.

Một nửa quân đoàn Chấp Pháp, chỉ trong một nhịp thở, đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thực tại. Ngay cả những mảnh vỡ của chiến hạm cũng không còn, không gian nơi đó chỉ còn lại một màu đen trống rỗng, một lỗ hổng khổng lồ của vũ trụ.

Dương Tinh Thần Quan may mắn đứng ở phía sau, chứng kiến cảnh này mà hồn siêu phách lạc. Lão chưa bao giờ thấy loại sức mạnh nào tàn nhẫn và tuyệt đối đến thế. Đây không phải là đánh bại, mà là xóa bỏ. Xóa bỏ sự tồn tại từ gốc rễ.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là con quái vật nào?" Dương Tinh Thần Quan run rẩy, khí thế Thần Quan biến mất không còn dấu vết.

Diệp Hư Không dừng bước, mái tóc đen tung bay. Tu vi của hắn lúc này đang bạo phát một cách không ổn định, làn da hắn bắt đầu rạn nứt vì gánh chịu sức mạnh vượt quá giới hạn của nhục thân hiện tại. Nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết.

"Về nói với Cổ Thiên Thánh. Hắn ngồi trên ngôi vị đó quá lâu rồi, đã đến lúc phải nếm trải cảm giác bị kéo xuống vực thẳm."

Nói xong, Diệp Hư Không dẫm mạnh chân xuống không trung. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, không gian của cả Thanh Vân Sơn mạch bị hắn dùng bạo lực xé rách ra một con đường hầm.

Hắn nhìn lại Hạ giới một lần cuối, nhìn mảnh đất nơi hắn vừa mới trọng sinh chưa được bao lâu, nay đã tan hoang dưới sự tàn phá của Thần giới.

"Một ngày nào đó, ta sẽ khiến cho Cửu Tiêu không còn màu vàng của thần thánh, mà chỉ còn màu đen của Hư Vô."

Diệp Hư Không bước vào trong kẽ nứt không gian, bóng dáng hắn biến mất ngay khi con đường hầm sụp đổ.

Phía sau hắn, Dương Tinh Thần Quan nhìn bầu trời trống rỗng – nơi vừa mất đi một nửa quân đoàn tinh nhuệ nhất – mà lảo đảo ngã quỵ. Lão biết, sự yên bình giả tạo của cửu giới trong vạn năm qua đã chính thức chấm dứt.

Hư Vô Thần Đế, người đàn ông đó đã thật sự trở lại bằng một cách thức kinh hoàng nhất. Một cuộc rút lui vĩ đại, đổi lấy nỗi sợ hãi vĩnh hằng cho kẻ thù.

Trên bầu trời, vết nứt vẫn còn đó, giống như một vết sẹo không bao giờ lành của Thương Khung. Gió lạnh rít gào qua những ngọn núi đổ nát, minh chứng cho một huyền thoại mới vừa được viết lên bằng máu và sự trống rỗng vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8