Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 127: Trốn vào Vực Thẳm Hư Vô**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:43:33 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 127: TRỐN VÀO VỰC THẲM HƯ VÔ**

Giữa kẽ nứt không gian đen ngòm, một thân ảnh gầy gò đang lảo đảo bước đi. Mỗi bước chân của Diệp Hư Không đều để lại một vệt máu tươi, nhưng máu ấy chưa kịp rơi xuống hư không đã bị năng lượng hỗn loạn nuốt chửng.

Cơ thể hắn lúc này giống như một bình gốm sắp vỡ, những vết rạn nứt chằng chịt rỉ ra ánh sáng đen huyền ảo. "Hư Vô Diệt Thế Quyết" vốn là công pháp tối cao của kiếp trước, nhưng nhục thân này chỉ là một thiếu niên phế vật của Hạ giới, cưỡng ép thi triển "Nhất Niệm" để xóa sổ một nửa quân đoàn Thần Quan đã là giới hạn cuối cùng.

"Khục…"

Diệp Hư Không ho ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vụn vỡ. Hắn đưa tay lau ngang miệng, ánh mắt vẫn thâm trầm như giếng cổ, không một chút gợn sóng sợ hãi.

Trong đan điền, Hư Vô Châu đang xoay tròn điên cuồng, tỏa ra những luồng khí tức nguyên thủy nhất để duy trì chút sinh cơ cuối cùng cho hắn. Nếu không có bảo vật này trấn giữ linh hồn, có lẽ hắn đã tan thành tro bụi ngay khi vừa dẫm chân vào kẽ nứt không gian.

"Cổ Thiên Thánh, thủ đoạn của ngươi vẫn bẩn thỉu như vậy." Diệp Hư Không lẩm bẩm, thanh âm khàn đục.

Ngay phía sau hắn, không gian đang rung chuyển dữ dội. Những luồng kim quang chói lòa như những mũi tên thần thánh xuyên thủng màn đêm của hư không, bám sát gót chân hắn. Đó là "Truy Nguyên Thần Chỉ" – một loại bí thuật tìm kiếm cao cấp của Thiên Đạo Minh. Cổ Thiên Thánh hiển nhiên đã hạ lệnh chết, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải nhổ tận gốc cái mầm mống đe dọa này.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi chạy không thoát đâu!"

Một giọng nói âm u, cuồn cuộn như sấm truyền qua vách ngăn không gian. Đó là khí tức của một vị Vương Cảnh cường giả, kẻ đang dẫn đầu toán truy sát. Sức mạnh của hắn khiến những mảnh vỡ không gian xung quanh Diệp Hư Không bắt đầu sụp đổ sớm hơn dự kiến.

Diệp Hư Không không quay đầu lại. Hắn biết rõ nếu bị bắt lại lúc này, với trạng thái "nến cạn trước gió", hắn sẽ không có cơ hội trọng sinh lần thứ hai. Hắn cảm nhận được sâu trong tâm trí một tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy uy lực. Đó là tọa độ của Vực Thẳm Hư Vô (The Void Abyss) – nơi mà ngay cả các vị Thần Đế đương thời cũng coi là vùng đất chết, nơi quy tắc của Thiên Đạo hoàn toàn bị vô hiệu hóa.

Hắn lại dẫm mạnh một bước, không gian dưới chân co rút lại. Đây là "Hư Không Bộ", tuy chỉ là tàn thức từ kiếp trước nhưng vẫn giúp hắn kéo dài khoảng cách trong gang tấc.

Mười vạn dặm…
Năm vạn dặm…

Áp lực từ phía sau ngày càng khủng khiếp. Một bàn tay khổng lồ được ngưng tụ từ kim quang linh khí đột ngột xé rách không gian, chộp tới phía sau lưng Diệp Hư Không. Sức mạnh này đi đến đâu, hư không bị nghiền nát đến đó.

"Hư Vô Kiếm, hiện!"

Diệp Hư Không thấp giọng quát. Trong lòng bàn tay hắn, một chuôi kiếm đen tuyền đột ngột xuất hiện. Nó không có lưỡi kiếm bằng sắt thép, chỉ có một luồng hắc khí u uất bao quanh. Hắn không quay người, chỉ dùng ý niệm điều khiển, một kiếm chém ngược về phía sau.

*Xoẹt!*

Một đường đen kịt rạch ngang trời. Bàn tay khổng lồ của vị cường giả Vương Cảnh kia khi chạm vào luồng hắc khí này liền giống như băng tuyết gặp lửa hồng, tan chảy thành những đốm sáng li ti rồi biến mất hoàn toàn.

"Cái gì? Lực lượng gì thế này?" Tiếng gầm kinh ngạc vang lên từ phía xa.

Tuy nhiên, sau khi chém ra một kiếm này, gương mặt Diệp Hư Không càng thêm tái nhợt, nhịp thở của hắn trở nên đứt quãng. Sử dụng Hư Vô Kiếm trong tình trạng này là một sự đánh đổi cực lớn về thọ nguyên.

Trước mắt hắn, màu đen bắt đầu trở nên đặc quánh. Nó không phải là cái đen của bóng tối, mà là một sự trống rỗng thuần túy đến mức rùng mình. Một rào chắn vô hình ngăn cách giữa trật tự của vũ trụ và sự hỗn loạn của khởi nguyên hiện ra.

Vực Thẳm Hư Vô.

Nơi đó, không có ánh sáng, không có âm thanh, ngay cả thời gian cũng dường như ngưng đọng. Những cơn lốc xoáy màu xám xịt cuốn lấy nhau, tạo thành một cái miệng khổng lồ của một con quái thú thái cổ đang chờ đợi con mồi.

"Đến rồi." Diệp Hư Không nhếch môi cười lạnh.

Đúng lúc này, ba luồng ánh sáng vàng rực rỡ hạ xuống, chặn đứng đường đi của hắn. Ba vị lão giả mặc trường bào khắc hình chín mặt trời, khí thế ngất trời, ánh mắt đầy sát khí vây quanh hắn ở bìa vực thẳm.

"Diệp Hư Không, ngươi giết hại Thần Quan, phản bội Thương Khung, tội nghiệt không thể tha thứ!" Một lão giả dẫn đầu bước ra, tay cầm một tòa tháp vàng xoay tròn – Thái Dương Thần Tháp. "Khôn ngoan thì quỳ xuống chịu trói, chúng ta sẽ cho linh hồn ngươi một cơ hội vào luân hồi."

Diệp Hư Không dừng lại, lồng ngực phập phồng, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ. Hắn nhìn ba vị Vương Cảnh cường giả trước mặt, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.

"Luân hồi? Thiên Đạo do Cổ Thiên Thánh nắm giữ thì làm gì có luân hồi công bằng? Chỉ là sự nô dịch vĩnh hằng mà thôi."

"Láo xược! Chết đi!"

Vị lão giả kia tức giận, thúc giục Thái Dương Thần Tháp. Tòa tháp phóng to vạn trượng, mang theo hỏa diễm thiêu rụi vạn vật đổ ập xuống đầu Diệp Hư Không. Cùng lúc đó, hai người còn lại cũng đồng loạt ra tay, khóa chặt mọi phương hướng rút lui của hắn.

Diệp Hư Không nhắm mắt lại, một tay đặt lên vị trí của Hư Vô Châu trong đan điền.

"Dùng chút sức mạnh này để giết ta? Các ngươi quá coi thường Hư Vô Thần Đế này rồi."

Một ý niệm chuyển động.

"Hư Vô – Đồng Hóa!"

Oanh!

Một làn sóng xung kích màu đen lấy Diệp Hư Không làm trung tâm, đột ngột nổ tung. Thái Dương Thần Tháp đang lao đến bỗng nhiên đứng sững lại, những ngọn lửa thần thánh trên tháp bắt đầu đổi màu, từ vàng sang đen, rồi vụn vỡ như thủy tinh bị đập nát.

Ba vị lão giả trợn tròn mắt. Họ cảm thấy linh khí trong cơ thể mình đang bị một lực lượng kỳ lạ hút sạch, huyết mạch bắt đầu đông cứng.

"Nhất niệm… tịch diệt."

Tiếng thì thầm của Diệp Hư Không vang lên bên tai họ như tiếng gọi từ địa ngục. Một luồng kiếm khí đen vô hình quét qua, vách ngăn không gian nơi họ đứng hoàn toàn bốc hơi. Ba vị cường giả Vương Cảnh chưa kịp thét lên một tiếng nào đã biến thành những làn khói đen, tan biến vào hư không.

Xóa sổ. Một lần nữa, hắn dùng quyền năng tuyệt đối để xóa bỏ sự tồn tại của kẻ thù.

Tuy nhiên, cái giá phải trả lần này quá nặng. Toàn bộ huyết quản trên cánh tay Diệp Hư Không nổ tung, máu tươi phun trào. Hắn ngã quỵ xuống, hơi thở mỏng manh như tơ nhện.

"Chủ nhân!"

Một bóng đen nhỏ thó lao ra từ túi trữ vật của hắn. Đó là Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt linh động. Lúc này nó đã hiện ra một phần chân thân Thôn Thiên Thú, dùng thân mình đỡ lấy Diệp Hư Không.

"Đi… vào Vực Thẳm…" Diệp Hư Không khó khăn ra lệnh.

Phía sau, những luồng khí tức mạnh hơn đang áp tới. Cảm nhận được sự rung động của Thiên Đạo, có lẽ là những vị Thần Tôn, hoặc thậm chí là ý chí của chính Cổ Thiên Thánh đang giáng lâm qua phân thân.

Hắc Tử gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía những vầng sáng đang truy đuổi, rồi quay đầu nhìn vào cái miệng vực đen ngòm sâu thăm thẳm trước mặt. Nó hiểu rằng, nếu vào đó, cơ hội sống sót là chưa tới một phần mười vạn. Nhưng nếu ở lại, chắc chắn sẽ là tro bụi.

"Gâu!"

Nó ngậm lấy cổ áo Diệp Hư Không, không chút do dự lao thẳng vào tâm lốc xoáy của Vực Thẳm Hư Vô.

Vừa bước vào ranh giới, một cảm giác xé rách linh hồn bao trùm lấy cả hai. Những quy tắc vật lý bình thường bị bóp méo hoàn toàn. Trọng lực lúc có lúc không, không gian lúc phình to lúc thu nhỏ.

Vài giây sau khi họ biến mất, một bóng người mặc long bào vàng kim, đội mũ miện lộng lẫy xuất hiện tại bìa vực thẳm. Mỗi bước chân của hắn khiến không gian xung quanh run rẩy như đang phủ phục. Đây chính là phân thân của Cổ Thiên Thánh.

Hắn nhìn chằm chằm vào sự hỗn loạn của Vực Thẳm Hư Vô, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc, nhưng trong đáy mắt lại thoáng qua một tia lo âu sâu kín.

"Sư phụ… ngươi quả nhiên vẫn thích chọn con đường cùng." Cổ Thiên Thánh lẩm bẩm. "Vực Thẳm Hư Vô này, ngay cả trẫm cũng không dám đặt chân vào. Ngươi mang theo trọng thương mà tiến vào, chắc chắn thần hình câu diệt."

Hắn đứng đó rất lâu, dùng thần thức cường đại quét qua tầng ngoại vi của vực thẳm nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sự sống. Năng lượng ở đây quá hỗn loạn, nó nuốt chửng mọi sự thăm dò.

"Lệnh truyền xuống." Cổ Thiên Thánh xoay người, thanh âm lạnh lẽo vọng khắp các tầng trời. "Phong tỏa hoàn toàn vùng biển này. Xây dựng 'Thiên Đạo Trấn Áp Trận' xung quanh Vực Thẳm Hư Vô. Nếu có bất kỳ vật gì, dù là một hạt bụi, từ trong đó bay ra… giết không tha!"

Sâu trong Vực Thẳm Hư Vô.

Diệp Hư Không đang trôi nổi trong một khoảng không vô định. Cảm giác đau đớn đã biến mất, thay vào đó là một sự tê liệt tuyệt đối. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang bị năng lượng hư vô đồng hóa. Từng thớ thịt, từng mẩu xương đang tan chảy, biến thành những hạt bụi li ti trôi dạt.

"Đây là… kết thúc sao?"

Một tia ý thức yếu ớt chợt lóe lên. Kiếp trước hắn cũng chết trong sự trống rỗng này sau khi bị phản bội. Kiếp này, chẳng lẽ lại lặp lại lịch sử?

*Thình thịch.*

Một tiếng đập nhỏ nhưng rõ mồn một vang lên từ trong linh hồn. Hư Vô Châu đột ngột tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Những hạt bụi cơ thể của Diệp Hư Không không tan biến mất, mà thay vì thế, chúng bắt đầu sắp xếp lại theo một quy luật mới, hoàn mỹ hơn, mạnh mẽ hơn.

"Khởi đầu từ Hư Vô… kết thúc tại Hư Vô…"

Câu khẩu quyết của Hư Vô Diệt Thế Quyết vang vọng trong đầu hắn. Diệp Hư Không nhận ra, đây không phải là tử địa, mà là nơi luyện thân tốt nhất thế gian cho hắn. Chỉ ở đây, "Hư Vô Thần Thể" mới có thể thực sự đạt đến đại thành, rũ bỏ hoàn toàn xiềng xích của phế thể Hạ giới.

Năng lượng của Vực Thẳm cuồn cuộn đổ về phía hắn, giống như hàng triệu dòng sông tìm về biển cả. Thần thể đang được tái tạo, kinh mạch được mở rộng đến mức kinh người, và hơn hết, một hạt giống của "Ý Chí Hư Vô" đang dần nảy mầm trong linh đài của hắn.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ rằng vực thẳm sẽ giết chết ta…"

Diệp Hư Không từ từ mở mắt, đôi ngươi giờ đây hoàn toàn là một màu đen huyền bí, như thể chứa đựng cả một vũ trụ sụp đổ bên trong.

"Ngươi sai rồi. Ta chính là Hư Vô. Trở về nơi đây, chẳng khác nào… rồng về biển lớn."

Ở một góc tối gần đó, Hắc Tử nhìn thấy sự thay đổi của chủ nhân, nó không còn rên rỉ đau đớn nữa mà phủ phục xuống, đôi mắt hiện lên sự tôn sùng tuyệt đối. Nó biết, ngày mà người đàn ông này bước ra khỏi đây, cả Thương Khung sẽ phải phủ phục dưới chân hắn.

Trận chiến thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8