Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 128: Tìm thấy tàn tích cung điện kiếp trước**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:44:23 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 128: NGHỊCH CHUYỂN KÝ ỨC, VĨNH HẰNG TÀN TÍCH**

Trong bóng tối vĩnh hằng của Vực Thẳm Hư Vô, thời gian dường như không còn khái niệm. Những dòng chảy năng lượng đen ngòm, hỗn độn tựa như những con cự xà điên cuồng cắn xé không gian, phát ra những tiếng gào thét u uất từ thời Thái Cổ.

Giữa khung cảnh tiêu điều và tuyệt vọng ấy, một đạo thanh quang mờ ảo bao bọc lấy ba bóng người, lững lờ trôi về phía sâu thẳm của cấm địa.

Diệp Hư Không đi đầu, bước chân của hắn thanh thản như đang tản bộ trong hoa viên của chính mình. Mỗi khi có một cơn bão Hư Vô ập đến, hắn chỉ cần khẽ phất tay, một lực lượng vô hình lập tức khiến những cuồng phong ấy tan biến thành hư không, vâng lời như nô bộc nhìn thấy quân vương.

Hắc Tử lúc này đã thu nhỏ lại bằng kích thước một con chó nhỏ, nhưng đôi mắt nó rực lên ánh tím sẫm, bộ lông đen bóng dựng đứng, liên tục khịt mũi như đang tìm kiếm một thứ mùi vị đã mất đi từ vạn kiếp.

"Chủ nhân, mùi này… mùi này không sai vào đâu được. Là vị khí của Thần Đế Cung!" Hắc Tử gầm gừ trong cổ họng, giọng nói chứa đựng sự kích động khó giấu diếm.

Lạc Thần Hi theo sau, tà váy trắng của nàng khẽ lay động giữa màn đêm. Đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu giờ đây tràn đầy sự kinh ngạc. Nàng mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, vốn dĩ rất nhạy cảm với những rung động của Thiên đạo, nhưng khi tiến vào đây, nàng cảm thấy một loại áp chế kinh khủng, loại áp chế không đến từ tu vi, mà đến từ đẳng cấp của linh hồn.

Nàng nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, tâm tình phức tạp vô cùng. Thiếu niên này, kẻ mà cả Thanh Vân Thành gọi là phế vật, kẻ đã cứu nàng khỏi cái chết, rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu bí mật?

"Diệp Hư Không, chúng ta đang đi đâu vậy?" Lạc Thần Hi khẽ cất tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn đang nhìn chằm chằm vào một điểm mù mịt phía trước. Hắn chậm rãi nói: "Đi đòi lại một phần vốn liếng đã mất. Đi nhìn lại xem, lòng người sau vạn năm liệu có mục nát hơn đống đổ nát này không."

Dứt lời, Diệp Hư Không đột ngột dừng bước.

Trước mặt họ, màn sương đen dày đặc bỗng nhiên rẽ sang hai bên, để lộ ra một cảnh tượng khiến Lạc Thần Hi phải nghẹt thở vì kinh hoàng.

Đó là một hòn đảo lơ lửng khổng lồ, rộng lớn đến mức không thấy điểm dừng, trôi nổi cô độc giữa Biển Hư Vô. Trên hòn đảo ấy, một tòa cung điện nguy nga đổ nát hiện ra. Dù chỉ còn lại những cột trụ gãy vụn và những bức tường loang lổ vết chém, nhưng khí thế uy nghiêm, chấn nhiếp chư thiên vạn giới vẫn toát ra mạnh mẽ.

Trên cổng vòm bằng đá Thần Thạch đen tuyền, có hai chữ được khắc sâu bằng đại thủ bút, mỗi nét vẽ như chứa đựng quy tắc của toàn vũ trụ:

**HƯ VÔ.**

"Hư Vô Thần Cung…" Lạc Thần Hi lẩm bẩm, trái tim nàng đập liên hồi. Nàng từng đọc trong cổ tịch ở Dao Trì Thánh Địa về một truyền thuyết từ thời khai thiên lập địa, về một vị Thần Đế đứng trên đỉnh cao nhất, người đã dùng một ý niệm để khai sinh ra quy tắc Hư Vô. Nhưng theo ghi chép, vị Thần Đế ấy đã tiêu vong từ lâu trong trận chiến diệt thế.

Diệp Hư Không bước lên những bậc thang rêu phong, bàn tay hắn khẽ vuốt ve một cột trụ bị chém đứt nửa. Trên đó vẫn còn vương lại một đạo kiếm ý màu vàng kim rực rỡ, dù đã trải qua hàng vạn năm vẫn tỏa ra sự bá đạo, tàn độc.

"Thôn Thiên Kiếm Ý… Cổ Thiên Thánh, ngươi hận ta đến mức sau khi ta chết, vẫn muốn băm vằn cả nơi này sao?"

Ánh mắt Diệp Hư Không bỗng trở nên lạnh lẽo tột độ. Hắn nhớ lại khoảnh khắc năm đó, khi hắn đang đột phá cảnh giới Vô Định, chính đạo kiếm ý này đã đâm xuyên qua lưng hắn, mang theo sự phản bội của đứa đồ đệ mà hắn yêu thương nhất.

*Rầm!*

Một tiếng vang trầm đục vang lên, Hư Vô Châu trong đan điền Diệp Hư Không bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Toàn bộ cung điện đổ nát bỗng chốc rung chuyển, những luồng khí đen từ các ngõ ngách sâu thẳm bắt đầu hội tụ về phía hắn.

"Không ổn! Trận pháp phòng ngự bị kích hoạt!" Lạc Thần Hi kinh biến, nàng cảm thấy hàng ngàn vạn đạo sát cơ vô hình đang khóa chặt lấy bọn họ. Những tượng thần khổng lồ cụt đầu bên đường bỗng nhiên chuyển động, thanh đại đao trong tay chúng rực lên linh quang đỏ rực.

"Chủ nhân, để thần tiễn bọn chúng đi!" Hắc Tử gầm lên, thân hình nó bỗng chốc phình to ra hàng chục trượng, hóa thành một con yêu thú khổng lồ với đôi cánh che kín bầu trời, nanh vuốt sắc lạnh.

"Lùi lại!" Diệp Hư Không quát khẽ, giọng nói của hắn như mang theo quyền uy không thể kháng cự. "Đây là nhà của ta, chúng nó… đang chào đón chủ nhân trở về."

Hắn bước lên một bước, linh hồn lực mạnh mẽ tuôn trào, một đạo ấn ký hình đóa sen đen hiện lên giữa trán. Diệp Hư Không không dùng tay, chỉ dùng ý niệm:

"Hư Vô chi chủ, nhất niệm vạn vật quy tông. Bình định cho ta!"

Một vòng sóng âm màu đen lan tỏa ra từ chân Diệp Hư Không. Những tượng thần đang lao đến bỗng khựng lại, rồi đồng loạt quỳ xuống, đầu gối đập xuống sàn đá tạo nên những tiếng vang rền trời. Toàn bộ sát trận vốn có thể giết chết một vị Thần Vương trong nháy mắt, lúc này lại ngoan ngoãn dịu xuống, hóa thành những dải lụa linh khí quấn quýt quanh người hắn.

Lạc Thần Hi đứng sững tại chỗ, đôi môi anh đào khẽ há ra. Nàng thấy những dòng linh khí kia không phải là linh khí bình thường, mà là Hư Vô Nguyên Lực thuần khiết nhất. Chúng đang ồ ạt rót vào cơ thể Diệp Hư Không, giúp tu vi của hắn tăng tiến với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

Trúc Cơ tầng bảy… tầng tám… tầng chín…

*Bùm!*

Tiếng nổ vang lên trong thức hải, Diệp Hư Không thuận lợi đột phá Khai Mạch Cảnh, tiến thẳng vào Kim Đan kỳ ngay tại chỗ! Hơn nữa, đây không phải Kim Đan thông thường, mà là một khối đạo đan đen tuyền, bên trên khắc đầy những văn tự cổ xưa của Hư Vô.

Diệp Hư Không không quan tâm đến sự tăng trưởng tu vi phàm trần này. Hắn sải bước tiến vào chính điện.

Bên trong điện thờ trung tâm, không có tượng thần, cũng không có bảo vật chất đống. Chỉ có duy nhất một chiếc ngai vàng làm từ gỗ của cây Đạo Tổ, cô độc nằm đó. Phía trên ngai vàng, một thanh kiếm đen tuyền, không lưỡi, không ánh sáng đang trôi nổi trong một quả cầu năng lượng.

Đó chính là bản thể của **Hư Vô Kiếm**.

Càng đến gần, Diệp Hư Không càng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ. Thanh kiếm bắt đầu rung động, phát ra những tiếng ngân nga như tiếng khóc của một người bạn lâu ngày gặp lại.

"Vất vả cho ngươi rồi, đã chờ ta lâu như vậy." Diệp Hư Không đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào quả cầu năng lượng.

*Choảng!*

Quả cầu tan vỡ, thanh Hư Vô Kiếm lập tức lao vào lòng bàn tay hắn. Một luồng ký ức khổng lồ, điên cuồng tràn vào tâm trí Diệp Hư Không. Đó là ký ức về ngày cung điện sụp đổ, về sự hy sinh của những hộ pháp trung thành, và về một bóng hình nữ tử đã gục ngã dưới chân ngai vàng để bảo vệ thanh kiếm này.

Đôi mắt Diệp Hư Không đỏ ngầu, sát khí xung quanh hắn đặc quánh đến mức khiến không gian bị vặn vẹo.

"Cổ Thiên Thánh, vạn năm qua ngươi ngồi trên ngai vàng Thiên Đế, liệu có từng một đêm nằm mơ thấy tiếng gào thét của những vong linh ở đây?"

Hắn siết chặt chuôi kiếm, cảm giác sức mạnh thực sự của bản thân đang dần thức tỉnh. Tuy tu vi hiện tại của hắn so với kiếp trước chỉ là một hạt cát so với đại dương, nhưng hạt cát này lại mang trong mình bản nguyên cao nhất.

Lạc Thần Hi lúc này tiến lại gần, nhìn thanh kiếm đen không có lưỡi kia, nàng run rẩy hỏi: "Diệp Hư Không, ngươi… rốt cuộc là ai? Vì sao những tàn tích thần thánh này lại phục tùng ngươi? Vì sao hơi thở của ngươi lại khiến ta cảm thấy muốn quỳ lạy?"

Diệp Hư Không quay đầu nhìn nàng, sắc mặt hắn đã lấy lại vẻ lãnh đạm bình thường, nhưng sâu trong ánh mắt lại là một sự thâm trầm không đáy.

"Thần Hi, có những sự thật, nếu ngươi biết quá sớm, Thiên đạo sẽ ngay lập tức xóa sổ linh hồn ngươi. Ngươi chỉ cần biết, từ giây phút này, bất kể là ai, dù là Thần hay Đế, nếu muốn chạm vào ngươi một sợi tóc, ta sẽ khiến cả dòng họ hắn, cả thế giới của hắn biến thành hư không."

Lời nói của hắn không mang theo một chút khí thế áp người nào, nhưng lại mang đến cho Lạc Thần Hi một sự an tâm chưa từng có.

Đúng lúc này, Hắc Tử đang canh giữ ở cửa điện bỗng sủa vang một tiếng chấn thiên.

"Chủ nhân! Có lũ ruồi nhặng từ Thiên Đạo Minh lần theo dấu vết tìm đến! Bọn chúng mang theo 'Trấn Hồn Kính' của Cổ Thiên Thánh!"

Diệp Hư Không nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn cầm Hư Vô Kiếm trong tay, bước từng bước ra khỏi điện chính.

"Vừa vặn, thanh kiếm này cũng cần được tắm máu để tẩy rửa bụi trần vạn năm. Thần Hi, đứng sau lưng ta."

Phía chân trời của Vực Thẳm, hàng trăm đạo ánh sáng vàng kim xé toạc màn sương đen lao đến. Dẫn đầu là ba vị cường giả Hóa Thần Cảnh, khí thế cuồn cuộn, phía trên đầu họ là một tấm gương đồng tỏa ra ánh sáng trấn áp vạn vật, dường như muốn soi rọi tất cả những gì tăm tối nhất.

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám xâm nhập cấm địa Thiên Đế, phạm vào đại tội diệt môn! Mau quỳ xuống chịu chết!" Một vị trưởng lão Thiên Đạo Minh hét lớn, giọng nói mang theo sấm sét uy áp.

Diệp Hư Không nhìn đám người trước mắt như nhìn một lũ kiến cỏ. Hắn khẽ nâng Hư Vô Kiếm lên, không có hào quang, không có biến hóa.

"Cổ Thiên Thánh phái các ngươi đến làm bia đỡ đạn sao? Vậy thì… thỏa mãn các ngươi."

"Nhất Niệm… Phá Quy Tắc."

Diệp Hư Không chỉ khẽ chém ngang một đường. Một dải lụa đen mỏng manh thoát ra khỏi thanh kiếm.

Chỉ trong một cái chớp mắt, dải lụa đen kia đi qua đến đâu, không gian nơi đó lập tức sụp đổ. Những đạo thần thông vàng kim của đám người Thiên Đạo Minh vừa chạm vào dải lụa đen liền biến mất không một dấu vết, như thể chúng chưa từng tồn tại trên đời này.

"Cái gì?! Điều này không thể nào!"

Vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh vừa hét lên xong, chưa kịp phản ứng thì dải lụa đen đã đi ngang qua người hắn. Không có tiếng thét, không có máu chảy. Thân thể hắn, linh hồn hắn, và ngay cả những ký ức về hắn trong tâm trí những kẻ đồng hành, tất cả đều bị xóa sổ.

Vị trưởng lão ấy, trong nháy mắt, đã bị "Hư Vô hóa".

Những kẻ còn lại sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. "Trấn Hồn Kính" – bảo vật có thể trấn áp Thần cấp – khi gặp phải luồng kiếm khí của Diệp Hư Không bỗng chốc rạn nứt rồi vỡ tan tành như một miếng sành rẻ tiền.

"Chạy! Chạy mau! Hắn không phải người! Hắn là quỷ!"

Đám quân đoàn Thiên Đạo Minh hỗn loạn tháo chạy. Diệp Hư Không không đuổi theo, hắn thu kiếm về bao, ánh mắt bình thản như vừa dẫm chết vài con kiến.

Hắn nhìn lên bầu trời xa xăm, xuyên qua lớp màng của Vực Thẳm, như thể đang nhìn thẳng vào đôi mắt của Cổ Thiên Thánh trên ngôi vị Thiên Đình cao vút.

"Trò chơi, giờ mới thực sự thú vị. Cổ Thiên Thánh, giữ chắc lấy ngai vàng của ngươi. Ngày ta trở về, Thương Khung này… sẽ không còn họ Cổ nữa."

Tiếng cười của Diệp Hư Không vang vọng giữa cung điện đổ nát, u trầm mà bá đạo, khiến cả Vực Thẳm Hư Vô dường như cũng phải run rẩy trước sự trở lại của chủ nhân thực sự.

Dưới chân ngai vàng, một mầm xanh bé nhỏ bỗng vươn lên từ kẽ đá khô cằn. Hư Vô không chỉ là sự diệt vong, mà trong tận cùng của sự trống rỗng, một sự sống mới mạnh mẽ hơn đang bắt đầu trỗi dậy.

Chuyến hành trình của Hư Vô Thần Đế, kể từ khắc này, đã chuyển mình sang một trang mới đầy máu và lửa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8