Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 130: Lạc Thần Hi thức tỉnh huyết mạch thật sự**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:45:45 | Lượt xem: 2

Thái Cổ Cấm Địa, một vùng đất bị lãng quên nằm sâu trong những dãy núi trập trùng của Trung Giới, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng dường như không thể len lỏi qua tầng mây xám xịt, đặc quánh khí tức tử vong.

Giữa lòng cấm địa, không gian vặn vẹo như một tấm gương bị rạn nứt. Từng cơn gió lốc mang theo mãnh lực xé nát vạn vật cuộn xoáy, gầm thét như tiếng gào khóc của những vong linh thượng cổ. Tại trung tâm của sự hỗn loạn đó, Diệp Hư Không đứng vững như một ngọn thương kình thiên, áo bào đen tung bay trong gió dữ, ánh mắt thâm trầm quan sát vòng xoáy năng lượng đang bao phủ lấy Lạc Thần Hi.

Bên cạnh hắn, Tiền Đa Đa run cầm cập, ôm chặt lấy đôi chân mập mạp của mình, trong khi Hắc Tử – con chó đen nhỏ với đôi mắt láo liên – lại tỏ ra vô cùng phấn khích, cái đuôi vẫy tít mù như thể đang ngửi thấy mùi vị của một bữa đại tiệc linh hồn.

“Đại… đại ca, chúng ta thật sự phải đứng đây xem sao?” Tiền Đa Đa lắp bắp, hàm răng va vào nhau lập cập. “Linh áp này… cho dù là cao thủ Hợp Thể Cảnh đến đây cũng sẽ bị ép thành thịt vụn mất thôi!”

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy nghiêm bất khả xâm phạm: “Ngươi cứ đứng yên đó. Có ta ở đây, dù trời sập xuống cũng không chạm tới được một sợi tóc của ngươi.”

Phía trước bọn họ, Lạc Thần Hi đang ngồi kiết già giữa một trận pháp bằng băng tinh trắng muốt. Cửu Âm Tuyệt Thể trong cơ thể nàng sau bao năm bị kìm nén, nay gặp được thái cổ hàn khí trong cấm địa, bỗng chốc bùng nổ như một ngọn núi lửa tuyết. Hàn khí thấu xương từ người nàng tỏa ra, biến vạn dặm xung quanh thành một vương quốc băng giá vĩnh cửu.

“Ư…”

Một tiếng rên rỉ đầy đau đớn thoát ra từ đôi môi tái nhợt của Lạc Thần Hi. Da thịt nàng trắng đến mức gần như trong suốt, bên dưới lớp da, những dòng máu màu xanh lam rực rỡ đang chảy cuồn cuộn, trông giống như những huyết mạch của thần linh đang hồi sinh.

Diệp Hư Không nheo mắt lại. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng cổ xưa đang thức tỉnh từ sâu trong linh hồn của nàng. Đó không phải là hơi thở của một Thánh nữ Dao Trì bình thường, mà là một loại vương giả chi khí lạnh lẽo, cao ngạo, đứng trên đỉnh cao của chúng sinh.

Đúng lúc này, từ sâu trong bóng tối của cấm địa, một tiếng gầm vang dội phát ra. Ba cái bóng khổng lồ, cao tới hàng chục trượng, mang theo hỏa diễm màu tím sẫm từ hư không bước ra. Đó là Thái Cổ Hỏa Ma – những sinh vật thủ hộ sinh ra từ oán khí của chiến trường thượng cổ, chuyên săn lùng những kẻ dám xâm phạm lãnh địa của chúng.

“Gào!”

Lũ Hỏa Ma gầm lên, bàn tay lửa khổng lồ giáng xuống, muốn đập tan trận pháp băng tinh của Lạc Thần Hi.

“Tìm chết.”

Diệp Hư Không khẽ nhấc tay. Không cần bất kỳ chiêu thức cầu kỳ nào, chỉ một ngón tay trỏ hướng về phía trước.

“Hư Vô Chỉ – Tịch Diệt.”

*Xoẹt!*

Một luồng ánh sáng đen kịt, mỏng như sợi chỉ nhưng mang theo quy tắc đồng hóa vạn vật bắn ra. Luồng sáng đi qua đâu, không gian nơi đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Ba con Thái Cổ Hỏa Ma chưa kịp chạm tới mép trận pháp đã cứng đờ tại chỗ. Cơ thể rực lửa của chúng không hề nổ tung, mà tan biến một cách lặng lẽ. Từ đầu đến chân, chúng bị biến thành bụi hư vô, tan vào không trung như thể chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

“Này… này là cái quái gì?” Tiền Đa Đa trợn tròn mắt. Hắn biết đại ca mình mạnh, nhưng cái kiểu “xóa sổ” đối phương như chưa từng có sự tồn tại của bọn họ thực sự khiến người ta phải nổi da gà.

Diệp Hư Không không quan tâm đến mấy con tép riu đó. Sự chú ý của hắn dồn hết vào Lạc Thần Hi. Lúc này, trên trán nàng bỗng hiện lên một ký hiệu hoa sen màu trắng băng giá rực rỡ.

“Rắc! Rắc!”

Lớp băng tinh xung quanh nàng vỡ vụn. Một cột sáng trắng lạnh xé toạc tầng mây, nối thẳng từ đỉnh đầu nàng lên tận cửu tiêu. Khí tức của Lạc Thần Hi bắt đầu thăng tiến một cách điên cuồng.

Nguyên Anh… Hóa Thần… Luyện Hư… Hợp Đạo!

Cảnh giới của nàng như thể không hề có xiềng xích, mỗi hơi thở là một lần đột phá. Áp lực kinh hồn khiến ngay cả không gian xung quanh cũng bắt đầu sụp đổ.

Diệp Hư Không khẽ lùi lại một bước, đôi mắt hắn lần đầu tiên sau khi trọng sinh hiện lên một tia dao động. Hắn lẩm bẩm: “Khí tức này… Tuyết Di?”

Trong ký ức xa xăm của Thần Đế kiếp trước, bên cạnh hắn từng có một bóng hình. Không phải kẻ phản bội kia, mà là một vị Nữ Đế ẩn dật trong Bắc Cực Băng Hải, người duy nhất có thể cùng hắn đàm đạo về thiên đạo mà không bị áp lực của Thần Đế làm cho ngạt thở. Nàng tên là Tuyết Di Nữ Đế, nhưng đã biến mất bí ẩn ngay trước khi hắn đột phá cảnh giới Vô Định.

Tại trung tâm cột sáng, Lạc Thần Hi từ từ đứng dậy. Mái tóc đen của nàng trong nháy mắt hóa thành màu bạc trắng lấp lánh như ngàn vạn tinh cầu. Đôi mắt nàng mở ra, không còn là sự lạnh lùng của Thánh nữ, mà là vẻ lãnh đạm, xa xăm của một vị chủ tể đã chứng kiến sự hưng vong của muôn vàn thế giới.

Nàng nhìn xuống đôi tay mình, rồi lại nhìn về phía Diệp Hư Không.

Cái nhìn ấy xuyên thấu thời gian, xuyên thấu không gian.

“Vạn năm luân hồi, một giấc chiêm bao…” Tiếng của nàng vang lên, không phải bằng miệng, mà là cộng hưởng trực tiếp vào thần thức của mọi người xung quanh. Thanh âm thánh khiết như tiếng chuông đồng từ viễn cổ.

“Thần Hi?” Diệp Hư Không trầm giọng hỏi.

Nàng khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện mang theo chút buồn bã nhưng cũng đầy uy nghiêm: “Thần Hi là ta, nhưng ta không chỉ là Thần Hi. Hư Không, ngươi cũng đã trở lại rồi sao?”

Tiền Đa Đa ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc: “Cái gì? Nàng ta… nàng ta nhận ra đại ca? Chờ đã, nàng gọi huynh ấy là Hư Không? Không phải Diệp đại ca sao?”

Hắc Tử bỗng nhiên phủ phục xuống đất, cái đầu nhỏ dụi vào đôi chân, không còn vẻ láo xược thường ngày mà run rẩy sợ hãi. Nó cảm nhận được, linh hồn của nữ tử trước mặt này so với Diệp Hư Không kiếp trước cũng không hề kém cạnh là bao.

Lạc Thần Hi – hay đúng hơn là vị Nữ Đế vừa tỉnh giấc – bước đi trên không trung. Mỗi bước chân của nàng đều nở rộ một đóa hoa sen băng tinh tinh khiết. Nàng đi tới trước mặt Diệp Hư Không, bàn tay ngọc ngà khẽ đưa lên, muốn chạm vào mặt hắn nhưng rồi lại dừng lại.

“Kiếp trước ngươi bị đồ đệ phản bội, ta muốn cứu ngươi nhưng lại bị Thiên đạo ngăn cản, buộc phải dùng cấm thuật luân hồi, phong ấn ký ức và tu vi vào Cửu Âm Tuyệt Thể để trốn tránh sự truy quét của Cổ Thiên Thánh. Không ngờ, chúng ta lại gặp nhau ở hạ giới nhỏ bé này.”

Diệp Hư Không hít sâu một hơi. Hóa ra, Cửu Âm Tuyệt Thể mà vạn giới khiếp sợ thực chất là một cái kén bảo hộ để nàng tái sinh. Nàng không phải Thánh nữ Dao Trì mang bệnh, nàng chính là vị Nữ Đế năm xưa vì hắn mà từ bỏ cả đế vị để gieo mình vào luân hồi.

“Tuyết Di, nàng vất vả rồi.” Diệp Hư Không nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng. Luồng năng lượng Hư Vô từ tay hắn truyền sang, ôn nhu và ấm áp, hòa quyện với hàn băng chi lực của nàng mà không hề xung đột.

Cảnh tượng này nếu để giới tu hành nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến chết. Hai loại lực lượng bá đạo nhất, nghịch thiên nhất lại có thể dung hợp hoàn mỹ như vậy.

Lạc Thần Hi khẽ dựa đầu vào vai hắn, khí chất Nữ Đế duy ngã độc tôn trong phút chốc biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy: “Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã cảm nhận được khí tức của ta. Hắn đang giữ thiên đạo của cửu giới, một khi ta và ngươi đồng thời xuất hiện, hắn sẽ điên cuồng.”

Diệp Hư Không ngước mắt nhìn lên bầu trời, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Hư Vô Kiếm trong ý niệm của hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm鳴 rúng động cả Cấm địa.

“Hắn điên cuồng thì sao?” Diệp Hư Không cười lạnh, một luồng hào quang đen tuyền bao phủ lấy cả hai người. “Trước đây ta cô độc một mình, giờ đây có nàng bên cạnh. Thương khung này, nếu hắn muốn lấy làm lá chắn, ta sẽ vì nàng mà nhất niệm diệt nó. Thiên đạo già cỗi này đã đến lúc phải thay đổi rồi.”

Lạc Thần Hi mỉm cười, đôi mắt bạc rực rỡ nhìn về phương xa: “Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu từ Trung Giới này đi. Dao Trì Thánh Địa, những kẻ từng coi ta như vật tế, những kẻ từng phản bội ngươi… đều phải trả giá.”

Lúc này, khí tức của Lạc Thần Hi đã hoàn toàn ổn định ở cảnh giới Thần Quan – một cấp bậc mà ngay cả những lão quái vật ở Trung Giới cũng phải ngước nhìn. Thể chất Cửu Âm của nàng giờ đây đã hóa thành *Cửu Thiên Huyền Băng Thể*, chỉ một hơi thở cũng có thể đóng băng cả một tông môn.

Tiền Đa Đa cuối cùng cũng bò dậy được, lóng ngóng phủi bụi trên người: “Đại ca, tẩu tử… à không, Nữ Đế đại nhân, hai người định đi đâu thì cho tiểu đệ đi theo với. Có hai vị đại thần gánh vác, ta cảm thấy việc kiếm tiền khắp vạn giới của ta đột nhiên trở nên dễ dàng quá!”

Hắc Tử cũng “gâu” một tiếng, biểu thị sự trung thành tuyệt đối với hai vị chủ nhân mới này.

Diệp Hư Không nhìn về hướng cổng ra của Thái Cổ Cấm Địa. Ở đó, có thể cảm nhận được hàng loạt khí tức mạnh mẽ đang tụ tập. Có lẽ là các cường giả của các thế lực lớn ngửi thấy động tĩnh thiên tượng vừa rồi nên kéo đến xem.

“Đi thôi.” Diệp Hư Không thản nhiên nói. “Tiền Đa Đa, chuẩn bị sẵn túi càn khôn của ngươi đi. Ngày hôm nay, bất kể kẻ nào ngáng đường, tất cả bảo vật trên người chúng đều thuộc về ngươi.”

“Rõ! Tuân lệnh đại ca!” Tiền Đa Đa phấn khích hét lớn.

Bốn người (và một con thú) bước ra khỏi làn sương mù xám xịt của Thái Cổ Cấm Địa. Một trang sử mới của vạn giới chính thức được lật mở. Không còn là một Thần Đế cô độc tái sinh, mà là một cặp đôi Đế giả song hành, dùng Hư Vô làm nền, dùng Băng Tuyết làm cảnh, vẽ lại trật tự cho cả Thương Khung.

Dưới chân họ, vạn dặm núi sông rúng động. Trên đầu họ, mây đen cuồn cuộn như điềm báo cho một cơn bão máu sắp quét sạch cả Trung Giới.

Chương 130 kết thúc bằng hình ảnh Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi vai kề vai bước đi, lưng bóng của họ dài ra dưới ánh hoàng hôn máu, tựa như hai vị thần minh đang dạo chơi giữa cõi phàm trần đầy tội lỗi, chuẩn bị thực hiện một cuộc thanh tẩy tàn khốc nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8