Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 131: Mối lương duyên hai kiếp**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:46:26 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 131: MỐI LƯƠNG DUYÊN HAI KIẾP**

Ánh hoàng hôn tại Trung Giới mang một màu đỏ quạch như máu loãng, bao phủ lên những dãy núi nhấp nhô của Thái Cổ Cấm Địa. Gió rít qua các khe đá, mang theo mùi của sự tàn lụi và cổ xưa. Diệp Hư Không bước ra khỏi làn sương xám, mỗi bước chân của hắn đều như đạp trên quy tắc của thế giới này, khiến không gian xung quanh khẽ rung động, vặn xoắn.

Ngay phía sau hắn, Lạc Thần Hi vận một bộ thanh y đơn giản nhưng khí chất thoát tục, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây ẩn chứa một tia ưu tư khó tả khi nhìn vào tấm lưng của người đàn ông phía trước. Nàng cảm nhận được, sau khi bước ra khỏi cấm địa, tâm境 (tâm cảnh) của Diệp Hư Không đã có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Nó không còn là sự trầm mặc đơn thuần, mà là một vùng biển lặng trước cơn bão lớn, chứa đựng sức mạnh hủy diệt vạn vật.

"Đứng lại!"

Một tiếng quát như sấm rền vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng của đại địa.

Tại lối ra duy nhất của Thái Cổ Cấm Địa, hàng trăm bóng người đang lơ lửng trên không trung, tạo thành một thiên la địa võng. Dẫn đầu là ba vị lão giả mặc trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ — cao thủ của Thái Dương Thánh Địa, một trong những thế lực đứng đầu Linh Khư Giới. Khí tức của họ đều đã đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong, thậm chí có người đã chạm tới ngưỡng Thần Quan.

"Diệp Hư Không, giao ra món chí bảo ngươi lấy được từ bên trong, sau đó tự phế tu vi, chúng ta có thể cân nhắc để ngươi lưu lại toàn thây!" Vị trưởng lão đi đầu, ánh mắt tham lam quét qua Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi, sau đó dừng lại trên người Tiền Đa Đa đang run rẩy ôm túi tiền phía sau.

Diệp Hư Không không nhìn hắn. Ánh mắt hắn đang dừng lại trên một món binh khí treo bên hông vị trưởng lão kia. Đó là một chiếc chuông nhỏ màu vàng nhạt, phía trên có khắc những đường vân tinh xảo nhưng đã mờ nhạt theo năm tháng.

"Trấn Tâm Linh Linh?" Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm, âm thanh nhỏ như muỗi kêu nhưng lại khiến hư không xung quanh đóng băng.

Hắn nhớ rất rõ chiếc chuông đó. Đó là món pháp bảo hắn đã tự tay luyện chế từ mười vạn năm trước, tặng cho vị đệ tử thứ hai của mình vào ngày lễ trưởng thành. Sao nó lại xuất hiện ở đây? Tại hạ giới của Trung Giới này?

Ký ức bị phong kín như một đập nước bị vỡ, tràn về mãnh liệt.

Mười vạn năm trước, trên đỉnh cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại — Hư Vô Điện.

Hắn, Thần Đế thống trị vạn giới, đang ở vào thời khắc quan trọng nhất để đột phá cảnh giới "Vô Định". Khi đó, vây quanh hắn là những người hắn tin tưởng nhất. Cổ Thiên Thánh — đại đồ đệ mà hắn coi như con trai, và Nhạc Dao — hồng nhan tri kỷ đã cùng hắn đi qua vạn năm tu hành, trải qua sinh tử có nhau.

"Sư phụ, hãy uống chén Ngộ Đạo Trà này, nó sẽ giúp ngài định tâm." Giọng nói của Cổ Thiên Thánh lúc đó rất cung kính, rất ấm áp.

Diệp Hư Không khi ấy không mảy may nghi ngờ. Hắn nhấp một ngụm trà, nhưng ngay khoảnh khắc dược lực phát tác, hắn nhận ra đó không phải trà ngộ đạo, mà là "Tán Linh Diệt Hồn Tán" — thứ chất độc duy nhất trên thế gian có thể ăn mòn cả căn cơ của Thần Đế.

Tiếp theo đó là sự phản kích kinh thiên động địa. Cổ Thiên Thánh cùng mười hai vị Thần Vương khác hợp lực ra tay. Trong lúc hắn đang vật lộn với độc tố và sự bao vây, hắn thấy Nhạc Dao cầm thanh đoản kiếm "Hàn Băng Thích" đâm xuyên qua lồng ngực mình.

Hắn từng hận. Hận thấu xương tủy. Hắn không hiểu tại sao người con gái từng thề non hẹn biển, người từng vì hắn mà chống lại cả gia tộc, lại có thể lạnh lùng xuống tay vào lúc hắn yếu lòng nhất.

Nhưng lúc này, đứng trước những kẻ thấp kém của Thái Dương Thánh Địa, nhìn thấy di vật năm xưa, linh hồn của Diệp Hư Không chợt run rẩy. Hư Vô Châu trong đan điền hắn đột nhiên phát ra một luồng sáng ôn hòa, chiếu rọi vào góc khuất sâu nhất của ký ức mà trước đây hắn không thể chạm tới.

Trong khoảnh khắc thân xác hắn nổ tung mười vạn năm trước, ngay khi linh hồn hắn sắp tan biến vào dòng chảy hư không, hắn dường như nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Nhạc Dao qua thần thức.

"Hư Không… chàng phải sống… Cổ Thiên Thánh đã luyện thành Thôn Thiên Ma Công, hắn khống chế thần hồn của thiếp bằng Thiên Ma Cổ… Thiếp không thể phản kháng… Chỉ có thể dùng một kiếm này đưa Hư Vô Châu vào bản mệnh linh hồn của chàng… Mau đi đi!"

Thanh đoản kiếm đâm vào ngực hắn năm xưa không phải để giết hắn, mà là một phương thức truyền thừa cấm kỵ của cổ tộc Nhạc gia, dùng huyết tế để bảo vệ linh hồn đối phương khỏi sự truy quét của Thiên đạo.

Sự thật lạnh lẽo hơn bất kỳ loại băng tuyết nào. Nhạc Dao không phản bội hắn. Nàng đã dùng danh dự, mạng sống và cả linh hồn của mình để lừa dối Cổ Thiên Thánh, đóng vai một kẻ phản đồ chỉ để giữ lại cho hắn một tia hy vọng trọng sinh.

"Răng rắc!"

Mặt đất dưới chân Diệp Hư Không nứt toác. Một luồng khí đen tuyền, u tối và tĩnh lặng tuyệt đối bắt đầu bốc lên từ thân thể hắn.

"Diệp Hư Không, ngươi có nghe ta nói không?" Trưởng lão Thái Dương Thánh Địa cảm thấy có gì đó không ổn, sự sợ hãi không rõ nguyên nhân trào dâng, khiến hắn quát lớn để trấn an bản thân. "Giao nộp chí bảo ngay!"

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn không còn chút cảm xúc của con người. Đó là ánh mắt của hư vô, nơi vạn vật đều trở về con số không.

"Cái chuông đó, từ đâu mà có?" Hắn hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Hừ, đây là thánh vật do Thần Đế Cổ Thiên Thánh ban ban thưởng cho tổ sư chúng ta khi ngài lên ngôi! Ngươi là hạng phế vật gì mà dám hỏi…"

Lời chưa dứt, vị trưởng lão đột ngột im bặt.

Không phải vì hắn muốn dừng lại, mà là vì hắn phát hiện mình không thể phát ra tiếng động nào nữa. Không gian xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ. Những tu sĩ xung quanh kinh hoàng nhận ra, cơ thể của vị trưởng lão đang dần tan biến, bắt đầu từ những lọn tóc, sau đó là da thịt, rồi đến cả bộ xương vàng rực rỡ của Vương Cảnh… tất cả hóa thành những hạt bụi đen nhỏ li ti rồi biến mất hoàn toàn.

Không có tiếng kêu thét, không có vết máu, thậm chí không có lấy một chút dao động linh lực. Một vị Vương Cảnh đỉnh phong, cứ thế bốc hơi khỏi thế giới này.

"Nhất… Nhất Niệm…" Lạc Thần Hi đứng sau, đôi môi nhỏ nhắn khẽ run lên. Nàng biết Diệp Hư Không rất mạnh, nhưng cấp độ sức mạnh này đã hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của nàng. Hắn không giết người, hắn là đang xóa sổ sự tồn tại.

Diệp Hư Không giơ tay ra, chiếc Trấn Tâm Linh Linh từ hư không bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve những hoa văn trên đó, cảm nhận được hơi ấm mỏng manh còn sót lại của người xưa.

"Mười vạn năm…" Hắn thở dài, một hơi thở này khiến mây đen trên trời lập tức tán loạn. "Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng con của ta, đồ đệ của ta, và cả hồng nhan của ta để làm bàn đạp… Món nợ này, ta sẽ dùng toàn bộ Cửu Tiêu Thiên Ngoại để trả."

Lạc Thần Hi tiến lên một bước, bàn tay thon dài khẽ đặt lên vai hắn. Nàng nhìn thấy sự cô độc sâu thẳm trong đôi mắt kia, một sự cô độc mà cả thiên hạ này không ai có thể thấu hiểu.

"Hư Không, có phải chàng đã nhớ ra điều gì?" Nàng dịu dàng hỏi, danh xưng cũng đã thay đổi từ lúc nào không hay.

Diệp Hư Không quay đầu nhìn nàng. Dưới ánh hoàng hôn, khuôn mặt của Lạc Thần Hi dường như chồng lấp lên hình bóng của Nhạc Dao trong ký ức. Hai người họ, một người là tuyết trắng tinh khiết, một người là băng giá cao ngạo, nhưng ánh mắt nhìn hắn đều chứa đựng sự kiên định không bao giờ thay đổi.

"Thần Hi," Diệp Hư Không nhẹ giọng, sát khí trên người hơi thu lại. "Đời trước ta phụ nàng ấy, đời này, ta sẽ không để bất kỳ ai tổn thương đến nàng. Dù là Thiên Đạo Minh, dù là Thần Đế, hay chính là cái bầu trời này… hễ cản ta, ta liền diệt."

Lạc Thần Hi mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa cũng phải phai mờ sắc thắm. Nàng không hỏi Nhạc Dao là ai, nàng chỉ cần biết rằng, người đàn ông này đang vì nàng mà nguyện đối đầu với cả thế giới.

"Vậy thì, chúng ta cùng đi."

Ở phía đối diện, đám tu sĩ Thái Dương Thánh Địa đã hoàn toàn mất sạch nhuệ khí. Nhìn thấy trưởng lão của mình tan biến trong vô thanh vô tức, bọn chúng làm sao còn gan để chiến đấu?

"Chạy! Mau chạy về báo tin cho Thánh chủ!" Một tên đệ tử hét lên thất thanh.

Hàng trăm đạo độn quang đồng loạt bay vọt lên trời, chạy trốn theo mọi hướng.

"Muốn đi?" Hắc Tử nãy giờ vẫn giả làm con chó nhỏ, lúc này đột nhiên nhảy lên vai Diệp Hư Không, cái miệng rộng nhe ra để lộ những chiếc răng nanh đen bóng. Nó "gâu" một tiếng rùng mình, sau đó thân hình đột ngột phóng to thành một bóng đen che phủ cả bầu trời.

Thôn Thiên Thú — hình dạng thật sự bắt đầu lộ diện một phần.

Một cái hố đen khổng lồ xuất hiện giữa không trung, lực hút kinh hoàng sinh ra khiến toàn bộ những đạo độn quang kia bị kéo ngược trở lại. Đám tu sĩ gào thét trong tuyệt vọng khi nhìn thấy cơ thể mình bị nuốt chửng bởi cái miệng rộng mênh mông như vực thẳm kia.

Chỉ trong nháy mắt, bầu trời sạch bóng. Không còn bất kỳ khí tức nào của Thái Dương Thánh Địa sót lại.

Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái "ực", run cầm cập tiến lại gần: "Đại ca… à không, tổ tông của ta ơi! Các người đánh đấm kiểu này thì tiểu đệ biết lượm đồ kiểu gì đây? Tất cả đều biến thành không khí hết rồi, túi càn khôn của chúng cũng tan mất rồi!"

Diệp Hư Không quay lại, nhìn tên mập một cái khiến Tiền Đa Đa im bặt ngay lập tức. Hắn thản nhiên ném chiếc chuông nhỏ cho Tiền Đa Đa.

"Giữ lấy cái này. Sau này khi gặp những người mang hơi thở của chiếc chuông này, báo cho ta biết. Ta muốn xem thử, mười vạn năm qua, những tên phản đồ kia đã phát triển thế nào."

Tiền Đa Đa vội vàng đón lấy chiếc chuông, ôm chặt như ôm bảo mạng phù. "Được được, đại ca giao phó, tiểu đệ dù chết cũng hoàn thành nhiệm vụ!"

Diệp Hư Không nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có thể lờ mờ thấy được ánh hào quang rực rỡ của các đại thánh địa ở trung tâm Trung Giới. Ở đó, có các cổng thông đạo dẫn lên Cửu Tiêu.

"Sự thật về Nhạc Dao đã hé mở, nhưng nàng ấy hiện giờ thế nào? Còn sống hay đã đi vào luân hồi?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được, Hư Vô Châu trong người đang dẫn dắt hắn đến một nơi — đó là Dao Trì Thánh Địa, nơi mà Lạc Thần Hi xuất thân, và cũng là nơi được cho là nắm giữ bí mật về "Linh hồn luân hồi" của vạn giới.

"Thần Hi, Dao Trì Thánh Địa của nàng… có phải đang giam giữ một linh hồn mang tên 'Vạn Năm Băng Phách'?"

Lạc Thần Hi giật mình, sắc mặt nàng hơi trắng bệch: "Chàng… sao chàng biết? Đó là cấm kỵ của thánh địa ta. Nghe nói vạn năm trước, tổ sư khai phái đã nhặt được một tàn hồn gần như vỡ nát từ thượng giới rơi xuống, đặt nó trong Dao Trì Vạn Năm để tẩm bổ, chờ ngày tái sinh. Nhưng linh hồn đó bị ám bởi Thiên Ma cổ lực, vô cùng khó trị."

Ánh mắt Diệp Hư Không rực sáng. Đúng rồi! Nhạc Dao! Chắc chắn là tàn hồn của nàng.

"Chúng ta đến Dao Trì." Diệp Hư Không dứt khoát nói.

"Nhưng…" Lạc Thần Hi ngập ngừng. "Nếu chàng đến đó với tư cách là người cứu tàn hồn kia, chàng sẽ phải đối mặt với toàn bộ sức mạnh của Dao Trì Thánh Địa, thậm chí là các vị Thái Thượng Trưởng Lão đang bế quan. Bọn họ coi linh hồn đó là thánh vật bảo hộ vận mệnh của tông môn."

Diệp Hư Không cười lạnh, bước một bước lên mây, khí thế bỗng nhiên bùng nổ, trấn áp cả vạn dặm hoang vu:

"Thánh vật của họ? Đó là người của ta. Kẻ nào chạm vào nàng ấy một sợi tóc, ta sẽ khiến cả Dao Trì hóa thành hư vô. Thần Hi, nàng có đứng về phía ta không?"

Lạc Thần Hi không do dự, nàng bay lên đứng cạnh hắn, tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Diệp Hư Không, đôi mắt hiện lên sự quyết tuyệt chưa từng có:

"Dù chàng có lật đổ cả trời đất, Thần Hi cũng sẽ kề vai. Dao Trì nuôi ta lớn, nhưng nếu họ muốn dùng tàn hồn của một người vô tội để làm vật tế vận mệnh, thì Thánh địa đó cũng không cần tồn tại nữa."

"Gâu!" Hắc Tử thu nhỏ lại thành con chó đen nhỏ, nhảy lên đầu Tiền Đa Đa làm "giá đỡ".

Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, nghiến răng một cái rồi lấy ra hàng loạt pháp bảo bay: "Chơi thì chơi! Đại ca nói đúng, nhân sinh tại thế, không sướng thì tu tiên làm gì? Đi, chúng ta đi đập nát Dao Trì Thánh Địa!"

Bốn cái bóng vụt đi, hướng thẳng về phía trung tâm của Trung Giới. Một trận gió lốc kinh hoàng nhất kể từ thời kỳ khai thiên lập địa của Linh Khư Giới, bắt đầu từ một ý niệm của Diệp Hư Không mà chính thức khởi động.

Vạn giới sẽ phải run rẩy, vì Thần Đế đã thực sự trở lại, mang theo sự thật đau đớn từ mười vạn năm trước và cơn thịnh nộ có thể nhấn chìm toàn bộ thương khung vào cõi hư vô. Mối lương duyên hai kiếp, từ giây phút này, chính thức bước vào chương rực rỡ và tàn khốc nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8