Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 132: Cổ Thiên Thánh là kẻ chủ mưu khống chế tâm trí**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:47:09 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 132: CỔ THIÊN THÁNH LÀ KẺ CHỦ MƯU KHỐNG CHẾ TÂM TRÍ**

Gió gào thét trên chín tầng mây của Linh Khư Giới, mang theo hơi thở lạnh buốt của vạn dặm băng nguyên. Diệp Hư Không đứng trên phi hành pháp bảo của Tiền Đa Đa, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nhìn chằm chằm về hướng phương Bắc – nơi có Dao Trì Thánh Địa tọa lạc giữa mây mù bao phủ.

Tay hắn siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Trong đầu Diệp Hư Không, hình ảnh về mười vạn năm trước lại hiện lên như một cuốn phim đẫm máu. Nhạc Dao – người con gái hắn yêu thương nhất, kẻ từng cùng hắn thề non hẹn biển, lại đâm thanh kiếm tẩm độc Thiên Ma vào ngực hắn ngay lúc hắn đang đột phá cảnh giới Vô Định. Khoảnh khắc ấy, hắn không hận cái chết, mà hận sự phản bội đến xé lòng.

Nhưng vừa rồi, từ lời kể của Lạc Thần Hi và những manh mối thu thập được tại di tích cổ, một sự thật đáng sợ bắt đầu hiển lộ.

"Thần Hi, nàng nói Dao Trì dùng tàn hồn đó để trấn áp khí vận, nhưng linh hồn ấy bị ám bởi Thiên Ma cổ lực đúng không?" Diệp Hư Không lên tiếng, giọng nói trầm khàn chứa đựng một luồng uy áp vô hình khiến Tiền Đa Đa đang điều khiển phi thuyền cũng phải rùng mình.

Lạc Thần Hi khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ xót xa: "Đúng vậy. Các vị thái thượng trưởng lão nói rằng linh hồn này có lai lịch cực lớn, vốn là một tôn Thần Đế chi phi từ Thần Giới rơi xuống. Nhưng điều kỳ lạ là, mười vạn năm qua, tàn hồn ấy không những không tan biến mà trái lại, mỗi một giọt linh dịch của Dao Trì tưới xuống đều bị một loại sức mạnh hắc ám trong linh hồn đó nuốt chửng. Bọn họ gọi đó là Thiên Ma, nhưng ta cảm giác… nó giống như một loại xiềng xích nô dịch hơn."

"Thôn Thiên Ma Công…" Diệp Hư Không gằn từng chữ, đôi mắt bỗng chốc rực lên ngọn lửa màu xám trắng. "Cổ Thiên Thánh, đồ súc sinh!"

Hắn đã hiểu. Cổ Thiên Thánh không chỉ phản bội hắn, mà ngay cả Nhạc Dao cũng là quân cờ trong tay lão. Với Thôn Thiên Ma Công, Cổ Thiên Thánh có thể gieo vào thức hải của một người một loại "Ma Chủng", dần dần đồng hóa ký ức và khống chế hành vi mà đối phương không hề hay biết.

Kiếp trước, Nhạc Dao đâm hắn không phải vì nàng muốn, mà vì nàng đã bị Cổ Thiên Thánh khống chế hoàn toàn tâm trí. Và sau khi Diệp Hư Không "chết", Cổ Thiên Thánh lo sợ tàn hồn của Nhạc Dao sẽ tự thức tỉnh và vạch trần chân tướng, nên hắn đã ném nàng xuống hạ giới, mượn tay các thánh địa như Dao Trì để "nuôi" tàn hồn nàng. Mỗi khi Dao Trì bồi bổ linh khí cho nàng, thực chất là đang bồi bổ cho loại "Ma Chủng" bên trong nàng, để đến một ngày nào đó khi chín muồi, Cổ Thiên Thánh sẽ thu hoạch, nuốt chửng cả linh hồn của nàng để hoàn thiện ma công của mình.

"Đại… Đại ca, bình tĩnh, sát khí của huynh làm rách luôn cái lá chắn của phi thuyền rồi!" Tiền Đa Đa mếu máo hét lên. Hắn chưa bao giờ thấy Diệp Hư Không phẫn nộ đến mức này. Sức mạnh Hư Vô vô thức lan tỏa làm không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, để lộ ra những vệt đen rợn người.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc này cũng thu lại vẻ cợt nhả. Nó nhảy lên vai Diệp Hư Không, ánh mắt thấu triệt nhìn về phía xa, gầm gừ: "Hơi thở của Thôn Thiên Ma Công… Ta ngửi thấy rồi. Một loại mùi hôi thối của sự mục nát. Chủ nhân, phía trước đúng là có kẻ đang dùng tàn hồn của người khác làm lò luyện."

Diệp Hư Không không đáp, hắn bước tới mũi phi thuyền. Từng luồng Hư Vô Lực quanh thân hắn cuộn xoáy như rồng lượn. Hắn đột ngột vung tay, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi xuất hiện trong lòng bàn tay.

"Nhất Niệm… Xuyên Không!"

*Oành!*

Toàn bộ phi thuyền bỗng chốc được bao phủ bởi một lớp hào quang xám ngắt, lao đi với tốc độ vượt xa quy tắc vật lý. Chỉ trong chớp mắt, trước mặt họ đã hiện ra dãy núi Dao Trì nguy nga, lấp lánh linh quang, mây tía lượn lờ như chốn thần tiên. Nhưng trong mắt Diệp Hư Không, nơi này chỉ là một ngôi mộ lộng lẫy được xây dựng trên sự đau khổ của người hắn yêu.

"Ai? Kẻ nào dám xâm phạm cấm địa Dao Trì?"

Hàng chục luồng ánh sáng bay vút lên từ phía dưới núi. Đó là những đệ tử chấp pháp của Dao Trì Thánh Địa, người nào người nấy khí thế bất phàm, tu vi thấp nhất cũng là Kim Đan cảnh.

Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào xanh đậm, tu vi đã đạt tới Hóa Thần Cảnh sơ kỳ. Lão nhìn thấy Lạc Thần Hi trên phi thuyền, sắc mặt thoáng chốc biến đổi: "Thánh nữ? Ngươi biến mất bấy lâu nay, nay trở về lại mang theo ngoại nhân xâm phạm Thánh địa? Người đâu, bắt bọn họ lại cho ta!"

"Cút!"

Chỉ một chữ.

Diệp Hư Không thậm chí không thèm nhìn lão giả kia. Một luồng sóng âm mang theo quy tắc Hư Vô đánh tới. Lão giả Hóa Thần Cảnh ngay lập tức trợn trừng mắt, toàn bộ phòng ngự linh khí vỡ vụn như gương rơi xuống đất. Lão bị hất bay ra xa vạn trượng, đâm sầm vào vách núi, nôn ra một ngụm máu lớn.

Những đệ tử còn lại sợ hãi lùi bước, bọn họ cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một thiếu niên, mà là đối mặt với một vùng biển chết lặng có thể nhấn chìm tất cả.

"Diệp Hư Không, xin hãy nương tay!" Lạc Thần Hi vội vàng can ngăn. Nàng biết nếu Diệp Hư Không thực sự ra tay sát phạt, cả Dao Trì này sẽ chẳng còn lấy một mảnh ngói lành lặn. "Bọn họ chỉ là thuộc hạ nghe lệnh. Những người thực sự quyết định việc tế hiến tàn hồn là hội đồng Thái Thượng."

Diệp Hư Không dừng bước giữa hư không, đôi mắt lạnh lẽo nhìn xuống đỉnh núi cao nhất, nơi có một thác nước linh khí đổ xuống một hồ nước trong vắt – Dao Trì Vạn Năm.

"Dao Trì Thánh Địa, nghe đây!" Tiếng của Diệp Hư Không như sấm nổ vang rền khắp trăm dặm, làm rung chuyển cả đại trận hộ tông. "Ta là Diệp Hư Không. Hôm nay ta đến để lấy lại những gì thuộc về mình. Giao tàn hồn trong hồ ra đây, nếu không… ta sẽ biến nơi này thành bình địa!"

Sâu trong Dao Trì, những tiếng chuông cổ vang lên dồn dập. Ba đạo khí thế mạnh mẽ cực kỳ từ dưới đáy hồ bùng lên. Ba vị lão già với râu tóc bạc phơ, da dẻ như vỏ cây khô, từ từ bay lên. Đây chính là ba vị Thái Thượng Trưởng Lão của Dao Trì, những kẻ đã sống hàng nghìn năm, tu vi đều đã chạm tới ngưỡng cửa Vương Cảnh (Luyện Hư Cảnh).

"Khẩu khí thật lớn!" Vị lão già đứng giữa, mang theo vẻ mặt đầy nếp nhăn và ánh mắt tham lam, quát lớn: "Thánh vật là thứ để bảo hộ vận mệnh nghìn thu của Dao Trì, ngươi là cái thá gì mà đòi lấy? Lạc Thần Hi, ngươi dẫn kẻ địch vào nhà, từ nay ngươi không còn là Thánh nữ nữa! Giết sạch bọn chúng cho lão phu!"

"Mở trận! Cửu Thiên Dao Trì Trận!"

Ánh sáng rực rỡ từ mười tám ngọn núi xung quanh bắn lên trời, kết thành một tấm lưới linh năng khổng lồ đè ép xuống. Áp lực kinh hồn khiến Tiền Đa Đa quỳ rạp xuống sàn tàu, mặt mũi tái mét. Hắc Tử cũng nhe răng lộ ra vẻ hung tợn, sẵn sàng biến lớn để tử chiến.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười ấy mang theo sự khinh bỉ tột cùng. "Dùng trận pháp để ngăn cản ta? Nực cười."

Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm thức, hắn bắt đầu cảm nhận linh hồn Nhạc Dao đang run rẩy dưới đáy hồ. Hắn nghe thấy tiếng nàng khóc, thấy những sợi xích hắc ám của Thôn Thiên Ma Công đang xuyên qua ngực nàng, hút lấy từng chút tinh hoa linh hồn cuối cùng để gửi về cho Cổ Thiên Thánh ở Thượng Giới.

Sát ý vốn đã kìm nén, nay bùng phát như núi lửa.

"Nhất… Niệm…"

Hư Vô Kiếm trên tay Diệp Hư Không bắt đầu run rẩy mãnh liệt. Toàn bộ ánh sáng xung quanh như bị hút sạch vào trong chuôi kiếm.

"… Diệt!"

Hắn chém một đường đơn giản về phía trước. Không có kiếm khí rầm rộ, không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ có một vết cắt màu đen hiện lên giữa không trung, sau đó vết cắt đó lan rộng ra như một vết nứt trên mặt kính.

Toàn bộ Cửu Thiên Dao Trì Trận – đại trận bảo vệ ngàn năm của Thánh địa – cứ thế vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, rồi biến mất vào cõi hư vô ngay trước sự ngỡ ngàng của hàng vạn đệ tử.

Ba vị Thái Thượng Trưởng Lão hộc máu, thần sắc kinh hoàng: "Cái gì? Một chiêu phá trận? Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?"

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn một bước bước qua hư không, trực tiếp xuất hiện trước mặt vị trưởng lão cầm đầu. Tay hắn vươn ra, bóp chặt lấy cổ lão già đó, nhấc bổng lên.

"Cổ Thiên Thánh giao cho các ngươi bảo quản tàn hồn này từ bao giờ?" Diệp Hư Không lạnh lùng hỏi, ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu linh hồn đối phương.

Lão già run rẩy, đôi mắt lồi ra đầy sợ hãi: "Ngươi… sao ngươi biết danh hiệu của Thiên Đế đại nhân? Đó… đó là sớ truyền từ thượng giới mười vạn năm trước… Chúng ta chỉ nghe theo ý chỉ…"

"Vậy thì ngươi chết được rồi."

*Rắc!*

Diệp Hư Không không do dự bẻ gãy cổ lão. Một luồng Hư Vô Lực xông vào đan điền, trực tiếp xóa sổ luôn Nguyên Anh của lão, khiến lão không có cơ hội luân hồi.

Hai vị trưởng lão còn lại sợ đến mức mật xanh cũng muốn vỡ ra. Bọn họ tu luyện ngàn năm, nhưng chưa bao giờ thấy ai giết người quyết đoán và lạnh lùng như vậy.

Diệp Hư Không buông thi thể ra, quay người nhìn về phía hồ Dao Trì. Hắn vung tay lên, toàn bộ nước trong hồ bị một sức mạnh thần bí nhấc bổng lên không trung, để lộ ra đáy hồ khô khốc. Tại tâm điểm đáy hồ, một khối băng nghìn năm đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Bên trong khối băng, một nữ tử mặc y phục cung đình trắng muốt, sắc mặt nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền đang lơ lửng.

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, sát ý trong mắt Diệp Hư Không bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng và thống khổ tột cùng.

"Dao Nhi…"

Hắn đáp xuống đáy hồ, từng bước run rẩy đi tới trước khối băng. Khi lại gần, hắn càng thấy rõ hơn những sợi chỉ đen ma quái đang bám chặt lấy linh hồn nàng. Đó chính là khống chế pháp của Cổ Thiên Thánh.

Ngay khi Diệp Hư Không đưa tay định chạm vào khối băng, một giọng nói trầm thấp, cổ xưa và chứa đầy uy quyền đột ngột vang lên từ bên trong khối băng, hoặc đúng hơn là từ đạo "Ma Chủng" phát ra:

"Đã lâu không gặp, sư phụ của ta."

Toàn bộ không gian như đông cứng lại. Trên bầu trời Dao Trì, một khuôn mặt khổng lồ được tạo nên bởi những đám mây đen bắt đầu ngưng tụ. Đó là ý niệm của Cổ Thiên Thánh từ Thượng Giới giáng lâm thông qua Ma Chủng.

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tia máu nhìn về phía khuôn mặt mây đen kia: "Cổ Thiên Thánh, ngươi rốt cuộc đã hiện hình."

"Hahaha! Diệp Hư Không, ngươi mệnh thật lớn. Trúng độc Thiên Ma, bị thiêu cháy linh hồn trong hố hư vô mà vẫn có thể trọng sinh?" Giọng nói của Cổ Thiên Thánh vang lên đầy châm chọc. "Nhưng ngươi đến muộn rồi. Nhạc Dao đã là vật chứa hoàn hảo nhất cho Ma Chủng của ta. Ngay khi ngươi phá vỡ khối băng này, Ma Chủng sẽ tự bạo, mang theo linh hồn của nàng ấy cùng biến mất. Ngươi muốn cứu nàng? Hay muốn tận mắt thấy nàng tan biến thêm một lần nữa?"

Lạc Thần Hi đứng phía sau cũng phải tái mặt. Tình thế này quá hiểm nghèo. Tiến không được, lùi không xong.

Tiền Đa Đa run rẩy nói: "Đại… Đại ca, đừng trúng kế hắn!"

Hắc Tử gầm gừ, bộ lông dựng ngược lên: "Cổ Thiên Thánh, cái loại hèn hạ chỉ biết nấp trong tối. Có giỏi thì lăn xuống đây cho ta cắn chết!"

Diệp Hư Không im lặng. Hắn nhìn Nhạc Dao, rồi lại nhìn khuôn mặt của kẻ phản đồ trên bầu trời. Hắn bỗng nhiên cười, tiếng cười không chút ấm áp, mang theo sự tàn nhẫn đến cực hạn.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ rằng mười vạn năm qua, ta chỉ tu luyện lại tu vi sao? Ngươi quá coi thường Hư Vô Châu rồi."

Diệp Hư Không đặt bàn tay mình lên khối băng. Một luồng ánh sáng màu xám nhạt chưa từng thấy bắt đầu lan tỏa. Không giống như sức mạnh phá hủy trước đó, luồng sức mạnh này vô cùng ôn hòa, bao phủ lấy tàn hồn của Nhạc Dao.

"Ngươi muốn dùng nàng để uy hiếp ta? Ngươi quên rồi, trong Hư Vô, mọi khái niệm về Ma Chủng, về khống chế hay tử vong… đều không có ý nghĩa."

"Nhất Niệm… Vạn Vật Quy Hư!"

Ánh sáng rực lên đến mức chói lòa cả vùng trời. Cổ Thiên Thánh hốt hoảng hét lên: "Ngươi định làm gì? Dừng lại! Ngươi sẽ xóa sổ luôn linh hồn nàng đấy!"

Nhưng Diệp Hư Không không dừng lại. Hắn dùng Hư Vô lực để đồng hóa toàn bộ Ma Chủng vào không gian hư vô, tước đoạt quyền kiểm soát của Cổ Thiên Thánh mà không hề làm tổn hại đến căn cơ của linh hồn Nhạc Dao. Những sợi chỉ đen gào thét, co quắp lại rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Khối băng nứt vỡ.

Diệp Hư Không vươn tay, ôm lấy cơ thể linh hồn nhẹ bẫng của Nhạc Dao vào lòng. Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mi của nàng khẽ run lên.

Trên bầu trời, khuôn mặt của Cổ Thiên Thánh bị xé nát bởi phản phệ của ma công. Tiếng gào thét giận dữ vọng lại: "Diệp Hư Không! Ngươi hãy đợi đấy! Ở Cửu Tiêu Thiên Ngoại, ta sẽ bằm thây ngươi vạn đoạn! Nàng ấy chỉ là một tàn hồn, ngươi không bao giờ cứu sống được nàng hoàn toàn đâu!"

Mây đen tan biến, linh quang trên bầu trời Dao Trì vụt tắt.

Mọi thứ trở lại yên lặng, chỉ còn lại tiếng nước hồ đang chậm chạp đổ ngược xuống đáy.

Diệp Hư Không quỳ trên nền đất lạnh, vòng tay siết chặt lấy Nhạc Dao. Nàng từ từ mở mắt, ánh nhìn đờ đẫn mười vạn năm qua bỗng trở nên linh động hơn một chút khi nhìn thấy gương mặt hắn. Một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên má nàng linh hồn.

"Hư… Không…" Tiếng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lọt vào tai hắn lại như sấm dậy.

"Ta ở đây." Diệp Hư Không cúi đầu, hôn lên trán nàng, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo tột độ khi nhìn về phía bầu trời xa xăm. "Mười vạn năm trước nàng bị oan, mười vạn năm nay nàng chịu khổ. Những kẻ nợ nàng, ta sẽ khiến chúng phải dùng máu để trả lại. Cổ Thiên Thánh, ngày ta lên Thần Giới, chính là ngày trời đất này đổi họ!"

Sát khí cuồn cuộn từ người hắn bùng lên, trực tiếp đánh sụp toàn bộ cung điện chính của Dao Trì Thánh Địa phía xa. Các đệ tử và trưởng lão còn lại quỳ rạp dưới đất, không ai dám ho một tiếng.

Bọn họ hiểu, kể từ hôm nay, Hoang Khư Giới và Linh Khư Giới đã có một vị chủ nhân thực sự. Và kẻ đó, mang trong mình trái tim lạnh lẽo nhất, nhưng lại dành hết sự ấm áp cho người con gái trong lòng.

Hận thù mười vạn năm, bây giờ mới thực sự bắt đầu đòi lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8