Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 133: Luyện chế Hư Vô Thần Kiếm**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:48:10 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 133: LUYỆN CHẾ HƯ VÔ THẦN KIẾM**

Gió rét rít gào qua những vết nứt không gian còn sót lại trên đỉnh núi Dao Trì. Những dãy hành lang bạch ngọc từng là niềm kiêu hãnh của Thánh địa nay chỉ còn là những mảng vỡ vụn, bị bụi trần phủ lấp. Ánh hoàng hôn buông xuống đỏ quạch như máu, hắt lên bóng lưng đơn độc của Diệp Hư Không.

Trong lòng hắn, Nhạc Dao – tàn hồn mỏng manh tựa khói sương – đã chìm vào giấc ngủ sâu trong một đóa sen trắng thuần khiết do Lạc Thần Hi ngưng tụ.

Lạc Thần Hi bước tới, tà váy xanh nhạt khẽ lay động trong gió. Nàng nhìn tàn hồn trong đóa sen, rồi nhìn gương mặt nghiêng đầy phong sương của Diệp Hư Không, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp khó tả. Sự ngưỡng mộ, lòng trắc ẩn và cả một chút ghen tị không tên quyện chặt lấy nhau.

"Nàng ấy đã ổn định hơn rồi." Lạc Thần Hi khẽ giọng nói, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Cửu Âm Hàn Khí của ta có thể giúp phong bế tàn hồn, ngăn chặn sự tiêu tán. Nhưng đây không phải cách lâu dài."

Diệp Hư Không chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi Cửu Tiêu Thiên Ngoại đang ẩn hiện sau tầng mây. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết: "Chỉ cần nàng còn một sợi hơi tàn, ta sẽ bắt Thiên đạo phải nặn ra thân xác mới cho nàng. Nhưng trước đó… ta cần một thứ có thể thực sự chặt đứt sự ràng buộc của Thiên Đạo Minh đối với thế giới này."

Hắn quay sang nhìn về phía góc nát của đại điện, nơi một bóng dáng mập mạp đang lúi húi nhặt nhạnh thứ gì đó giữa đống đổ nát.

"Mập, lại đây!"

Tiền Đa Đa giật mình, vội vàng nhét mấy viên linh thạch cao cấp vào túi áo, hì hục chạy lại, trên mặt vẫn còn dính chút bụi đất nhưng đôi mắt thì sáng quắc: "Đại ca, huynh gọi đệ? Đệ đang tìm xem cái lão Dao Trì Thánh Chủ có giấu cái rương bảo vật nào dưới nền đất không, dù sao để đây cũng là lãng phí…"

Diệp Hư Không không quan tâm đến sở thích "nhặt nhạnh" của gã, hắn lạnh nhạt hỏi: "Trong túi bảo vật của ngươi, có mảnh vỡ 'Thái Sơ Hư Toàn' nào không?"

Tiền Đa Đa ngẩn người, nụ cười trên mặt cứng lại. Gã gãi đầu gãi tai, vẻ mặt đau khổ như bị cắt thịt: "Cái đó… đại ca, huynh biết mà, mảnh vỡ Thái Sơ Hư Toàn là thứ hình thành từ lúc hỗn độn mới mở, trăm vạn năm mới có một mảnh. Đệ vất vả lắm, suýt mất mạng ở Vực Thẳm Hư Vô mới…"

"Một vạn viên cực phẩm Linh thạch." Diệp Hư Không bình thản ngắt lời.

"Thành giao!" Tiền Đa Đa nhanh như chớp lật tay, một cái hộp gỗ đen tuyền, bên trên dán đầy bùa chú hiện ra. Gã vừa đưa cho Diệp Hư Không vừa xuýt xoa: "Lỗ vốn, quá lỗ vốn! Đại ca, huynh đúng là biết chọn lúc để lột da đệ mà."

Hắc Tử lúc này cũng từ đâu lững thững bước lại, đôi mắt đen láy nhìn mảnh vỡ trong hộp rồi khinh bỉ nhìn Tiền Đa Đa một cái, sau đó quay sang rên hừ hừ với Diệp Hư Không, như thể đang thúc giục.

Diệp Hư Không nhận lấy cái hộp, đôi mắt hơi trầm xuống. Hắn phất tay, một đạo bình chướng vô hình bao phủ lấy một vùng bán kính mười dặm, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

"Thần Hi, hộ pháp cho ta. Ta muốn luyện kiếm."

Lạc Thần Hi gật đầu, nàng hiểu rõ ý nghĩa của việc này. Diệp Hư Không hiện tại tuy cường đại, nhưng vũ khí của hắn vẫn chỉ là một cái chuôi kiếm đơn thuần. Để đối đầu với Cổ Thiên Thánh ở thượng giới, hắn cần một thanh thần binh có khả năng mang tải hoàn toàn quy tắc Hư Vô.

Diệp Hư Không ngồi xếp bằng giữa hư không. Chuôi kiếm đen tuyền – Hư Vô Kiếm – từ từ bay ra khỏi linh hải của hắn, lơ lửng trước mặt.

Mảnh vỡ Thái Sơ Hư Toàn trong hộp gỗ bắt đầu run rẩy. Khi nắp hộp mở ra, một luồng ánh sáng xám xịt, kỳ dị lan tỏa, làm không gian xung quanh vặn vẹo. Đây không phải là kim loại, cũng không phải đá, mà là một khối vật chất ở trạng thái "vô".

"Nhất niệm thành hình, hư vô vi đao."

Diệp Hư Không thấp giọng quát. Từ đan điền hắn, Hư Vô Châu quay vòng dữ dội, tuôn ra từng dòng khí tức đen đặc, nguyên thủy nhất của vũ trụ.

Lúc này, toàn bộ Dao Trì đỉnh núi đột ngột biến mất màu sắc. Cây cỏ, đất đá, thậm chí cả mây trời đều trở thành hai màu đen trắng. Quy tắc của thế giới này đang bị cưỡng ép đẩy ra ngoài.

Diệp Hư Không bắt đầu dùng thần thức làm búa, dùng ý chí làm lửa. Hắn không luyện kiếm theo cách thông thường của các Luyện khí sư. Hắn đang "hợp nhất" sự tồn tại.

Chuôi kiếm đen và mảnh vỡ Thái Sơ bắt đầu tan chảy, nhưng không phải tan thành chất lỏng, mà tan thành những sợi tơ không gian li ti.

"Hư Vô Thần Quyết: Đồng Hóa!"

Bàn tay Diệp Hư Không kết ấn liên tục, mỗi một lần kết ấn, một đạo phù văn cổ xưa lại khắc sâu vào hư không. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán hắn. Việc rèn giũa thứ vũ khí nghịch thiên này tiêu tốn năng lượng khủng khiếp hơn cả một trận đại chiến sinh tử.

Dần dần, từ chuôi kiếm, một đường vân mờ nhạt bắt đầu kéo dài.

Lưỡi kiếm không hiện hữu bằng mắt thường theo cách thông thường. Nó lúc ẩn lúc hiện, mỗi khi nó xuất hiện, một vết nứt đen ngòm lại rạch đôi bầu trời.

"Hửm? Thiên đạo cảm ứng?"

Hắc Tử bỗng ngẩng đầu nhìn lên không trung, lông trên cổ dựng đứng.

Bầu trời vốn đang hoàng hôn bỗng chốc đen kịt lại. Những tia chớp màu tím đen – Diệt Thế Thần Lôi – bắt đầu tụ hội. Thiên đạo không cho phép một thứ vũ khí có thể xóa sổ chính mình được sinh ra.

*Ầm!*

Một đạo lôi điện to bằng cột đình giáng xuống thẳng đỉnh đầu Diệp Hư Không.

"Đại ca cẩn thận!" Tiền Đa Đa hét lên, định lao tới nhưng bị áp lực của trận pháp hất văng ra.

Lạc Thần Hi cũng biến sắc, thanh kiếm băng trong tay nàng ngân vang, chuẩn bị ra tay ngăn cản.

Nhưng Diệp Hư Không ngay cả mắt cũng không thèm mở. Hắn chỉ nhàn nhạt thốt lên một từ: "Cút."

Chỉ một từ, nhưng mang theo ý chí của vị Thần Đế từng thống trị vạn giới. Hư Vô Lực từ người hắn bùng lên, hóa thành một cái miệng khổng lồ của hư không, trực tiếp nuốt chửng đạo Thần Lôi vào trong đó. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, đạo lôi điện như bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng thời gian.

Trận lôi kiếp dường như bị sỉ nhục, càng điên cuồng gào thét. Mây đen cuồn cuộn ép xuống thấp đến mức tưởng chừng như sắp chạm vào đỉnh đầu Diệp Hư Không.

Lúc này, quá trình luyện kiếm đã đến giai đoạn cuối.

Chuôi kiếm đen giờ đây đã hoàn toàn dung hợp với mảnh vỡ Thái Sơ. Một thanh kiếm dài ba thước, toàn thân đen tuyền, không có lưỡi sắc lẹm nhưng lại toát ra một thứ uy áp khiến vạn vật muốn quỳ lạy. Lưỡi kiếm thực chất là một khe nứt không gian bị nén lại đến cực hạn.

"Nhất niệm vạn cổ, hư vô trường tồn."

Diệp Hư Không mở bừng mắt. Hai con ngươi của hắn hóa thành hai vòng xoáy đen thẳm.

Hắn vươn tay ra, nắm lấy chuôi kiếm.

*Oanh!*

Một luồng khí kình màu đen từ vị trí hắn đứng bùng nổ, quét sạch mọi đám mây đen trên bầu trời Dao Trì trong vòng vạn dặm. Thiên kiếp đang hống hách bỗng chốc bị dư chấn này đánh tan tác, trả lại bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

Thanh kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ, như một sinh linh vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài, khát cầu được nhuốm máu kẻ thù.

Diệp Hư Không đứng dậy, mỗi bước đi của hắn dường như khiến mặt đất cộng hưởng. Hắn đưa tay vuốt dọc theo "lưỡi kiếm" hư ảo, nơi ánh sao chiếu vào liền bị nuốt chửng không còn một mảnh.

"Từ nay, ngươi là Hư Vô Thần Kiếm."

Thanh kiếm ngân vang một tiếng trầm đục, như tiếng vọng từ nơi sâu thẳm nhất của vũ trụ.

Tiền Đa Đa há hốc mồm, nuốt nước bọt cái ực: "Mẹ kiếp… đại ca… thanh kiếm này của huynh, chỉ sợ liếc một cái là đủ để chém đứt linh hồn của một vị Thần Vương rồi."

Lạc Thần Hi tiến lại gần, nhìn thanh kiếm đen tuyền, cảm nhận được một sự rung động từ tận sâu trong huyết mạch Cửu Âm của mình. Nàng khẽ nói: "Kiếm thành, trời đất đổi màu. Hư Không, ngươi thật sự đã chuẩn bị xong để đối mặt với tất cả rồi sao?"

Diệp Hư Không nhìn thanh kiếm trong tay, rồi quay lại nhìn đóa sen trắng đang bao bọc Nhạc Dao, ánh mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia kiên định chưa từng có.

"Thượng giới Cửu Tiêu kia, kẻ tự xưng là Thiên Đế, kẻ phản bội, kẻ áp bức… bọn chúng đã hưởng lạc quá lâu trên xương máu của người khác."

Hắn vung kiếm. Một đường kiếm không có kiếm khí hào nhoáng, chỉ là một đường cắt đen mờ ảo.

Phía trước, một ngọn núi lớn cách đó trăm dặm im lặng bị chia làm hai nửa, vết cắt phẳng lì đến mức không một hạt bụi nào rơi rụng. Một lúc sau, toàn bộ ngọn núi bắt đầu sụp đổ, nhưng không phải vỡ vụn, mà là từ từ tan biến thành hư vô, như thể nó chưa từng tồn tại ở thế gian này.

Hắc Tử chạy lại quanh chân hắn, sủa vang đầy hưng phấn.

Diệp Hư Không tra kiếm vào hư không, không gian tự động nứt ra để cất giữ thần binh. Hắn quay đầu nhìn ba người bọn họ, giọng nói vang vọng khắp đỉnh núi:

"Chuẩn bị đi. Ba ngày sau, chúng ta phi thăng."

Tiền Đa Đa lập tức quên mất sự đau lòng vì mất linh thạch, đôi mắt lại hiện hình tiền vàng: "Thượng giới! Chỗ đó linh thạch và bảo vật chắc chắn nhiều gấp vạn lần cái hạ giới rách nát này. Đại ca, lần này chúng ta phải cướp sạch… à không, thu thập sạch cái thiên đình của Cổ Thiên Thánh!"

Lạc Thần Hi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm lu mờ cả ánh trăng đêm. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, vận mệnh của toàn bộ Tam Thiên Đại Thế Giới đã bị thanh kiếm đen kia rạch ra một con đường mới.

Dưới ánh trăng, bóng của bốn người đổ dài trên tàn tích của Dao Trì. Một huyền thoại mới sắp sửa bắt đầu ở nơi cao nhất của bầu trời, nơi máu sẽ lại chảy và những trật tự cũ sẽ bị nghiền nát dưới chân vị Hư Vô Thần Đế trở lại từ cõi chết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8