Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 134: Hắc Tử tìm thấy tổ tiên**
**CHƯƠNG 134: HẮC TỬ TÌM THẤY TỔ TIÊN**
Gió gào thét trên đỉnh Thiên Đoạn Sơn, từng đợt linh khí cuồng loạn như những lưỡi dao sắc bén cắt vào hư không. Dưới chân vách đá dựng đứng, bốn bóng người – một thanh niên áo đen, một thiếu nữ thanh khiết như tuyết nội tâm, một tên mập tròn trịa và một con chó đen nhỏ gầy – đang đứng trước một khe nứt không gian kỳ lạ, tỏa ra thứ khí tức cổ xưa đến mức khiến tâm thần người ta run rẩy.
Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh hà nhìn vào luồng hắc khí cuồn cuộn từ khe nứt. Hắn khẽ nhíu mày, cảm nhận được một sự cộng hưởng nhè nhẹ từ sâu trong Hư Vô Châu nơi đan điền.
"Lạ thật… Khí tức này không thuộc về Hạ giới, thậm chí cũng không phải là linh lực của Cửu Tiêu." Lạc Thần Hi khẽ lùi lại nửa bước, Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng dường như cảm nhận được một loại áp chế tự nhiên đối với sinh mệnh. Nàng nhìn sang Diệp Hư Không, nhận thấy hắn vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa thu.
"Gâu! Gâu gâu!"
Hắc Tử, con chó đen nhỏ thường ngày vốn chỉ biết ăn và trưng ra bộ mặt "khinh bỉ" cả thế giới, lúc này bỗng trở nên vô cùng khác lạ. Đôi mắt nó rực lên ánh sáng màu u tím, bộ lông đen vốn xơ xác bỗng dựng đứng, từng luồng hắc khí bao quanh bốn chân nó như những đám mây đen vần vũ. Nó điên cuồng cào xuống mặt đất, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khe nứt, biểu cảm vừa hung dữ, vừa xen lẫn một sự thành kính khó tả.
"Đại ca, con chó này sao hôm nay trông như bị trúng phong vậy?" Tiền Đa Đa vừa ôm một cái túi đựng đầy bảo vật vừa run rẩy hỏi. Gã cảm nhận được áp lực này quá lớn, linh hồn như muốn bị nuốt chửng bởi thứ gì đó vô hình trong hang động.
Diệp Hư Không nhìn xuống Hắc Tử, bàn tay hắn khẽ vươn ra, đặt lên đầu nó. Một luồng lực lượng Hư Vô ôn hòa truyền vào, giúp Hắc Tử bình tâm lại đôi chút.
"Nó không bị trúng phong. Nó tìm thấy nhà mình rồi." Diệp Hư Không nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm mang theo một chút cảm thán. "Không ngờ ở nơi Hoang Khư Giới hẻo lánh này lại tồn tại một mảnh vỡ của Thần Thú Trủng thời Thái Cổ. Hắc Tử là Thôn Thiên Thú duy nhất còn lại, huyết mạch của nó đã bị thứ bên trong triệu hồi."
Hắc Tử quay đầu lại nhìn Diệp Hư Không, ánh mắt không còn sự trêu đùa thường ngày, mà là một sự cầu khẩn sâu sắc. Nó biết, bên trong kia là định mệnh của nó, nhưng cũng là nơi cực kỳ nguy hiểm mà chỉ mình nó không thể vượt qua.
"Đi thôi. Ta đưa ngươi đi đòi lại thứ thuộc về mình."
Diệp Hư Không bước tới một bước, thanh Hư Vô Kiếm không lưỡi xuất hiện trong tay. Hắn chỉ đơn giản phất tay một cái, một đường cắt vô hình xé toạc màn hắc khí đặc quánh, mở ra một con đường nối thẳng vào tâm điểm của khe nứt.
Vừa bước qua cửa hầm mộ, không gian xung quanh lập tức thay đổi. Đây không phải là một hang động, mà là một vùng trời đất hoang vu rộng lớn, bị bao phủ bởi màu xám tro tàn. Khắp nơi đều là những bộ xương khổng lồ của các loại kỳ trân dị thú, mỗi mảnh xương đều to như những tòa thành trì, dù đã trải qua hàng triệu năm vẫn còn tỏa ra uy áp khủng khiếp.
Nhưng đáng sợ nhất là ở trung tâm vùng hoang vu đó. Một cái bóng khổng lồ che khuất cả bầu trời, đó là thi hài của một sinh vật hình chó nhưng vĩ đại vô biên, đầu đội trời cao, chân đạp địa phủ. Dù chỉ còn là bộ xương khô trắng hếu, nhưng từ hốc mắt của nó vẫn cháy lên hai ngọn lửa u minh lạnh lẽo.
"Trời ạ… Đây là… đây là tổ tiên của con chó đen này sao?" Tiền Đa Đa lắp bắp, suýt nữa đánh rơi cả túi linh thạch. "Nếu nó lớn như thế này, một miếng chắc nuốt cả thành Thanh Vân quá!"
Hắc Tử bước tới trước, mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển. Khi đối diện với bộ xương vĩ đại kia, thân hình nhỏ bé của nó bỗng chốc tỏa ra hào quang rực rỡ. Nó không còn là một con chó nhỏ lang thang nữa, mà là hậu duệ cuối cùng của loài sinh vật có thể nuốt chửng cả các tầng trời.
Đột nhiên, từ bộ xương khổng lồ kia vang lên một tiếng gầm gừ phát ra từ linh hồn. Những bóng ma là tàn hồn của các chiến binh Thần tộc xưa kia từng chết dưới miệng Thôn Thiên Thú bắt đầu hiện hình, hàng vạn cái bóng xám xịt cầm vũ khí gãy nát lao về phía Hắc Tử.
"Bọn chúng không cho phép kẻ yếu đuối thừa kế huyết mạch này." Diệp Hư Không lạnh lùng hừ một tiếng. "Nhưng có ta ở đây, dù là quy tắc của Thái Cổ cũng phải nhường đường."
Diệp Hư Không đứng trước mặt Hắc Tử, Hư Vô Kiếm trong tay không hề động đậy, nhưng ý niệm của hắn đã hóa thành vạn ngàn kiếm ý đen tuyền bao phủ toàn bộ vùng không gian.
"Nhất niệm… Phá!"
Chỉ một chữ nhẹ nhàng, vạn dặm tàn hồn hung hãn kia bỗng chốc khựng lại, rồi như gặp phải thứ khắc tinh đáng sợ nhất, chúng tan rã thành từng mảnh nhỏ, không phải bị chém chết, mà là bị xóa sổ hoàn toàn sự tồn tại khỏi dòng chảy thời gian. Không để lại dấu vết, không có tiếng kêu la, chỉ có sự trống rỗng vĩnh hằng.
Hắc Tử hiểu ý sư phụ, nó lấy đà phóng thẳng lên đỉnh đầu của bộ xương tổ tiên. Tại đó, có một khối cầu màu đen đang đập nhịp nhàng như một trái tim – đó là *Thôn Thiên Chi Tâm*, chứa đựng toàn bộ truyền thừa và huyết mạch tinh hoa nhất của bộ tộc nó.
Khi Hắc Tử chạm vào khối cầu, một luồng ánh sáng hắc ám bùng nổ, nuốt chửng toàn bộ thân hình nó. Một cơn đau xé tâm can bắt đầu. Xương cốt của Hắc Tử bị bẻ gãy rồi tái tạo lại, lớp lông cũ rụng xuống, thay vào đó là lớp vảy đen mịn màng nhưng cứng hơn vạn năm huyền thiết. Đôi cánh thịt khổng lồ nứt ra từ lưng nó, che phủ một vùng không gian rộng lớn.
"Nó đang hoán cốt!" Lạc Thần Hi kinh ngạc nói, nàng dùng linh lực bảo hộ bản thân khỏi làn sóng xung kích. "Nếu thành công, nó sẽ chân chính bước vào hàng ngũ Thần Thú, tương lai không thể lường trước."
Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen bay phất phơ giữa tâm bão năng lượng. Hắn không nhìn cuộc lột xác, mà ánh mắt lại nhìn về phía xa hơn, nơi bóng tối mịt mù nhất của vùng đất mộ. Tại đó, hắn cảm nhận được một tia ý niệm nham hiểm đang theo dõi từ tận Thượng giới.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi cũng nhìn thấy rồi phải không?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. "Từng món nợ năm xưa, bắt đầu từ con sủng vật này của ta, sẽ dần dần được thu hồi đủ."
Một tiếng gầm dài rung chuyển toàn bộ Hoang Khư Giới vang lên. Hắc Tử bước ra từ luồng hắc sáng. Lúc này, nó đã không còn hình dạng con chó nhỏ ban đầu. Thân thể nó cao lớn như một tòa lầu, cơ bắp cuồn cuộn sức mạnh hủy diệt, đôi mắt tím sẫm hiện lên những ký tự phù văn cổ quái. Nó nhìn trời xanh, mở miệng rộng hút một cái, toàn bộ hắc khí và áp lực của hầm mộ Thái Cổ trong phút chốc bị nó nuốt sạch vào bụng.
Hắc Tử đáp xuống trước mặt Diệp Hư Không, thân hình thu nhỏ lại trở thành hình dạng chó nhỏ ban đầu để tiết kiệm năng lượng, nhưng uy áp phát ra từ người nó khiến ngay cả Tiền Đa Đa cũng không dám trêu chọc nữa. Nó dụi đầu vào chân Diệp Hư Không, tiếng "Gâu" lúc này mang theo một sự uy nghiêm trầm đục.
"Tốt." Diệp Hư Không khẽ gật đầu. "Nhận được truyền thừa, ngươi đã có tư cách cùng ta giết lên Cửu Tiêu."
Hắn quay đầu lại, nhìn ba người đồng hành, giọng nói mang theo một ý chí quyết tuyệt không gì lay chuyển được:
"Truyền thừa đã có, trang bị đã đủ. Hoang Khư Giới này… không còn gì để chúng ta lưu lại nữa. Đi thôi, chúng ta đi phá nát cái thiên đạo thối nát kia!"
Dưới ánh hoàng hôn xám xịt của di tích cổ, bóng dáng của Diệp Hư Không dẫn đầu, theo sau là Thần thú tái sinh, Thánh nữ lạnh lùng và gã béo mang theo kho tàng vạn dặm. Bọn họ bước đi thong dong, nhưng mỗi bước chân đều như đang đạp nát quy tắc của hạ giới, hướng thẳng về phía cánh cổng phi thăng đang chờ đợi ở phía cuối chân trời.
Thế giới này đã yên bình quá lâu, và giờ đây, sự hủy diệt mang tên "Hư Vô" đã chính thức bắt đầu hành trình vĩ đại của nó.