Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 135: Tiền Đa Đa tìm thấy kho báu của Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:50:03 | Lượt xem: 1

Giữa mịt mù của tinh vân và những dòng thác linh khí cuồn cuộn đổ về phương Bắc, một phiến tinh thạch trôi lơ lửng trong không gian vô định của Linh Khư Giới hiện ra như một hòn đảo cô độc. Đây là "Linh Uyển Cửu Thiên", một trong những trọng địa bí mật nhất của Thiên Đạo Minh, nơi tập trung toàn bộ mạch nguồn linh khí được chắt lọc từ hàng vạn tinh cầu thuộc Hạ Giới và Trung Giới trước khi được truyền tống lên Thiên Đình của Cổ Thiên Thánh.

Diệp Hư Không đứng ở mũi phi thuyền, tà áo đen lồng lộng gió trời. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hắc động, nhìn thấu qua lớp màng sương mù bảo vệ dày đặc bao quanh linh đảo. Ở đó, hắn không thấy sự thái bình của một thánh địa tu luyện, mà chỉ thấy một sự cướp đoạt tàn nhẫn. Những sợi tơ linh khí vàng rực như máu của đại địa đang bị một hệ thống trận pháp khổng lồ hút ra, kết thành những tinh cầu linh thạch thuần khiết nhất để đưa về thượng giới.

"Đại ca… ta cảm thấy rồi! Mẹ kiếp, là nó! Cái mùi này… nó thơm hơn cả thịt nướng của Hắc Tử, quý hơn cả mạng sống của tên Diệp Phàm kia!"

Tiền Đa Đa đột nhiên nhảy dựng lên, khuôn mặt mập mạp đỏ bừng vì phấn khích. Hai tai hắn giật giật liên hồi, đôi mắt nhỏ híp lại bỗng phát ra luồng kim quang rực rỡ. Đây chính là biểu hiện của "Tụ Bảo Thể" khi đứng trước một kho báu đủ sức làm rung chuyển cả một giới.

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh, thanh kiếm dài lạnh lẽo cầm trên tay, đôi chân mày liễu hơi nhíu lại: "Linh khí ở đây nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng. Thiên Đạo Minh quả nhiên tham lam vô độ. Họ đang rút cạn căn cơ của toàn bộ Hoang Khư và Linh Khư giới để nuôi dưỡng cho sự trường sinh của Cửu Tiêu."

Diệp Hư Không nhếch môi, nụ cười mang theo ý vị sát phạt lạnh lùng: "Cổ Thiên Thánh luôn cho rằng mình là chủ nhân của vũ trụ, cho nên vạn vật đều phải cúng dường cho hắn. Hắn gọi đây là 'Trật tự', nhưng trong mắt ta, đây chỉ là một sự mục nát cần phải cắt bỏ."

Hắc Tử lúc này cũng gầm gừ một tiếng trong cổ họng, đôi mắt tím sẫm nhìn chăm chằm vào hòn đảo phía trước. Nó có thể ngửi thấy mùi vị của những khối "Tiên Nguyên Thạch" thượng phẩm – thứ mà nó rất thèm thuồng để khôi phục hoàn toàn thực thể Thôn Thiên Thú.

"Tiền mập, chỉ đường đi." Diệp Hư Không nhàn nhạt ra lệnh.

"Tuân lệnh đại ca! Phía trước mười dặm, tọa độ Đông Bắc, có một khe hở quy tắc. Trận pháp 'Cửu Chuyển Linh Lung' này dù mạnh nhưng vì tham lam hấp thụ quá nhiều linh khí nên sinh ra sự nhiễu loạn. Chỗ đó chính là cửa tử!"

Tiền Đa Đa dẫn đường, phi thuyền dưới sự che chở của lực lượng Hư Vô từ Diệp Hư Không lặng lẽ xuyên qua tầng mây dày đặc. Khi vừa tiến sát vào ranh giới linh đảo, một luồng áp lực thiên đạo khủng khiếp ập xuống, như muốn ép nát tất cả những kẻ xâm nhập trái phép.

"Kẻ nào gan to bằng trời, dám tiếp cận cấm địa Thiên Đình!"

Một tiếng quát vang dội lôi đình, từ trong linh đảo, hàng trăm đạo độn quang bay lên. Dẫn đầu là một vị lão giả mặc bào phục vàng kim, tu vi đã đạt đến Thần Quan cảnh viên mãn, chỉ còn nửa bước là chạm đến Thần Vương. Lão chính là Trình Vô Đạo, thủ hộ giả của Linh Uyển Cửu Thiên.

Trình Vô Đạo nhìn thấy chiếc phi thuyền nhỏ bé và nhóm người "ô hợp" trước mắt, lão cười khẩy: "Một đám phế vật hạ giới, cũng dám nhòm ngó linh mạch của Thiên Đình? Chết đi!"

Lão phất tay, một đạo lôi điện to bằng cột nhà giáng xuống từ hư không.

Diệp Hư Không không thèm ngẩng đầu nhìn, hắn chỉ khẽ búng tay một cái.

*Xoẹt.*

Đạo lôi điện kia khi chỉ còn cách phi thuyền ba tấc bỗng nhiên tan biến, không phải bị đánh tan, mà là hoàn toàn biến mất như thể chưa từng tồn tại. Sự biến mất này diễn ra lặng lẽ, không một tiếng động, không một tia khói bụi, chỉ để lại một khoảng không trống rỗng đáng sợ.

Sắc mặt Trình Vô Đạo đại biến: "Cái gì? Quy tắc tiêu tán? Ngươi… ngươi là ai?"

"Ngươi không cần biết." Diệp Hư Không lạnh nhạt nói. "Tiền mập, bắt đầu làm việc của ngươi. Chỗ này giao cho ta."

Tiền Đa Đa hít một hơi thật sâu, hắn lấy ra một cái túi vải cũ kỹ nhưng trên mặt túi lại thêu đầy những đồ văn kỳ quái. Hắn hét lớn một tiếng: "Vạn vật quy nguyên, Tụ Bảo thu nạp! Hỡi các bảo bối thân yêu, về với vòng tay ấm áp của Tiền gia nào!"

Dứt lời, thân thể Tiền Đa Đa phát ra kim quang vạn trượng. Một hư ảnh của một chiếc la bàn khổng lồ xuất hiện dưới chân hắn, xoay chuyển cực nhanh. Ngay lập tức, mạch đất của linh đảo bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những rãnh linh năng dẫn về Thượng giới bỗng nhiên bị bẻ cong hướng chảy, toàn bộ linh dịch tinh túy nhất bắt đầu chảy ngược về phía cái túi nhỏ trong tay Tiền Đa Đa.

"Ngăn hắn lại! Mau ngăn hắn lại!" Trình Vô Đạo hoảng loạn gào thét. Linh khí này nếu bị mất, Thiên Đình phía trên sẽ lập tức bị đình trệ, hậu quả đó lão gánh không nổi.

Hàng trăm thủ vệ đồng loạt ra tay, đao quang kiếm ảnh phủ kín bầu trời.

Lạc Thần Hi bước ra, làn da trắng ngần như tuyết của nàng dưới ánh linh quang càng thêm thoát tục. Kiếm trong tay nàng múa lên, "Cửu Âm Hàn Khí" lan tỏa, đóng băng toàn bộ hư không xung quanh. "Muốn chạm vào bọn họ, bước qua xác ta đã."

Trong khi Lạc Thần Hi và Hắc Tử lao vào cuộc chiến để bảo vệ Tiền Đa Đa, Diệp Hư Không vẫn đứng đó, bất động như một vị thần. Hắn nhìn chằm chằm vào trung tâm của linh đảo, nơi một tòa tháp pha lê cao vút đang phát ra ánh sáng rực rỡ nhất. Đó chính là "Thiên Đạo Tuyền" – nơi kết tinh tất cả linh khí của linh đảo.

Tiền Đa Đa lúc này mồ hôi nhễ nhại, nhưng mắt càng ngày càng sáng. Hắn lẩm bẩm: "Trời ơi, Tiên Nguyên Thạch thượng phẩm… một vạn khỏa… hai vạn khỏa… còn có Long huyết Linh chi… cái này là Địa tâm Tủy dịch sao? Phát tài rồi! Đại ca, chỗ này chính là huyết mạch của Thiên Đình! Chỉ cần hốt sạch chỗ này, đám lão quái ở Thượng giới sẽ phải hít bụi mà tu luyện thôi!"

"Tặc tử! Dừng tay ngay!"

Trình Vô Đạo thấy phòng tuyến bị Lạc Thần Hi và Hắc Tử chặn đứng, lão điên cuồng thi triển bí thuật, thân thể phình to, hóa thành một đạo kim quang liều mạng lao về phía Tiền Đa Đa.

Diệp Hư Không khẽ liếc mắt. Ánh mắt ấy mang theo một sự lạnh lẽo cực hạn của Hư Vô.

"Hư Vô Chỉ."

Một ngón tay trỏ chậm rãi đưa ra. Một tia hắc quang nhỏ xíu như sợi tóc bay đi. Trình Vô Đạo cảm nhận được một mối đe dọa tử vong kinh hoàng, lão cố gắng dùng toàn bộ linh lực tạo thành hàng vạn lớp chắn. Nhưng tất cả đều vô ích. Tia hắc quang đi đến đâu, không gian sụp đổ đến đó, toàn bộ lá chắn linh lực tan rã thành hư vô.

*Phốc!*

Tia hắc quang xuyên qua mi tâm Trình Vô Đạo. Lão trợn tròn mắt, cơ thể bắt đầu rạn nứt như gốm sứ, sau đó tan biến thành những hạt bụi li ti giữa không trung. Một vị Thần Quan đỉnh phong, chỉ trong nháy mắt, đã bị xóa sổ tận gốc rễ, ngay cả linh hồn cũng không kịp thoát ra.

Đám thủ vệ còn lại thấy thủ lĩnh bị giết một cách đáng sợ như vậy, ai nấy đều hồn siêu phách lạc, chân tay bủn rủn, không dám tiến thêm một bước.

Tiền Đa Đa thừa cơ hội này, thi triển hết toàn bộ bản lĩnh. Hắn vỗ vào túi bảo vật, hét lên: "Hút!"

Một tiếng gầm vang dội phát ra từ dưới lòng đất. Toàn bộ linh đảo bắt đầu nứt toác. Một cột sáng khổng lồ cao hàng nghìn trượng – chính là "Cửu Châu Tiên Mạch" bị ép ra khỏi đất đá. Tiền Đa Đa sướng đến phát điên, hắn nhào tới, dùng Tụ Bảo Thể của mình làm vật trung chuyển, hút trọn vẹn toàn bộ Tiên Mạch vào trong túi không gian.

Cùng lúc đó, tòa tháp pha lê trung tâm sụp đổ. Hắc Tử nhanh như cắt lao đến, mở cái miệng rộng như chậu máu, nuốt trọn toàn bộ số Tiên Nguyên Thạch đang văng tứ tung. Nó thỏa mãn ợ một cái, khí tức trên người lại một lần nữa thăng tiến mãnh liệt.

Khi những mảnh vỡ cuối cùng của kho báu bị quét sạch, linh đảo vốn dĩ tràn đầy sức sống bỗng chốc trở nên xám xịt, hoang tàn như một bãi tha ma. Linh khí biến mất, các mảng đất đá bắt đầu rã ra vì không còn năng lượng liên kết.

Phía xa trên bầu trời, không gian bỗng rách ra một đường dài. Một tiếng gầm đầy phẫn nộ truyền xuống từ Cửu Tiêu:

"Diệp Hư Không! Ngươi dám phá hủy nguồn cung của Thiên Đình! Bản đế nhất định phải băm ngươi vạn đoạn!"

Đó là giọng nói của Cổ Thiên Thánh. Hắn đã nhận thấy sự biến mất đột ngột của mạch linh khí.

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ thu, hắn đáp lại, giọng nói không lớn nhưng truyền thấu qua mọi tầng không gian:

"Cổ Thiên Thánh, đây mới chỉ là bắt đầu. Ngươi lấy của thế gian bao nhiêu, ta sẽ khiến ngươi nôn ra bấy nhiêu. Ngươi thích sự cao thượng của Thiên Đình phải không? Vậy thì ta sẽ để ngươi nhìn thấy thiên đình ấy mục nát vì đói khát linh khí như thế nào."

Hắn quay sang nhìn nhóm đồng hành: "Lấy được hết chưa?"

Tiền Đa Đa ôm chặt cái túi bảo vật, mặt cười như hoa nở: "Sạch sành sanh đại ca ạ! Đến cả gạch lót đường bằng linh thạch ta cũng cạy không chừa một miếng!"

"Tốt. Đi thôi."

Diệp Hư Không phất tay. Luồng năng lượng Hư Vô bao bọc lấy cả nhóm. Nhưng trước khi đi, hắn đột ngột quay người lại, đối diện với đạo truyền tống trận khổng lồ nối thẳng lên Thiên Đình đang bắt đầu mờ nhạt dần do thiếu năng lượng.

Hắn khép hờ mắt, tâm niệm khẽ động.

"Nhất Niệm… Diệt."

Một vòng sóng vô hình lan tỏa. Truyền tống trận kia, thứ kiến trúc hùng vĩ chứa đựng vô số phù văn thượng cổ, đột nhiên rung lên rồi lặng lẽ tan rã. Không phải là sụp đổ vật lý, mà là toàn bộ sự tồn tại của nó bị xóa bỏ khỏi thực tại.

Tại Thiên Đình trên Thượng Giới, hàng vạn tu sĩ đang chờ đợi linh khí luân chuyển bỗng nhiên kinh hoàng nhận thấy các nguồn linh suối khô cạn, những cổ trận phòng ngự tắt ngấm. Thiên hạ đại loạn chỉ trong một khoảnh khắc.

Nhóm Diệp Hư Không đã biến mất vào Biển Hư Vô, để lại sau lưng một mảnh vụn của sự sụp đổ. Một chương mới của sự diệt vong đối với Thiên Đạo Minh đã chính thức mở màn. Tiền Đa Đa nhìn cái túi đầy ắp của mình, trong lòng hắn hiểu rõ, chuyến đi này không chỉ là lấy được tiền, mà là lấy đi mạng sống của cả một triều đại vương quyền thượng giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8