Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 136: Chiến tranh toàn diện nổ ra**
CHƯƠNG 136: CHIẾN TRANH TOÀN DIỆN NỔ RA
Bầu trời của Linh Khư Giới chưa bao giờ tối tăm đến thế.
Sau khi truyền tống trận thông lên Cửu Tiêu bị Diệp Hư Không xóa sổ bằng một ý niệm, sự cân bằng mong manh giữa các tầng giới đã hoàn toàn đổ vỡ. Việc cắt đứt mạch linh khí không khác gì bóp nghẹt cổ họng của Thiên Đạo Minh. Từ các Tiên thành tráng lệ đến những linh đảo lơ lửng, khắp nơi đều vang lên những tiếng rền rĩ của đại trận phòng ngự đang dần héo úa vì thiếu hụt năng lượng.
Tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại, trong tòa Linh Tiêu Bảo Điện rực rỡ vàng son, Cổ Thiên Thánh ngồi trên ngai vàng, gương mặt tuấn mỹ giờ đây vặn vẹo vì phẫn nộ. Hai mắt hắn đỏ rực như chứa cả bể máu, hơi thở phun ra mang theo quy tắc sấm sét khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
"Phá hỏng căn cơ của trẫm, Diệp Hư Không… ngươi tưởng rằng trốn vào Biển Hư Vô là có thể kê cao gối ngủ sao?"
Giọng nói của hắn âm lãnh như rít ra từ kẽ răng. Phía dưới, hàng vạn thần quan, thần tướng quỳ rạp, không một ai dám ngẩng đầu. Bọn hắn hiểu rõ, một khi Thiên Đế nổi giận, vạn giới sẽ phải chịu cảnh máu chảy thành sông.
"Truyền lệnh của trẫm!" Cổ Thiên Thánh đứng bật dậy, tà áo thêu chín con rồng vàng cuộn trào khí thế Thần Đế. "Mở Thiên Nhãn, quét sạch mọi ngóc ngách của Hạ giới và Trung giới. Phàm là kẻ nào liên quan đến Hư Vô Cung, giết không tha! Bất kỳ tông môn nào dám chứa chấp hay do dự, tru di cửu tộc!"
Cùng lúc đó, tại một góc khuất trong Biển Hư Vô – nơi vốn được coi là tử địa đối với tu sĩ thông thường.
Một tòa cung điện đen tuyền, không chút hoa văn nhưng toát ra vẻ uy nghiêm uy hiếp tâm hồn, đang lặng lẽ trôi nổi. Đó chính là Hư Vô Cung – thế lực vừa mới trỗi dậy đã khiến cả Thiên Đình phải rung chuyển.
Diệp Hư Không đứng trên đỉnh điện, mái tóc đen tung bay trong gió hư vô. Sau lưng hắn là Lạc Thần Hi với tà váy trắng thanh khiết, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía tinh không xa xăm.
"Thời cơ đã đến chưa?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói tựa như tiếng chuông bạc rơi trên băng tuyết.
Diệp Hư Không chậm rãi mở mắt, trong con ngươi hắn không có đồng tử, chỉ có một mảnh hư vô sâu thẳm có thể nuốt chửng linh hồn của kẻ đối diện.
"Kẻ thù đã lo sợ. Khi chúng lo sợ, chúng sẽ lộ ra sơ hở." Hắn quay sang nhìn Tiền Đa Đa và Hắc Tử đang đứng ở phía sau.
Tiền Đa Đa lúc này không còn vẻ khúm núm của một gã thương nhân. Hắn mặc một bộ bảo giáp dát đầy linh thạch thượng phẩm, trên mỗi ngón tay đeo một chiếc nhẫn không gian, khí chất "người giàu" tỏa ra nồng nặc. Cạnh đó, Hắc Tử – con chó đen nhỏ bình thường – lúc này đang nhe nanh, từ trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ mang theo hơi thở của thời đại Thái Cổ.
"Đa Đa, số tài nguyên chúng ta thu gom được từ mạch linh khí đủ duy trì trận chiến trong bao lâu?"
Mập mạp lập tức ưỡn ngực, vỗ vỗ cái bụng phệ: "Đại ca yên tâm! Số linh thạch và bảo vật ta 'vơ vét' được đủ để nuôi quân đoàn Hư Vô Cung đánh thẳng lên tầng trời thứ chín trong vòng mười năm mà không cần lo về tiếp tế. Thậm chí, ta đã kịp mua đứt ba cái thương hội lớn nhất Linh Khư Giới, giờ đây chúng ta là những kẻ nắm giữ mạch máu kinh tế của cả trung giới!"
Diệp Hư Không gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột bùng phát sát ý.
"Tốt. Vậy thì… bắt đầu thôi."
Hắn vung tay lên. Một đạo kiếm ý đen tuyền từ đầu ngón tay phóng vút lên cao, xé tan màn sương mù của Biển Hư Vô. Đây là tín hiệu tổng tấn công.
Ngay lập tức, từ phía sau tòa cung điện, hàng nghìn chiến thuyền hắc ám lướt ra. Những chiến thuyền này không sử dụng linh khí để vận hành mà dùng năng lượng Hư Vô do chính Diệp Hư Không cải tạo. Chúng lặng lẽ như những bóng ma, vượt qua ranh giới giữa Biển Hư Vô và Linh Khư Giới.
Mục tiêu đầu tiên: Trấn Linh Thành – cứ điểm quân sự lớn nhất của Thiên Đạo Minh tại Trung giới.
Tại Trấn Linh Thành, Thần Tướng Trấn Thủ – Hổ Khiếu – đang thảnh thơi nhấm nháp tiên tửu. Lệnh của Thiên Đế hắn đã nhận được, nhưng hắn không tin một kẻ từ Hạ giới leo lên lại có thể làm nên chuyện lớn.
"Hư Vô Cung? Chỉ là một lũ chuột nhắt giấu đầu hở đuôi…"
Lời của hắn chưa dứt, cả thành phố đột nhiên chấn động dữ dội.
Trên bầu trời, không gian bị xé rách như một tấm vải mục. Hàng nghìn chiến thuyền đen tuyền đổ xuống như cơn mưa đen.
"Địch kích! Địch kích!"
Tiếng chuông cảnh báo vang dội khắp thành. Nhưng đã muộn.
Từ trên cao, Tiền Đa Đa hét lớn một tiếng: "Nào các huynh đệ! Dùng tiền đè chết chúng nó cho ta!"
Nói xong, hắn vung tay ném ra hàng vạn tấm linh phù cao cấp. Mỗi tấm linh phù đều là hàng cực phẩm giá trị liên thành, giờ đây bị hắn ném ra như giấy lộn. Hỏa long, lôi điện, phong nhận nổ tung trên mặt đất, biến những hàng phòng ngự kiên cố nhất của Thiên Đạo Minh thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
"Gâu!"
Một bóng đen nhỏ bé vụt qua. Hắc Tử không còn giấu giếm bản thể. Giữa không trung, thân hình nó phình to, hóa thành một con quái thú khổng lồ cao hàng nghìn trượng, miệng rộng như một hố đen có thể nuốt cả bầu trời.
Thôn Thiên Thú tái thế!
"Hút!"
Một cái há miệng, toàn bộ binh sĩ Thiên Đạo Minh trên thành tường đều bị một lực hút khủng khiếp kéo vào bụng Hắc Tử. Thậm chí, ngay cả linh khí của trời đất xung quanh cũng bị nó hút sạch, tạo thành một vùng chân không linh lực.
Thần Tướng Hổ Khiếu kinh hoàng muốn bỏ chạy, nhưng một luồng hơi lạnh thấu xương đã khóa chặt lấy hắn.
Lạc Thần Hi đáp xuống, gót chân ngọc chạm nhẹ vào hư không, một vòng tròn băng giá trắng muốt lan tỏa ra vạn dặm.
"Băng Phong Vĩnh Hằng."
Chỉ một câu nói, cả tòa Trấn Linh Thành náo nhiệt trong phút chốc hóa thành một tòa thành bằng băng tuyệt đẹp nhưng chết chóc. Hàng vạn quân lính của Thiên Đạo Minh vẫn còn giữ nguyên tư thế chiến đấu, nhưng linh hồn và cơ thể của họ đã hoàn toàn bị đông cứng.
Giữa mớ hỗn độn và tan hoang đó, Diệp Hư Không bước ra từ trong hư không. Hắn không hề ra tay, nhưng áp lực tỏa ra từ người hắn khiến những kẻ còn sống sót phải quỳ sụp xuống, run rẩy không thôi.
Hắn nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi có một đài quan sát nối liên lạc với Thiên Đình.
Diệp Hư Không vươn tay, nhấc bổng đầu của Hổ Khiếu lên trước gương phản chiếu thông tin.
Tại Thiên Đình, Cổ Thiên Thánh nhìn thấy hình ảnh Diệp Hư Không qua gương truyền tin. Hai đôi mắt – một của Thần Đế đương nhiệm, một của Thần Đế chuyển thế – chạm nhau xuyên qua vô vàn tầng không gian.
Diệp Hư Không nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo:
"Cổ Thiên Thánh, đây là món quà đầu tiên. Ta sẽ san bằng mọi cứ điểm của ngươi, sẽ bẻ gãy mọi vây cánh của ngươi. Ngươi hãy ngồi trên cái ngai vàng đó mà chờ đợi… ngày ta nhất niệm diệt tận thương khung của ngươi."
Nói đoạn, ngón tay Diệp Hư Không khẽ bóp.
*Bùm!*
Đầu của vị thần tướng vỡ tan thành hư vô. Đài truyền tin cũng bị một lực lượng vô hình xóa sổ.
Cả Linh Khư Giới bùng nổ trong cơn đại địa chấn. Tin tức về việc Trấn Linh Thành sụp đổ chỉ trong một nén nhang lan đi với tốc độ chóng mặt. Những tông môn vốn còn đang e dè Thiên Đạo Minh bắt đầu xao động.
Sức mạnh của Hư Vô Cung quá đỗi bá đạo! Một kẻ dùng tiền đè chết người, một con thú nuốt chửng cả quân đoàn, một Thánh nữ đóng băng vạn dặm, và một Thần Đế… kẻ chưa cần rút kiếm đã khiến vạn vật phải quỳ lạy.
Chiến tranh toàn diện đã nổ ra. Không còn đường lui, không còn khoan nhượng.
Diệp Hư Không đứng trên đỉnh phế tích, nhìn về phía chín tầng trời rực rỡ, thanh Hư Vô Kiếm đen tuyền bắt đầu run nhẹ trong hư không, khao khát được uống máu vị Thiên Đế phản bội kia.
"Toàn quân… tiến thẳng lên Cửu Tiêu!"
Tiếng hô của hắn vang vọng giữa trời đất, mở đầu cho một thời đại máu lửa nhất lịch sử vạn giới. Hư Vô Thần Đế đã chính thức trở lại, và lần này, ngay cả Thiên đạo cũng không thể ngăn cản bước chân của hắn.