Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 137: Đột phá Thần Quan**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:52:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 137: ĐỘT PHÁ THẦN QUAN**

Sau khi quét sạch Trấn Linh Thành bằng một tư thái nghiền ép, Diệp Hư Không không chọn dừng lại để nghỉ ngơi hay tận hưởng hào quang của kẻ thắng trận. Hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc thanh trừng đẫm máu. Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra hơi thở của hắn, và Cổ Thiên Thánh chắc chắn sẽ không để hắn yên ổn phát triển.

Để tiến vào Thượng Giới – nơi mà quy tắc thiên đạo hoàn mỹ hơn, áp lực mạnh mẽ hơn – tu vi hiện tại của hắn vẫn là một nút thắt cần phải tháo gỡ.

Hư Vô Cung hiện tại đang đóng quân tại "Táng Thần Khâu" – một vùng đất tử khí vương vất, nơi được đồn đại là mồ chôn của những vị thần thời thái cổ. Linh khí ở đây hỗn loạn, quy tắc vỡ vụn, vốn là cấm địa đối với tu sĩ bình thường, nhưng lại là thánh địa tuyệt vời nhất để Diệp Hư Không hấp thụ Hư Vô Lực.

Giữa một vùng bình địa đen ngòm, không một ngọn cỏ có thể sinh trưởng, Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên một phiến thạch nứt nẻ. Xung quanh hắn, không gian liên tục sụp đổ rồi lại tự tái tạo, tạo thành một vòng xoáy xám xịt kỳ dị.

"Lão Diệp, lần này đột phá có vẻ động tĩnh lớn à nha?" Tiền Đa Đa vừa lau mồ hôi trên trán vừa lạch bạch chạy tới. Hắn phẩy tay một cái, hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm cùng hàng trăm lọ đan dược thánh cấp tuôn rơi như mưa, chất thành một tòa núi nhỏ ngay cạnh Diệp Hư Không. "Chỗ này là tất cả 'máu vốn' của ta thu hoạch được từ bảo khố Trấn Linh Thành đấy. Đừng có tiết kiệm, cứ dùng hết đi, hỏng thì ta lại kiếm cái khác!"

Lạc Thần Hi đứng cách đó không xa, thanh y tung bay trong gió lạnh, ánh mắt nàng thường trực sự lo âu. Nàng cảm nhận được áp lực đang tích tụ trên bầu trời. Đó không phải là thiên kiếp bình thường, mà là sự thù địch của chính ý chí thế giới.

"Hắn muốn đạt được Thần Quan vị, nhưng không phải bằng cách quỳ lạy Thiên đạo để xin sắc phong." Lạc Thần Hi thầm nghĩ, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. "Hắn muốn cưỡng đoạt…"

Hắc Tử – con chó đen nhỏ vẫn thường hay khinh khỉnh – lúc này cũng thu lại vẻ cợt nhả. Nó đứng ở hướng Đông, đôi mắt vốn đen láy giờ hiện lên tử quang mờ ảo, chân thân Thôn Thiên Thú ẩn hiện sau lớp da lông mỏng manh, sẵn sàng cắn nuốt bất kỳ kẻ nào dám quấy rầy chủ nhân của mình.

Diệp Hư Không nhắm mắt, thần thức đã chìm sâu vào đan điền.

Trong đan điền của hắn, Hư Vô Châu đang xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Từng tia Hư Vô Lực màu đen tuyền từ hạt châu tỏa ra, len lỏi vào từng kinh mạch, đồng hóa toàn bộ linh lực vừa được hấp thụ từ đống tài nguyên của Tiền Đa Đa.

Hư Vô Diệt Thế Quyết vận chuyển đến cực hạn.

Thông thường, tu sĩ muốn bước vào Thần Cảnh cần phải cảm ứng thiên địa, khắc ghi linh hồn vào mệnh bảng của Thiên Đạo, từ đó nhận được "Thần Quan" – chức vị của thần do trời đất ban tặng. Có Thần Quan, tu sĩ mới có thể điều động quy tắc.

Nhưng Diệp Hư Không thì khác. Kiếp trước hắn là Thần Đế, kiếp này hắn tu Hư Vô. Hư Vô vốn dĩ là kẻ thù không đội trời chung của Thiên Đạo (Thương Khung).

"Thiên đạo vốn là xiềng xích." Giọng nói trầm thấp của Diệp Hư Không vang vọng trong thức hải. "Ta cần gì một cái chức danh do xiềng xích ban ban cho? Ta tự lập làm Thần, ta tự ban Quan vị cho mình!"

*Oàng!*

Bầu trời Táng Thần Khâu đột ngột chuyển thành màu đỏ thẫm như máu. Những đám mây lôi kiếp hình thành không phải từ sấm sét thông thường, mà là từ "Quy Tắc Tiễn" – những mũi tên luật lệ có thể xuyên thấu linh hồn.

Đây là sự phán xét.

Diệp Hư Không đột nhiên mở mắt. Đôi mắt hắn không có lòng trắng hay lòng đen, chỉ là một khoảng không vô tận.

"Đến đây!"

Hắn gầm nhẹ một tiếng, khí thế bùng nổ. Một cột sáng màu đen từ đỉnh đầu hắn lao thẳng lên trời xanh, va chạm trực diện với đám mây máu.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Toàn bộ không gian trong vòng ngàn dặm xung quanh Táng Thần Khâu bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Quy tắc của Linh Khư Giới đang bị lay chuyển.

Lạc Thần Hi tái mặt: "Hắn đang… nuốt chửng Thiên kiếp?"

Đúng vậy. Thay vì chống đỡ, Diệp Hư Không lại điều động Hư Vô Châu tỏa ra sức mạnh thôn phệ cực đại. Hắn muốn dùng chính uy năng của Thiên Đạo để tôi luyện lại thần thể.

Trên chín tầng trời, một khuôn mặt khổng lồ tạo thành từ mây mù hiện ra. Đó là một phần ý chí của Thiên đạo đang phẫn nộ. Nó cảm thấy sự khiêu khích từ kiến hôi bên dưới. Từng đạo Quy Tắc Tiễn lao xuống như mưa, mỗi một mũi tên đều mang theo sức mạnh có thể tiêu diệt một vị Hóa Thần Cảnh viên mãn trong tích tắc.

"Nhất Niệm… Vô Trạng!"

Diệp Hư Không vung tay, một màn chắn hư vô bao trùm lấy hắn. Những mũi tên quy tắc khi chạm vào màn chắn liền biến mất một cách im lặng, không để lại bất kỳ dư chấn nào. Chúng bị chuyển hóa ngược lại thành năng lượng thuần túy, tràn vào cơ thể Diệp Hư Không.

Làn da hắn bắt đầu rạn nứt, để lộ ánh sáng xám tro bên trong. Thần cốt đang được tái tạo. Khối Thần Quan đang dần hình thành trong thần thức của hắn, nhưng nó không mang màu vàng kim chói lọi của Thần giới, mà là một khối lập phương đen nhánh, tỏa ra hơi thở tĩnh mịch, hư vô.

"Trời muốn ta quỳ, ta sẽ đạp nát bầu trời. Đất muốn ta mục, ta sẽ khiến đất hóa hư vô!"

Tiếng quát của hắn chấn động cửu tiêu.

*Bùm!*

Một tiếng nổ lớn từ sâu trong linh hồn phát ra. Toàn bộ áp lực từ đám mây máu đột nhiên bị hút cạn vào trong người Diệp Hư Không. Bầu trời Linh Khư Giới vốn đang chấn động bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Sự tĩnh lặng đáng sợ.

Diệp Hư Không đứng dậy từ phiến thạch. Từng bước chân hắn đạp trên mặt đất khiến cho sỏi đá hóa thành bụi mịn rồi biến mất hẳn.

Sức mạnh Thần Quan cấp độ một bùng nổ.

Không giống như các Thần Quan bình thường khác nhận được sự hỗ trợ từ thiên đạo quy tắc, Diệp Hư Không tại thời điểm này, chính hắn chính là quy tắc. Trong phạm vi mười trượng quanh hắn, mọi định luật vật lý như trọng lực, ánh sáng, nhiệt độ… đều nằm trong tầm kiểm soát của một ý niệm.

"Đã thành công?" Tiền Đa Đa ngẩn ngơ, nhìn núi tài nguyên của mình đã biến thành tro bụi mà không thấy tiếc, hắn chỉ thấy sợ. Khí thế của Diệp Hư Không bây giờ không giống con người, mà giống như một vị quân chủ đã chết từ hàng tỷ năm trước vừa hồi sinh.

Hắc Tử chạy lại, khẽ sủa một tiếng cung kính, đầu cúi thấp xuống. Nó cảm nhận được uy áp của một bậc đế vương chân chính.

Lạc Thần Hi tiến tới, nhìn sâu vào đôi mắt dần trở lại bình thường nhưng mang vẻ thâm trầm nhìn thấu vạn cổ của Diệp Hư Không, khẽ hỏi: "Cảm giác thế nào?"

Diệp Hư Không nhìn bàn tay mình, những tia chớp xám tro vẫn đang nhảy múa trên đầu ngón tay. Hắn nhìn lên đỉnh trời, nơi mà tầng mây vẫn chưa kịp tan hết, nhẹ nhàng đáp:

"Bình thường. Thần Quan… chỉ là một điểm dừng chân để ta chuẩn bị leo lên tầng trời cao nhất mà thôi."

Hắn khẽ búng tay.

*Phốc!*

Tầng mây máu khổng lồ phía trên – thứ vốn đại diện cho uy nghiêm của Thiên đạo – đột ngột biến mất hoàn toàn, trả lại một bầu trời trong xanh đến mức dị thường. Không có âm thanh, không có dư chấn. Đơn giản là xóa sổ.

"Nhất Niệm… Diệt Thương!" Lạc Thần Hi thì thầm, lòng run rẩy. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, thế giới này sẽ không còn yên bình nữa.

Cổ Thiên Thánh, kẻ đang ngồi trên ngai vàng của Thiên Đình, có lẽ đã bắt đầu cảm thấy cái lạnh thấu xương của hư vô đang len lỏi vào tim.

Diệp Hư Không quay lưng lại, tà áo đen phần phật trong gió, lạnh lùng ra lệnh:

"Mập mạp, dọn dẹp một chút. Thần Hi, truyền lệnh xuống Hư Vô Cung. Ba ngày sau, chúng ta phi thăng Thượng Giới. Ai cản… giết không tha."

Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi nợ máu kiếp trước vẫn đang chờ được thanh toán bằng màu đỏ của chiến hỏa. Hư Vô Thần Đế, rốt cuộc đã bước bước chân đầu tiên trên con đường vươn tới sự vĩnh hằng một lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8