Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 142: Đột phá Thần Vương**
Trên đỉnh vạn trượng của Hư Vô Cung, mây mù không còn là màu trắng tinh khôi mà chuyển sang một sắc thái xám xịt, trầm mặc. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi, ngay cả thời gian dường như cũng đang bị một lực lượng vô hình nào đó kéo dãn, trở nên đặc quánh và trì trệ.
Diệp Hư Không ngồi xếp bằng trên một tảng đá đen tuyền, đôi mắt nhắm nghiền, khí chất toàn thân thu liễm đến mức cực điểm. Nếu nhìn bằng mắt thường, hắn trông chẳng khác gì một bức tượng đá đã tồn tại qua hàng triệu năm, không chút hơi thở sự sống. Nhưng bên trong đan điền của hắn, một cuộc cách mạng mang tính chất hủy diệt và kiến tạo đang diễn ra với quy mô kinh hồn bạt vía.
Hư Vô Châu — vật khởi nguyên của vũ trụ — bấy lâu nay vẫn trầm mặc trong cơ thể hắn, giờ đây bắt đầu xoay tròn với tốc độ không thể nhìn thấu. Mỗi vòng xoay của nó đều bắn ra những tia sáng đen tuyền, mỗi tia sáng lại chứa đựng khả năng đồng hóa vạn vật trở về hư ảo.
"Thần Vương…" Diệp Hư Không lầm bầm trong tâm trí, giọng nói vang vọng khắp linh hồn thức hải.
Trong tu hành hệ thống của Thương Khung, bước vào Thần Vương cảnh nghĩa là tu sĩ phải dùng quy tắc thiên địa để kiến tạo nên một "Nội Thế Giới" bên trong đan điền. Kẻ tu hỏa sẽ tạo ra thế giới rực lửa, kẻ tu kiếm sẽ tạo ra thế giới ngập tràn kiếm ý. Thế nhưng, con đường của Diệp Hư Không hoàn toàn khác biệt. Hắn không cần quy tắc của Thiên Đạo, vì hắn chính là khởi nguồn của mọi quy tắc.
"Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, vậy thì cái gọi là 'Thế giới' trong ta, cũng phải được xây dựng từ sự trống rỗng vĩnh hằng."
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay tại vị trí đan điền của hắn. Toàn bộ linh lực tích lũy bấy lâu nay, cùng với căn cơ Đại Thừa viên mãn, trong một sát na đã bị Hư Vô Châu nghiền nát thành bụi trần. Nếu là một tu sĩ khác, việc vỡ tan đan điền tương đương với cái chết hoặc trở thành phế vật, nhưng đối với Diệp Hư Không, đây mới chỉ là bắt đầu.
Cơn đau xé rách linh hồn ập đến, nhưng sắc mặt Diệp Hư Không vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn dùng ý niệm mạnh mẽ của một vị Thần Đế kiếp trước để khống chế đống mảnh vụn năng lượng đó, không để chúng tan biến, mà bắt đầu nhào nặn chúng theo một trật tự mới.
Bên ngoài mật thất, Lạc Thần Hi đứng lặng lẽ dưới bóng một cây tùng già. Tà áo trắng của nàng lay động trong không khí khô khốc. Nàng cảm nhận được áp lực đáng sợ đang từ đỉnh núi lan tỏa ra chung quanh. Đó không phải là áp lực của sự uy nghiêm, mà là áp lực của sự "biến mất". Dường như những gì ở gần Diệp Hư Không lúc này đều đang có xu hướng bị xóa sổ khỏi thực tại.
Đôi lông mày thanh tú của nàng hơi nhíu lại, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu khó tả. Nàng biết hắn đang đi trên một con đường mà từ cổ chí kim chưa ai từng bước qua.
"Hư Không, rốt cuộc huynh đang muốn đạt tới cảnh giới nào?" nàng khẽ lẩm bẩm, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy thanh trường kiếm tùy thân.
Bỗng nhiên, bầu trời phía trên Hư Vô Cung bị rách ra một đường tử vong. Không có lôi kiếp, không có mây tím đại cát, chỉ có một hố đen khổng lồ xuất hiện, tựa như con mắt của Thương Khung đang giận dữ nhìn xuống kẻ dám khiêu khích trật tự của nó. Thiên Đạo đã cảm nhận được một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát đang sinh trưởng.
"Muốn ngăn cản ta?"
Diệp Hư Không đột ngột mở mắt. Đồng tử của hắn hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm, chứa đựng cả vạn cổ tang thương.
"Phá cho ta!"
Trong đan điền của hắn, mảnh không gian vốn đã tan nát bỗng dưng co rụt lại thành một điểm cực nhỏ, sau đó bùng nổ dữ dội. Nhưng sự bùng nổ này không phát ra ánh sáng, mà lại nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Một cái phôi thai thế giới bắt đầu hình thành. Ở đó, không có đất, không có trời, không có ngũ hành. Chỉ có một mảnh hỗn mang vô định, nơi mà hư vô lực cuồn cuộn như sóng thần. Đây chính là Hư Vô Nội Thế Giới!
Khoảnh khắc thế giới này hình thành, một luồng khí tức Thần Vương kinh thiên động địa từ lỗ chân lông của Diệp Hư Không thoát ra ngoài. Hắn cảm thấy mình như đang nắm giữ vận mệnh của toàn bộ sinh linh trong lòng bàn tay. Tầm nhìn của hắn không còn bị giới hạn bởi không gian vật lý, hắn thấy được những sợi tơ quy tắc của Thiên Đạo đang giăng lối khắp vạn giới, và hắn thấy mình chính là kẻ đang cầm kéo, sẵn sàng cắt đứt những sợi tơ đó bất cứ lúc nào.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Con mắt đen trên bầu trời bắt đầu giáng xuống những luồng tử điện nhằm diệt tuyệt sự tồn tại của hắn. Thế nhưng, Diệp Hư Không chỉ khẽ vung tay một cái.
"Hư Vô, đồng hóa."
Một từ thốt ra, không gian phía trước mặt hắn lập tức vặn xoắn. Những tia sét mang sức mạnh diệt thế của Thiên Đạo khi chạm vào phạm vi ba thước quanh người hắn liền im bặt, rồi tan rã thành những đốm sáng nhỏ bé, cuối cùng biến mất không để lại một dấu vết nào.
Nhất niệm diệt sát quy tắc.
Lúc này, từ dưới chân núi, một bóng đen nhỏ chạy thục mạng lên, phía sau là một gã béo đang thở không ra hơi. Đó là Hắc Tử và Tiền Đa Đa.
Con chó đen nhỏ Hắc Tử dừng lại cách Diệp Hư Không không xa, hai tai nó dựng đứng lên, trong đôi mắt vốn dĩ đầy sự kiêu ngạo nay lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ. Nó rên lên một tiếng nhỏ, rồi phủ phục xuống đất, chiếc đuôi cụp lại. Là một Thôn Thiên Thú thái cổ, nó cảm nhận được một loại áp chế huyết mạch kinh khủng, thứ lực lượng này còn đáng sợ hơn cả cái gọi là Thiên Uy.
Tiền Đa Đa thì không cảm nhận sâu sắc bằng, gã chỉ thấy không khí đột nhiên trở nên nhẹ bẫng, và nhìn thấy Diệp Hư Không như đang tan biến vào không gian.
"Đại ca! Huynh… huynh đừng có biến mất thật đấy nhé! Huynh mà đi là em biết tiêu tiền với ai!" Tiền Đa Đa gào lên bằng giọng dở khóc dở cười.
Diệp Hư Không nghe thấy tiếng gọi, khí tức quanh thân dần thu hồi vào trong. Hố đen trên bầu trời sau khi thấy không thể làm gì được hắn, cũng đành cam chịu biến mất, để lại một khoảng không yên bình nhưng đầy áp bách.
Hắn đứng dậy, mỗi bước chân đi đều như đạp lên nhịp đập của trời đất. Ánh mắt hắn khi nhìn về phía Lạc Thần Hi đã lấy lại chút hơi ấm của một con người.
"Ta đã thành công." Diệp Hư Không nói khẽ.
Lạc Thần Hi tiến tới, cảm nhận được hơi thở của hắn tuy vẫn là Thần Vương sơ kỳ, nhưng thực chất đã sâu không thấy đáy. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào tay áo hắn, cảm giác chân thật khiến nàng thở phào.
"Chúc mừng Thần Đế trở về vị thế của mình," nàng mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa vạn dặm dù không có mùa xuân cũng phải đua nở.
Diệp Hư Không lắc đầu, nhìn về phương xa, nơi tầng trời thứ chín đang ẩn hiện sau những đám mây mờ mịt.
"Thần Vương chỉ là bước khởi đầu. Cổ Thiên Thánh chắc chắn đã cảm nhận được luồng khí tức này. Hắn sẽ không ngồi yên nữa."
Trong lòng Diệp Hư Không, nội thế giới vừa kiến tạo đang không ngừng mở rộng. Ở trung tâm thế giới ấy, một thanh kiếm đen tuyền không lưỡi đang lơ lửng, chính là Hư Vô Kiếm. Thanh kiếm rung động, phát ra những tiếng ngân nga đầy khát máu.
Đột phá Thần Vương, không chỉ là thăng cấp tu vi, mà là sự xác lập tư cách chủ tể. Kể từ giờ phút này, trên thế gian này, trừ phi Diệp Hư Không tự nguyện muốn chết, bằng không, dù là Thiên Đạo cũng chẳng thể xóa sổ được hắn.
Hắn nhìn lên lòng bàn tay mình, nơi một đốm sáng đen nhỏ xíu đang nhảy múa.
"Nhất niệm… chính là đây."
Hắn khẽ khép ngón tay lại. Ở một góc xa xôi hàng vạn dặm ngoài biển cả, một ngọn núi đá vốn thuộc về kẻ thù của Diệp gia ngày xưa, đột nhiên vỡ vụn thành cát bụi mà không cần bất kỳ sự tác động vật lý nào. Mọi ký ức của những người dân xung quanh về ngọn núi đó cũng đột ngột bị xóa nhòa, như thể nó chưa từng tồn tại trong lịch sử.
Đó chính là sức mạnh của Thần Vương cảnh: Nhất Niệm Định Nhân Quả, Nhất Niệm Diệt Thương Khung.
Hư Vô Thần Đế thực sự, đang dần lộ ra nanh vuốt của mình với toàn bộ vũ trụ này.