Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 144: Trận chiến tại Thiên Hà**
**CHƯƠNG 144: TRẬN CHIẾN TẠI THIÊN HÀ**
Thiên Hà.
Đó không phải là một dòng sông theo nghĩa thông thường của phàm trần. Nó là một dải lụa ánh sáng khổng lồ vắt ngang qua cửu tiêu, được dệt nên từ hàng triệu vạn tinh thần thạch và những quy tắc vỡ vụn từ thời khai thiên lập địa. Nước của Thiên Hà màu bạc ánh xanh, lấp lánh như bụi kim cương, mỗi một giọt nước đều nặng tựa nghìn cân, chứa đựng linh khí nồng đậm đến mức có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ nổ xác mà chết nếu lỡ chạm vào.
Và lúc này, dòng sông sao ấy đang rung chuyển dữ dội.
Ở phía cuối chân trời, một bóng đen nhỏ bé đang lững thững bước đi trên mặt nước cuồn cuộn. Diệp Hư Không khoác trên mình bộ trường bào màu đen tuyền, vạt áo tung bay trong gió lốc thái không, ánh mắt thâm trầm như chứa đựng cả một hố đen vĩnh cửu. Sau lưng hắn, Lạc Thần Hi như một đóa băng liên thanh khiết, mỗi bước đi của nàng đều để lại một đóa hoa tuyết trắng ngần trên mặt sóng bạc. Mập mạp Tiền Đa Đa thì mặt mày tái mét, tay bám chặt vào cổ con chó đen nhỏ Hắc Tử, miệng lầm bầm những lời khẩn cầu thần linh một cách đầy mâu thuẫn.
"Đại… đại ca, phía trước là Cấm Vệ Quân của Thiên Hà, nghe nói thủ lĩnh của chúng là Bắc Thần Thần Vương, một kẻ đã bước chân vào Thần Cảnh từ ba vạn năm trước." Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái ực, bàn tính vàng trong tay kêu lạch cạch vì run rẩy.
Hắc Tử khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, đôi mắt chó đen láy nhìn Tiền Đa Đa như nhìn một kẻ ngốc: "Mập mạp, đi theo chủ nhân mà ngươi vẫn nhát gan như vậy sao? Một gã Thần Vương nho nhỏ, để bản tọa há miệng một cái là xong chuyện."
Diệp Hư Không không nói gì. Hắn đứng lại.
Phía trước, mặt nước Thiên Hà đột ngột nổ tung. Từng cột nước bạc cao vạn trượng phun trào, hóa thành những chiến binh mặc giáp trụ hoàng kim, tay cầm trường thương lấp lánh ánh tinh thần. Hàng vạn, hàng triệu binh sĩ xếp thành một trận pháp khổng lồ, bao phủ cả một vùng không gian rộng lớn.
Chính giữa trận doanh, một vị tướng quân cao lớn đứng trên lưng con giao long bạc, khí thế uy nghiêm ép thẳng về phía nhóm người Diệp Hư Không. Hắn chính là Bắc Thần Thần Vương. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn Diệp Hư Không như nhìn một con kiến cỏ:
"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi to gan lớn mật, dám sát hại sứ giả Thiên Đình ở hạ giới, nay lại dám xông vào Thiên Hà cấm địa. Thiên Đế có chỉ, giết không cần hỏi!"
Giọng nói của hắn như sấm sét nổ vang, khiến nước sông Thiên Hà dậy sóng dữ dội.
Diệp Hư Không khẽ ngẩng đầu, đôi môi mỏng bạc tình hơi nhếch lên thành một đường cong đầy giễu cợt: "Thiên Đế có chỉ? Cổ Thiên Thánh vẫn thích chơi mấy cái trò danh chính ngôn thuận này sao? Hắn sợ ta đến mức không dám đích thân xuất đầu lộ diện, mà lại phái một kẻ sắp xuống lỗ như ngươi đến đây chịu chết?"
"Láo xược!" Bắc Thần Thần Vương giận dữ gầm lên. "Toàn quân nghe lệnh, Tinh Hà Tru Diệt Trận, khởi!"
Ngay lập tức, hàng triệu trường thương của cấm vệ quân cùng lúc chỉ về phía trước. Linh khí của cả dòng Thiên Hà như bị rút cạn, hội tụ lại thành một mũi tên ánh sáng khổng lồ dài tới mấy dặm. Mũi tên ấy chứa đựng sức mạnh hủy diệt của quy tắc tinh tú, không gian đi qua đều vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Lạc Thần Hi bước lên một bước, mái tóc dài tung bay, hơi lạnh từ Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra khiến một vùng Thiên Hà lập tức đóng băng: "Hư Không, để ta."
Diệp Hư Không khẽ đặt tay lên vai nàng, hơi ấm từ bàn tay hắn khiến hơi lạnh trong nàng dịu lại: "Không cần, cứ để chúng thấy rõ, trật tự mà chúng tôn thờ thực chất mong manh đến mức nào."
Diệp Hư Không chậm rãi đưa tay ra. Hắn không rút kiếm, chỉ đơn giản là khép hờ các ngón tay lại.
"Hư Vô: Đồng Hóa."
Hai từ nhẹ bẫng phát ra, nhưng cả không gian bỗng chốc im bặt. Mũi tên ánh sáng đang lao tới với tốc độ kinh hồn bạt vía bỗng khựng lại giữa không trung. Những tia sáng tinh thần rực rỡ đột ngột xám xịt lại, rồi bắt đầu tan chảy như nến gặp lửa. Không có tiếng nổ, không có chấn động, chỉ có một sự biến mất tĩnh lặng đến rợn người.
"Cái gì?!" Bắc Thần Thần Vương trợn tròn mắt. Chiêu thức mạnh nhất của Tinh Hà Tru Diệt Trận cứ thế… bị bốc hơi?
"Hắc Tử, ăn đi." Diệp Hư Không nhàn nhạt ra lệnh.
Chỉ chờ có thế, con chó đen nhỏ trong vòng tay Tiền Đa Đa vụt biến mất. Trong chớp mắt, một cái bóng khổng lồ che lấp cả bầu trời xuất hiện. Đó là một thực thể đen ngòm, có hình dáng của một loài thú cổ xưa với cái miệng có thể nuốt trọn cả mặt trăng.
"Thôn Thiên Ngoạm!"
Một lực hút kinh khủng phát ra từ cái miệng đen ngòm ấy. Hàng vạn binh sĩ cấm vệ quân Thiên Hà kêu gào thảm thiết, nhưng cơ thể họ bị kéo tuột về phía hố đen ấy như những sợi rác. Ngay cả những giọt nước Thiên Hà nặng nghìn cân cũng bị cuốn vào.
"Chạy! Chạy mau!" Bắc Thần Thần Vương kinh hãi gào lên, thúc giục giao long quay đầu. Nhưng đã quá muộn.
Diệp Hư Không bước một bước chân lên hư không. Tốc độ của hắn vượt qua mọi quy luật vật lý, xuất hiện ngay trước mũi con giao long của Bắc Thần Thần Vương.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Bắc Thần Thần Vương run rẩy, cảm giác được sự áp bách từ linh hồn khiến hắn ngay cả ý định chống cự cũng không còn.
"Ta?" Diệp Hư Không nhìn sâu vào mắt đối phương, trong con ngươi hắn thấp thoáng hình ảnh một vị vương tọa vĩnh hằng giữa sự trống rỗng. "Ta là cơn ác mộng mà chủ nhân ngươi luôn muốn quên đi."
Diệp Hư Không đưa ngón trỏ chạm khẽ vào trán Bắc Thần Thần Vương.
"Nhất Niệm: Toàn Diệt."
Oành!
Một luồng ánh sáng đen kịt bộc phát từ điểm tiếp xúc, lan rộng ra như một gợn sóng thần tốc. Gợn sóng đi tới đâu, cơ thể của thần nhân, giáp trụ, thần binh đều hóa thành máu loãng rồi ngay lập tức bốc hơi, chỉ còn lại một màu đỏ sẫm quánh đặc bao phủ lấy dòng sông bạc.
Máu của thần nhân không đỏ tươi như phàm nhân, nó mang theo sắc vàng của linh tính và sức mạnh quy tắc. Hàng triệu quân lính bị tiêu diệt trong tích tắc, khiến dòng Thiên Hà vốn dĩ tinh khiết giờ đây bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh dị.
Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với sự im lặng chết chóc.
Tiền Đa Đa run bần bật, nhưng đôi mắt nhanh chóng lóe sáng khi thấy những nhẫn trữ vật và linh bảo đang trôi nổi trên mặt nước "máu" kia: "Trời đất ơi! Máu… máu thật, nhưng mà bảo vật cũng nhiều thật! Hắc tử đại ca, đừng nuốt hết, để lại cho đệ ít tiền vốn chứ!"
Hắc Tử thu nhỏ lại, đứng trên đầu một món linh binh đang trôi nổi, ngáp một cái dài: "Cái lũ rác rưởi này vị chẳng ra gì, nhạt nhẽo."
Lạc Thần Hi nhìn về phía Diệp Hư Không. Dưới chân hắn, dòng Thiên Hà đỏ rực cuộn sóng, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn tạo nên một vẻ đẹp vừa tàn khốc vừa mê hoặc. Nàng biết, sau trận chiến này, cái tên Diệp Hư Không sẽ không còn là một bóng ma ẩn hiện ở hạ giới nữa, mà sẽ là thanh kiếm treo ngược trên cổ toàn bộ Thiên Đình.
Diệp Hư Không nhìn xuống đôi bàn tay mình, dòng chảy của Hư Vô Lực trong cơ thể hắn đang réo rắt vui mừng. Càng hủy diệt, hắn càng mạnh mẽ. Càng đưa vạn vật về hư vô, hắn càng tiến gần đến cảnh giới của kiếp trước.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi nhìn thấy không?" Diệp Hư Không thì thầm, giọng nói của hắn như xuyên thấu qua các tầng trời, vọng thẳng vào Thiên Cung tráng lệ phía trên cao. "Máu của con dân ngươi đang nhuộm đỏ Thiên Hà này. Đây chỉ là món khai vị ta dành cho ngươi mà thôi."
Ở tầng trời thứ chín, trong linh tiêu bảo điện, một đôi mắt vàng rực bất chợt mở bừng ra từ trong thiền định. Một luồng uy áp thiên đế khiến toàn bộ cửu tiêu phải rung chuyển dữ dội.
Trận chiến tại Thiên Hà kết thúc, nhưng nó lại là sự khởi đầu cho một cuộc thảm sát kinh hoàng hơn thế nữa.
Hư Vô Thần Đế, đã thực sự trở lại.