Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 146: Sự hy sinh của một người bạn**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:59:07 | Lượt xem: 2

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, tầng trời thứ chín vốn là nơi linh khí hóa dịch, tiên cầm nhảy múa, nay chỉ còn là một vùng đất hoang tàn rớm máu. Những hòn đảo lơ lửng sụp đổ như những quân cờ bị gạt đổ khỏi bàn tay tạo hóa. Tiếng gào thét của vạn quân, tiếng va chạm của thần binh lợi khí chấn động cả thiên hà, khiến những vì sao ở xa cũng phải run rẩy trong sự sụp đổ của trật tự cũ.

Ở trung tâm chiến trường, Diệp Hư Không đứng đó, tà áo bào đen tung bay trước cuồng phong của Ma khí. Trước mặt hắn, Cổ Thiên Thánh đang ngự trên tòa sen máu, Thôn Thiên Ma Công tỏa ra những luồng xúc tu đen kịt, nuốt chửng linh hồn của chính thuộc hạ mình để cường hóa bản thân.

“Diệp Hư Không, ngươi nhìn xem!” Cổ Thiên Thánh cười điên dại, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh sự tàn độc. “Đây là vạn giới mà ngươi muốn bảo vệ? Là những con kiến hôi đang gào khóc trong sự vô vọng? Ngươi có Hư Vô, nhưng ta có Thiên Đạo của vạn sinh linh!”

Diệp Hư Không không nói, ánh mắt hắn lạnh lùng như giếng cổ ngàn năm. Hư Vô Kiếm trong tay hắn tuy chỉ là một chuôi kiếm không lưỡi, nhưng mỗi lần quét qua, một khoảng không gian lại bị xóa sổ, biến mọi công kích thành cát bụi. Thế nhưng, sức mạnh từ Thôn Thiên Ma Công đã vượt quá sự tưởng tượng. Cổ Thiên Thánh không tiếc tay dùng “Thiên Đạo Trấn Áp Ấn” – một đòn tấn công tiêu tốn sinh mệnh của toàn bộ chín tầng trời để ép Diệp Hư Không vào tuyệt lộ.

Giữa khoảng không gian sụp đổ ấy, một bóng dáng béo mạp đang thở hổn hển chạy đến, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên khuôn mặt tròn trịa. Đó là Tiền Đa Đa.

Bên cạnh hắn là Hắc Tử, thân hình con chó đen nhỏ nay đã hóa thành Thôn Thiên Thú cao ngàn trượng, đôi mắt rực lửa đang ra sức ngăn cản những thần binh muốn tiếp cận Diệp Hư Không. Nhưng Tiền Đa Đa không có sức chiến đấu như vậy. Hắn chỉ mang trong mình *Tụ Bảo Thể* – cái thể chất bị coi là phế vật ở hạ giới nhưng lại là kho tài nguyên sống cho Hư Vô Cung.

“Đại ca! Đừng gắng gượng nữa!” Tiền Đa Đa hét lên, tiếng hét bị gió bão xé vụn.

Cổ Thiên Thánh nhận ra sự hiện diện của kẻ yếu đuối nhất trong phe Diệp Hư Không. Một nụ cười nham hiểm hiện trên môi Thiên Đế đương nhiệm. Hắn lật tay, một luồng Thiên Đạo chi lực thâm trầm như ngọn núi khổng lồ bất ngờ đổi hướng, lao thẳng về phía Tiền Đa Đa.

“Kiến hôi thì nên biến mất đi!”

Diệp Hư Không biến sắc. Hắn muốn xoay người cứu viện, nhưng hàng vạn ác linh từ Thôn Thiên Ma Công bỗng chốc khóa chặt lấy các đạo mạch của hắn. Cổ Thiên Thánh đã tính toán chuẩn xác, dùng kẻ yếu nhất để kìm chân kẻ mạnh nhất.

“Mập mạp, cẩn thận!” Diệp Hư Không gầm lên, thanh âm mang theo sự run rẩy hiếm thấy trong suốt hai đời người.

Tiền Đa Đa nhìn luồng sức mạnh hủy diệt đang ập đến. Trái tim hắn đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn sợ. Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ thích ăn, thích tiêu tiền, thích núp sau lưng Diệp Hư Không để hưởng thụ vinh hoa. Hắn vốn dĩ không phải anh hùng, càng không muốn làm liệt sĩ.

Nhưng khi hắn nhìn thấy mái tóc bạc trắng vì quá tải của Diệp Hư Không, nhìn thấy người đại ca luôn trầm mặc đang vì hắn mà gánh chịu vô vàn thương tích, đôi mắt Tiền Đa Đa bỗng trở nên kiên định lạ thường.

“Đại ca… tiền có thể kiếm lại, bảo vật có thể tìm thấy…” Tiền Đa Đa lầm bầm, môi nở một nụ cười khổ. “Nhưng nếu huynh mất mạng, ai sẽ trả nợ linh thạch cho ta đây?”

Trong tích tắc, toàn thân Tiền Đa Đa phát ra ánh sáng vàng kim chói lòa. Đó không phải là linh khí tu luyện, mà là sự tự hủy của *Tụ Bảo Thể*.

Tụ Bảo Thể, khởi nguyên của nó vốn không phải chỉ để tìm kho báu. Ý nghĩa thực sự của nó là: “Tụ vạn vật chi khí, hóa thiên địa chi tôn”. Để thực hiện được điều đó, người sở hữu phải dùng chính tinh huyết và linh hồn của mình làm mồi dẫn, hút sạch năng lượng của vạn vật xung quanh vào một điểm duy nhất để phát nổ.

“Mập mạp, dừng lại ngay!” Hắc Tử đang chiến đấu xa cũng cảm nhận được, nó quay đầu lại gào lên tuyệt vọng.

Nhưng đã muộn. Tiền Đa Đa dang hai tay, một chiếc bàn tính vàng ròng – món pháp bảo trấn mạng của hắn – vỡ vụn thành trăm mảnh, hóa thành những vòng xoáy vàng kim khổng lồ.

“Cổ Thiên Thánh, lão tặc nhà ngươi! Ngươi muốn nuốt chửng vạn giới? Để lão gia ta cho ngươi xem, cái gì gọi là nuốt!”

Tiền Đa Đa lao thẳng vào luồng sức mạnh Thiên Đạo chi lực. Cơ thể béo mạp của hắn bỗng chốc trở nên hư ảo. Toàn bộ tài nguyên, thần dược, linh thạch mà hắn tích cóp suốt đời trong không gian nhẫn bỗng chốc được giải phóng, nổ tung cùng lúc với linh hồn của hắn.

Một vụ nổ mang sắc vàng rực rỡ và huy hoàng nhất lịch sử Cửu Tiêu bùng phát. Nó không mang theo sự tà ác, mà là một sự thuần khiết tuyệt đối của tiền tài và bảo vật – những thứ phù du nhất nhưng cũng mạnh mẽ nhất khi biến thành ý chí hy sinh.

Ánh sáng ấy nuốt chửng lấy luồng tấn công của Cổ Thiên Thánh, đồng thời đẩy lùi hàng vạn ác linh đang quấn lấy Diệp Hư Không.

“Đại… ca… chương sau… nhớ đốt cho ta thật nhiều… tiền giấy…”

Tiếng nói yếu ớt của Tiền Đa Đa tan vào không trung. Cơ thể hắn hóa thành vô số đốm sáng li ti, tựa như những đồng tiền vàng rơi giữa trời đêm, nhẹ nhàng bay lượn rồi tắt lịm. Một mảnh linh hồn của hắn không còn, ngay cả dấu vết về hơi thở cũng biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này.

Sự tĩnh lặng bỗng chốc bao trùm toàn bộ tầng trời thứ chín.

Diệp Hư Không đứng lặng người. Hắn vẫn giữ tư thế vươn tay về phía trước, nhưng nơi đó giờ chỉ còn là hư vô đúng nghĩa. Hắn cảm nhận được chiếc nhẫn không gian mà Tiền Đa Đa tặng hắn ngày trước vẫn còn hơi ấm, nhưng người tặng nó đã không còn nữa.

Cổ Thiên Thánh thu hồi lại bàn tay bị chấn động đến tê rần, nhổ một ngụm máu nhạt, cười nhạt nhẽo: “Chỉ là một con lợn biết tìm vàng, chết thì chết thôi. Diệp Hư Không, sự hy sinh của hắn thật nực cười, nó chẳng đổi lại được gì cả, ngoại trừ việc cho ngươi thêm vài hơi thở để sống sót.”

Diệp Hư Không từ từ cúi đầu. Tóc của hắn từ bạc chuyển dần sang một màu đen huyền bí, thâm sâu như hố đen vũ trụ. Luồng khí tức xung quanh hắn không còn là sát khí nồng nặc nữa, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ.

“Hèn mọn… nực cười…?”

Giọng của Diệp Hư Không trầm thấp, nhưng từng chữ rơi xuống khiến không gian nứt vỡ ra thành những vết sẹo dài.

Hắn nhớ lại lần đầu gặp Tiền Đa Đa ở thanh lâu nhỏ tại Hạ giới, tên mập kia đã run rẩy đưa cho hắn một thỏi vàng để cầu xin sự bảo vệ. Hắn nhớ lại những đêm trên chiến thuyền, Tiền Đa Đa dù sợ chết vẫn lén đem linh dược quý giá nhất nhét vào tay hắn. Hắn nhớ lại nụ cười rạng rỡ của tên mập mỗi khi “thu hoạch” được một kho báu nào đó…

Tất cả, giờ đây chỉ còn lại là một khoảng trống rỗng trong tim.

Hư Vô.

Kiếp trước hắn đạt đến đỉnh phong nhờ sự thấu hiểu sự không có gì. Nhưng kiếp này, hắn mới thực sự hiểu thế nào là “mất đi tất cả”. Sự mất mát ấy tạo ra một hố đen tâm hồn hoàn hảo nhất để Hư Vô Diệt Thế Quyết đạt đến cảnh giới tối hậu.

Diệp Hư Không ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn bây giờ hoàn toàn không còn tròng đen hay tròng trắng, chỉ còn là hai vầng tinh không vô tận.

“Cổ Thiên Thánh… ngươi nói đúng một điều.” Diệp Hư Không bước một bước.

Vạn dặm núi sông phía dưới chân hắn bỗng chốc tan thành cát bụi. Không có tiếng nổ, không có hào quang, chỉ đơn giản là sự tồn tại của chúng bị xóa bỏ.

“Sự hy sinh của hắn không đổi lại được gì cả.”

Hắn bước thêm bước thứ hai. Hư Vô Kiếm bỗng phát ra tiếng ngân rung chấn động thiên địa. Một lưỡi kiếm vô hình dài vạn trượng bắt đầu ngưng tụ từ những mảnh linh hồn còn sót lại của Tiền Đa Đa và linh khí của vũ trụ.

“Bởi vì nó sẽ đổi lại bằng cái giá là toàn bộ sự tồn tại của ngươi, của Thiên Đạo, và của cả Thương Khung này.”

Hắc Tử đang hóa thân thành thần thú khổng lồ cũng cảm thấy lạnh sống lưng. Nó chưa bao giờ thấy một Diệp Hư Không như thế này. Không còn là Thần Đế kiêu ngạo, mà là một vị Thần hủy diệt thực thụ, kẻ sẽ quét sạch tất cả những gì không thuộc về hư vô.

Cổ Thiên Thánh lần đầu tiên cảm nhận được tử vong cận kề. Hắn điên cuồng thúc động Thôn Thiên Ma Công, triệu hồi chín tầng mây che phủ bản thân: “Ngươi định làm gì? Ngươi định điên cuồng vì một con kiến hôi sao?”

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn nâng chuôi kiếm lên, cử động nhẹ nhàng như thể đang nâng niu một giấc mơ.

“Nhất Niệm… Vô Ngã.”

“Nhất Niệm… Vô Thiên.”

“Nhất Niệm… Diệt Thương Khung!”

Hắn không vung kiếm bằng tay, mà vung kiếm bằng ý chí. Một vầng trăng khuyết màu đen từ vị trí của Diệp Hư Không lan tỏa ra. Đi đến đâu, không gian ở đó bị tẩy sạch, thời gian bị ngưng trệ. Những thần binh tinh nhuệ của Thiên Đạo Minh chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã tan thành mây khói, ngay cả cơ hội để linh hồn đi luân hồi cũng không có.

Cổ Thiên Thánh gầm lên, tung ra tất cả các pháp bảo hộ thân, nhưng trước luồng ánh sáng đen kia, tất cả đều giống như tờ giấy mỏng manh trước ngọn lửa thần.

Vụ nổ do Tiền Đa Đa gây ra lúc trước là khởi đầu, thì nhát kiếm của Diệp Hư Không là lời kết liễu.

Cả Cửu Tiêu tầng thứ chín bỗng chốc bị chẻ làm đôi. Tiếng rên rỉ của Thiên Đạo vang lên thảm thiết. Diệp Hư Không đứng giữa hư không rách nát, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi Tiền Đa Đa vừa biến mất.

“Mập mạp… đợi ta.”

Hắn lầm bầm, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm. Trận chiến chưa kết thúc, nhưng từ giờ phút này, trên thế gian này không còn kẻ nào có thể ngăn cản bước chân của Hư Vô Thần Đế. Mỗi một giọt huyết nhục của kẻ thù rơi xuống sẽ là một lời tạ tội cho người bạn thân duy nhất của hắn.

Cửu Tiêu rung chuyển, điềm báo về sự sụp đổ hoàn toàn của một thời đại đã bắt đầu, bằng máu và sự hy sinh không thể nào quên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8