Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 150: Trận chiến mở màn đỉnh phong**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:04:07 | Lượt xem: 3

Chương 150: Nhất Niệm Toàn Tiêu, Thần Đế Đối Quyết

Bầu trời Thái Tiêu Thiên, nơi cao nhất của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, lúc này không còn vẻ uy nghiêm, tráng lệ của chốn tiên cảnh vốn có. Thay vào đó, cả một vùng không gian rộng lớn nghìn vặm đang run rẩy, từng mảng mây ngũ sắc bị xé toạc, để lộ ra những khe nứt không gian đen ngòm như những con quái vật đang nhe răng vuốt quái.

Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, Diệp Hư Không đứng đó, tà áo bào đen tuyền bay phất phơ trong cơn bão linh khí. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ẩn sâu trong đó là một luồng u quang sâu thẳm, thứ ánh sáng có thể nuốt chửng cả linh hồn của những vị Thần.

Đối diện hắn, Cổ Thiên Thánh nắm chặt Tru Thiên Kiếm. Thanh kiếm này vạn năm trước từng đẫm máu của Diệp Hư Không, giờ đây đang rung lên bần bật, tỏa ra sát khí đỏ rực như muốn nhuộm hồng cả thiên cung.

“Diệp Hư Không, dù ngươi có đạt tới Vô Định Cảnh, nhưng hiện tại ngươi chỉ có một mình!” Cổ Thiên Thánh gầm lên, giọng nói vang vọng khắp cửu giới. “Thiên Đạo ở bên ta, vạn giới chúng sinh đều nằm trong tay ta. Ngươi lấy cái gì để nghịch thiên?”

Hắn vừa dứt lời, Tru Thiên Kiếm đã chém xuống một nhát.

“Tru Thiên Thức: Vạn Thế Trầm Luân!”

Một đạo kiếm quang đỏ sậm dài tới vạn trượng, mang theo ý chí tàn bạo của Thiên Đạo Minh, trực tiếp bổ đôi bầu trời Thái Tiêu. Kiếm khí đi tới đâu, không gian ở đó bị bóp nghẹt, ngay cả thời gian dường như cũng bị ngưng trệ dưới uy áp của vị Thiên Đế đương nhiệm. Đòn đánh này không chỉ chứa đựng tu vi Thần Đế đỉnh phong của Cổ Thiên Thánh, mà còn được gia trì bởi lực lượng của cả Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Diệp Hư Không khẽ nhấc mí mắt. Hắn không né tránh, cũng không rút kiếm. Hắn chỉ đơn giản đưa một ngón tay lên, khẽ búng nhẹ vào không trung.

“Hư Vô: Quy Linh.”

Một âm thanh cực nhỏ, nhẹ nhàng như tiếng lá rơi giữa đêm vắng, nhưng lại khiến cả không gian đang sôi sục bỗng chốc lặng tờ. Từ đầu ngón tay của Diệp Hư Không, một vòng sóng màu đen vô hình lan tỏa. Khi đạo kiếm quang đỏ rực kia chạm vào vòng sóng đó, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Kiếm quang vĩ đại đủ sức chém nát một tinh cầu bỗng chốc tan rã như tuyết gặp mặt trời, biến thành những đốm linh khí nhàn nhạt rồi biến mất hoàn toàn.

Không nổ tung, không phản chấn, chỉ là đơn thuần biến thành "số không".

Sắc mặt Cổ Thiên Thánh đại biến: “Cái gì? Ngươi… ngươi có thể đồng hóa quy tắc của Thiên Đạo?”

“Thiên Đạo của ngươi quá yếu.” Diệp Hư Không nhạt giọng nói. “Kiếp trước ta dựng lên cái lồng này để che chở cho vạn dân, kiếp này ngươi lại biến nó thành công cụ hút máu chúng sinh. Nếu vậy, nó không cần thiết phải tồn tại nữa.”

Diệp Hư Không bước ra một bước. Bước chân này hạ xuống, toàn bộ kiến trúc nguy nga của Thiên Đình dưới chân họ đồng loạt sụp đổ, hóa thành tro bụi đen kịt.

“Mập mạp, Hắc Tử, Thần Hi. Những kẻ khác giao cho các ngươi.”

Từ xa, một tiếng gầm vang dội như từ thời thái cổ truyền lại. Hắc Tử lúc này không còn là con chó đen nhỏ nhắn, mà đã hiện chân thân Thôn Thiên Thú – một bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời, cái miệng lớn mở ra như một hố đen, nuốt chửng từng hàng thủ vệ binh lính của Thiên Đạo Minh vào trong bụng.

Tiền Đa Đa cười hà hà, đứng trên một đống bảo vật phát sáng, tay tung ra hàng ngàn lá bùa lấp lánh: “Hư Không ca cứ yên tâm, lão béo này dù có chết vì nghèo cũng không để tên rác rưởi nào bước qua đây đâu! Các huynh đệ, dùng tiền đè chết tụi nó cho ta!”

Về phần Lạc Thần Hi, nàng đứng giữa không trung như một nữ thần băng giá. Cửu Âm Tuyệt Thể được kích phát toàn diện, hàng vạn đóa sen tuyết bung nở xung quanh nàng, mỗi đóa sen đều chứa đựng sức mạnh đóng băng cả linh hồn. Những vị Thần Vương cấp cao của Thiên Đạo Minh định lao tới tiếp ứng cho Cổ Thiên Thánh đều bị những cánh sen này chặn lại, đóng băng thành những pho tượng sống vĩnh viễn không thể siêu thoát.

Cổ Thiên Thánh thấy quân đội của mình bị tàn sát, ánh mắt hiện rõ vẻ điên cuồng. Hắn hiểu rằng, nếu hôm nay không giết được Diệp Hư Không, hắn sẽ mất tất cả.

“Thôn Thiên Ma Công: Cửu U Thần Phệ!”

Hắn hét lớn, cơ thể bắt đầu biến dị. Một luồng khí tức đen kịt, hôi thối tuôn ra từ lỗ chân lông, hóa thành chín con hắc long hung tợn bao quanh cơ thể. Đây chính là công pháp cấm kỵ mà hắn đã dùng để phản bội sư môn năm xưa. Chín con hắc long lao về phía Diệp Hư Không từ mọi phía, mỗi con mang theo sức mạnh của một tầng trời bị hút cạn linh khí.

Diệp Hư Không nhìn chín con hắc long, ánh mắt thoáng hiện vẻ thương hại.

“Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng vật ngoại thân để tu luyện, vĩnh viễn không bao giờ hiểu được chân ý của Hư Vô.”

Lần này, Diệp Hư Không động. Hắn không rút kiếm, mà đưa hai ngón tay lên khẽ gảy vào không trung như đang gảy một dây đàn vô hình.

“Nhất Niệm Kiếm Ý: Vạn Cổ Khô Vinh.”

Một tiếng kiếm ngâm trong trẻo vang vọng cả thế giới. Không thấy kiếm khí, không thấy ánh sáng, nhưng trong nháy mắt, chín con hắc long đang gào thét bỗng chốc khựng lại giữa chừng. Cơ thể chúng bắt đầu bị bào mòn với tốc độ mắt thường có thể thấy được, biến thành tro tàn. Không dừng lại ở đó, kiếm ý này trực tiếp xuyên không gian, chém mạnh vào linh hồn của Cổ Thiên Thánh.

“Phựt!”

Cổ Thiên Thánh phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể bắn lùi lại phía sau, đập nát ngai vàng bằng vàng ròng ở điện trung tâm. Hắn ngước nhìn Diệp Hư Không, ánh mắt tràn ngập sự không cam lòng và sợ hãi.

“Làm sao… làm sao ngươi có thể mạnh đến thế? Ta đã thống trị vạn giới vạn năm, ta đã hấp thụ biết bao nhiêu tinh hoa…”

Diệp Hư Không đáp hạ xuống, đôi bàn chân trần chạm trên mặt đất điêu tàn của Thiên Đình. Hắn tiến lại gần Cổ Thiên Thánh, mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt đất dưới chân đều hồi sinh một cách kỳ lạ, cỏ dại xanh mướt mọc lên từ gạch vụn, nhưng rồi lại ngay lập tức tan biến thành cát bụi. Đó là sự luân hồi của sự sống và cái chết trong vòng tay của Hư Vô.

“Ngươi hấp thụ tinh hoa của thế giới để mạnh lên, đó là lấy của người khác thành của mình. Còn ta, chính là Hư Vô, và Hư Vô là khởi nguồn của mọi sự tồn tại. Ngươi lấy cái gì để thắng người sinh ra ngươi?”

Hư Vô Kiếm – thanh kiếm đen tuyền không có lưỡi – bắt đầu hiện hình trong tay Diệp Hư Không. Chỉ cần một ý niệm nữa thôi, cái tên Cổ Thiên Thánh sẽ vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi dòng thời gian.

“Sư tôn… đừng…” Cổ Thiên Thánh quỳ sụp xuống, cố gắng dùng chiêu cũ để xin tha mạng, đôi mắt tràn đầy lệ giả tạo. “Năm xưa con bị ma tâm dẫn lối… xin người nghĩ đến tình nghĩa đồ đệ năm xưa mà tha cho con một lần này…”

Diệp Hư Không đứng trước mặt hắn, mũi kiếm vô hình chĩa thẳng vào đỉnh đầu vị Thiên Đế đương nhiệm. Hắn lặng yên nhìn đứa đồ đệ từng được mình yêu thương nhất, kẻ đã từng kề vai sát cánh nhưng cũng là kẻ đâm thanh kiếm Tru Thiên vào tim hắn lúc hắn yếu lòng nhất.

Ánh mắt Diệp Hư Không lạnh thấu xương, hắn khẽ thốt lên bốn chữ, nhẹ nhàng như hơi thở nhưng nặng tựa thái sơn:

“Hư Vô – Đoạn Niệm.”

Không gian xung quanh Cổ Thiên Thánh bắt đầu sụp đổ một cách có định hướng. Thân xác của hắn bắt đầu bị hút vào một tâm điểm vô hình, tan biến thành những hạt bụi lấp lánh. Tiếng gào thét của Cổ Thiên Thánh vang vọng khắp Thái Tiêu Thiên nhưng dần nhỏ đi, rồi hoàn toàn lặn mất vào sự trống rỗng vô cùng tận.

Cả thiên hạ chấn động. Cửu Tiêu Thiên Ngoại rung chuyển dữ dội khi ngôi sao đại diện cho vị Thiên Đế hiện thời lụi tắt hoàn toàn.

Diệp Hư Không đứng giữa đống hoang tàn, tay cầm thanh chuôi kiếm đen, bóng lưng cao gầy tỏa ra một sự cô độc vĩnh hằng.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn, bàn tay ngọc ngà đặt lên vai hắn, hơi ấm của nàng phần nào xoa dịu đi luồng hàn khí Hư Vô trên người hắn.

“Mọi chuyện đã kết thúc rồi chứ?” Nàng khẽ hỏi.

Diệp Hư Không ngước nhìn bầu trời đang bắt đầu tái tạo lại theo một quy luật mới, nơi không còn sự áp chế nặng nề của Thiên Đạo Minh.

“Chưa kết thúc.” Diệp Hư Không khẽ nói, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. “Thương Khung đã diệt, nhưng con đường vạn giới mới chỉ bắt đầu. Hư Vô vốn là sự trống rỗng, và giờ đây, chính tay chúng ta sẽ vẽ lên đó một trật tự mới.”

Gió lạnh thổi qua Thái Tiêu Thiên, mang theo tro tàn của một thời đại cũ, và mở ra một kỷ nguyên mới – Kỷ nguyên của Hư Vô Thần Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8